Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2287: khai xương phiên ngoại
Chị Thành Nhuế cũng không nghĩ ngợi nhiều: “Các cậu và cậu Hai lớn lên thiên về giống nhau nhưng khí chất thì hoàn toàn khác biệt.”
Chị Thành Nhuế nói: “Phân biệt rất dễ.”
“Ừm.”
“Bà Hai nhà các cậu hay lên báo lắm.”
Chị Thành Nhuế lại nói: “Hình như báo chí rất thích viết về bà ấy thì phải.”
“Không có gì, viết thì cứ viết.”
Tư Khai Xương nói: “Người nhà chúng tôi không bận tâm đến chuyện đó.”
Chị Thành Nhuế: “Nháo lớn như vậy mà không bận tâm sao?”
“Không có gì để chú ý.”
Tư Khai Xương nói: “Nói tiếp nhé, mẹ của bà ấy là học trò cũ của mẹ tôi, hai nhà là thế giao, có thể vì chuyện này mà ghét bà ấy sao?”
Chị Thành Nhuế: “…” Dòng họ nhà các cậu cao quý thật. Chị Thành Nhuế lại nói: “Anh rể họ của cậu tính cách hơi giống cậu, không thích nói nhiều. Nhưng chỉ cần nói ra một câu cũng thực rõ ràng.”
Cô ấy nói tới Phạm Dũng Chi. Nhiều người đều nói tính cách Phạm Dũng Chi giống cậu ta. Đơn giản là lời nói của hai người hơi ít, làm việc thì đáng tin. “Ừm.”
“Cậu Ba nhà cậu đẹp trai quá.”
Chị Thành Nhuế lại nói. Tư Khai Xương: “Bất kỳ cô gái nào nhìn thấy anh ta cũng đều khen như vậy, bị dung mạo anh ta mê hoặc rồi yêu luôn anh ta. Anh ta thừa hưởng hết những ưu điểm từ ngoại hình của bố mẹ tôi nên rất dễ thu hút sự chú ý của người khác. Nhưng anh ta lại không phải là đối tượng để yêu đương phù hợp, anh ta cũng thừa hưởng toàn bộ những khuyết điểm về tính cách của bố mẹ tôi, anh ta rất khó để duy trì tình cảm lâu bền, thậm chí còn chẳng có trách nhiệm gì trong chuyện tình cảm.”
Chị Thành Nhuế: “…” “Câu này là mẹ tôi nói.”
Tư Khai Xương lại nói. Cậu ta rất kính trọng mẹ mình, thường nói tới bà. “Nói cách khác, anh ta là một công tử đào hoa?”
Chị Thành Nhuế đúc kết. Tư Khai Xương gật đầu. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, bình luận cả gia đình cậu ta. Khi nói tới chị dâu họ, Tư Khai Xương nói chị dâu họ là một thuật sĩ khiến chị Thành Nhuế có chút giật mình.
Bởi vì, Trần Tố Thương là người có vẻ rất đỗi tầm thường. Cô ta có ngoại hình bình thường, tính cách cũng bình thường, đứng giữa đám đông chẳng bao giờ nổi bật lên được, do đó ấn tượng mà chị Thành Nhuế có về cô ta là mờ nhạt nhấtKhông ngờ Tư Khải Húc lại nói cho cô một bí mật lớn như vậy. “Có lợi hại đến mức vậy sao?”
“Đặc biệt lợi hại.”
Tư Khải Húc nói: “Không phải loại bịp bợm giang hồ, cô ta có bản lĩnh thật.”
Thẩm Thanh Nhuệ phát hiện, người nhà họ rất giỏi, không một ai tầm thường. Cô vô thức đem mọi người đối lập với bản thân, thì thấy mình chẳng ra cái gì cả. Thẩm Thanh Nhuệ đối với Tư Khải Húc có tấm lòng ngưỡng mộ, đành chôn sâu vào lòng, không dám lộ ra nửa phần. Cô cũng không dám tỏ ra khinh suất với Đại thiếu gia Tư. Khi hai người trở về biệt thự của Tư Khải Húc, đã là hai giờ chiều. Không có việc gì làm, Thẩm Thanh Nhuệ định về nhà. Tư Khải Húc lại nói: “Không biết rượu gạo đã làm xong chưa…” Thẩm Thanh Nhuệ nhìn đồng hồ, còn sớm, liền cười nói: “Đi xem?”
“Được.”
Hai người họ đến bếp, bảo người hầu đem vò rượu ra. Mở nắp vò, có mùi thơm của rượu thoang thoảng. Rượu lên men, không chưng cất, ước chừng mười mấy độ. “Được không?”
Thẩm Thanh Nhuệ lấy ra một ít, đưa cho Tư Khải Húc nếm thử. Tư Khải Húc nhấp một ngụm, rất nhạt. “Có thể làm rượu trái cây.”
Anh nói. Thẩm Thanh Nhuệ gật đầu, đồng ý với lời anh nói. “Cho thêm mơ cùng đường phèn vào, có thể làm thành rượu mơ chua chua ngọt ngọt.”
Thẩm Thanh Nhuệ nói: “Nói vậy mà tớ phát thèm.”
Tư Khải Húc: “Đem rượu gạo ra, tôi sai người đi mua mơ cùng đường phèn.”
“Không cần vội vậy đâu.”
“Dù sao buổi chiều cũng không có việc gì làm mà.”
Tư Khải Húc nói. Thẩm Thanh Nhuệ: “…” Không phải, đúng là cô không có việc gì làm, nhưng Đại thiếu gia trăm công ngàn việc không phải rất bận sao? Sao còn có thời gian rảnh, làm rượu mơ cùng cô được?