Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tìm Về An Yên - Chương 5: Chapter 5: Phá hoại

Không khí trong phòng khách xa hoa của Villa 69 giờ đây giống như một nồi áp suất đang từ từ tăng nhiệt. Trò chơi "Thách Thức Đêm Khuya" đã đi qua vài vòng khởi động, đủ để men rượu và những ham muốn đen tối phá vỡ lớp vỏ bọc thường ngày. Nguyễn Thanh Long, kẻ chủ mưu, ngồi đó với nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn, tay mân mê bộ bài ma quái, ánh mắt sắc bén quan sát từng biểu cảm, từng cử chỉ của ba người còn lại.

Vòng chơi thứ ba bắt đầu trong sự im lặng đầy căng thẳng. Sau màn Lý Thanh Nhàn miễn cưỡng hôn lên ngực Trần Lực và bị Yến Vân "ưu ái" chọn để hôn má thay vì hôn "bạn trai" Thanh Long, ai cũng hiểu rằng những lá bài tiếp theo sẽ không còn đơn giản nữa.

"Đến lượt ai nhỉ?" Thanh Long đảo mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở Yến Vân. "À, vòng trước là Thanh Nhàn bốc cuối cùng. Vậy vòng này, mời cô em xinh đẹp của tôi tiếp tục nhé!" Hắn lại đẩy bộ bài về phía Yến Vân.

Yến Vân cười duyên, liếc nhìn Thanh Long đầy tình tứ rồi mới đưa ngón tay thon dài rút một lá. Cô nhìn lá bài, đôi mắt hồ ly khẽ nheo lại đầy tinh quái. Cô đọc to yêu cầu: "'Hãy thực hiện một điệu nhảy quyến rũ nhất của bạn trong vòng một phút cho người đàn ông ngồi đối diện'." Người ngồi đối diện cô, không ai khác, chính là Trần Lực!

Lá bài này như một món quà trời cho đối với gã giám đốc háo sắc. Mặt Trần Lực đỏ bừng lên vì sung sướng, mắt sáng rực nhìn Yến Vân đầy chờ đợi. Lý Thanh Nhàn thì mặt càng thêm lạnh lẽo, cô đưa ly rượu lên môi, uống một ngụm dài. Thanh Long thì chỉ cười thầm, ra hiệu cho Yến Vân "biểu diễn".

Yến Vân đứng dậy, uyển chuyển bước ra giữa phòng khách rộng rãi. Cô không cần nhạc nền, chính cơ thể cô đã là một bản nhạc đầy mê hoặc. Cô bắt đầu di chuyển, từng bước chân, từng cái lắc hông, từng cái vuốt tóc đều toát lên vẻ gợi tình chết người. Chiếc váy lụa đỏ ôm sát cơ thể khẽ chuyển động theo từng cử chỉ, lúc thì để lộ đường cong eo thon, lúc lại hé mở phần đùi non trắng nõn qua đường xẻ táo bạo.

Cô nhảy không quá nhanh, cũng không quá phức tạp, nhưng mọi động tác đều tập trung vào việc phô bày vẻ đẹp cơ thể và khơi gợi dục vọng. Cô đưa tay vuốt ve cơ thể mình, từ cổ xuống ngực, rồi lại lướt xuống eo, xuống hông, ánh mắt thì không ngừng nhìn về phía Trần Lực đang ngồi đó như hóa đá, miệng há hốc. Cô tiến lại gần gã hơn, uốn éo cơ thể ngay trước mặt, bộ ngực căng tròn phập phồng như mời gọi. Cô khẽ cắn môi dưới, liếm nhẹ đôi môi đỏ mọng, ánh mắt đầy tình tứ.

Trần Lực như người mất hồn, mắt dán chặt vào từng đường cong, từng cử động của Yến Vân. Gã cảm thấy cổ họng mình khô khốc, hạ bộ căng cứng đến đau nhức. Gã chỉ muốn lao tới ôm chầm lấy thân hình nóng bỏng đó, giày vò nó thỏa thích.

Một phút trôi qua nhanh như chớp mắt. Yến Vân kết thúc điệu nhảy bằng một cái xoay người quyến rũ và một nụ cười mê hồn dành cho Trần Lực trước khi quay về chỗ ngồi của mình, để lại gã đàn ông tội nghiệp ngồi đó thở hổn hển, mặt đỏ gay.

"Tuyệt! Quá tuyệt vời!" Thanh Long vỗ tay khen ngợi. "Yến Vân nhảy đẹp thật đấy! Anh Lực thấy sao?" Hắn cố tình hỏi xoáy.

"Đẹp... đẹp lắm..." Trần Lực lắp bắp, vẫn chưa hoàn hồn.

"Đến lượt chị Nhàn rồi," Yến Vân cười nói, đưa bộ bài về phía Lý Thanh Nhàn.

Lý Thanh Nhàn lạnh lùng rút một lá bài. Cô nhìn yêu cầu, rồi lại nhìn sang Thanh Long, ánh mắt có chút phức tạp. Yêu cầu lần này là: "'Hãy cởi bỏ áo/váy của người ngồi bên phải bạn'." Người ngồi bên phải cô... lại là Thanh Long!

Thanh Long nhìn cô, ánh mắt đầy khuyến khích và chờ đợi. "Sao vậy, Thanh Nhàn? Lá bài này có vẻ không làm khó cô được nhỉ?"

Lý Thanh Nhàn nhìn hắn, rồi lại liếc nhìn chồng mình đang ngồi đó, ánh mắt vẫn còn mê muội nhìn theo Yến Vân. Một sự quyết tâm lạnh lùng lại dâng lên trong lòng cô. Cô đứng dậy, bước tới trước mặt Thanh Long.

Cô không nói gì, chỉ đưa đôi tay hơi run rẩy của mình lên, chạm vào hàng cúc trên chiếc áo sơ mi lụa đen của hắn. Từng chiếc cúc một được cô chậm rãi cởi ra. Lồng ngực rắn chắc, màu đồng khỏe khoắn của hắn dần dần hiện ra trước mắt cô. Cơ bắp săn chắc, không quá phô trương nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh nam tính đầy cuốn hút.

Tim Lý Thanh Nhàn đập nhanh hơn một chút khi những ngón tay cô vô tình chạm vào làn da ấm nóng của hắn. Cô cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi má đã không giấu được vệt hồng lan tỏa. Cô cởi hết hàng cúc áo, để lộ hoàn toàn phần thân trên cường tráng của hắn.

"Được rồi chứ?" Cô hỏi, giọng vẫn lạnh băng nhưng có chút gì đó không tự nhiên.

"Tạm được," Thanh Long cười, ánh mắt nhìn sâu vào mắt cô. "Nhưng hình như... lá bài yêu cầu là cởi bỏ áo/váy cơ mà?" Hắn cố tình bắt bẻ.

Lý Thanh Nhàn khựng lại, nhìn hắn đầy tức giận. Nhưng rồi cô lại nhìn thấy ánh mắt thách thức của hắn. Cô nghiến răng, đưa tay kéo mạnh chiếc áo sơ mi ra khỏi người hắn, ném xuống ghế sofa bên cạnh. Giờ đây, hắn hoàn toàn để trần phần thân trên trước mặt cả ba người.

"Vừa lòng anh chưa?" Cô gằn giọng.

"Hoàn hảo!" Thanh Long cười lớn, tỏ vẻ hài lòng. "Cảm ơn sự hợp tác của Thanh Nhàn. Giờ đến lượt tôi."

Hắn rút một lá bài. Lần này, nụ cười trên môi hắn càng thêm phần tà ác. Hắn đọc to yêu cầu: "'Người phụ nữ ngồi đối diện bạn... hãy để cô ấy ngồi lên đùi bạn và bạn được phép hôn cổ cô ấy trong vòng một phút'." Người ngồi đối diện hắn... chính là Yến Vân!

Yêu cầu này như một gáo nước lạnh dội vào Trần Lực, nhưng lại khiến Yến Vân cười tươi như hoa. Cô lập tức đứng dậy, uyển chuyển bước tới, không chút ngần ngại ngồi vào lòng Thanh Long, vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Thanh Long cũng ôm lấy chiếc eo thon của cô, cúi đầu xuống, bắt đầu hôn lên chiếc cổ trắng ngần, hít hà mùi hương quyến rũ từ mái tóc và làn da cô. Hắn cố tình tạo ra những tiếng hôn môi chùn chụt, những tiếng rên rỉ khe khẽ đầy ám muội, mắt thì lại liếc nhìn về phía vợ chồng Trần Lực.

Trần Lực ngồi đó, mặt hết đỏ lại xanh, hai tay nắm chặt thành quyền, chỉ muốn lao vào đấm cho tên khốn trước mặt một trận.

Nhưng gã không dám. Lý Thanh Nhàn thì quay mặt đi chỗ khác, không muốn nhìn cảnh tượng chướng mắt này nữa, nhưng vành tai đỏ bừng đã tố cáo cảm xúc của cô.

Một phút dài đằng đẵng trôi qua. Thanh Long buông Yến Vân ra, nhưng vẫn để cô ngồi trên đùi mình. "Đến lượt anh Lực rồi đó," hắn nói, giọng đầy vẻ thách thức.

Trần Lực hậm hực rút một lá bài. Gã gần như ném lá bài xuống bàn khi đọc yêu cầu: "'Uống một ly rượu do người phụ nữ bạn ghét nhất trong phòng này đút cho'."

Yêu cầu này thực sự quá độc địa! Người phụ nữ gã ghét nhất lúc này không ai khác chính là... vợ gã, Lý Thanh Nhàn!

Cả Thanh Long và Yến Vân đều bật cười thành tiếng trước sự trớ trêu này. Lý Thanh Nhàn thì nhếch mép cười lạnh, cầm ly rượu của mình lên, bước tới trước mặt chồng.

"Sao nào, chồng yêu?" Cô hỏi, giọng mỉa mai. "Có dám uống không?"

Trần Lực nhìn ly rượu trên tay vợ, rồi lại nhìn ánh mắt lạnh lẽo của cô, lòng đầy căm tức và cả sợ hãi. Nhưng gã không thể từ chối. Gã nghiến răng, há miệng ra.

Lý Thanh Nhàn không hề nhẹ nhàng. Cô dốc thẳng ly rượu vào miệng gã, khiến gã ho sặc sụa. Rượu chảy tràn cả ra cằm, ra cổ áo gã, trông vô cùng thảm hại.

"Ha ha ha!" Thanh Long và Yến Vân lại được một trận cười thỏa thích.

Sau màn "phục thù" của Lý Thanh Nhàn, không khí trong phòng càng thêm phần kỳ quái. Trò chơi vẫn tiếp tục, nhưng sự vui vẻ ban đầu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự căng thẳng, dục vọng, căm hận và cả những toan tính đen tối.

Các lá bài tiếp theo càng lúc càng táo bạo hơn. Có lá yêu cầu Yến Vân phải để Trần Lực sờ mông. Có lá yêu cầu Thanh Long phải cởi thắt lưng của Lý Thanh Nhàn. Có lá yêu cầu Trần Lực phải liếm rượu trên đùi Yến Vân. Có lá lại yêu cầu Lý Thanh Nhàn phải thì thầm một lời khen gợi vào tai Thanh Long...

Mỗi yêu cầu được thực hiện lại đẩy giới hạn của sự chịu đựng và liêm sỉ đi xa hơn một chút. Trần Lực thì hoàn toàn chìm đắm trong dục vọng với Yến Vân, không còn để ý gì đến vợ mình nữa. Yến Vân thì diễn tròn vai một con yêu nữ lẳng lơ, thành thạo dẫn dắt gã đàn ông háo sắc vào bẫy. Lý Thanh Nhàn thì ngày càng trở nên lạnh lùng, bất cần, cô tham gia trò chơi như một cách để trả thù, để tự hành hạ bản thân, và có lẽ cũng để khám phá một phần đen tối nào đó trong con người mình mà cô chưa từng biết tới.

Còn Nguyễn Thanh Long, hắn vẫn ung dung điều khiển tất cả. Hắn tận hưởng cảm giác quyền lực tuyệt đối khi nhìn những con người này bị dục vọng và cảm xúc chi phối. Hắn thỉnh thoảng lại châm thêm dầu vào lửa bằng những lời nói khích bác, những yêu cầu oái oăm từ lá bài của mình.

Cao trào của trò chơi đến khi Yến Vân bốc được một lá bài đặc biệt: "'Hãy chọn một cặp đôi bất kỳ, yêu cầu họ vào phòng ngủ gần nhất và 'làm quen' với nhau trong vòng năm phút. Những người còn lại không được làm phiền'."

Ánh mắt Yến Vân lướt qua mọi người, rồi dừng lại nơi Trần Lực và Lý Thanh Nhàn, nụ cười đầy ẩn ý. "Em nghĩ... đã đến lúc vợ chồng anh Lực, chị Nhàn cần chút không gian riêng để 'hâm nóng' tình cảm rồi nhỉ?"

Lời đề nghị này khiến Trần Lực sững sờ. Gã đang muốn có cơ hội riêng với Yến Vân, chứ không phải với vợ mình! Lý Thanh Nhàn thì mặt lạnh tanh, không nói gì.

"Sao vậy? Hai người không muốn à?" Yến Vân cười khiêu khích. "Chỉ là năm phút 'làm quen' thôi mà."

"Thôi được!" Lý Thanh Nhàn đột ngột đứng dậy, kéo tay Trần Lực đang ngơ ngác. "Đi!" Cô kéo chồng mình về phía phòng ngủ gần đó trong sự ngỡ ngàng của gã.

Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại. Bên ngoài phòng khách giờ chỉ còn lại Nguyễn Thanh Long và Lê Yến Vân.

Hai người nhìn nhau, cùng nở một nụ cười đầy ẩn ý và ăn ý.

"Kịch hay... sắp bắt đầu rồi đây," Yến Vân thì thầm, rồi lại tựa vào lòng Thanh Long, bàn tay lại bắt đầu không yên phận... Trò chơi đêm khuya vẫn chưa kết thúc, mà chỉ vừa bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm và khó lường hơn rất nhiều.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free