(Đã dịch) Tối Cường Phụ Thân - Chương 23: Tiếng Gọi
"Trung Sĩ Mari, rốt cuộc cô muốn gì?"
Sau hành động bất ngờ của cô gái, Duy Khang, dù cố nén lại luồng cảm xúc tiêu cực kỳ lạ đang trỗi dậy trong lòng, vẫn nắm chặt tay Mari mà hỏi.
Mari nghiến răng không đáp lời, ngược lại còn định dùng bàn tay trái còn lại để tát hắn thêm lần nữa.
Khi định giơ tay cản cú tát, Duy Khang bỗng cảm thấy một lực hút bí ẩn nào đó khiến hắn không thể hành động. Hắn đành trơ mắt nhìn bàn tay kia ngày càng lớn dần trước mắt mình. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, tiếng "chát" lại vang lên, như khắc sâu vào tâm trí hắn.
Hắn không buồn kiểm tra vết tát trên mặt, bởi lúc này, hắn chẳng còn bận tâm đến nó.
Duy Khang nhắm nghiền mắt, nhưng khuôn mặt hắn thì đang vặn vẹo đến đáng sợ. May mắn thay, Mari không thể nhìn thấy biểu cảm đó vì hắn đang cúi gằm mặt.
Ngay khoảnh khắc ấy, cảm xúc đã hoàn toàn chế ngự lý trí, trong đầu hắn giờ chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: hủy diệt kẻ trước mắt! Luồng cảm xúc tiêu cực vốn bị dồn nén, kiềm chế bấy lâu nay đã sắp sửa phun trào như một ngọn núi lửa.
Và hiển nhiên, người đang đứng ngay miệng núi lửa sắp phun trào không ai khác chính là Mari.
Cuối cùng, trong khoảnh khắc dầu sôi lửa bỏng ấy, dường như mất hết nhân tính, hắn tung ra một cú đấm dốc toàn lực về phía người đối diện. Lúc này, hắn chẳng còn bận tâm đến "nhân quyền", giới tính hay bất kỳ sự tiếc thương nào dành cho phái yếu! Với hắn lúc này, sinh vật hạ đẳng – dù "đực" hay "cái" – cũng đều như nhau, chẳng có sự phân biệt nào cả.
Thật kỳ lạ, trong mắt Mari, hành động nhanh đến mức mắt thường không thể thấy của Duy Khang lại diễn ra... thật chậm. Dù hơi khó hiểu, nhưng cô lập tức nhận ra đây chính là trải nghiệm cảm giác cận tử. Đối mặt với cái chết cận kề, cô vẫn bình tĩnh đến lạ, dường như đang "nếm trải" những cảm giác cuối cùng của đời mình.
Giờ đây Mari đã có thể nhìn rõ nét mặt của Duy Khang, trông hắn thật xấu xí, hệt như một kẻ tâm thần đang phát điên. Đôi mắt hắn điên loạn nhìn chằm chằm về phía cô, như thể trong mắt hắn, cô chính là một kẻ thù không đội trời chung.
Quay sang phía khác, Mari thấy một nhóm người đang hối hả chạy về phía họ. Có vẻ như những khán giả còn lại trên khán đài đã nhận ra điều bất thường và nhanh chóng chạy xuống sàn đấu. Mà hiển nhiên, cô cũng chẳng trông mong gì vào đám người đó, ngay cả việc né tránh cú đấm đang ngày một đến gần cũng là điều không thể.
Cô đã chứng kiến toàn bộ trận đấu, biết rõ khả năng chiến đấu siêu phàm của hắn, nên ý nghĩ thoát thân là điều bất khả thi. Thế nhưng, cảm xúc hiện tại của cô không phải là hối hận, mà là tự trách bản thân. Cô tự trách vì không còn cơ hội phục vụ đất nước, cũng chẳng thể chăm sóc Kuribayashi-chan thêm một lần nào nữa.
Là một người lính Nhật, Mari luôn biết rằng mọi hành động đều phải có lý do, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời cô tự mình phá bỏ nguyên tắc ấy. "Đây chính là cái giá phải trả cho sự bốc đồng nhất thời sao?" – Mari thầm nghĩ, cho rằng đó là những suy nghĩ cuối cùng của đời mình, nhưng hiển nhiên, mọi chuyện không diễn ra như thế.
Kết thúc trải nghiệm cận tử, hai giọng nói cùng lúc vang lên:
"Trung Sĩ Mari!!!" đám lính vừa chạy xuống đã la lớn.
"Kuribayashi-chan..." Mari nhắm mắt, chờ đợi cái chết.
"Hả...?" Trái ngược với suy nghĩ của cô, nắm đấm của Duy Khang bỗng dừng lại ngay trước mặt.
Vù~
Luồng sức gió khủng khiếp do cú đấm tạo ra đã xô Mari ngã nhào.
Sau đó, hắn thu chân lại, hai chân đứng song song, cả thân trên khom hẳn một góc 90 độ, cùng lúc thốt ra lời xin lỗi: "Xin lỗi!"
"Tôi..." Định nói "tôi cũng xin lỗi", Mari chợt nhớ lại hành động của mình chẳng có gì sai, nên cô không nói thêm gì nữa, đứng dậy và rời đi.
Hai người lính cùng cáng cứu thương cũng vội chạy theo Mari.
Duy Khang vẫn giữ nguyên tư thế khom người cho đến khi Mari khuất bóng mới thẳng lưng trở lại. Đám lính thấy không có chuyện gì nên cũng lần lượt tản đi. Mọi chuyện diễn ra như vậy, cho đến khi tất cả đã rời đi, chỉ còn mình hắn đứng cô độc giữa trung tâm sân đấu.
Ngay sau đó, một bóng dáng tóc vàng lao thẳng tới Duy Khang với tốc độ cực nhanh. Hắn không kịp phản ứng, liền bị bóng dáng ấy cuốn theo.
Rầm!
Lưng hắn va mạnh vào bức tường đá, cơn đau khủng khiếp từ trận đấu và cả cú va chạm này càng khiến hắn nhức nhối. Thế nhưng, khuôn mặt và ánh mắt Duy Khang vẫn vô tư lạ thường, như thể hắn chẳng bận tâm gì.
Định thần lại, Duy Khang nhìn xuống bóng dáng đang ôm chặt mình, cất lời: "Sally, con lại tự ý dùng thần giao cách cảm với ba nữa rồi."
Thì ra, vào khoảnh khắc ấy, Sally đã dùng kỹ năng đặc biệt của mình để liên lạc với Duy Khang. Hắn còn nhớ rõ, khi cảm xúc tiêu cực đang hoàn toàn chế ngự hắn, một tiếng gọi non nớt bỗng vang lên trong tâm trí: "Ba!" Ngay lúc đó, Duy Khang như phần nào làm chủ lại bản thân, nhận ra hành động kinh hoàng mình suýt nữa đã thực hiện. Điều duy nhất hắn có thể làm để cứu vãn tình hình là thốt ra hai tiếng "xin lỗi".
Sally vẫn áp sát mặt vào ngực hắn, nhưng Duy Khang cảm nhận rõ cảm giác ẩm ướt. Duy Khang đưa tay xoa đầu cô bé, dịu dàng nói: "Không có gì phải khóc đâu con."
"Nhưng, nhưng con đã làm trái lời dạy của ba!" Bấy giờ, Sally ngước mặt lên, để lộ hai hàng nước mắt chảy dài, giọng mếu máo trả lời càng khiến hắn thêm yêu thương cô con gái nuôi này.
"Con à, con nên biết một điều rằng, không ai trên đời này là hoàn hảo cả! Ngay cả ba cũng vậy. Nếu trong lúc con gặp nạn mà không liên lạc với ba, thì làm sao ba biết con ở đâu để giải cứu?"
"Không ai... hoàn hảo sao?" Sally dùng bàn tay nhỏ nhắn lau đi nước mắt, đôi mắt xanh dương vẫn không ngừng long lanh nhìn hắn hỏi.
"Đúng, nhưng điều đó không có nghĩa là mình có thể mặc nhiên chấp nhận những điểm chưa tốt hoặc ngừng cố gắng làm việc thiện!"
"Vậy... hiện giờ chị Kuribayashi có được xem là hoàn hảo không hả ba?"
"Ưm..." Nghe câu hỏi của Sally, Duy Khang bỗng thấy khó xử, không biết trả lời thế nào. Thế nhưng, hắn chợt sực nhớ ra, vội hỏi: "Sao con biết tình trạng của chị Kuribayashi? Con... không nghe lời, ở lại phòng mà lại theo tới tận đây xem trận đấu à!?"
Không biết giọng hắn có quá đáng sợ không mà mặt Sally đã rưng rưng như muốn khóc lần nữa.
"Haizz..." Duy Khang thở dài, đành ôm con bé vào lòng. Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, Sally lại càng ôm chặt hắn.
"..."
"Sao ba không nói gì vậy?" Sally ngây ngô ngước nhìn Duy Khang hỏi.
"Th-thở..."
"Kh-không..."
"Đ-được..."
Thấy tình huống không ổn, Sally vội buông tay khỏi người Duy Khang. Như sống sót qua tai nạn, hắn tham lam hít lấy không khí. Nhìn thấy mình đã làm ba đau, Sally cảm thấy vô cùng có lỗi nên vội vàng lùi xa hắn. Duy Khang, dù đang thiếu oxy đến mức mất tỉnh táo, vẫn nhận ra hành động của cô bé nên vội nắm lấy tay Sally, kéo cô bé vào lòng một lần nữa. Hành động của hắn quá bất ngờ, cộng thêm việc Sally đang ở thế bị động, khiến cô bé nằm gọn trong vòng tay hắn.
Ban đầu cô bé có chút kháng cự, nhưng sau đó cả người đã mềm nhũn ra. Hiển nhiên, cơ thể thì đầu hàng, nhưng miệng thì chưa chắc đã chịu thua:
"Ba... Ở gần con, ba sẽ đau đó!"
"Ha ha." Nghe lời nói ngây thơ của Sally, Duy Khang khẽ cười, sau đó hôn nhẹ lên trán cô bé rồi nói: "Sau này, con chỉ cần để ba ôm là được rồi!"
"Nhưng..." Liếc thấy Sally nhìn vào lưng mình, Duy Khang lập tức hiểu ý cô bé.
"Không sao, có phải con chưa kiểm soát được sức mạnh của mình không?"
"Vâng..."
Thật tội nghiệp con bé, tuổi còn nhỏ mà đã nắm giữ sức mạnh phi thường rồi.
"Để xem nào... Ba sẽ huấn luyện cho con!"
"Thật sao ba?" Sally lập tức thay đổi vẻ mặt buồn bã, đôi mắt sáng rực không ngừng lấp lánh nhìn hắn.
"Đúng vậy!" Vừa dứt lời, Duy Khang không hiểu sao lại cảm thấy một linh cảm chẳng lành ập đến tâm trí. "Tại sao lại có cảm giác không ổn thế này?"
Sally dường như không mấy bận tâm, cô bé hỏi: "Chúng ta sẽ huấn luyện ở đâu ạ?"
"Ngay tại chỗ này!" Duy Khang trả lời, dù vẫn có linh cảm chẳng lành nhưng vẫn chỉ tay về phía khu vực Kuribayashi từng đứng. "Ngay bây giờ, ba sẽ dạy con cách để đoán trước hành động của đối phương, đầu tiê-" Duy Khang chưa kịp nói hết câu, chỉ cảm thấy một luồng gió mạnh vút qua trước mặt hắn. Sau đó là một nắm tay nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng mang theo sức mạnh khủng khiếp, đang lao thẳng đến mặt Duy Khang.
Bốp!
Duy Khang xoa cục u trên mặt, bắt đầu cảm nhận được nỗi đau từ cú đấm. Hắn thề sẽ không bao giờ để mặt mình bị tổn thương thêm lần nào nữa! Quay sang nhìn Sally, Duy Khang thầm nghĩ:
"Con gái, con thật là một thiên thần nhỏ của ba. Nhờ con, ba đã tránh được sai lầm kia, chỉ mong con sẽ luôn ở cạnh ba mãi mãi."
Sau một thời gian dài ở bên Sally, với hắn mà nói, cô bé trong vô thức đã không còn là con gái nuôi, mà đã trở thành đứa con thật sự của mình. Đặc biệt là sau khi trải qua sự kiện lần này, Sally chính thức trở thành người quan trọng nhất trong lòng hắn, chỉ sau một người duy nhất.
Chỉ là... dường như hắn đã quên mất một điều gì đó.
Câu chuyện về Kuribayashi vẫn chưa kết thúc.
Trong khi cha con họ đang huấn luyện.
Tại khu vực trạm y tế tạm thời được dựng lên.
Trong một căn phòng nào đó, Kuribayashi đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh là Mari với khuôn mặt âm trầm. Bởi vì, trên bàn đặt một tờ giấy với tiêu đề "Xuất Ngũ".
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn những trang truyện hấp dẫn nhất.