Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Trái tim hình nhân - Chapter 5: tuyệt đối hóa kết luận - suy nghĩ

Hôm nay trong rừng là một ngày nắng đẹp. Ta không biết phải miêu tả cách ánh sáng tràn xuống từ trên bầu trời thế này như thế nào, ta chỉ biết nó đẹp. Dù vậy, ta vẫn phân vân rằng hôm nay đẹp vì bản thân nó, hay vì Haga đã trở lại khỏe mạnh và cười đùa với ta.

"Sielu! Cô cắt xong đống đó chưa?" Haga ở đằng xa nói vọng về phía ta.

"Ta nghĩ là... được rồi."

Đó là ta nghĩ vậy. Haga đã giải thích với ta rằng cắt cây Mavern phải thật cẩn thận, đối xử nhẹ nhàng với chúng như cách ta chăm sóc cô ấy. Nhìn vào những giọt nhựa màu trắng đặc quánh đang chảy ra từ thân cỏ mỏng manh, ta nghĩ là ta đã làm được.

"Ôi trời, cô dùng nhiều lực quá rồi."

Không biết từ khi nào, Haga đã đứng bên cạnh ta. Theo lời cô ấy, ta nhìn lại phần nhựa cỏ đang chảy ra trên tay mình, phủ kín cả con dao đá đang cứa vào thân cỏ. Vậy là nhựa chảy ra hết như này là không đúng sao? Haga nói với ta rằng nếu nó chảy ra một chút nhựa là đúng rồi mà?

Như nhận ra được nỗi băn khoăn của ta, Haga đã nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh rồi cầm lấy tay ta. Cô ấy từ tốn vừa nói vừa hướng dẫn:

"Cô phải cắt thấp hơn một chút nữa, ở gần rễ của cây ấy. Đặt dao ở đây, cứa nhẹ một cái. Nếu mà nó chỉ có một chút nhựa lấm tấm ra dao thì đúng chỗ rồi đó." Nói xong, cô ấy dồn lực vào tay ta rồi cắt ngang cái cây. "Đúng rồi thì làm một đường dứt khoát thôi."

Haga đưa cho ta một cây Mavern vừa mới được cắt đó. Trên thân nó lởm chởm vài vết dao khứa ở mấy vị trí khác nhau, mấy phần đó là của ta. Còn vết dao mượt mà cắt ngang ở ngay gần rễ của nó, thì là của Haga.

"Cô cuộn nó vào đi." Haga nhẹ giọng nói.

Riêng việc này, cô ấy không cần phải chỉ tay ta từng việc nữa. Ta theo những thao tác quen thuộc đã từng làm những ngày trước đó, đem tán lá trải rộng ra mọi phía của nó cụp xuống đến phần gốc của vết cắt. Xong xuôi, ta xoắn lá lại cho nó bao bọc cả thân cỏ, lấy nhựa của chính nó nhấn vào làm chất kết dính ở chóp lá.

"Vậy tôi đi nhé. Nếu có gì nhớ gọi to tên tôi nha."

Sau khi vẫy tay chào tạm biệt Haga, ta quay trở lại đặt cái cây đã xoắn lá vào trong giỏ lưới bên cạnh. Ta nhìn ra xung quanh toàn là cây Mavern bên chiếc xe lăn của mình, chợt nhớ về lý do ta ngồi quanh đây.

Khi Haga khỏi ốm, việc đầu tiên ta và cô ấy làm cũng là những việc này. Khác ở chỗ là cô ấy chưa cho ta đi cắt cây Mavern ngay mà ngồi xoắn lá của chúng. Được vậy một hai hôm thì Haga đã kêu ta đi thu hoạch cùng cô ấy. Hôm nay đúng là buổi đầu sau một hai hôm đó.

Thiết nghĩ, có vẻ rằng Haga và cả ông Maior đã công nhận khả năng dùng tay của ta nên mới tin tưởng cho ta tham gia vào việc thu thập nhựa cây Mavern, bản thân ta cũng muốn vậy. Tuy thế, mặc dù ta có thể điều khiển lực tay mạnh yếu, ta vẫn chưa thật sự thuần thục các khớp nối và nội lực trong cơ thể.

Ta biết bản thân linh hoạt hơn những gì mình hình dung, như việc có thể xoay cổ tay liên hồi hay khi vặn các khớp khuỷu để tạo hình thù kỳ lạ. Nhưng mà điều đó chỉ dừng lại ở biết. Dù ta có muốn, Haga và ông Maior cũng nhanh chóng ngăn chặn với lý do đơn giản là "không được". Lẽ vậy, ta chưa thực sự được thử toàn bộ khả năng của mình.

Khi ta còn đang mải ngắm nghía đôi tay trần, một tiếng động lạ vang lên bên tai.

Ta nhanh chóng cầm chắc lấy con dao, hướng về phía bụi cỏ rậm bên cạnh. Âm thanh của tiếng động đó, rất quen thuộc. Là âm thanh mà ta từng nghe thấy trước khi bản thân suýt bị ăn thịt.

Tiếng động sột soạt đó mỗi lúc một lớn dần, cùng với đó là lực siết càng ngày càng chặt của bàn tay. Ta chợt nhớ đến cách Haga đã bảo vệ ta. Ta hơi nhe răng, phát ra tiếng gầm gừ nho nhỏ, thu hẹp tầm nhìn của bản thân chỉ vào khoảng trong bụi rậm.

Rồi, một cái bóng vụt ra khỏi đó.

Khi trông thấy hình thù của sinh vật đấy, đôi tay đang siết chặt lấy con dao của ta bỗng chốc thả lỏng. Hàm răng, mí mắt và lông mày cũng giãn ra.

"Ngươi là... thỏ?"

Nó nhỏ bé và trắng tinh, hơn nắm tay của ta một chút. Trên đầu nó có nhú ra một cái sừng be bé, nằm giữa đôi tai dài và cặp mắt đỏ to tròn. Nó đứng yên ở giữa lùm cỏ, ngoe nguẩy cái đầu qua lại nhìn vào ta. Qua đôi mắt đó, ta thấy rõ hình ảnh bản thân đang dần dần hạ con dao xuống bên cạnh cái giỏ.

"Ồ."

Lúc ta đặt con dao xuống, nó đã bất chợt nhảy thẳng lên đùi của ta, khiến bản thân ta phải thốt lên một tiếng kêu. Ta cảm nhận được đệm thịt mềm mại của bốn chân nó, tì vào đùi mình qua lớp váy mỏng. Nó liếm lấy những giọt nhựa còn dính trên tay ta. Đôi mắt đỏ và to của nó nghếch lên, đụng thẳng vào sự tò mò của ta.

Ta đưa tay chạm vào bộ lông trắng muốt của nó. Ban đầu, con thỏ hơi rùng mình lên, nhưng nó không vội nhảy khỏi người ta mà vẫn nằm đó, để mặc cho ta vuốt ve.

Ta cảm nhận được thân nhiệt, sự mềm mại và mượt mà vốn có trong bộ lông. Ta lướt tay lên phía đôi tai dài, vuốt một cái dọc theo sống lưng nó. Đôi tai của nó bị kéo dãn ra, cặp mắt híp lại, cái sừng bé tí xíu lộ hẳn ra trông như một loại trái cây ta từng ăn.

"Kiu!"

Nó kêu lên, lấy cái chân trước nhỏ nhắn gạt tay ta ra. Sau đó, nó giương đôi mắt của mình lên nhìn ta, dường như có chút khó chịu.

"Xin lỗi." Ta buông lời.

Có vẻ nó cũng không khó chịu với ta quá lâu, vẫn để cho ta tiếp tục vuốt ve. Lần này, ta chú ý điều động lực ở cổ tay hơn, nhẹ nhàng lướt từng ngón trên người nó, cố gắng không để nó cảm thấy khó chịu. Con thỏ dường như hiểu điều đó. Tuy còn đôi chỗ lấn cấn khi ta vô tình thoát lực tay, nó không hề tỏ thái độ gì mà chỉ lẳng lặng nhắm mắt.

Việc này, thực sự đem lại cho ta một niềm vui nho nhỏ.

Đắm chìm vào những sợi lông mượt mà đó một lúc, ta sực nhớ ra bản thân đang làm gì. Ta rời tay ra khỏi bộ lông đó, cúi người nhặt con dao lên và tiếp tục công việc đang dang dở. Khi ta đã cắt được hoàn hảo một cây Mavern lên, đùi ta cảm nhận được một chuyển động nhỏ.

"Kiu?"

Con thỏ sừng đó lại đưa đôi mắt của nó lên nhìn ta, lần này, còn có chút long lanh trong đó. Dường như nó đang tự hỏi vì sao ta lại dừng việc vuốt ve.

"Ta còn phải làm việc."

Nói rồi, ta đưa cái cây Mavern vừa cắt lên trước mặt nó. Nó quay sang nhìn vào giọt nhựa đang rỉ ra, bỗng chợt vọt lên một chút rồi liếm lấy.

"Ối, không được đâu." Ta đưa cái cây ra xa. "Ta còn phải dùng chúng nữa."

Ta nhấn nhẹ vào thân cỏ, để nó chảy ra thêm vài giọt nhựa trắng và đặc. Xong xuôi, ta xoắn lá cây Mavern lại trước ánh nhìn của con thỏ. Nó vẫn giữ nguyên như vậy, nhìn ta làm thêm với vài cây nữa. Ta không biết nó đang nghĩ gì, nhưng ít nhất ta biết rằng nó không khó chịu hay ghét ta.

Rồi bỗng, đùi ta trở nên nhẹ hơn, như vừa thoát khỏi một trọng lượng đè nén đã lâu. Ta quay xuống nhìn lại đùi mình, cục bông mới nãy còn ở đây đã biến đâu mất. Ta có chút phân vân nhìn ra nền cỏ, quay đi quay lại một chốc thì mới thấy một mảng màu trắng nho nhỏ bên cạnh cái cây Mavern phía xa.

Nó dùng cặp răng dài của mình, chính xác ngoạm lấy phần gần rễ của cây mà cắn đứt. Ngặm lấy thân cỏ trong miệng, nó nhảy từng phát một về ngay dưới chân ta. Ta cúi xuống, đưa tay nhận lấy cây Mavern được cắt gọn từ miệng con thỏ.

"Kiu! Kiu!"

Con thỏ kêu lên, đôi tai dài ngoe nguẩy cùng đôi mắt đỏ long lanh hướng về phía ta. Tuy không hiểu lắm hành động này, ta vẫn làm theo những gì bản thân đã được dạy. Khi ta xoắn xong lá của cây Mavern trên tay, đặt vào trong giỏ và quay lại, con thỏ đã xuất hiện dưới chân với một cây Mavern đã được cắt khác. Lần này, ta nghĩ là ta đã hiểu hành động của nó.

"Cảm ơn." Ta nhận lấy thân cây từ miệng nó. "Khi cái giỏ đầy, ta sẽ vuốt ve ngươi tiếp."

Chẳng biết lời ta nói có kích hoạt một cơ chế nào đó của con thỏ hay không mà nó trở nên nhanh nhẹn hơn bình thường. Đến mức, khi ta còn chưa kịp xoắn xong lá của cây này, nó đã mang đến cây khác mà ngồi chờ ta.

Ban đầu, với đống cây Mavern xung quanh vừa tầm với, ta không nghĩ rằng tự bản thân có thể thu hoạch được gì nhiều. Nhưng với sự trợ giúp của con thỏ, những cây khác nằm ở phía đằng xa cũng được thu hoạch, nhanh chóng lấp đầy cái giỏ bên cạnh. Lúc con thỏ nằm gọn trên đùi để mặc ta vuốt ve, mặt trời cũng chỉ mới vừa đi vào thời khắc rực sáng nhất.

"Kiu..."

Con thỏ kêu lên những tiếng khe khẽ, có vẻ như nó thích cách ta dồn một chút lực vào sau gáy. Hẳn là đang cảm thấy thoải mái. Ta cũng vậy, mùi thanh dịu của khu rừng cùng nắng ấm này khiến ta cảm thấy dễ chịu. Đây là một niềm vui yên bình, và ta rất vui vẻ đón nhận.

Bỗng, con thỏ chợt nhổm người dậy, quay mặt hướng về một bụi cỏ gần đó. Sau đấy, những âm thanh sột soạt từ trong đó cũng lọt vào tai ta. Ta găm chặt mắt theo hướng tiếng động đó, người hơi cúi xuống để cầm lấy con dao nằm giữa đám cỏ.

"Kiu."

Đột ngột, con thỏ nhảy ra khỏi lòng ta. Nó bật từng bước nhảy về phía bụi cỏ mà không thèm dò xét. Dường như, nó biết thứ đằng sau bụi rậm đó là gì. Không giống như ta, vẫn còn đang băn khoăn có nên cầm con dao lên hay không.

Con thỏ đứng trước bụi cỏ, kêu lên vài tiếng "kiu" vào trong đó. Tiếng sột soạt vang lên mỗi lúc một lớn dần, cho đến một vài cái bóng trắng vụt ra khỏi đó. Chúng đứng đó với nhau, giao tiếp bằng tiếng "kiu" mà ta không thể giải nghĩa. Những bóng trắng đó, có hình thù giống con thỏ sừng kia, nhưng lớn hơn nhiều. Ta đoán, đó là đồng loại của nó.

Được một lúc, con thỏ sừng bé nhỏ kia quay lại nhìn ta, cái tai dài của nó giật giật một chút.

"Ngươi cứ đi đi." Ta nói, rồi chếch mắt xuống đôi chân. "Ta hiện giờ vẫn chưa thể đi được."

Con thở lại đưa đôi mắt to tròn màu đỏ kia nhìn thẳng vào ta. Đôi chân nó hơi động dậy, dường như muốn tiến về chỗ ta. Chỉ là, khi nó định bật về đây, những con thỏ sừng kia lại kêu mấy tiếng gọi nó lại. Nó chỉ đứng đó, ngoái đầu nhìn về phía ta khi bày đàn rời đi. Ta biết, đây là một lời tạm biệt. Theo những gì ta nhớ, ta đưa tay lên, vẫy về phía con thỏ.

"Tạm biệt."

Con thỏ kêu lên tiếng "kiu" cuối cùng, rồi bỏ đi cùng bày đàn của nó. Ta hiểu rằng, tuy bản thân đã có thể cử động phần nào, sự mong muốn với việc được tiến thêm bước vẫn không phai nhạt. Cảm giác mong đợi đó không biến mất mà lớn dần, bất giác khiến ta muốn cử động đôi chân này. Dù chỉ một chút thôi cũng được.

"Òa, ngồi thẫn thờ cái gì vậy?"

Một lực nhẹ đặt lên chiếc ghế ở phía sau. Ta quay ra, thấy được đôi tai hình tam giác quen thuộc đó. Haga đã quay trở lại sau chuyến đi săn. Ngoài ra, trên tay cô đang buộc lấy con gà rừng vẫn còn giãy dụa, hẳn đó là bữa tối cho hôm nay.

"Haga, cô về rồi."

"Ừm, nay coi như thuận lợi."

Haga khoe xong con gà rừng mà ta đã để ý trên tay xong thì nhìn vào giỏ cây Mavern bên cạnh. Miệng cô ấy hé mở, quay sang nhìn đi nhìn lại những phần gốc cây Mavern còn sót lại xung quanh ta. Nhìn xong, cô ấy quay xuống nhìn vào ta, đôi mắt mở to mà hỏi:

"Cô làm kiểu gì mà thu hoạch được hết vậy?"

"Nhờ con thỏ sừng." Ta chỉ về phía bụi rậm đằng xa. "Nó lấy cây rồi đem đến cho ta."

Haga nhìn theo hướng ta chỉ, nhưng hẳn là cô ấy không thể trông thấy được nó. Tuy vậy, cô ấy lại gật gù cái đầu, dường như hiểu được lý do vì sao con thỏ sừng giúp đỡ ta.

"Bọn thỏ sừng thích nhựa cây Mavern mà nhỉ? Chắc là nó bị mùi hương thu hút đấy." Bỗng, cô ấy thở hắt ra một hơi. "Tôi cũng khó mà thấy chúng."

"Đợi đã Haga." Ta có một thắc mắc. "Sao cô lại bảo 'khó mà thấy chúng'?"

Haga hơi nhướng mày nhìn sang phía ta, cứ như ta đang hỏi cô ấy một điều hiển nhiên vậy. Cô ấy nhìn vào người ta một lúc, cặp lông mày cùng đôi tai khẽ rung động lên. Haga sờ lên cái tai của mình, vuốt lấy những sợi lông tơ trên đó rồi mỉm cười đáp lại ta:

"Vì tôi là cáo mà? Bọn thỏ đâu dám lại gần một loài ăn thịt chứ?"

Hừm, Haga là cáo? Dù rằng ta chỉ suy đoán gián tiếp qua sự tiếp xúc với cô ấy, bản thân ta còn chưa dám trực tiếp khẳng định cô ấy là cáo. Nhưng lần này, Haga đã tự khẳng định bản thân là cáo. Giờ ta có một nghi vấn: Sao cô ấy lại khó chịu với đồng loại? Theo những gì ta chứng kiến và nhận định, các sinh vật giống nhau chưa bao giờ tỏ ra xa lánh với đồng loại của chúng.

Ta lăn tăn những suy nghĩ đó, nửa muốn hỏi, nửa lại không. Khi ta ngoảnh lên lại, khuôn mặt Haga đã trở nên khó hiểu mà nhìn xuống ta. Nhưng rồi, cô ấy vẫn nở một nụ cười mà đặt tay lên vai ta.

"Chúng có đẹp không? Thỏ sừng ấy?"

Đôi mắt đỏ hòn, bộ lông trắng mượt, đệm thịt mềm mại và cái sừng nhỏ nhắn. Nếu những thứ đó khiến ta vui, khiến ta đắm chìm khó có thể tự dứt ra, khiến ta mong đợi một ngày gặp lại thì đúng.

"Nó đẹp lắm."

Ta nói, rồi bắt đầu giơ tay ước chừng cơ thể con thỏ sừng, tả lại cho Haga nghe về lúc nó đột ngột nhảy lên trên đùi ta. Hầu hết, những thứ ta nói với cô ấy đều là sự mượt mà của bộ lông.

"Ái chà, nghe cô kể thì lông trắng mướt như thế có vẻ hiếm thấy nha. Nghe thôi cũng thấy ngon... À không, đẹp đấy chứ.

"

Haga lau đi giọt nước nhãi chảy ra từ miệng cô. Ngon cũng đồng nghĩa với đẹp ư? Định nghĩa về cái đẹp và cái xấu của ta lại có chút thay đổi rồi.

"Thôi thôi, đừng nói về cái vấn đề này nữa." Haga giơ con gà trên tay lên. "Về nhà ông Maior nào."

Ta gật nhẹ đầu đồng ý. Thấy vậy, Haga buộc đôi chân con gà vào hông, đeo cái giỏ đầy ắp cây Mavern lên rồi đẩy ta về chỗ gốc cây của ông Maior. Trên đường, nhìn thấy những cây nấm mọc rải rác xung quanh, ta thầm phân loại chúng dựa trên tiêu chí ông Maior đã nói với định nghĩa về cái đẹp. Đi cùng lời giải thích qua loa của Haga, ta đã dần ngộ nhận ra được thứ gọi là thẩm mỹ.

Khi bọn ta về đến nơi, ông Maior đã ngồi trên bàn của mình, chăm chú làm cái gì đó. Trên bức tường thân cây ở gần bàn, ta thấy những vệt màu còn mới như được tùy tiện vẽ lên. Khi trông thấy ông Maior, con gà bên hông Haga bỗng phát ra những kêu lớn. Tiếng kêu đó cũng kéo sự chú ý của ông về phía bọn ta.

"Về rồi à?" Ông lên tiếng, nhưng rất nhanh mắt vẫn quay về trên bàn. "Có gì thì vào bếp đi nhé. Ta chuẩn bị sẵn rồi đấy."

Haga gật đầu với ông Maior rồi quay lại nói nhỏ với ta:

"Cô ở đây chiết nhựa cây ra nhé. Chắc là tự làm được rồi ha? Để tôi đi lấy cái nồi."

Dứt lời, cô ấy chạy về một góc, lấy ra cái nồi bằng đất màu đỏ đặt ra trước mặt ta. Đương nhiên, cái nồi này, ta đã biết từ lâu. Chẳng là ta lại có chút thắc mắc, sao giờ trông nó có vẻ hơi... bẩn vậy? Chỗ miệng nồi lem nhem đủ loại màu xanh đỏ tím vàng. Theo thẩm mỹ của ta, cái này nó tương đối là xấu.

"À, hôm qua tôi có nghịch ngợm chút ấy..." Haga có vẻ nhận ra được nên gãi đầu giải thích. "Không nghĩ là thuốc nhuộm nó bám như thế..."

Rồi, cô ấy đột nhiên kêu "A" một tiếng xong bịt chặt miệng lại, đôi tai dựng thẳng đứng lên. Haga nói một cách nhanh gọn:

"Coi như cô chưa nghe thấy gì nhé!"

Và thế là cô ấy chạy liền một mạch vào bếp, không thèm ngoảnh đầu lại. Ta có chút đờ ra, như kiểu trở lại trạng thái tê cứng tứ chi như trước. Tuy vậy, tiếng ho khẽ của ông Maior trên bàn đã giúp ta thoát ra khỏi tình trạng đó. Ta nhìn lên, thấy ông ấy vẫn đang rất tập trung làm cái gì đó. Ông Maior thì làm việc, Haga cũng làm việc. Vậy thì, ta cũng nên làm việc thôi.

Ta kéo chiếc giỏ lại gần, bắt đầu nhặt từng cây Mavern đã cuốn lại. Khi này, những phiến lá dùng để xoắn quanh thân cây đã bắt đầu mềm đi, cảm tưởng như hợp nhất với chính thân cỏ. Ta tìm điểm chính giữa của nó, gập khúc cả thân cỏ.

Tiếng tạch nhẹ vang lên, một dòng nhựa trắng đục chảy ra từ nó xuống cái nồi. Ta ép mạnh hơn nữa, cố gắng vắt lấy từng giọt nhựa của thân cỏ này. Vì theo Haga nói, khi nấu đống này lên thành dạng keo, chúng sẽ bay hơi đi rất nhiều và chỉ còn lại một chút ít.

Một cái, năm cái, mười cái,... Ta đã ngừng đếm những tiếng tạch đó khi con số vượt quá hai mươi. Việc này không đến mức khó chịu, chỉ là lặp đi lặp lại một việc như này, khiến ta có chút liên tưởng tới cảm giác bản thân nằm lẻ loi mở mắt trên giường vào ban đêm. Tuy có hơi khác lúc đó, nhưng cũng gần giống.

Hôm nay không phải lần đầu ta làm việc này, thường Haga sẽ cùng phụ giúp ta, ông Maior đôi khi cũng sẽ xen vào nói chuyện. Nhưng khi tất cả đều làm việc, ta nhận ra mọi thứ thật tĩnh lặng làm sao. Từ những tiếng động nhỏ trong bếp, tiếng cạch cạch trên bàn ông Maior cho đến tiếng chim hót, tất cả đều rất rõ ràng. Mọi thứ xung quanh cũng đều quen thuộc, đến mức ta không cần phân tích chúng nữa.

Vậy nên, lần này ta quyết định nhắm mắt. Không phải để cảm nhận sự vật xung quanh, mà là để vơi đi cảm giác này. Ta mong việc này cũng như khi ta nhắm mắt đi ngủ giả vờ hòa nhập với vạn vật, mong nó sẽ vơi đi... được một chút thì tốt.

Chìm vào một nơi sâu thẳm của tiềm thức, một miền suy nghĩ riêng biệt.

Một bóng tối không thấy đáy, một bóng tối...

Như trước khi ta thức giấc.

...

...

"Sielu."

Tiếng gọi không biết từ đâu vang lên, "đánh thức" ta khỏi trạng thái vô định này. Ta ngẩng lên, nhìn ra theo giọng nói trầm nhưng có chút khẩn trương đó.

"Có chuyện gì vậy, ông Maior?"

Ông Maior đã dừng tay lại từ bao giờ, quay sang phía ta với đôi mắt có chút lo lắng hiếm thấy.

"Ta gọi nhóc vài lần mà nhóc không đáp lại." Cặp lông mày của ông hơi trùng xuống. "Có chuyện gì thế?"

Ta dừng đôi tay đang ép nhựa cây lại, ngẫm về lời nói của ông Maior một lúc. Khi nãy, ta đã nghĩ là ta dần rơi vào trạng thái ngủ, giống với miêu tả của Haga, nhưng bản thân định nghĩa của chính ta đã bác bỏ giả định này. Bởi ta biết, ta không thể ngủ. Vì vấn đề đó, ta quyết định kể ra cho ông Maior cảm giác mà ta đã cảm nhận được.

"Hừm..." Ông Maior đưa tay lên cằm, suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp. "Có khi là nhóc thấy chán thì sao? Thường khi chán, sinh vật nào cũng yên lặng ngẫm nghĩ hết. Bản thân ta không phải ngoại lệ."

Chán? Đây là một trạng thái cảm xúc mới nhỉ? Vậy là ta thấy chán, nhưng ta lại không nghĩ nó chỉ là chán đơn thuần. Phân tích một chút từ lời ông Maior, khi chán, sinh vật sẽ suy nghĩ về nhiều thứ.

Nhưng mà, khi nãy, ta không nghĩ gì cả.

Mọi thứ trống rỗng như chúng vốn từng, hay là nói, như ta vốn từng. Kia không phải giấc ngủ, cũng không phải những khi chán chường mà suy ngẫm. Ta nghĩ, đó là lúc ta buông bỏ khả năng diễn giải của mình.

Đây là một trạng thái mới mà ta dám chắc, là trạng thái của riêng mình ta. Khác với khi giả vờ nằm ngủ, ta vẫn luôn suy nghĩ về vạn vật, về hơi thở của Haga, về những định nghĩa mới học,... Trạng thái buông bỏ này gần nhất với định nghĩa của ta về thế giới đứng im . Nếu ta ngừng diễn giải, phân tích, phỏng đoán và nhận định, ta sẽ rơi vào bóng tối như trước khi ta tỉnh giấc trên đồng cỏ kia.

Tuyệt đối hóa kết luận, ta không được phép ngừng suy nghĩ.

"Mà, chán thì cứ kiếm việc gì đấy mà làm là được." Nói rồi, ông Maior chìa tay ra trước mặt ta. "Tiện đây ta có thứ này cho nhóc, xem thử không?"

Ta không chần chừ, bỏ cây Mavern trên tay xuống và bám lấy bàn tay của ông. Ta tò mò về mà ông ấy làm ra, và cũng mong đợi vì biết rằng trong thời gian tĩnh lặng đó, ông Maior đang tạo ra một chứ cho ta.

Ông ấy đưa ta lên trên trước, đặt ta vào cái ghế đã được chuẩn bị sẵn ở phía trên. Khi đã ổn định cơ thể, ta nhìn thấy một cái bát nhỏ, bên trong sóng sánh loại dịch đặc có màu giống như nước da của Haga. Ông Maior chỉ tay vào cái bát bé đó và nói:

"Đây là thuốc nhuộm màu da cho mấy khớp nối của nhóc đó."

Nghe vậy, ta cúi xuống nhìn vào các khớp ở trên tay. Đúng là so với các phần khác vốn đã có, các khớp nối có màu nâu của gỗ trở nên lạc tông hơn. Dù rằng, các phần khác, ta cũng nghĩ nó là gỗ... Cơ mà nói chung, kết hợp với thẩm mỹ vừa mới được suy ra của ta, công nhận là trông hơi xấu thật.

"Sao? Việc quét thuốc nhuộm lên không ảnh hưởng gì khả năng vận động của nhóc đâu."

Ta nhìn vào màu của dịch đặc trong bát rồi đối chiếu với màu da của cánh tay. Quả thực là rất hợp. Liên tưởng tới hình ảnh bản thân có một cánh tay không lạc tông, đồng nhất về màu sắc, ta có lại có thêm chút mong chờ và vui vẻ trong lòng. Vậy nên, ta đã gật đầu ngay.

Ông Maior rút ra một thứ giống như cái chổi, nhưng nhỏ hơn. Ông ấy nhúng sợi lông của cái chổi vào bát, phẩy phẩy nó đi một chút cho đến khi không còn giọt thuộc nhuộm nào nhỏ xuống.

Ông Maior cẩn thận đưa cái chổi đến chỗ ta, quét từng đường ngắn lên các khớp nối. Vì ta đang mặc một chiếc váy cộc tay nên không cần phải vén quần áo lên. Váy đúng là một món đồ tiện lợi.

Không giống như khi lắp các khớp, việc nhuộm chúng khá là nhanh. Chỉ mới vài lần quét của ông Maior, hai tay ta đã trông đẹp hơn hẳn.

"Ấy, đừng di chuyển vội. Để thuốc nhuộm khô đã."

Khi ta định đưa tay lên gần hơn ngắm nhìn, ông Maior đã nói ra câu đó và chặn ta lại. Tuy là việc nhuộm khá nhanh, việc đợi còn lâu hơn cả lắp khớp. Lại còn phải giơ hờ tay lên để nó không lem thuốc nhuộm ra ghế. Ta bắt đầu thấy không thoải mái rồi.

Và đúng lúc đó, một tiếng nói từ dưới bàn vọng lên:

"Ơ, ông Maior đã làm rồi ạ?"

Ta hơi nghía xuống, trông thấy Haga đang ôm một sấp vải dày cộm nghếch lên trên. Ông Maior đang dọn dẹp đồ đạc, nghe thấy cũng quay xuống dưới.

"Ta thấy con nhóc này chán nên làm luôn." Ông nói.

"Nhưng mà ông đã hứa cho cháu làm cho cô ấy rồi còn gì!" Haga nói lớn.

Dù ở trên này, ta vẫn có thể trông thấy đôi tai giật bắn của Haga. Có vẻ như cô ấy đang tức giận. Nhưng cái giận đó không phải kiểu giận với bản thân mà Haga từng nói. Không biết tả sao, ta chỉ cảm giác, cô ấy không thực sự trách móc ông Maior.

"E hèm." Ông Maior hắng giọng. "Việc nhuộm cũng lâu mà. Chờ nhóc chắc con bé này đợi đến tối mất."

Đợi đã, lâu vậy ư? Ta chỉ là phủ màu lên các khớp thôi mà có khả năng phải đợi đến tối luôn? Không được, biết được sự thật đó, hai cái tay này của ta muốn cử động rồi.

"Vậy thôi ông đưa Sielu xuống đây đi, cháu cho cô ấy xem cái này."

Ông Maior quay lại sang chỗ ta. Hẳn là đã trông thấy cái biểu cảm nhăn mặt khó chịu của ta nên tiếng cười thầm đó mới vọng rõ đến tai ta như vậy. Ông ấy dùng cả hai tay, cẩn thận nhấc cả ta và cái ghế lên rồi đặt xuống chỗ của Haga. Cô ấy chắc giờ mới trông thấy bộ dạng của ta, nên cái nụ cười tủm tỉm kia mới khó giấu như vậy.

"Haga." Ta hằn giọng nói về cô ấy, nhăn mày, biểu lộ sự tức giận của bản thân.

"Được rồi được rồi, không cười cô nữa." Haga quay mặt đi một chốc rồi quay lại giơ đống vải trên tay lên. "Cô thấy cái nào đẹp?"

Khi Haga giơ lên, ta mới để ý. Hóa ra đống vải đầy màu sắc trong tay của cô ấy, là quần áo. Khi này, ta nhớ về cái nồi đất kia. Hừm, ta không muốn nghĩ rằng cô ấy đã nhuộm đống vải kia bằng thứ gì đâu.

"Sielu, cái nào đẹp?"

Haga tiếp tục gặng hỏi. Nếu xét riêng thẩm mỹ của ta, cái váy dài màu đen kia đẹp hơn. Còn cái áo trông có chút màu xanh của trời kia, tuy rằng không đẹp bằng nhưng vẫn cuốn hút ta. Mấy vết trắng không biết do nhuộm sai hoặc cố tình, giống như những đám mây trôi lơ lửng vậy.

Thật khó chọn mà, cái nào cũng đẹp cả. À, nhưng mà Haga đâu có bắt ta chọn nhỉ?

"Cả hai đẹp." Ta gật đầu đáp lại cô.

Haga hơi trùng cặp lông mày xuống một tí mà nhìn vào cả hai. Cô ấy có vẻ suy nghĩ gì đó. Không để lâu, Haga tiếp tục lôi từ trong đống vải đó ra những bộ trang phục khác nhau và hỏi ta.

"Cái bên phải ta đẹp hơn. Bên trái đậm hơn. Ta thích cả hai. Cái váy ta thấy tiện hơn. Ơ... cái này..."

Ta dừng bình phẩm lại khi cô ấy lôi ra một chiếc áo với đủ màu sắc trên đó. Nhìn nó trông không khác gì việc trộn toàn bộ các lọ nấm của ông Maior vào với nhau. Ta nghĩ là cái từ "tạp nham" sẽ là một sự miêu tả chính xác. Nhưng mà, ta không thể nói với cô ấy vậy được.

"Xin lỗi, Haga." Ta cất lời, cố tình nói chậm lại một chút. "Ta thấy cái đó hơi xấu."

Khác với những gì ta tưởng, Haga không tỏ ra buồn phiền, trái lại, cô ấy lại mỉm cười rồi đáp lại ta:

"May quá, tôi cố tình đem cái xấu đau xấu đớn này ra cho cô xem đấy. Tại tôi sợ cô cái gì cũng khen đẹp nên..."

Giọng Haga nhỏ dần, tránh mặt mà gãi đầu. Cô ấy đang ngại ngùng. Khoảnh khắc đó cũng không kéo dài lâu, Haga đã nhanh chóng quay lại bình thường mà hỏi ta:

"Cô thấy cái gì đẹp nhất? Trong chỗ này ấy?"

Cái gì đẹp nhất à? Ta có chút suy nghĩ. Việc này khiến ta phải tự hỏi lại bản thân nhiều lần, giống như khi ta tuyệt đối hóa kết luận của bản thân vậy. Ta nhìn đống quần áo, ta nhìn cả ngôi nhà rồi dừng lại ở người trước mặt. Ngón tay ta hơi chếch sang chỗ người đó đứng.

"Cô." Ta khẳng định một điều chắc chắn. "Cô là đẹp nhất."

Cái nụ cười trên mặt Haga nhanh chóng cứng lại. Khuôn mặt cô ấy như được nhuộm thêm một sắc màu, ửng lên chút đo đỏ. Đôi tai Haga hơi cụp xuống, cặp mắt nâu lúc nãy còn nhìn thẳng vào ta cũng đánh nhanh qua chỗ khác.

"Y-ý tôi là quần ào cơ mà..." Cô ấy lấy tay gãi đầu lắp bắp.

"Ha ha ha."

Bất ngờ, một tiếng cười ở phía trên truyền xuống, đó là ông Maior. Ông ấy quay xuống, nhận thấy ánh nhìn của ta, nhanh chóng che giấu nụ cười bất chợt kia bằng vài tiếng ho nghe rất là giả.

"Ta xin lỗi, hừm hừm." Ông tiếp tục ho thêm vài cái, lấy cả tay che miệng mình. "Con bé này còn trẻ mà có tài năng đấy. Phát huy đi."

"Ông Maior!"

Dù gương mặt vẫn còn chưa vơi đi nét đỏ hồng, Haga vẫn giật nảy sang phía ông Maior mà nói lớn:

"Đừng có dạy hư Sielu chứ!" Trong giọng dường như có pha lẫn chút tức giận qua loa.

Căn nhà đầy tiếng nói và tiếng cười này, khác biệt hẳn so với một khắc tĩnh lặng khi trước. Ta thích khung cảnh này hơn, ta muốn mọi thứ mãi như vậy hơn. Nghĩ vậy, khóe miệng của ta hơi nhoẻn lên một chút. Không hề khó chịu, rất tự nhiên, như là biểu trưng của niềm vui.

Khung cảnh đẹp đẽ này, ta sẽ khắc ghi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free