(Đã dịch) Tối Cường Phụ Thân - Chương 2: Chuẩn bị
Nhưng e rằng đó cũng chỉ là sự giác ngộ cái chết nhất thời. Trong tương lai, hắn rồi sẽ lại sợ hãi nó như bao người khác mà thôi.
Hahaha...
Bước ra khỏi phòng Phó Giám Đốc, hắn cũng không quên nói lời chào tạm biệt lần cuối với các tiểu bối. Ít nhất thì những cậu nhóc này còn đơn thuần, trong sáng hơn gã sếp già kia nhiều.
"Em chào tiền bối ạ! Tuy không thể gặp lại anh ở văn phòng nữa, nhưng nếu có duyên gặp ngoài, em nhất định sẽ khao anh một chầu ạ!" Một cậu nhân viên thường ngày được hắn giúp đỡ trong công việc đã lên tiếng.
Một hậu bối đã làm việc ở phòng được một năm than thở: "Haizz, đúng là xui xẻo thật! Chỉ vì không có chút quan hệ con ông cháu cha nào mà đành chấp nhận xin việc ở cái công ty đen chết tiệt này!"
Những lời nói ấy khiến hắn vô cùng cảm động. Hắn chỉ mong sao bàn tay vàng mau chóng xuất hiện để hắn có thể trả cả vốn lẫn lãi cho mấy tên cấp trên kia.
"Ashako tiền bối! Ashako tiền bối!" Một âm thanh non nớt vang lên từ xa. Cách cậu bé gọi tên hắn khiến hắn cứ có cảm giác nổi da gà.
Khi cậu bé đến gần, hắn mới nhận ra đó là ai.
Đó là Atsushi Okimitsu, một người mới vào làm. Này! Đừng nghĩ người dưới mười tám tuổi không thể làm việc văn phòng, cậu ta chỉ là lao công và tất nhiên, đây là một bí mật.
Chỉ có hắn và Ayashi biết chuyện này, họ đã giấu kín và còn "quyên góp" thêm tiền lương cho cậu.
"Anh Ashako, anh, anh sắp, sắp phải đi rồi ư?" Vì chạy nhanh, cậu bé có vẻ hơi mệt. Hiểu ý, hắn móc trong túi áo ra một chai nước nhỏ và đưa cho cậu.
Ừng ực...
Cậu bé vội vồ lấy chai nước, uống một hơi thật dài. Khi nhận ra mình đã uống cạn cả chai, cậu bé ngượng ngùng.
Ha, làm việc chung cả tháng trời rồi mà vẫn còn ngại ngùng thế. Hắn đưa tay lên vai cậu nhóc và nói: "Được rồi, anh không sao, chỉ là một chai nước thôi mà. Với lại, nhìn xem này..." Hắn móc ra phong bì, ra ý rằng mình đã nhận được lương nên không bận tâm đến việc nhỏ nhặt này.
Cậu nhóc tuy còn ngại nhưng vẫn không quên hỏi chuyện chính: "Anh Ashako... Anh tại sao phải đi? Chẳng phải trước đây anh đã hứa sẽ chỉ cho em nhớ hết các vị trí dọn dẹp rồi mới để em tự xoay sở sao?"
Nhóc này... Rõ ràng đã thuộc hết vị trí...
Hắn cúi đầu, tránh đi ánh mắt của cậu nhóc. Hắn không muốn nói ra sự thật cho Atsushi, người mà hắn đã trân trọng và dành nhiều thời gian nhất.
"Không sao, tôi chỉ đang đi công tác ở một nơi xa thôi. Với lại, trong thời gian tôi không có ở đây, Ayashi sẽ chăm... à nhầm, sẽ trợ giúp nhóc nếu gặp khó khăn."
Nói rồi, hắn bước nhanh ra khỏi cửa, rời khỏi văn phòng để không phải nghe thấy tiếng khóc của cậu nhóc.
Vâng, hắn hèn nhát. Hắn không biết dỗ trẻ con, lỡ làm quá thì sẽ lộ ra chuyện hắn và Ayashi đang "bao nuôi" cậu nhóc. Vả lại, trường học ở Nhật nghiêm cấm học sinh đi làm thuê để tránh việc bị bóc lột sức lao động.
12 giờ đêm
"Oa... oa... Anh Ashako... Anh tưởng em là đồ ngốc (bakayaro) sao? Có ai đi công tác mà lại được ứng trước tiền lương đâu? Anh cũng đâu phải con trai của ông bác đó!"
"Vả lại... Tại sao anh lại xưng hô với em là 'tôi'?"
Ayashi đã đứng quan sát mọi chuyện nãy giờ, cô cũng là một trong số ít người biết về tình trạng bệnh của Ashako.
Khi nghe Ashako nhờ cô chăm sóc giúp Atsushi, không hiểu sao mặt cô đột nhiên đỏ bừng, nhịp tim tăng cao như thể bị cao huyết áp.
"Cái tên này... Đi khỏi nơi này rồi mà còn tự ý ám chỉ ta là vợ ngươi sao?" Trong bất giác, cô đã mường tượng ra hình ảnh người chồng phải rời xa gia đình, bỏ lại trách nhiệm nuôi con cho người vợ.
Tất nhiên Ashako không hề hay biết rằng Ayashi đang "thích thầm" hắn. Suốt những năm qua, hắn chỉ xem cô là một đồng nghiệp tốt, và đã báo đáp cô bằng cách không để cô rơi vào "ma trảo" của lão giám đốc.
Nào ngờ, toàn bộ hành động của hắn đều bị Ayashi nhận ra, và từ đó cô sinh lòng thích thầm hắn.
"Nào... Người như anh không thể nào có một cuộc đời tầm thường như vậy được." Nhìn chăm chú thân ảnh đang dần rời xa, cô biết mình phải nhanh chóng chuẩn bị cho tương lai. Bởi lẽ, cô biết sau Ashako, rất có thể sẽ đến lượt mình, nhưng chắc chắn mọi chuyện sẽ không đơn giản chỉ là bị đuổi việc.
Hì hì, Ashako-san, dù trong bất kỳ thời đại nào, suy cho cùng, nam nhân vẫn luôn hơn nữ nhân một bậc mà thôi.
Nhưng bây giờ anh chỉ là một kẻ mang bệnh không hơn không kém, thì liệu câu nói "người hiền chết sớm, kẻ ác sống lâu" có ứng nghiệm với Ashako-san không nhỉ?
Có lẽ thời gian sẽ giải thích tất cả.
12 giờ 18 phút sáng
Hòa mình vào thành phố Tokyo lần nữa. Giữa dòng người đông nghịt, sau hai tháng làm quen, hắn cũng không còn thấy điều gì lạ lẫm.
Hắn nhớ lại lần đầu khi gặp cảnh tượng này. Nó khác xa Việt Nam rất nhiều. Ở đó, hầu như ai cũng lái xe và chạy vèo vèo, tạo cảm giác mọi người đều hấp tấp.
Nhưng ở Nhật, hầu hết mọi người đều đi bộ. Thỉnh thoảng có vài chiếc mô tô hay xe hơi chạy qua, nhưng cũng là hiếm khi. Phương tiện chủ yếu vẫn là tàu điện ngầm.
Tuy nhiên, nhiều khi Ashako vẫn cảm nhận được từng hành động gần gũi và rõ ràng, từ đó mới thấu hiểu sự gấp gáp tiềm ẩn trong lối sống của người Nhật.
12 giờ 40 phút sáng
Cửa tàu mở ra, hàng trăm người lần lượt ùa vào bên trong. Nhưng điều này cũng không có gì quá bất thường. Ngược lại, mọi người rất ăn ý phối hợp với nhau để không xảy ra tình trạng chen lấn.
Trong quá khứ, tình trạng chen lấn từng dẫn đến nhiều án mạng không cần thiết, thậm chí có cả trẻ em. Bởi vậy, người Nhật rất chú trọng đến vấn đề này. Từ đó, càng nhiều tàu điện ngầm được xây dựng nhằm đáp ứng nhu cầu của người dân.
Nhưng ở một số nơi thì vẫn chưa đáp ứng được nhu cầu.
Địa điểm đầu tiên hắn định ghé qua là OK Supermarket để mua một lượng lớn thức ăn đủ dùng cho một tháng. Hắn dự tính trong thời gian "cuối đời" này sẽ tìm cách mở ra "hệ thống", dù không biết bản thân có phải "khí vận chi tử" hay không.
1 giờ chiều
Bỏ qua những chuyện lặt vặt đó, Ashako bây giờ đã tới nhà mình.
Phải nói, cảm giác này thật lạ lẫm. Nếu là kiếp trước, đứng trước ngôi nhà kiểu Nhật này, hắn chỉ có thể ghen tị, hâm mộ... Nhưng giờ đây, đối với hắn mà nói, nó chỉ là một ngôi nhà thuê có giá trị thấp.
Sau khi thay thế linh hồn – hay nói đúng hơn là dung hợp ký ức – cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc ập đến khi hắn đứng trước cửa ngôi nhà.
Cánh cửa không rõ làm bằng chất liệu gì nhưng rất bóng và đẹp. Hắn thậm chí có thể thấy rõ mặt mình phản chiếu qua tay nắm cửa.
Mở cửa ra, khác hẳn với vẻ ngoài gọn gàng, nhỏ nhắn bên ngoài, bên trong lại là một mớ hỗn độn thực sự.
Nào là quần lót, tất, áo khoác không biết đã bao lâu chưa được giặt, thậm chí còn lẫn vài viên thuốc kháng sinh, thuốc an thần.
Đủ để thấy rằng chủ cũ của căn nhà này là một người trầm cảm, lại còn bị phụ thuộc.
Còn lý do hai tháng qua hắn không dọn dẹp mớ hỗn độn này?
Đơn giản vì lười. Kiếp trước, phòng hắn cũng bẩn không kém. Với lại, hắn không có ý định ở đây mãi mãi.
Ục ục...
Nhanh chóng bước tới tủ lạnh, hắn cho thức ăn đủ dùng cả tháng vào. Rồi, hắn chiên một quả trứng gà, khui hộp Natto (đậu tương lên men) và cố gắng gỡ từng hạt ra để ăn.
Bạn đang thưởng thức câu chuyện được truyen.free chắp bút chuyển ngữ.