Tìm Về An Yên - Chương 3: Chapter 3: Trò chơi tại Villa 69
Màn đêm buông xuống khu resort Thiên Đường Nhiệt Đới, mang theo không khí mát mẻ và tiếng sóng biển rì rào như một bản nhạc nền quyến rũ. Bên trong căn biệt thự số 69 tọa lạc trên ngọn đồi nhìn thẳng ra biển, ánh đèn vàng ấm áp được bật lên, hắt ánh sáng lung linh lên nội thất xa hoa, hiện đại. Mùi rượu vang hảo hạng thoang thoảng quyện với hương thơm tinh tế của các món ăn đang được bày biện trên chiếc bàn dài bằng gỗ quý. Nguyễn Thanh Long, trong bộ sơ mi lụa đen bỏ ngỏ hai cúc trên cùng và chiếc quần tây ôm dáng, đang đứng bên quầy bar mini, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh, ánh mắt lấp lánh sự chờ đợi và một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
Bên cạnh hắn, Lê Yến Vân đẹp rực rỡ trong chiếc váy hai dây màu đỏ rượu ôm sát cơ thể, đường xẻ cao táo bạo để lộ đôi chân dài miên man, thẳng tắp. Lớp vải lụa bóng mềm mại tôn lên từng đường cong nóng bỏng, đặc biệt là vòng một căng tròn như muốn nhảy khỏi chiếc cổ khoét sâu. Mái tóc nâu hạt dẻ được búi cao một cách cầu kỳ, để lộ chiếc cổ trắng ngần và đôi hoa tai kim cương lấp lánh. Cô trang điểm sắc sảo, đôi mắt hồ ly được kẻ viền đậm càng thêm phần quyến rũ, đôi môi đỏ mọng như mời gọi. Cô đang diễn tròn vai một cô người yêu xinh đẹp, sành điệu và hết mực chiều chuộng "bạn trai" giàu có của mình.
Đúng 7 giờ tối, chuông cửa vang lên.
"Khách quý đến rồi kìa em yêu," Thanh Long nháy mắt với Yến Vân, rồi đặt ly rượu xuống, thong thả bước ra mở cửa.
Đứng trước cửa là vợ chồng Trần Lực và Lý Thanh Nhàn. Trần Lực hôm nay cố gắng ăn vận bảnh bao hơn hẳn, gã mặc chiếc áo sơ mi hàng hiệu, quần tây phẳng phiu, tóc tai vuốt keo bóng mượt. Gã cố tỏ ra tự tin, hào sảng khi bước vào căn biệt thự sang trọng, nhưng ánh mắt liếc ngang liếc dọc và sự căng cứng trong nụ cười không giấu được vẻ tự ti và cả sự háo hức khi nhìn thấy Yến Vân đang đứng chờ sẵn bên trong với nụ cười ngọt ngào.
Lý Thanh Nhàn thì vẫn giữ vẻ thanh lịch, kín đáo thường ngày. Cô mặc một chiếc váy suông màu kem trang nhã, tóc búi thấp đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng. Cô đẹp một cách dịu dàng, trầm lắng, nhưng đôi mắt lại thoáng chút mệt mỏi và ưu tư. Cô mỉm cười chào hỏi Thanh Long và Yến Vân một cách lịch sự, nhưng ánh mắt lại không giấu được sự dè chừng và có lẽ cả chút khó chịu khi thấy vẻ quá mức thân mật giữa chồng mình và cô gái tên Vân kia.
"Chào mừng anh chị đến chơi!" Thanh Long nở nụ cười hoàn hảo của một chủ nhà hiếu khách. "Villa hơi bừa bộn một chút, mong anh chị đừng chê." Hắn nói khiêm tốn nhưng thực chất là đang khoe khéo sự giàu có của mình.
"Đâu có, villa của anh Long đẹp quá!" Trần Lực vội vàng khen lấy khen để, mắt thì lại không rời khỏi thân hình nóng bỏng của Yến Vân. "Sang trọng, hiện đại thế này cơ mà!"
"Mời anh chị ngồi," Yến Vân cũng nhanh nhảu mời khách, giọng ngọt như đường. Cô ý tứ sắp xếp chỗ ngồi sao cho Trần Lực ngồi cạnh mình, còn Lý Thanh Nhàn thì ngồi đối diện, ngay cạnh Thanh Long. Một sự sắp xếp đầy "vô tình" nhưng hoàn hảo cho kế hoạch của hắn.
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí tưởng chừng như rất vui vẻ. Các món ăn tinh tế được dọn lên liên tục, rượu vang hảo hạng được rót đầy ly. Thanh Long tỏ ra là một chủ nhà cực kỳ khéo léo và hiểu biết. Hắn nói chuyện về kinh doanh một cách sâu sắc, kể những câu chuyện phiếm thú vị về những chuyến du lịch khắp thế giới, pha trò hài hước khiến không khí trở nên sôi nổi.
Nhưng ẩn sau những lời nói và nụ cười đó là một ván cờ tâm lý đang được hắn điều khiển một cách tinh vi.
Trong khi hắn dùng sự quyến rũ và hiểu biết của mình để thu hút sự chú ý của Lý Thanh Nhàn, liên tục khen ngợi vẻ đẹp thanh lịch, sự thông minh tinh tế của cô, khiến người phụ nữ vốn ít được chồng quan tâm cảm thấy được trân trọng và có chút rung động, thì Yến Vân lại âm thầm thực hiện nhiệm vụ của mình với Trần Lực.
Cô ngồi sát lại gần Trần Lực, thỉnh thoảng lại "vô tình" để bờ vai trần hay cánh tay mềm mại chạm vào người gã. Khi gã nói chuyện dù khá nhạt nhẽo, cô nàng luôn nhìn gã bằng ánh mắt ngưỡng mộ, cười khúc khích đầy duyên dáng, thỉnh thoảng lại nghiêng người về phía trước để rót rượu cho gã, cố tình để khe ngực sâu hút lồ lộ trước mắt.
Có lúc, cô làm bộ đánh rơi chiếc khăn ăn xuống sàn, rồi cúi xuống nhặt một cách chậm rãi, cố tình để lộ đường cong quyến rũ của cặp mông tròn lẳn và tấm lưng ong dưới lớp váy lụa mỏng. Trần Lực ngồi bên cạnh, nuốt nước bọt ừng ực, mắt dán chặt vào từng cử động của cô, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của người vợ đang ngồi đối diện.
Lý Thanh Nhàn tuy đang nói chuyện với Thanh Long, nhưng làm sao có thể không nhận ra những hành động mời gọi của Yến Vân và ánh mắt hau háu của chồng mình. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng chén rượu trên tay khẽ run lên, nụ cười cũng trở nên gượng gạo. Nỗi đau, sự tức giận và cả cảm giác bất lực lại dâng lên trong lòng. Cô tự hỏi tại sao mình lại đồng ý đến cái nơi này?
Thanh Long quan sát hết mọi diễn biến. Hắn thấy rõ sự thèm thuồng không thể che giấu của Trần Lực, sự diễn xuất chuyên nghiệp của Yến Vân, và cả nỗi đau khổ, tức giận đang bị kìm nén của Lý Thanh Nhàn. Kinh nghiệm sát gái giúp hắn nắm bắt những cảm xúc đó một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thầm cười trong bụng. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kế hoạch.
Sau bữa tối, Thanh Long đề nghị mọi người ra ban công hóng gió và dùng đồ tráng miệng. Ban công rộng lớn nhìn thẳng ra biển đêm, gió thổi lồng lộng mang theo vị mặn mòi của đại dương. Ánh trăng bạc chiếu rọi xuống mặt biển tạo thành một khung cảnh lãng mạn nhưng cũng đầy bí ẩn.
"Ở đây có chiếc kính viễn vọng khá hay," Thanh Long nói, chỉ về phía góc ban công. "Anh Lực có muốn xem thử không? Đêm nay trời trong, có thể thấy rõ các chòm sao đấy." Hắn cố tình gợi ý.
"Ồ, được đó!" Trần Lực lập tức hưởng ứng, gã cũng đang muốn tìm cớ để tách ra khỏi vợ một chút.
"Vân, em dẫn anh Lực ra xem đi," Thanh Long quay sang nói với Yến Vân. "Em rành mấy thứ này hơn anh."
"Vâng ạ," Yến Vân cười tươi, rồi quay sang Trần Lực, ánh mắt đầy mời gọi. "Anh Lực đi theo em nhé." Cô đi trước dẫn đường, cố tình lắc nhẹ hông một cách đầy khêu gợi.
Trần Lực vội vàng đi theo, không quên liếc nhìn vợ một cái như để dò xét. Lý Thanh Nhàn chỉ im lặng, quay mặt đi nhìn ra biển.
Khi hai người kia đã đi ra góc ban công khuất sau mấy chậu cây cảnh lớn, Thanh Long mới từ từ tiến lại gần Lý Thanh Nhàn đang đứng một mình.
"Gió biển đêm nay mát thật đấy, Thanh Nhàn nhỉ?" hắn bắt đầu câu chuyện một cách tự nhiên, giọng trầm ấm.
"Vâng," Thanh Nhàn đáp khẽ, vẫn không quay lại nhìn hắn.
"Nhưng hình như... tâm trạng của cô không được tốt lắm?" Thanh Long hỏi, giọng đầy vẻ quan tâm.
Lý Thanh Nhàn hơi giật mình, quay lại nhìn hắn. Ánh mắt cô có chút ngạc nhiên xen lẫn đề phòng. "Anh Long nói gì vậy? Tôi vẫn bình thường mà."
"Vậy sao?" Thanh Long mỉm cười, một nụ cười dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác. "Nhưng tôi lại thấy trong mắt cô có nỗi buồn và cả sự tức giận đang cố che giấu." Hắn bước tới gần hơn một chút, hạ thấp giọng. "Là vì chồng cô sao?"
Câu hỏi thẳng thắn của hắn khiến Lý Thanh Nhàn sững người. Cô nhìn hắn, cố gắng tìm kiếm sự giả dối trong mắt hắn nhưng không thấy. Chỉ thấy sự thấu hiểu và có lẽ cả... thương cảm?
"Tôi..." Cô định nói gì đó nhưng lại thôi, cúi đầu xuống, bờ vai khẽ run lên.
Đúng lúc đó, Thanh Long khẽ nghiêng đầu, ra hiệu cho cô nhìn về phía góc ban công, nơi Trần Lực và Yến Vân đang đứng "xem sao".
Dưới ánh trăng mờ ảo và ánh đèn hắt ra từ biệt thự, họ có thể nhìn thấy khá rõ. Trần Lực, có lẽ nghĩ rằng không ai nhìn thấy, đã trở nên vô cùng bạo dạn. Gã đang đứng sát lại gần Yến Vân, một tay đặt lên eo cô, tay kia đang định đưa lên chạm vào bờ vai trần gợi cảm. Miệng gã nói gì đó sát vào tai cô, vẻ mặt đầy ham muốn. Yến Vân thì hơi ngả người ra sau, không phản kháng quyết liệt nhưng cũng không hoàn toàn đồng ý, tạo ra một tư thế nửa mời gọi nửa từ chối đầy khêu khích.
Lý Thanh Nhàn nhìn thấy cảnh tượng đó, khuôn mặt trắng bệch đi vì sốc và giận dữ. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, bàn tay nắm chặt lại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Thanh Long đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát phản ứng của cô. Hắn không nói gì, chỉ đợi cho cảm xúc của cô lên đến đỉnh điểm.
Khi Trần Lực định đưa tay lên sờ soạng vòng một của Yến Vân, Thanh Long mới khẽ đặt tay lên vai Lý Thanh Nhàn, thì thầm: "Đau lòng lắm phải không?"
Lý Thanh Nhàn giật mình quay lại, ánh mắt nhìn hắn giờ đây không còn sự dè chừng nữa, mà chỉ còn lại nỗi đau khổ và sự căm phẫn tột cùng. Cô cắn chặt môi, không nói nên lời.
"Cô có muốn biết," Thanh Long nhìn sâu vào mắt cô, giọng đầy ma lực, "chồng cô thực sự có thể đi xa đến mức nào không? Hay...
cô có muốn cho anh ta một bài học nho nhỏ không?"
Lý Thanh Nhàn nhìn hắn, rồi lại liếc nhìn về phía chồng mình đang cố gắng sàm sỡ cô gái kia. Sự phản bội này đã vượt quá sức chịu đựng của cô. Một ý nghĩ trả thù điên rồ chợt lóe lên. Cô hít một hơi sâu, rồi gật đầu một cách dứt khoát. "Tôi muốn!"
"Tốt lắm," Thanh Long mỉm cười hài lòng. "Vậy thì... hãy cùng chơi một trò chơi nhé?"
Hắn dẫn cô quay trở lại phòng khách chính. Vừa lúc đó, Trần Lực và Yến Vân cũng đi vào, cả hai cố tỏ ra bình thường nhưng vẻ mặt hơi bối rối của Trần Lực và nụ cười đầy ẩn ý của Yến Vân không qua được mắt hắn và cả Lý Thanh Nhàn.
"Sao rồi? Sao đẹp chứ?" Thanh Long hỏi một cách thản nhiên.
"Đẹp! Đẹp lắm!" Trần Lực vội đáp, mắt lại liếc sang Yến Vân.
"Xem sao xong rồi thì chúng ta làm gì tiếp nhỉ?" Thanh Long nói, vờ như đang suy nghĩ. "À! Hay là chúng ta chơi một trò chơi đi! Cho không khí thêm phần... 'nóng bỏng'?"
"Trò gì vậy anh Long?" Trần Lực hào hứng hỏi ngay, hy vọng sẽ có cơ hội tiếp cận Yến Vân nhiều hơn.
Thanh Long rút ra từ trong túi một bộ bài trông khá lạ mắt, những lá bài màu đen tuyền với những hoa văn kỳ bí màu đỏ hoặc vàng. "Đây là bộ bài 'Thách Thức Đêm Khuya' mà tôi mới sưu tầm được. Luật chơi rất đơn giản," hắn vừa xào bài vừa giải thích. "Chúng ta lần lượt bốc một lá bài. Trên mỗi lá bài sẽ có một yêu cầu 'thách thức' hoặc một 'phần thưởng' nho nhỏ. Bốc trúng lá nào thì phải thực hiện yêu cầu trên lá đó, không được từ chối! Ai không làm được sẽ phải chịu phạt... uống ba ly rượu mạnh chẳng hạn?" Hắn cười nói, cố làm cho trò chơi có vẻ vô hại.
Trần Lực nghe vậy thì càng thêm hào hứng. "Hay đó! Chơi luôn đi anh!" Gã nghĩ thầm, biết đâu lại bốc được lá bài yêu cầu hôn Yến Vân thì sao?
Yến Vân thì mỉm cười đầy chuyên nghiệp. "Em thì sao cũng được ạ, chiều theo ý anh Long và anh chị."
Lý Thanh Nhàn thì im lặng, ánh mắt lạnh lùng nhìn chồng mình, rồi lại nhìn sang Thanh Long. Cô biết đây là cái bẫy, nhưng cô đã quyết định nhảy vào. "Được thôi, chơi thì chơi."
"Tuyệt vời!" Thanh Long vỗ tay. "Vậy chúng ta bắt đầu nhé! Ai bốc trước đây? Hay là để Thanh Nhàn bốc trước đi nhỉ, ưu tiên phái đẹp?" Hắn đưa bộ bài về phía cô.
Lý Thanh Nhàn hít một hơi, đưa tay rút một lá bài. Cô lật lá bài lên.
"Ồ! 'Uống cạn ly rượu của người ngồi bên phải bạn'." Thanh Long đọc to yêu cầu trên lá bài rồi mỉm cười nhìn cô. Người ngồi bên phải cô chính là hắn.
Lý Thanh Nhàn không nói gì, cầm lấy ly rượu vang đỏ của hắn trên bàn, ngửa cổ uống cạn một hơi. Ánh mắt cô nhìn hắn đầy thách thức.
"Tốt! Rất có khí phách!" Thanh Long cười khen. "Đến lượt tôi." Hắn rút một lá bài. "'Kể tên ba bộ phận trên cơ thể người ngồi đối diện mà bạn thấy hấp dẫn nhất'." Hắn nhìn sang Trần Lực đang ngồi đối diện, rồi lại liếc nhìn Yến Vân đang ngồi cạnh gã, cười đầy ẩn ý. "Câu này hơi khó nhỉ? Với anh Lực thì... chắc là... cái bụng bia này," hắn chỉ vào bụng Trần Lực khiến gã hơi sượng mặt, "cái đồng hồ hàng hiệu này, và... nụ cười rất 'tươi' khi nhìn thấy người đẹp." Lời nói đầy mỉa mai nhưng được bọc trong vỏ hài hước khiến Trần Lực chỉ biết cười trừ.
Đến lượt Trần Lực bốc bài. Gã hồi hộp rút một lá, mắt sáng rực lên khi đọc yêu cầu: "'Hôn nhẹ lên má người ngồi bên trái bạn'." Người ngồi bên trái gã chính là Yến Vân!
"Ha ha, may mắn quá!" Trần Lực cười lớn, quay sang Yến Vân đang mỉm cười chờ đợi. Gã nghiêng người tới, đặt lên má cô một nụ hôn kêu rõ to, cố tình kéo dài thêm vài giây. Yến Vân chỉ cười khúc khích, không hề né tránh. Lý Thanh Nhàn ngồi đối diện, mặt lạnh như tiền.
Cuối cùng là lượt Yến Vân. Cô duyên dáng rút một lá bài. "'Để người ngồi bên phải bạn chọn một món đồ trang sức trên người bạn và đeo thử nó'." Người ngồi bên phải cô là Trần Lực.
Trần Lực mắt lại sáng lên. Gã nhìn khắp người Yến Vân, từ đôi hoa tai kim cương đến chiếc vòng cổ mảnh mai lấp lánh trên khe ngực sâu hút. Gã nuốt nước bọt, rồi chỉ vào chiếc vòng cổ. "Anh... anh muốn đeo thử cái này."
Yến Vân cười duyên, quay lưng lại phía Trần Lực. "Vậy phiền anh giúp em tháo ra nhé." Cô kéo nhẹ mái tóc sang một bên, để lộ chiếc gáy trắng ngần và tấm lưng trần gợi cảm dưới lớp váy mỏng.
Trần Lực run run đưa tay ra phía sau cổ Yến Vân, giả vờ loay hoay tìm cách tháo chiếc móc khóa nhỏ xíu của sợi dây chuyền. Những ngón tay thô kệch của gã cố tình chạm vào làn da mềm mại, ấm nóng của cô, khiến gã thở hổn hển vì kích thích.
Thanh Long và Lý Thanh Nhàn ngồi đó, im lặng quan sát màn kịch vụng về nhưng đầy dục vọng này. Lý Thanh Nhàn siết chặt tay lại, ánh mắt lạnh băng. Thanh Long thì chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy hứng thú của kẻ đang điều khiển con rối.
Sau một hồi loay hoay, Trần Lực cũng tháo được chiếc vòng cổ ra. Gã đeo thử vào cổ mình một cách lố bịch rồi lại lúng túng tìm cách đeo lại cho Yến Vân, lại một lần nữa lợi dụng cơ hội để sờ soạng tấm lưng và bờ vai trần của cô.
"Được rồi! Vòng chơi đầu tiên kết thúc!" Thanh Long vỗ tay cắt ngang màn kịch. "Giờ đến vòng thứ hai nhé! Lần này... mức độ 'thách thức' sẽ tăng lên một chút đấy!" Hắn nháy mắt đầy ẩn ý, bắt đầu xào lại bộ bài.
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt và căng thẳng hơn bao giờ hết. Trò chơi nguy hiểm chỉ mới thực sự bắt đầu. Lý Thanh Nhàn siết chặt ly rượu, ánh mắt đầy căm phẫn. Trần Lực thì nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào Yến Vân đầy thèm thuồng. Yến Vân mỉm cười bí hiểm. Còn Nguyễn Thanh Long, kẻ chủ mưu, thì đang ung dung tựa lưng vào ghế, chờ đợi xem vở kịch do chính mình đạo diễn sẽ đi đến đâu...