(Đã dịch) Thùy Điếu Chi Thần - Chương 53: Ngươi có thể hay không tôn trọng một chút
Nói đến, trong nửa canh giờ cuối cùng, ai nấy đều như phát điên.
Những người có điểm tích lũy dồi dào thì muốn giành thêm điểm, hòng đạt được thứ hạng tốt hơn trong kỳ thiên phú khải linh. Những người có điểm không quá cao cũng không quá thấp thì mong lọt vào Top 100. Còn những kẻ điểm không đủ, phần lớn là đã bị cướp, vì không cam lòng nên chuẩn bị cướp lại.
Thế nhưng thời gian thí luyện câu cá chỉ còn chưa đầy nửa canh giờ, thì những ai còn dám nán lại trên sân đâu phải hạng yếu? Mà những kẻ từng bị cướp thì còn hòng kiếm được lợi lộc gì nữa chứ?
Điểm mấu chốt là, những liên minh được thành lập khi thí luyện bắt đầu, nay lần lượt tan rã. Ban đầu, thuyền câu của những người này đều buộc chung với nhau, có kẻ lơ là liền bị đồng minh bên cạnh đâm sau lưng, có kẻ trắng trợn cướp bóc. Lại có kẻ trước đó ẩn giấu thực lực, đột nhiên bùng nổ, chém giết những thành viên khác trong liên minh để độc chiếm toàn bộ điểm tích lũy.
Bởi vậy, lúc này, người bỏ thi đấu ngày càng nhiều, đặc biệt là những người thuộc liên minh đã tan rã mà trong tay vẫn còn đại lượng điểm tích lũy, rất nhiều người đã trực tiếp chọn kết thúc thí luyện.
Đương nhiên, còn một tình huống khác, đó là liên minh ngày càng lớn mạnh, do một người nào đó đóng vai trò chủ đạo. Có người thậm chí tập hợp được mười mấy chiếc thuyền câu. Thông thường, những người như vậy đều là thiên kiêu, hứa hẹn đủ loại lợi ích cho những người khác.
Trong đó, điển hình nhất là Hạ Vô Song đến từ Tây giáo khu, sở hữu linh mạch cấp bốn hạ phẩm. Không nghi ngờ gì nữa, đây là một thiên kiêu chắc chắn sẽ một bước lên mây. Thế là rất nhiều người mang tâm lý muốn bám víu, đến giao nộp điểm tích lũy, giúp hắn cùng nhau tranh đoạt điểm.
Về phía Hàn Phi, hai người họ chiếm bốn chiếc thuyền câu, chứa đầy ắp điểm tích lũy, ai nhìn thấy cũng phải đỏ mắt. Nếu là người Đông giáo khu trông thấy Hàn Phi và Hà Tiểu Ngư, chắc chắn sẽ co giò chạy ngay lập tức. Nhưng Hạ Vô Song không phải người Đông giáo khu, hắn đến từ phía Tây, căn bản không biết Hàn Phi.
Dù Hạ Vô Song biết Hàn Phi và Hà Tiểu Ngư có thể rất mạnh, nhưng mạnh hơn cũng chỉ là cấp tám, mà bản thân hắn cũng là cấp tám, huống chi bên cạnh còn có mười tên đệ tử nhỏ, chẳng phải chắc chắn cướp được hai người kia sao?
Từ lúc chung thuyền với Hàn Phi, Hà Tiểu Ngư liền chẳng lo lắng gì, nàng cảm thấy việc mình lọt v��o Top 100 đã là chắc chắn, không có gì phải bận tâm, giây phút này đang cắn Hải Qua Tử ngon lành.
Bỗng nhiên Hà Tiểu Ngư kêu lên: "Có đội tàu đến kìa!"
Hàn Phi: "Ta nhìn thấy rồi, đống "hàng gửi nhanh" này thật lớn!"
Hà Tiểu Ngư: ???
Hàn Phi cười cười đưa cho nàng một viên Bổ Linh Đan rồi nói: "Lâu la nhỏ thì em giải quyết, kẻ mạnh nhất để anh lo."
Hà Tiểu Ngư nghe xong, lập tức đứng phắt dậy: "Lâu la nhỏ có đến mười tên, còn kẻ mạnh nhất chỉ có một tên!"
Hàn Phi: "Hà Tiểu Ngư, em dù sao cũng là Ngư dân cấp Bảy mà! Không thể chịu chút áp lực à?"
Hà Tiểu Ngư bĩu môi: "Dù là mười tên Ngư dân cấp Năm cũng có thể mài chết một Ngư dân cấp Bảy đấy nhé! Huống chi em mới vừa vào cấp Bảy, em lại không có thần lực trời sinh như anh, làm sao mà đánh được!"
Hàn Phi im lặng: "Được rồi được rồi, mỗi người một nửa, thế này được không?"
Hà Tiểu Ngư: "Kẻ mạnh nhất vẫn là của anh."
"Hà Tiểu Ngư, anh nói cho em biết, cứ như vậy thì em không thể trở thành cường giả được đâu."
Hà Tiểu Ngư: "Em đâu cần thành cường giả! Em chỉ cần trở thành Đại Điếu Sư là được rồi. Cha em cũng vì ông ấy chú định không thể trở thành Đại Điếu Sư nên mới một lòng muốn em trở thành Đại Điếu Sư, trở thành Đại Điếu Sư xong là em được giải thoát."
Hàn Phi xấu hổ: "Hà Tiểu Ngư, ý nghĩ này của em rất nguy hiểm đó."
Hà Tiểu Ngư: "Vậy em mặc kệ, dù sao bây giờ anh cũng lợi hại hơn em, anh ngay cả tuần tra sứ còn có thể giết được. Thực lực của anh ít nhất đã đạt đến Ngư dân cấp Chín."
Nói xong, Hà Tiểu Ngư ngẩng đầu nhìn trời. Một tháng trước Hàn Phi mới chỉ là Ngư dân cấp Hai thôi đấy! Mới có mấy ngày, à không, một tháng thôi, vậy mà đã có được thực lực đối chiến với Ngư dân cấp Chín. Nếu nói Đường Ca là yêu nghiệt, vậy Hàn Phi có được xem là yêu nghiệt không nhỉ?
Hàn Phi: "Chúng ta đánh tan từng người một thì sao?"
Hà Tiểu Ngư: "Làm sao mà đánh tan từng người được? Bọn họ chắc chắn sẽ cùng tiến lên! Nếu không thì chúng ta cứ kết thúc thí luyện đi, em thấy anh vào mười vị trí đầu cũng đủ rồi."
Hàn Phi tức giận nói: "Anh đã vào được mười vị trí đầu, vậy tại sao không cố lọt Top Ba? Ngoài ba hạng đầu ra thì đâu có phần thưởng gì."
Hà Tiểu Ngư: "Thực ra là có, dựa theo những năm trước, mười hạng đầu có thể chọn một môn chiến kỹ."
Hàn Phi ghét bỏ nói: "Trong thôn anh thì có được chiến kỹ gì tốt cơ chứ? Anh vẫn là nên cố vào Top Ba đi!"
Hà Tiểu Ngư thật muốn lấy côn đập tên này xuống biển. Nàng đã lo sốt vó lên rồi, mà tên này còn đứng đây chém gió.
...
Hạ Vô Song đứng ở đầu thuyền, hai tay chắp sau lưng, thờ ơ nhìn về phía bên này.
Chờ thuyền tới gần, Hạ Vô Song mới hiếu kỳ nhìn Hàn Phi rồi nói: "Ta rất hiếu kỳ, tại sao các ngươi không chạy?"
Hàn Phi: "Người không đủ, không có cách nào lái thuyền, nếu không thì đã chạy sớm rồi."
Hạ Vô Song: "... Các ngươi bị người cướp qua?"
Hàn Phi bỗng nhiên cả giận nói: "Sao ngươi không thể tôn trọng một chút?"
Hạ Vô Song: ???
Hàn Phi: "Bỏ tay xuống cho ta, nói chuyện với người ta mà cứ chắp tay sau lưng là thế nào?"
Hạ Vô Song: ...
Hà Tiểu Ngư: ...
Hà Tiểu Ngư sắp khóc đến nơi. Người ta đã đến tận mặt rồi, anh mau đánh đi chứ! Nói nhảm gì vậy trời?
Hạ Vô Song: "Giao điểm tích lũy ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng."
Hàn Phi: "Ngươi bây giờ điểm tích lũy đã xếp vào ba vị trí đầu chưa?"
Hạ Vô Song: ???
Hạ Vô Song có chút cạn lời. Tại sao lại có cảm giác không thể giao tiếp với tên này thế nhỉ? Hai ta có thể nói chuyện đàng hoàng được không? Đừng có nhảy cóc như vậy chứ?
Hạ Vô Song cố nén tính tình: "Vẫn còn kém một chút."
Hàn Phi hai mắt lập tức sáng rỡ: "Vậy ngươi đưa điểm tích lũy cho ta, thì ta sẽ không kém nữa."
Hạ Vô Song: ???
Hạ Vô Song mặt tối sầm lại: "Xem ra ngươi không muốn giao ra?"
Hàn Phi: "Ta cho!"
Hạ Vô Song thầm thở phào một hơi, không cần đánh là tốt nhất. Hắn cũng không muốn đánh với người trước mắt này cho lắm, bởi vì hắn nhìn thấy trên thuyền này từng có dấu vết chiến đấu kịch liệt, mà cường độ chiến đấu lại rất cao, chứng tỏ thực lực của người này tuyệt đối không hề thấp.
Nhưng mà chỉ một giây sau, liền nghe Hàn Phi nói: "Ta cho ngươi một cây chùy này!"
Hạ Vô Song còn chưa kịp phản ứng, Hàn Phi đã nhảy dựng lên, linh khí trên côn trúc tía đã lấp lóe.
"Bạo..."
Hạ Vô Song lập tức sắc mặt đại biến. Linh khí Bạo, đây là chiêu thức mà Ngư dân cấp Bảy trở lên mới có thể sử dụng, điểm mấu chốt nhất là, tại sao hắn lại cảm thấy mức độ linh khí cô đọng này thậm chí còn cao hơn cả khi bản thân hắn thi triển?
Chỉ thấy Hạ Vô Song vội vàng muốn vung côn đón đỡ, nhưng hắn quên mất, vừa rồi vì muốn ra vẻ mà cây gậy không hề cầm trên tay. Lập tức, Hạ Vô Song dưới chân mạnh mẽ dùng sức muốn lùi về phía sau.
Bốn tên Ngư dân cấp Sáu phía sau Hạ Vô Song kịp phản ứng, vội vàng vác côn phản kích, chỉ nghe "Bàng" một tiếng, cả bốn người toàn bộ ngã vật xuống đất, có kẻ thậm chí đã trực tiếp hôn mê, thân thể còn đang run rẩy.
Tất cả những người đi theo Hạ Vô Song đều sợ ngây người, bọn họ căn bản không biết mình đã chọc phải vị đại thần nào. Không chờ bọn họ phản kích, Hàn Phi dưới chân nhẹ nhàng một điểm, đã rơi xuống thuyền của Hạ Vô Song, dưới chân lại vừa dùng lực, phi tốc bổ tới chỗ Hạ Vô Song.
Giờ phút này, Hạ Vô Song trong lòng hoảng hốt, tay hắn vừa mới chạm được cây gậy của mình, nhưng lúc này đối phương vẫn còn giữa không trung, điều duy nhất có thể làm là nâng côn lên đỡ.
"Đương.."
Chỉ thấy thân thể Hạ Vô Song trực tiếp đâm vỡ cabin trên thuyền, rơi thẳng vào khoang chứa hải sản, sau cùng còn để lại một chùm huyết vụ giữa không trung.
Hàn Phi bình tĩnh đứng bên cạnh khoang chứa hải sản nói: "Người ta bảo làm người đừng có ra vẻ, phải có lễ phép, phải đối xử bình đẳng với mọi người. Rốt cuộc là ai đã cho ngươi dũng khí mà khi đối mặt với kẻ địch còn dám chắp hai tay sau lưng vậy hả?"
"A!"
Chỉ nghe trong khoang thuyền một tiếng gào thét, theo sau đó là linh quang chớp động, Hạ Vô Song vọt ra, trực tiếp tấn công Hàn Phi.
"Bành..."
Đến nhanh cũng đi nhanh, Hạ Vô Song lần nữa bị đánh văng vào khoang chứa hải sản.
Hàn Phi: "Kêu cái gì mà kêu! Thân thể còn chưa ổn định đã dám thi triển Linh khí Bạo, lão sư của ngươi chính là d��y ngươi như vậy hả?"
Bên cạnh, không xa đó, những thiếu niên khác vốn đang chuẩn bị vây công, giờ phút này đều nhao nhao dừng tay, có kẻ lén lút muốn rút về thuyền của mình.
Hàn Phi đem cây gậy giơ lên, chỉ vào một tên rồi nói: "Tên kia, ngươi còn dám chạy thêm một bước nữa, ta sẽ đánh gãy chân rồi ném xuống biển."
Thiếu niên kia vẻ mặt cầu xin, quả nhiên không dám chạy nữa, nhưng hắn đã sợ chết khiếp. Hạ Vô Song đó! Linh mạch cấp bốn hạ phẩm, Ngư dân cấp Tám, mà chỉ hai côn đã bị đánh gục. Tên đối diện này rốt cuộc có lai lịch gì?
Hàn Phi cũng không thèm để ý bọn chúng nghĩ gì, hét về phía Hà Tiểu Ngư: "Hà Tiểu Ngư, thu điểm tích lũy đi."
Còn Hà Tiểu Ngư thì vẻ mặt ngơ ngác. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến thảm liệt, kết quả mới được bao lâu? Mình còn chưa kịp nhảy lên thuyền đối phương, vậy mà chiến đấu đã kết thúc rồi sao?
"Phốc..."
"Ngươi, là ai?"
Chỉ thấy Hạ Vô Song hai cánh tay bám vào khoang chứa hải sản, miệng đầy máu tươi nhìn về phía Hàn Phi.
Hàn Phi vẻ mặt nghiêm túc: "Ta ch��nh là người mà ngươi đánh không lại."
Hạ Vô Song: ...
Tác phẩm này được chuyển ngữ và sở hữu bản quyền bởi truyen.free.