Tìm Về An Yên - Chương 4: Chapter 4: Cao trào
Không khí trong phòng khách sang trọng của căn biệt thự Villa 69 trở nên đặc quánh và nóng bỏng hơn bao giờ hết. Bốn con người, hai cặp đôi, đang bị cuốn vào vòng xoáy của trò chơi "Thách Thức Đêm Khuya" do Nguyễn Thanh Long khởi xướng. Rượu vang hảo hạng đã ngấm, những ham muốn thầm kín và cả sự tức giận, tò mò bị dồn nén đang dần phá vỡ lớp vỏ bọc đạo mạo thường ngày. Bộ bài đen tuyền với những hoa văn kỳ bí trên tay Thanh Long giờ đây như một đạo cụ ma quỷ, dẫn dắt họ vào một mê cung của dục vọng và những thử thách táo bạo.
Vòng chơi đầu tiên kết thúc với màn Trần Lực vụng về đeo lại chiếc vòng cổ cho Yến Vân, không quên tranh thủ sờ soạng tấm lưng trần mịn màng của cô ta. Lý Thanh Nhàn ngồi đối diện, mặt lạnh như băng, ly rượu trên tay đã vơi đi quá nửa. Yến Vân thì cười đầy ẩn ý, ánh mắt liếc nhìn Thanh Long như chờ đợi kịch hay tiếp theo.
"Được rồi, khởi động như vậy là đủ ấm người rồi nhỉ?" Thanh Long cười lớn, cầm bộ bài lên xào lại một cách điêu luyện. Tiếng sột soạt của những lá bài như càng làm tăng thêm sự căng thẳng. "Giờ chúng ta vào vòng hai nhé! Lần này, độ 'thú vị' sẽ tăng lên gấp bội đấy!" Hắn nháy mắt với cả ba người.
Trần Lực nuốt nước bọt, mắt không rời khỏi khe ngực sâu hút của Yến Vân. Gã đang mong chờ những yêu cầu táo bạo hơn. Lý Thanh Nhàn thì siết chặt tay lại, ánh mắt nhìn chồng đầy căm phẫn, nhưng đồng thời cũng có một sự tò mò bệnh hoạn về việc mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Yến Vân vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, sẵn sàng diễn tròn vai theo kịch bản của Thanh Long.
"Ai bốc trước đây?" Thanh Long nhìn quanh. "Hay là... Yến Vân đi. Người đẹp luôn được ưu tiên mà." Hắn đưa bộ bài về phía cô.
Yến Vân mỉm cười duyên dáng, đưa ngón tay thon dài, sơn đỏ chót, rút một lá bài. Cô liếc nhìn rồi đọc to yêu cầu: "'Để người đàn ông bạn thấy 'hấp dẫn nhất' trong phòng này... hôn lên một bộ phận bất kỳ trên cơ thể bạn, ngoại trừ môi'."
Cả phòng im lặng trong giây lát. Yêu cầu này rõ ràng là đang tạo cơ hội. Ai là người đàn ông "hấp dẫn nhất" trong mắt Yến Vân lúc này? Theo vai diễn, đó phải là Thanh Long. Nhưng ai cũng ngầm hiểu, mục tiêu thực sự của lá bài này là Trần Lực.
Yến Vân làm bộ suy nghĩ một chút, ánh mắt lúng liếng liếc nhìn cả hai người đàn ông. Cô đưa tay lên che miệng cười khúc khích. "Ôi, khó chọn quá đi! Anh Long thì đẹp trai, phong độ... Anh Lực thì... trông rất 'nam tính' và thành đạt..." Cô cố tình kéo dài, khiến Trần Lực càng thêm hồi hộp.
Cuối cùng, cô nhìn về phía Thanh Long, giọng nũng nịu: "Thôi thì... em chọn anh Long vậy. Ai bảo anh là 'bạn trai' của em cơ chứ?" Cô quay sang Trần Lực, nháy mắt tinh nghịch. "Anh Lực đừng buồn nhé!"
Trần Lực thoáng chút thất vọng, nhưng rồi lại tự an ủi, chắc cô ta chỉ đang diễn kịch thôi. Gã cười gượng: "Không sao, không sao! Anh Long hôn người đẹp là đúng rồi!"
Thanh Long đứng dậy, bước tới trước mặt Yến Vân đang ngồi đó với vẻ chờ đợi. Hắn không chọn những chỗ quá nhạy cảm. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai của cô lên, rồi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy ám muội lên... vành tai trắng nõn của cô. Hắn cố tình để hơi thở ấm nóng của mình phả nhẹ vào đó, khiến Yến Vân khẽ rùng mình, hai má ửng hồng.
"Được chưa, người đẹp?" hắn thì thầm.
"Dạ... dạ rồi ạ," Yến Vân đáp, giọng hơi run run, diễn xuất vô cùng đạt.
"Tốt! Đến lượt anh Lực," Thanh Long quay sang đưa bộ bài cho Trần Lực.
Trần Lực vội vàng rút một lá, tim đập thình thịch. Gã hy vọng sẽ bốc được một lá bài "ngon ăn" hơn. Gã lật lá bài ra, mắt sáng rực! "'Người phụ nữ ngồi đối diện bạn... hãy cởi giúp một chiếc cúc áo/khuy váy của cô ấy'." Người ngồi đối diện gã chính là Lý Thanh Nhàn!
Đây rõ ràng không phải điều Trần Lực mong muốn, gã muốn tương tác với Yến Vân cơ. Nhưng luật là luật. Gã nhìn sang vợ mình, có chút ngần ngại. Lý Thanh Nhàn thì ngồi im, mặt không biểu cảm, nhưng ánh mắt lạnh lẽo nhìn gã khiến gã hơi chột dạ.
"Sao vậy anh Lực? Chỉ là cởi một chiếc cúc áo thôi mà," Thanh Long lên tiếng thúc giục, giọng đầy vẻ trêu chọc. "Hay là anh không dám 'đụng' vào vợ mình?"
Bị khích tướng, lại thêm chút men rượu, Trần Lực không còn nghĩ nhiều nữa. Gã đứng dậy, bước tới trước mặt Lý Thanh Nhàn. "Em... em đừng giận nhé... chỉ là trò chơi thôi..." gã nói lí nhí.
Lý Thanh Nhàn không nói gì, chỉ ngồi im, mặc cho gã làm gì thì làm. Trần Lực run run đưa tay về phía chiếc khuy đầu tiên trên cổ chiếc váy màu kem của cô. Chiếc váy này khá kín đáo, nhưng khi chiếc khuy đầu tiên được mở ra, một phần nhỏ xương quai xanh thanh mảnh và làn da trắng mịn bên dưới thoáng lộ ra, mang một vẻ quyến rũ mong manh đầy chết người.
Tay Trần Lực chạm nhẹ vào làn da cô khiến cả hai đều khẽ giật mình. Gã vội vàng rụt tay lại, mặt đỏ bừng, rồi lúng túng quay về chỗ ngồi.
"Ha ha, xem ra anh Lực vẫn còn 'ngượng' với vợ mình quá nhỉ?" Thanh Long cười lớn, không bỏ lỡ cơ hội châm chọc. "Đến lượt tôi nhé!"
Hắn rút một lá bài, đọc to: "'Chọn một người bất kỳ, yêu cầu người đó thực hiện một hành động theo ý bạn (trong giới hạn cho phép của trò chơi)'." Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại nơi Lý Thanh Nhàn đang ngồi im lặng.
"Thanh Nhàn," hắn gọi tên cô một cách thân mật, "Tôi có thể yêu cầu cô... cởi bỏ chiếc vòng cổ đang đeo được không? Tôi thấy nó rất đẹp, muốn ngắm kỹ hơn một chút."
Yêu cầu này tưởng chừng vô hại, nhưng lại đầy ẩn ý. Chiếc vòng cổ đó có lẽ là kỷ vật tình yêu của cô và Trần Lực? Hoặc đơn giản, việc tự tay cởi bỏ trang sức trước mặt người đàn ông khác cũng mang một ý nghĩa tượng trưng nào đó.
Lý Thanh Nhàn hơi do dự, liếc nhìn chồng mình một cái. Trần Lực thì đang mải nhìn Yến Vân, không hề để ý. Cô cắn môi, rồi đưa tay lên cổ, chậm rãi tháo chiếc móc khóa của sợi dây chuyền bạc mảnh mai có mặt đá nhỏ màu xanh biển. Cô đặt sợi dây chuyền lên bàn trước mặt Thanh Long.
"Cảm ơn cô," Thanh Long cầm sợi dây chuyền lên ngắm nghía, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên mặt đá mát lạnh. "Quả thực rất tinh xảo." Hắn không trả lại ngay mà tiện tay bỏ vào túi áo mình. "Lát tôi sẽ trả lại cho cô sau." Hành động này rõ ràng là có ý chiếm hữu. Lý Thanh Nhàn nhíu mày nhưng không nói gì.
Cuối cùng, đến lượt Lý Thanh Nhàn bốc bài. Tay cô hơi run khi rút lá bài. Cô lật lên, khuôn mặt thoáng biến sắc.
"Sao vậy em?" Trần Lực tò mò hỏi.
Lý Thanh Nhàn hít một hơi sâu, đọc yêu cầu trên lá bài, giọng không cảm xúc: "'Hôn lên... ngực trần của người đàn ông ngồi bên trái bạn'." Người ngồi bên trái cô... chính là Trần Lực!
Yêu cầu này thực sự quá mức trớ trêu. Bắt cô phải hôn lên ngực chồng mình ngay sau khi chứng kiến hắn thèm thuồng người đàn bà khác?
Trần Lực nghe xong thì có chút ngượng ngùng nhưng cũng xen lẫn thích thú. Gã ưỡn ngực ra một chút, chờ đợi.
Lý Thanh Nhàn nhìn chồng mình, ánh mắt lạnh lẽo và tràn đầy sự chán ghét. Nhưng rồi cô lại nhìn sang Thanh Long, thấy ánh mắt khuyến khích và có phần thách thức của hắn. Cô hiểu rằng, nếu từ chối, nghĩa là thua cuộc. Mà cô lại đang muốn xem giới hạn của gã chồng mình đến đâu!
Cô đứng dậy, bước tới trước mặt Trần Lực đang ngồi đó chờ đợi. Cô không hôn lên má hay môi, mà cúi xuống, vén nhẹ chiếc áo sơ mi của gã lên, để lộ phần ngực không mấy săn chắc. Rồi cô nhắm mắt lại, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, một nụ hôn không có chút tình cảm nào, chỉ có sự lạnh lẽo và miễn cưỡng.
Xong việc, cô quay về chỗ ngồi ngay lập tức, cầm ly rượu lên uống một hơi cạn sạch.
"Ha ha, xem ra tình cảm vợ chồng anh chị vẫn 'mặn nồng' lắm!" Thanh Long lại lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng thẳng, nhưng lời nói càng như xát muối vào lòng Lý Thanh Nhàn.
"Vòng hai kết thúc!" Hắn tuyên bố. "Giờ đến vòng ba! Mức độ sẽ còn 'nóng' hơn nữa đấy! Ai muốn bỏ cuộc thì có thể dừng lại bây giờ?" Hắn nhìn quanh dò xét.
Trần Lực lắc đầu nguầy nguậy. Yến Vân mỉm cười. Lý Thanh Nhàn thì im lặng, ánh mắt kiên định. Xem ra không ai muốn dừng lại cả.