Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2200: khai xương phiên ngoại

Thể loại lời lẽ này… Thẩm Thành Nhuệ nhìn vẻ mặt tái nhợt khó chịu của phụ thân, trong lòng không kiên nhẫn, bước lên trước hai bước nói: “Đóng cả các người vừa rồi ở trong đó chưa nói đủ à, giờ còn muốn mở chiến với ta sao?”

Nàng giơ cánh tay bóp chặt nắm đấm, nhắc nhở đối phương: “Ta không sao cả, dù sao cũng chẳng phải chưa từng động tay động chân, đánh một lần thì đánh, đánh hai lần cũng chỉ là đánh. Vừa rồi tổ phụ không phạt ta, các người nói nhẹ nhàng xem còn có thể phạt ta không?”

Đại thái thái kéo con gái vội vội vàng vàng trốn ra sau lưng trượng phu, đại lão gia tức giận đến nghiến răng: “Đúng là nghiệp chướng! Ở nhà trước mặt trưởng bối mà vênh váo ta đây, có bản lĩnh thì đánh nhau với ta!”

Thẩm Thành Nhuệ cười: “Thế thì đại bá phụ có muốn thử đấu võ không?”

“Ta không rảnh chấp nhặt với ngươi!” Đại lão gia che chở vợ con đi nhanh. Thẩm Lễ thấy nàng chọc tức đại ca đại tẩu, đành thở dài nói: “Thành Nhuệ, dù sao thì bọn họ cũng là bậc trưởng bối.”

“Vì trưởng bối nên không sai, còn trông mong ta tôn trọng họ ư?”

Thẩm Thành Nhuệ thấy tính tình phụ thân mình quá nhu nhược, biết tính ông vẫn luôn như vậy, lòng biết khuyên ông không lay chuyển được, nhưng cũng không định nhận lỗi giải thích, vội cáo biệt rồi đi luôn. Đi ra không xa, nàng thấy Thẩm Thành Kha đang đứng ở mép bồn hoa. Trên người y nồng nặc mùi rượu, trái ngược hẳn với vẻ sạch sẽ thoải mái thanh tân ngày thường, nét mặt uể oải nhìn nàng. Thẩm Thành Nhuệ cất tiếng gọi: “Nhị ca.”

Nói xong nàng định tiến vào lầu. Tuy chuyện này không thể đổ lỗi cho y, nhưng từ lập trường bạn của Khương Dĩnh, nàng không thể an ủi hay giúp y được. Huống hồ, đêm nay lời của đại bá mẫu và Thẩm Thành Ái thực sự rất khó nghe, nói không bận tâm là giả, vậy nên, với người trước mắt này chẳng có gì để nói, nàng định tránh đi. Thẩm Thành Kha bỗng lên tiếng: “Tứ muội, nàng thích người như thế nào?”

Thẩm Thành Nhuệ dừng chân, quay người lại, “Nhị ca, anh không cần hỏi thăm.”

“Ta chỉ tò mò thôi.” Thẩm Thành Kha nhìn xuống đất, rất lâu không đợi được câu trả lời, lại ngẩng đầu lên tự giễu, “Ngươi không muốn nói thì thôi. Ta đoán chắc là người mà A Dĩnh thích nhất định rất ưu tú.”

Thẩm Thành Nhuệ nghĩ đến vẻ ngoài anh tuấn chính trực của Tống Tân Lập, lại nghĩ đến tuổi trẻ như vậy mà đã là phó thự trưởng của Hoa dân hộ vệ tư, gia thế chắc chắn cũng không tầm thường. Nàng gật đầu: “Đúng vậy, còn rất có trách nhiệm.”

Dù sao Tống Tân Lập cũng là người có thể một mình đảm đương, cùng chung hoạn nạn với A Dĩnh chắc chắn có thể cho nàng cảm giác an toàn, nếu không A Dĩnh đã không thích y. So sánh ra thì người anh họ không dám cãi lại trong nhà đích thực kém cỏi hơn đôi chút. Ngay cả khi lựa chọn giữa hai người, Thẩm Thành Nhuệ cũng thấy Tống Tân Lập thích hợp hơn. Làm một người anh trai, Thẩm Thành Kha thực sự không tồi, nhưng nếu muốn làm người bạn đời, lúc đối mặt với đại bá mẫu sau này, chắc chắn y không xử lý tốt được, thậm chí còn có thể vì vợ mình mà nhu nhượng. “Ta, thực sự không tốt.” Thẩm Thành Kha tự nói, bước lên trước vào lầu. Thẩm Thành Nhuệ định an ủi vài câu, nhưng loại chuyện này người khác cũng khuyên giải không được, chỉ có thể chờ y tự thông suốt.

Về đến trên lầu, Thẩm Thành Hoa đến phòng nàng hỏi han tình hình, biết được tình hình ở lầu chính mà thấy thích thú vô cùng, “Vậy mà ta không ra đó, bỏ lỡ cảnh tượng tuyệt vời như vậy.”

“Ngươi ra ngoài thì đã không phải cảnh tượng này nữa rồi! Tổ phụ đang ấm ức trong lòng còn không chỉ trích được đại phòng, còn không dám phạt ta, nên đành phải kìm nén trong lòng. Nếu ngươi ở đó, thì sẽ thành nơi trút giận của họ, chưa chắc ta bảo vệ ngươi được.” Thẩm Thành Nhuệ phân tích cho nàng. Thẩm Thành Hoa nũng nịu ôm nàng “Được rồi được rồi” hai tiếng, cười không ngớt. Một lúc sau, nàng lại nhỏ giọng an ủi: “A tỷ, những lời họ nói đó, chị đừng để bụng, em không muốn nhìn chị buồn.”

Mấy nay muội muội này vẫn luôn vô tư như thế.

Khi đột nhiên nói vậy, Thẩm Thành Nhuệ thấy ấm lòng, vỗ tay nàng nói: “Yên tâm đi. Bao nhiêu năm nay rồi, chúng ta chưa từng nghe qua những lời khó nghe nào của họ ư, nếu mỗi câu đều là sự thật thì đã tức mà chết từ lâu rồi?”

“Nhưng lời họ nói thực sự quá khó nghe!”

Thẩm Thành Hoa nghĩ đến những gì mình nghe được sau cánh cửa phòng, chỉ cảm thấy trong lòng nghẹn muốn chết. Thẩm Thành Nhuệ bình tĩnh nói: “Thật sự rất khó nghe.”

Nhưng may mắn thay, nàng và Tư Khai trong sạch ngay thẳng, cũng không có mối quan hệ như vậy. Nếu không, với loại quan hệ bất bình đẳng về thân phận này, lại còn nghe những lời như vậy từ đại phòng, nàng thực sự không còn chỗ dung thân.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Thẩm Thành Nhuệ đã bị tiếng khóc nức nở ngoài hành lang đánh thức, quay người nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, mới hơn bốn giờ sángNhiều chuyện như thế à? Vừa cúi đầu nghe, đã biết là Thẩm thành ái. Lại là nũng nịu, lại là khóc lóc ồn ào, vừa nghe thì biết cô nàng đang trò chuyện với vị hôn phu. Không hiểu sao người này lại thành bệnh! Singapore và Hong Kong đâu chênh nhau mấy, sớm thế này gọi điện làm gì!

Thẩm thành nhuế không kìm nén được nữa, muốn chạy ra ngoài dập điện thoại của cô ta. Chịu đựng nữa tiếng nữa, bên ngoài vẫn chưa có dấu hiệu cúp điện thoại, thỉnh thoảng lại là tiếng khóc của Thẩm thành ái. Người chị họ này xưa nay rất coi trọng sĩ diện, này lại chẳng coi sĩ diện ra gì cả, khóc như sói hú vậy. Thẩm thành nhuế dám khẳng định, hai cô em họ ở phòng bên đã bị đánh thức, hẳn cũng đang phải chịu đựng như mình. Không đến 5 giờ, Thẩm thành hoa rốt cuộc không chịu nổi, mở cửa phòng, quát lớn với Thẩm thành ái đang ngồi khóc ở góc hành lang: “Cả ngày không có việc gì làm trong nhà. Một cái điện thoại hỏng ban ngày không thể gọi, cứ nhất định phải gọi giờ này à? Còn cô có thể ngủ tiếp, chúng ta thì phải ra ngoài đi học chứ!”

Thẩm thành ái có lẽ không nghĩ rằng sẽ có người ra ngoài hét to như vậy, nhất thời nín khóc, sau đấy liền phát hiện bên kia điện thoại đã cúp máy, cô ta lập tức cuống lên, gọi “Anh Thiếu ngôn”, nhưng chỉ có tiếng tút tút. Đồng Thiếu ngôn cúp máy. Thẩm thành ái tức điên lên, đi đến cửa phòng Thẩm thành hoa định túm tóc, chửi: “Đều là cô, đều là cô, hại anh Thiếu ngôn cúp điện thoại của tôi!

Các cô quá bắt nạt người rồi, hôm qua chị cô đã tát tôi, giờ thì cô lại phá hỏng cuộc gọi của tôi với anh Thiếu ngôn, tôi hận chết các cô, tôi muốn đánh chết cô!”

Bên ngoài trời nhá nhem sáng, chỉ có cửa sổ hành lang sáng một dải ánh sáng. Thẩm thành hoa không phải kẻ hiền lành, bị túm tóc thì đá trả. Thẩm thành ái liền cấu véo đối phương, Thẩm thành hoa chịu đau, giẫm mạnh một chân vào chân đối phương. Thấm thành ái lập tức ngồi xổm xuống, hét “Cứu mạng”, đòi ngón chân mình bị gãy rồi. Thẩm thành nhuế biết em gái mình sẽ không sao, Thẩm thành ái không chiếm được lợi, nhưng kêu to như thế thì không lâu sau nữa sẽ làm kinh động mọi người, vậy thì khỏi ngủ luôn thể. Chị ta tức điên lên, những ngày tháng này vô cùng khó chịu. Thẩm thành nhuế ra ngoài, chỉ ba cái là khống chế được Thẩm thành ái, ném cô ta vào phòng mình, kiểm tra vết thương của Thẩm thành hoa. Thẩm thành hoa chỉ bị cấu véo vài cái, không nghiêm trọng, cũng không gây hại gì. Nhà họ Thẩm rộng có vậy thôi, chuyện xảy ra tại dãy nhà phía tây nơi các cô con gái ở, một chút gió thổi cỏ lay cũng nhanh chóng lan truyền khắp nơi. Bà cả và Lục lâm nhanh chóng đến nơi. Tối hôm qua mới vừa ầm ĩ ở nhà lão gia, giờ không phòng nào muốn lại làm kinh động đến dãy nhà chính. Dù Thẩm thành ái chẳng có năng lực gì, nhưng quả thực là người đỏng đảnh, bị dẫm vào chân, cả mu bàn chân đều đỏ tấy lên. Hơn nữa cô ta nửa đêm gọi điện lại khóc thêm một tiếng nữa, sắc mặt rất kém, cặp mắt vừa đỏ hoe vừa sưng húp, lại thêm gương mặt bị tát sưng lên, trông hơi dữ tợn. Cô ta nép trong lòng mẹ, khóc nức nở như sắp hết sức, để mẹ mình ra mặt giải quyết cho mình vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free