Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2335: Tư Ninh An
Tư Ninh An lên lầu xem nguyên liệu. Đến lúc may quần áo, Libel cũng mặc nhiên lấy ra một ít bản vẽ, bắt thợ may làm theo. Những mẫu bản vẽ của nàng đều rất đoan trang, thể hiện sự cao quý của nàng. Tư Ninh An không thấy có vấn đề gì. Mỗi người đều phải xác định vị trí của mình. Bây giờ Libel kiêu ngạo lắm. Nàng biết mình dựa dẫm vào ông chủ, lại có nhan sắc và giọng hát, chẳng cần dựa vào ngoại hình cũng vẫn nổi bật. Vì thế, nàng luôn cố tạo cho mình một hình tượng cao quý. Đến khi không còn sinh nhai được, nàng sẽ thay đổi, trừ phi nàng chịu chết đói. Tư Ninh An tin chắc rằng cuộc sống sẽ dạy cho mỗi người cách tồn tại, nên anh thuận theo ý Libel. “…… Trắng, đen, chỉ dùng hai màu này thôi ư?” Ông Thái ở bên cạnh góp chuyện, “Chúng ta đây là hộp đêm, chứ không phải nhà tang lễ.”
Tư Ninh An: “……”
Libel: “Màu trắng trong sáng, màu đen bí ẩn, đều có thể.”
Nàng nói xong lại nhìn về phía Tư Ninh An.
Tư Ninh An muốn nói đỡ cho nàng, người hầu bèn đến nói Linh Nhi và Vệ Đông Hằng phải đi. “Nhanh thế đã về sao?” Tư Ninh An hỏi người hầu, “Ngươi có nghe thấy họ cãi nhau không?”
“Không ạ, nghe nói hai vị bình an vô sự.” Người hầu đáp. Tư Ninh An nhìn Libel, thấy nàng định cãi nhau với ông Thái, liền nói với nàng: “Đi, ta tiễn bạn.”
Libel đã thắng rồi. Nàng cũng chẳng muốn tiếp tục nán lại, thấy ông Thái đang hầm hè, nàng nở nụ cười gật đầu, rồi theo Tư Ninh An xuống lầu. Kết quả, hai người họ vừa mới ra đến cổng lớn thì chứng kiến cảnh tượng này. Một chiếc ô tô lao thẳng tới. May mà nó kịp thời dừng lại, không đâm chết Vệ Đông Hằng mà chỉ cán gãy một chân của anh ta. Còn hai người trên xe, người ngồi ghế phụ là một cô gái bị đập vào đầu, máu chảy đầy mặt vô cùng thảm hại. Còn người lái xe thì là một cậu thiếu niên khoảng mười mấy tuổi.
“Ngươi muốn chết à?” Tư Ninh An túm lấy người lái xe rồi vội vàng gọi ngườiLinh Nhi hoảng sợ mất hồn, mãi đến khi Tư Ninh An gọi lớn, cô mới tỉnh lại, vội vàng đi xem Vệ Đông Hằng. Các khách mời cũng chạy ra xem tụ tập. Gia đình Thái cùng người hầu đều ra ngoài, hối hả đưa xe ra rồi đưa ba người bị thương đến bệnh viện. Chân trái của Vệ Đông Hằng có dấu hiệu gãy xương. “Không sao đâu, chỉ cần dưỡng hai tháng là được.” Bác sĩ nói. Còn bác tài và nữ hành khách thì chỉ bị thương ngoài da. Tư Ninh An hỏi thăm mới biết họ là người của Hội đua xe Tống gia. Cô gái kia tên là Tống Di, năm nay hai mươi tuổi, cũng vừa mới du học trở về từ Anh, và cũng quen biết Tư Ninh An, chỉ là Tư Ninh An không để ý cô nhiều; Còn cậu con trai mới chỉ mười ba tuổi, là em trai út của Tống Di. Cậu con trai đã trộm xe ô tô của gia đình, nhất định đòi đưa ra ngoài, Tống Di không yên tâm, khuyên can không được nên đành phải lên xe với cậu. Chiếc xe ở bên ngoài câu lạc bộ không xa thì mất lái, phanh không kịp. “… May là không đâm chết người”. Tống Di sợ trắng bệch. Tư Ninh An: “May là hai người các cô không sao. Cô đẹp như vậy, mà có sơ suất thì chẳng phải đáng tiếc lắm sao?” Tống Di đột nhiên đỏ mặt. Ánh mắt Tư Ninh An dừng lại trên người cô. Libel vẫn luôn túc trực. Lúc cô im lặng, sự hiện diện của cô rất mờ nhạt. Chỉ đến khi Tư Ninh An bắt đầu tán tỉnh cô Tống này, Libel mới lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh. Về phần Linh Nhi, cô ấy lại không ngừng lau nước mắt. “Không đau, chỉ trầy xước ngoài da thôi mà”. Vệ Đông Hằng an ủi cô, “Thật sự không sao đâu”. Linh Nhi càng khóc dữ dội. “Anh muốn chia tay với em, sao lại bất chấp mạng sống để cứu em?” Linh Nhi vừa khóc vừa chất vấn anh, “Anh muốn em bất an suốt đời sao?” Vệ Đông Hằng kinh ngạc nhìn cô.