Tìm Về An Yên - Chương 7: Chapter 7: Dư âm
Khi ánh bình minh đầu tiên rạng rỡ trên mặt biển, nhuộm hồng cả một góc trời tại Thiên Đường Nhiệt Đới, Lê Yến Vân đã rời khỏi Villa 69 với tâm trạng không thể vui vẻ hơn. Đêm qua, dù phải "diễn" khá mệt và chứng kiến một màn kịch gia đình tan vỡ không mấy hay ho, nhưng bù lại, vị khách sộp Nguyễn Thanh Long đã cực kỳ hào phóng. Tiếng "ting ting" báo tiền về từ tài khoản ngân hàng với một dãy số không dài dằng dặc nhưng đủ sức làm cô quên hết mọi mệt mỏi hay những cái nhìn săm soi khó chịu của cô vợ Trần Lực.
"Đúng là đại gia có khác, vừa đẹp trai lại vừa chịu chi!" Yến Vân cười khúc khích một mình khi bước xuống sảnh resort, dáng đi vẫn uyển chuyển đầy quyến rũ dù đã "làm việc" cả đêm. "Chỉ tội nghiệp cô vợ kia, vừa chán vừa xấu số." Cô nhún vai, không mấy bận tâm đến số phận của Lý Thanh Nhàn. Đối với cô, đó chỉ là một nhân vật phụ mờ nhạt trong cuộc vui của giới thượng lưu mà thôi. Cô nàng nhanh chóng bắt taxi rời đi, sẵn sàng cho những cuộc hẹn hò và những "phi vụ" mới.
Trong khi đó, tại Villa 69, Nguyễn Thanh Long vẫn đang chìm trong giấc ngủ sâu. Phải đến tận trưa hôm sau, khi ánh nắng đã lên đến đỉnh đầu và cái bụng bắt đầu réo gọi vì đói, hắn mới lười biếng tỉnh giấc. Đầu hắn vẫn còn hơi nhức do rượu mạnh và một đêm dài đầy kịch tính.
Hắn uể oải ngồi dậy, đưa tay xoa xoa thái dương, cố gắng nhớ lại trật tự các sự kiện đêm qua. Trò chơi "Thách Thức Đêm Khuya", màn bùng nổ của Lý Thanh Nhàn, bộ dạng thảm hại của Trần Lực... Hắn nhếch mép cười. Quả là một đêm "phong phú".
Hắn bước xuống giường, định vào phòng tắm, thì ánh mắt hắn vô tình dừng lại ở một vật lấp lánh nằm lăn lóc trên tấm thảm lông dày cạnh giường. Hắn cúi xuống nhặt lên. Là sợi dây chuyền bạc mặt đá xanh biển của Lý Thanh Nhàn. Đêm qua, trong lúc hỗn loạn và thất thần, cô đã bỏ quên nó lại đây.
Hắn xoay xoay sợi dây chuyền trên tay, mặt đá mát lạnh. Hình ảnh Lý Thanh Nhàn với đôi mắt trống rỗng, vô hồn lại hiện về trong tâm trí hắn. Một cảm giác khó tả, không hẳn là tội lỗi nhưng cũng chẳng dễ chịu gì, len lỏi trong lòng. Hắn không thích giữ đồ của người khác, đặc biệt là của một người phụ nữ vừa mới cùng hắn trải qua một đêm đầy "biến cố" như vậy.
"Phải trả lại thôi," hắn lẩm bẩm. Nhưng làm sao để trả? Hắn không muốn gặp lại Trần Lực chút nào.
Chợt hắn nhớ ra, lúc nói chuyện phiếm ở bãi biển hôm trước, hình như hắn có "vô tình" hỏi Trần Lực về số phòng họ ở để "tiện bề liên lạc nếu cần". Gã chồng háo sắc đó, trong lúc đang mải mê nhìn ngắm Yến Vân và muốn lấy lòng "anh Long" này, đã không ngần ngại nói ra ngay. Phòng 305, khu Orchid.
"May mà mình có trí nhớ tốt," Thanh Long cười thầm. "Xem ra vẫn phải gặp lại người đẹp băng giá thêm lần nữa rồi." Ý nghĩ này lại khiến hắn có chút hứng thú. Hắn muốn xem, sau một đêm bị phản bội và tự tay phá vỡ giới hạn của bản thân, cô ta giờ đây sẽ đối mặt với hắn như thế nào?
Nghĩ là làm. Hắn nhanh chóng tắm rửa, thay một bộ quần áo thường phục đơn giản nhưng đắt tiền – áo phông trắng cổ tim và quần kaki màu be, tôn lên vóc dáng hoàn hảo và vẻ ngoài lãng tử. Hắn không quên xịt một chút nước hoa hàng hiệu có mùi gỗ trầm ấm áp nhưng đầy quyến rũ. Hắn bỏ sợi dây chuyền vào túi quần rồi thong thả rời biệt thự, đi bộ về phía khu khách sạn Orchid.
Đi dọc theo con đường nhỏ rợp bóng cọ, lòng hắn lại miên man suy nghĩ. Nên nói gì khi gặp cô? Giả vờ tình cờ hay nói thẳng là đến trả đồ? Nên tỏ ra quan tâm, an ủi hay giữ vẻ lạnh lùng, xa cách? Hắn chưa quyết định được. Có lẽ tùy cơ ứng biến sẽ thú vị hơn.
Đến trước cửa phòng 305, hắn dừng lại, chỉnh lại trang phục một chút rồi mới đưa tay lên gõ cửa nhẹ nhàng.
Một lúc sau, cánh cửa mới từ từ hé mở. Lý Thanh Nhàn xuất hiện, trông cô còn tệ hơn lúc hắn tưởng tượng. Mắt sưng húp, quầng thâm hiện rõ. Khuôn mặt xinh đẹp giờ đây nhợt nhạt, không còn chút sức sống. Mái tóc đen dài rối bù. Trông cô như vừa trải qua một cơn bạo bệnh.
Khi nhận ra người đứng trước cửa là Nguyễn Thanh Long, đôi mắt cô mở lớn vì kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang sự bối rối tột độ và cả một sự phòng thủ, xa cách rõ rệt. Cô lùi lại một bước, tay nắm chặt lấy mép cửa.
"Anh Long?" Giọng cô khàn đặc, yếu ớt. "Anh... đến đây làm gì?"
"Chào buổi trưa, Thanh Nhàn," Thanh Long nở nụ cười ôn hòa, cố gắng tỏ ra thân thiện và vô hại nhất có thể. Hắn giơ sợi dây chuyền lên. "Tôi đến trả lại cô vật này. Đêm qua cô để quên ở villa."
Lý Thanh Nhàn nhìn sợi dây chuyền, rồi lại nhìn hắn, ánh mắt đầy phức tạp. Đó là kỷ vật mẹ cô tặng trước khi đi lấy chồng, cô luôn đeo nó bên mình. Đêm qua... chính hắn đã yêu cầu cô cởi nó ra. Cô đưa tay ra định nhận lại, nhưng lại ngập ngừng.
"Cầm lấy đi," Thanh Long nói, bước tới gần hơn, nhẹ nhàng đặt sợi dây vào lòng bàn tay cô. "Nó rất đẹp, không nên để thất lạc." Hắn cố tình để ngón tay mình lướt nhẹ qua da thịt cô.
Lý Thanh Nhàn khẽ rụt tay lại, cảm giác ấm áp từ ngón tay hắn khiến tim cô lại đập nhanh một cách khó hiểu. Cô cúi đầu xuống, lí nhí: "Cảm... cảm ơn anh." Cô muốn đóng cửa lại ngay lập tức.
"Khoan đã," Thanh Long nhanh chóng giữ lấy cánh cửa. "Cô... thực sự ổn chứ? Trông cô mệt mỏi quá." Hắn lại giở giọng quan tâm.
Câu hỏi của hắn như chạm vào nỗi đau đang kìm nén của cô. Lý Thanh Nhàn ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, sự căm giận và tủi hổ lại trào dâng. "Anh còn muốn gì nữa? Anh đến đây để chế giễu tôi phải không? Anh đã thấy đủ bộ mặt thảm hại của tôi và chồng tôi đêm qua rồi còn gì?"
"Không, Thanh Nhàn, cô hiểu lầm rồi," Thanh Long vội xua tay, vẻ mặt đầy "chân thành". "Tôi không hề có ý đó. Tôi thực sự lo lắng cho cô. Đêm qua... tôi biết mình cũng có lỗi trong chuyện đó. Trò chơi đó đã đi quá xa." Hắn giả vờ nhận một phần trách nhiệm.
Lời nói của hắn khiến Lý Thanh Nhàn có chút bất ngờ. Cô nhìn hắn dò xét.
"Tôi biết bây giờ cô đang rất rối loạn và đau khổ," hắn nói tiếp, giọng dịu dàng hơn. "Nhốt mình trong phòng không phải là cách giải quyết tốt. Hay là... cô cho phép tôi mời cô một ly cà phê nhé? Chúng ta tìm một nơi yên tĩnh, nói chuyện một chút. Biết đâu tôi có thể giúp gì đó cho cô? Hoặc ít nhất, cô cũng có người để trút bầu tâm sự?"
Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt đầy vẻ tha thiết và đáng tin cậy. "Chỉ một ly cà phê thôi. Coi như... tôi muốn bù đắp phần nào cho những gì đã xảy ra?"
Lý Thanh Nhàn nhìn hắn, lòng đầy mâu thuẫn. Cô ghét hắn, nhưng cũng không thể phủ nhận, hắn nói đúng. Cô đang rất cô đơn, bế tắc. Trần Lực có lẽ đã bỏ đi đâu đó sau đêm qua. Cô không biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào. Có lẽ, nói chuyện với hắn, người duy nhất biết rõ mọi chuyện, cũng là một cách để giải tỏa? Hơn nữa, sự quan tâm của hắn lúc này lại khiến cô cảm thấy có chút gì đó... dựa dẫm.
"Tôi..." Cô do dự hồi lâu, rồi cuối cùng cũng khẽ thở dài.
"Vậy... làm phiền anh đợi tôi thay đồ."
Thanh Long mỉm cười chiến thắng trong lòng. "Được, tôi đợi cô ở sảnh."
Quán cà phê Mây Trôi ven biển vẫn yên tĩnh và thoáng đãng như thường lệ. Thanh Long và Lý Thanh Nhàn chọn một chiếc bàn khuất, nơi có thể vừa ngắm biển vừa giữ được sự riêng tư. Lý Thanh Nhàn đã thay một chiếc váy ngắn màu xanh nhạt khác, mái tóc được búi lên gọn gàng, khuôn mặt cũng đã được trang điểm nhẹ nhàng che đi vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn còn nét u buồn.
Sau khi gọi đồ uống, cả hai lại rơi vào im lặng. Lý Thanh Nhàn khuấy nhẹ ly cà phê sữa của mình, ánh mắt nhìn xa xăm ra biển. Thanh Long thì kiên nhẫn chờ đợi, quan sát từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt cô.
"Anh ta... đã đi rồi à?" Cuối cùng, Thanh Long cũng lên tiếng hỏi, giọng khẽ như gió thoảng.
Thanh Nhàn biết cô đang hỏi về Trần Lực. "Tôi không rõ nữa. Nhưng tôi nghĩ... có lẽ anh ta cũng không dám về đối mặt với tôi lúc này đâu."
Lý Thanh Nhàn khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng nói tiếp: "Làm gì còn mặt mũi nào mà về nữa."
"Cô định sẽ làm gì tiếp theo?" Thanh Long hỏi thẳng vào vấn đề.
Lý Thanh Nhàn lắc đầu, ánh mắt mờ mịt. "Tôi không biết... Tôi thực sự không biết nữa..."
"Thanh Nhàn này," Thanh Long nghiêng người về phía trước, giọng chân thành. "Tôi biết những lời tôi sắp nói đây có thể khiến cô khó chịu, nhưng tôi thực sự nghĩ cô nên nghiêm túc xem xét lại cuộc hôn nhân này."
Hắn bắt đầu bài diễn văn đã chuẩn bị sẵn. Hắn không trực tiếp khuyên cô ly hôn ngay lập tức, mà dùng lời lẽ đầy "thiện ý" để phân tích sự tệ bạc, ích kỷ, háo sắc và cả nhu nhược của Trần Lực. Hắn nhấn mạnh rằng những gì xảy ra đêm qua không phải là bột phát, mà là bản chất thật sự của gã.
"Một người đàn ông yêu vợ thực sự sẽ không bao giờ để vợ mình rơi vào tình huống nhục nhã như vậy," hắn nói, ánh mắt nhìn cô đầy "thương cảm". "Anh ta không chỉ không bảo vệ được cô, mà còn là kẻ đồng lõa, thậm chí là kẻ chủ động đẩy cô vào đó chỉ vì ham muốn thấp hèn của bản thân."
Hắn khéo léo gợi lại từng chi tiết trong đêm qua, từng ánh mắt thèm thuồng của Trần Lực đối với Yến Vân, từng hành động sàm sỡ, từng lời nói thiếu suy nghĩ... Hắn như một luật sư tài ba, đang trình bày những bằng chứng không thể chối cãi về sự phản bội và không xứng đáng của Trần Lực.
"Cô nghĩ xem," hắn nói tiếp, "một người đàn ông như vậy, liệu có thể mang lại hạnh phúc cho cô không? Hay sẽ chỉ tiếp tục mang đến những nỗi đau và sự thất vọng?"
Lý Thanh Nhàn ngồi nghe, nước mắt lại bắt đầu rơi. Mỗi lời hắn nói như xoáy sâu vào vết thương lòng của cô. Cô biết hắn đang cố tình khơi sâu mâu thuẫn, nhưng cô không thể phản bác lại được, vì tất cả đều là sự thật.
"Nhưng... ly hôn đâu phải chuyện dễ dàng?" Cô nói trong tiếng nấc. "Còn gia đình tôi, còn dư luận xã hội..."
"Vậy cô định sống cả đời trong sự bất hạnh và giả dối này sao?" Thanh Long hỏi lại, giọng đầy sức nặng. "Cô còn trẻ đẹp, còn có học thức, tại sao phải hy sinh bản thân vì một kẻ không xứng đáng và những định kiến cổ hủ đó?"
Hắn đưa tay ra, lần này không nắm lấy tay cô nữa, mà chỉ đặt nhẹ lên mu bàn tay cô đang run rẩy trên bàn. "Hãy mạnh mẽ lên, Thanh Nhàn. Hãy cho mình một cơ hội được sống cuộc đời mà cô mong muốn."
Cử chỉ ấm áp và lời động viên của hắn lại một lần nữa chạm đến trái tim yếu đuối của cô. Cô ngước lên nhìn hắn, ánh mắt đầy hoang mang nhưng cũng đã bắt đầu lóe lên một tia quyết tâm.
Thanh Long thấy vậy, biết rằng mình đã thành công bước đầu. Hắn không nói thêm gì về chuyện ly hôn nữa, mà chuyển sang những chủ đề nhẹ nhàng hơn, hỏi về công việc trước đây của cô, về sở thích, về những ước mơ còn dang dở. Hắn tỏ ra là một người bạn tâm giao thực sự, kiên nhẫn lắng nghe và chia sẻ.
Cuộc nói chuyện kéo dài khá lâu. Khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, Thanh Long mới đề nghị đưa cô về phòng. Lý Thanh Nhàn không từ chối. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau khi được trút bầu tâm sự. Dù vẫn còn mâu thuẫn và sợ hãi, nhưng ít nhất, cô đã có thêm một chút dũng khí để đối mặt với thực tại phũ phàng.
Thanh Long đưa cô về đến tận cửa phòng, không quên dặn dò cô nghỉ ngơi và giữ gìn sức khỏe. Hắn cũng không quên "vô tình" nhắc lại: "Nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, đừng ngần ngại gọi cho tôi." Hắn cùng Thanh Nhàn trao đổi số điện thoại.
Sau khi Lý Thanh Nhàn đã vào phòng, Thanh Long mới quay người rời đi, một nụ cười hài lòng nở trên môi. Hạt giống đã được gieo, chỉ cần chờ đợi nó nảy mầm và cho thu hoạch mà thôi.