Tìm Về An Yên - Chương 6: Chapter 6: Tan vỡ
Khi cánh cửa phòng ngủ bật mở.
Trần Lực và Lý Thanh Nhàn bước ra, khuôn mặt cả hai đều vô cùng khó coi. Trần Lực thì mặt mũi hậm hực, đầu tóc hơi rối, có lẽ đã cố gắng "làm gì đó" nhưng bị từ chối phũ phàng. Lý Thanh Nhàn thì mặt lạnh như băng, khóe mắt hơi đỏ hoe, nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự trống rỗng và kiên quyết đến lạ thường. Có lẽ năm phút trong phòng ngủ đối với họ còn dài hơn cả thế kỷ, đầy những lời chì chiết, trách móc hoặc chỉ là sự im lặng đến đáng sợ.
"Ồ, hai vị 'làm quen' xong rồi à? Nhanh thế nhỉ?" Thanh Long giả vờ ngạc nhiên, nhưng tay vẫn không quên vuốt ve Yến Vân đang ngồi trong lòng mình. Hắn cố tình để Trần Lực và Lý Thanh Nhàn thấy cảnh này.
Yến Vân cũng nhanh chóng hiểu ý, nàng dựa sát vào lòng hắn hơn, quay sang cười duyên với Trần Lực: "Anh Lực và chị Nhàn chắc là tình cảm lắm nhỉ, 'làm quen' nhanh ghê."
"Xem ra... màn 'hâm nóng' tình cảm vừa rồi hiệu quả thật đấy chứ?" Thanh Long lên tiếng, giọng điệu vẫn đầy vẻ trêu tức. "Không khí 'nồng cháy' hẳn lên! Chúng ta tiếp tục vòng cuối cùng chứ nhỉ? Xem ai sẽ là người 'may mắn' nhận được 'phần thưởng' lớn nhất đêm nay?"
Hắn cầm bộ bài lên, ánh mắt đảo qua ba người còn lại. Không ai phản đối. Trần Lực thì đã bị dồn vào thế bí, không dám phản kháng. Lý Thanh Nhàn thì dường như đã hoàn toàn buông xuôi, hoặc đang chờ đợi điều gì đó. Yến Vân thì tất nhiên sẽ chiều theo ý "anh Long".
"Vậy thì..." Thanh Long mỉm cười tà ác. "Lần này, để công bằng, chúng ta sẽ bốc một lá duy nhất quyết định tất cả nhé? Yêu cầu trên lá bài này sẽ là 'phần thưởng' hoặc 'hình phạt' cuối cùng cho đêm nay." Hắn xào bài một cách chậm rãi, ánh mắt nhìn thẳng vào Lý Thanh Nhàn. "Mời cô, người phụ nữ can đảm nhất đêm nay, bốc lá bài định mệnh này."
Lý Thanh Nhàn nhìn hắn, rồi lại nhìn bộ bài trên tay hắn. Nàng không còn vẻ sợ hãi hay do dự nữa. Nàng bước tới, dứt khoát rút một lá bài ở giữa bộ.
Cả căn phòng như nín thở chờ đợi nàng lật lá bài. Chính Thanh Long cũng có chút hồi hộp, không biết ... à không, bộ bài "đặc biệt" này sẽ đưa ra yêu cầu gì cuối cùng.
Lý Thanh Nhàn từ từ lật lá bài lên. Khuôn mặt nàng thoáng biến sắc khi đọc yêu cầu trên đó, rồi nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Thanh Long, đọc to, giọng lạnh lẽo nhưng lại có chút gì đó run rẩy:
"'Hãy chọn một người đàn ông trong phòng. Cởi bỏ toàn bộ quần áo của anh ta, sau đó dùng miệng lưỡi của bạn... khiến anh ta 'hạnh phúc' đến cùng'."
Yêu cầu này... thực sự là đỉnh điểm của sự sỉ nhục và táo bạo! Bắt một người phụ nữ có chồng, phải cởi đồ và khẩu giao! Dù cho cô chọn chồng mình hay Thanh Long, nhưng trước mặt người khác lại mang ý vị hơi bệnh hoạn.
Trần Lực nghe xong thì mặt tái mét, cả người run lên vì tức giận và bất lực. Gã muốn hét lên, muốn lao vào đánh chết hai kẻ khốn nạn trước mặt, nhưng gã không đủ can đảm. Gã chỉ biết ngồi đó, nghiến chặt răng lại.
Yến Vân cũng hơi sững người trước yêu cầu quá mức này, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, ánh mắt nhìn Lý Thanh Nhàn đầy vẻ chờ đợi xem nàng sẽ chọn ai và phản ứng thế nào.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lý Thanh Nhàn. Nàng sẽ chọn ai? Trần Lực, người chồng yếu nhược háo sắc? Hay Nguyễn Thanh Long, kẻ chủ mưu đã đẩy nàng vào tình cảnh này?
Lý Thanh Nhàn đứng im lặng hồi lâu, ánh mắt nhìn xoáy vào Thanh Long, rồi lại liếc nhìn Trần Lực đang ngồi co rúm vì sợ hãi và nhục nhã. Một nụ cười lạnh lẽo, gần như điên dại, lại nở trên môi nàng.
Nàng không chọn Trần Lực. Nàng bước thẳng về phía Nguyễn Thanh Long đang ngồi đó với vẻ chờ đợi.
Nàng đứng trước mặt hắn, khoảng cách rất gần. Hắn có thể ngửi thấy mùi rượu và mùi nước hoa thoang thoảng từ người nàng, cảm nhận được hơi thở gấp gáp và cả sự run rẩy đang cố kìm nén của nàng.
"Anh muốn tôi chọn ai?" Nàng hỏi, giọng khàn đặc, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, một ánh mắt đầy phức tạp, có cả sự căm hận, sự tò mò, và cả... một sự thách thức cuối cùng.
Thanh Long nhìn sâu vào mắt nàng, thấy được sự tuyệt vọng và cả ngọn lửa nổi loạn đang bùng cháy bên trong. Hắn mỉm cười. "Quyền lựa chọn là của cô mà, Thanh Nhàn. Hãy chọn người mà cô... muốn 'hạnh phúc' nhất đêm nay."
Lý Thanh Nhàn nhìn hắn chằm chằm thêm vài giây nữa, rồi nàng quay người lại, nhìn về phía Trần Lực đang ngồi đó run rẩy. Ánh mắt nàng trở nên sắc lạnh như dao.
"Anh!" Nàng chỉ tay về phía chồng mình. "Lại đây!"
Trần Lực giật bắn mình, ngơ ngác nhìn nàng. "Em... em gọi anh?"
"Chứ còn ai vào đây nữa?" Lý Thanh Nhàn gằn giọng. "Lại đây! Cởi hết đồ ra!"
Trần Lực hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. "Nhưng... nhưng lá bài yêu cầu là..."
"Tôi chọn anh đấy!" Lý Thanh Nhàn quát lên, cắt ngang lời gã. "Anh không nghe thấy sao? Cởi hết đồ ra! Ngay lập tức! Hay anh muốn tôi phải tự tay làm?" Giọng nàng đầy vẻ uy quyền và căm phẫn.
Trần Lực sợ hãi trước thái độ của vợ, lại thêm ánh mắt đầy áp lực của Thanh Long và Yến Vân, gã không dám trái lời. Gã run run đứng dậy, bắt đầu lúng túng cởi bỏ từng món đồ trên người mình, từ chiếc áo sơ mi hàng hiệu đến chiếc quần tây, rồi cả đồ lót... cho đến khi hoàn toàn trần trụi trước mặt ba người còn lại.
Thân hình có phần phát tướng, bụng bia của gã lộ ra trông thật thảm hại và khó coi.
"Quỳ xuống!" Lý Thanh Nhàn ra lệnh tiếp, giọng lạnh như băng.
Trần Lực ngoan ngoãn quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo, đầu cúi gằm xuống đất, không dám nhìn ai.
Lý Thanh Nhàn nhìn chồng mình trong bộ dạng nhục nhã đó, ánh mắt không có chút thương cảm nào, chỉ có sự hả hê của kẻ vừa thực hiện một màn trả thù ngọt ngào. Nàng quay sang nhìn Thanh Long, ánh mắt như muốn nói: "Anh thấy chưa? Đây mới là người đàn ông thực sự của tôi đấy!"
Rồi nàng quay lại nhìn Trần Lực đang quỳ đó, dương vật mềm oặt vì sợ hãi và nhục nhã. Nàng nhếch mép cười lạnh. "Yêu cầu của lá bài là phải khiến anh 'hạnh phúc' đến cùng, phải không?"
Nàng chậm rãi quỳ xuống trước mặt chồng mình. Nhưng thay vì dùng miệng lưỡi như yêu cầu, nàng lại đưa tay ra...
"Bốp!" Một cái tát trời giáng vang lên trong phòng khách tĩnh lặng. Lý Thanh Nhàn dùng hết sức tát thẳng vào mặt Trần Lực.
"Đồ khốn nạn! Đồ háo sắc!" Nàng nghiến răng chửi rủa. "Đây là 'hạnh phúc' mà anh muốn phải không? Đây là cái giá mày phải trả cho sự khốn nạn của anh!"
Nàng như phát điên lên, vừa chửi vừa dùng tay đánh, cấu véo lên người Trần Lực đang co rúm lại vì đau đớn và sợ hãi.
Thanh Long và Yến Vân ngồi đó, có phần bất ngờ trước sự bùng nổ của Lý Thanh Nhàn, nhưng cũng không hề có ý định can ngăn. Họ chỉ lặng lẽ quan sát màn kịch cuối cùng này.
Sau khi đánh chửi hả hê, Lý Thanh Nhàn mới đứng dậy, thở hổn hển, tóc tai rối bù, y phục xộc xệch, trông nàng lúc này vừa đáng thương lại vừa đáng sợ. Nàng không thèm nhìn Trần Lực đang nằm sõng soài dưới sàn nữa, quay người lại nhìn Thanh Long.
"Trò chơi kết thúc rồi chứ?" Nàng hỏi, giọng khàn đặc, ánh mắt trống rỗng.
Thanh Long gật đầu. "Phải, kết thúc rồi." Hắn biết vở kịch đã đến lúc hạ màn.
Lý Thanh Nhàn không nói gì thêm, lảo đảo bước ra cửa. Nàng thậm chí còn không buồn nhặt lại chiếc vòng cổ mà Thanh Long đã lấy lúc trước. Nàng cứ thế bước đi, biến mất vào màn đêm, để lại một mớ hỗn độn và tan vỡ phía sau.
Trần Lực lúc này mới dám lò dò ngồi dậy, ôm mặt khóc nức nở vì đau đớn và nhục nhã.
Thanh Long nhìn gã bằng ánh mắt lạnh lùng, không một chút thương cảm. Hắn quay sang Yến Vân vẫn đang ngồi đó. "Đưa anh ta ra khỏi đây. Gọi xe cho anh ta về."
"Vâng ạ," Yến Vân ngoan ngoãn đáp lời, bước tới đỡ Trần Lực vẫn còn đang sụt sùi đứng dậy, dìu gã ra cửa.
Khi trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại một mình, Nguyễn Thanh Long mới thở ra một hơi dài. Hắn rót cho mình một ly rượu mạnh, uống cạn. Đêm nay quả thực là một đêm "vui vẻ" và đầy kịch tính. Hắn đã đạt được mục đích của mình: đánh vào tâm lý đối thủ, thỏa mãn được dục vọng và chứng kiến được sự tan vỡ của một cuộc hôn nhân giả tạo. Sau đó hắn sẽ thâu tóm công ty của Trần Lực.
Nhưng sao trong lòng hắn lại không hề cảm thấy vui vẻ thực sự? Hình ảnh cuối cùng của Lý Thanh Nhàn, ánh mắt trống rỗng và dáng vẻ lảo đảo bước vào màn đêm đó lại khiến hắn có chút gì đó... không thoải mái.
Hắn lắc đầu, gạt đi cảm giác lạ lẫm đó. "Chỉ là một trò chơi thôi mà," hắn tự nhủ. Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Biển đêm vẫn rì rào, ánh trăng vẫn sáng tỏ. Ngày mai, mọi thứ sẽ lại như cũ. Hắn sẽ lại tiếp tục cuộc chơi của mình, với những con mồi mới, những kế hoạch mới. Bởi vì hắn là Nguyễn Thanh Long, kẻ không bao giờ dừng lại.