Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Trái tim hình nhân - Chapter 4: Một tầm nhìn mới, một niềm vui nhỏ

Mấy ngày sau hôm đó, Haga và ta vẫn tiếp tục đi ra rừng và thu thập nhựa cây Mavern như bình thường. À không, như thường lệ thì đúng hơn. Có những lúc Haga không bắt được con mồi nào, chỉ lẳng lặng đẩy ta về nhà của ông Maior rồi ăn súp. Cũng có những lúc, hiếm khi, có được con gà rừng. Thịt gà có hương vị thật khác biệt so với rau cỏ hay súp hầm. Dù còn kha khá điều nữa, nhưng nhìn chung, đó là cuộc sống thường nhật của chúng ta.

Đấy là cho đến tối hôm qua.

"Sielu... Tôi... hình như không xong rồi..."

Haga nằm cạnh lí nhí nói với ta. Giọng cô ấy trầm hơn cả ông Maior, môi cũng run run khi nói. Trước đó khi nằm cạnh cô ấy bên cạnh đống rêu, rõ ràng ta thấy khá mát mẻ. Nhưng khi trời gần sáng, cơ thể cô ấy bắt đầu ấm lên, rồi đến mức nóng hơn cả con suối bọn ta thường tắm.

Rồi khi cô ấy tỉnh dậy, mí mắt chỉ mới hé mở mà quay sang ta, đã thở ra những làn hơi nóng hơn bình thường. Qua những ánh nắng lẻ loi len vào trong gốc cây, gương mặt ửng hồng của cô ấy hiện lên ngày một rõ hơn. Ta không hiểu điều gì khiến cô ấy trở nên như vậy, nhưng qua biểu hiện của Haga, ta nghĩ là cô ấy đang khó chịu.

"Haga, khó chịu sao?" Ta hỏi.

"Cũng... Có một chút..." Dù như vậy, cô ấy vẫn cố nở ra một nụ cười trên mặt đáp lại ta.

Mỗi từng câu cô ấy nói ra, là nụ cười trên mặt lại trở nên bất ổn thêm một chút. Ta muốn cô ấy đừng nói nữa. Nhưng xét đến việc Haga vẫn đang giữ lấy lời hứa và cơ thể bất tiện của ta, ta không thể làm gì ngoài gọi lớn tên ông Maior. Ông ấy vừa lúc trở về từ chuyến khảo sát rừng buổi sáng, nghe thấy ta gọi nên đã tức tốc giậm bình bịch từng bước chân đến bên cạnh. Trong tầm nhìn có thể thấy được của ta, ông Maior hơi hạ mình xuống, đưa một ngón tay đến sờ lên trán của Haga.

"Ốm rồi." Ông ấy nhận định. "Chắc là do mấy ngày gần đây cố quá mà."

Nói xong, ta nghe thấy tiếng "chậc chậc" phát ra từ phía trên đầu, hẳn là của ông Maior. Bỗng ông ấy đứng dậy, kéo theo đó là cả tầm nhìn của ta cũng được nâng cao lên, cao hơn cả khi được Haga cõng, tưởng như ta có thể chạm vào đám nấm đang mọc trên trần nhà. Nhưng không, cơ thể ta lại được ở yên lên một bề mặt cứng và gồ ghề, cũng có chút mát mẻ. Không mất quá lâu để ta nhận ra bản thân đang nằm gọn trong lòng bàn tay của ông Maior.

"Hôm nay nghỉ đi." Ông Maior khẽ cất lời. "Để ta kiếm tí thảo dược cho."

Ta không nghe thấy Haga đáp lại mà chỉ có mỗi tiếng sột soạt vang lên. Kèm thêm hơi thở the mát quen thuộc của ông Maior, ta đoán rằng Haga đã đưa ra câu trả lời. Sau đó ta được đem đi như một vật nhỏ nằm trong bàn tay ông Maior. Từng bước ông đi, là cảnh vật trong nhà cây lại thay đổi. Đây là lần đầu ta trông thấy chúng – những đồ nội thất trong ngôi nhà từ trên cao như vậy. Thiết nghĩ, khi thay đổi góc nhìn, mọi sự vật lại có một hình thái khác, mang trong mình một dáng vẻ mới.

Khi đến được bên chiếc bàn, ta được ông Maior đặt lên một cái ghế nhỏ vừa mới lấy ra. Ông ấy cũng cẩn thận chỉnh lại đầu ta, vừa đủ để tầm nhìn hướng ra trung tâm cái bàn. Ở đó, ta thấy vô số những mảnh gỗ vụn, che đi những thành phẩm được đục khắc ra dưới chúng.

"Ối, ta quên dọn bàn mất rồi." Ông Maior nói, trong giọng dường như có chút tiếng cười khe khẽ.

Nói rồi ông bắt đầu dọn đi những mảnh gỗ vụn đó. Trong ánh sáng mờ nhạt của cây nấm phát sáng và tia nắng tràn vào từ bên ngoài, những thành phẩm bằng gỗ được đục khắc tinh xảo của ông hiện ra rõ ràng. Chúng có cái là những viên hình tròn nhỏ, có cái hình trụ. Điểm chung, có lẽ là việc bề mặt chúng đều nhẵn mịn khác với sự gồ ghề vốn có trên từng ngón tay của ông Maior. Bất giác, ông lại lên tiếng:

"Sielu." Lần này, là hướng về phía ta. "Nhóc đã muốn cử động lại chưa?"

Câu hỏi của ông rất rõ ràng, dường như là một câu khẳng định. Khi này ta mới rõ, những thành phẩm đang nằm lăn lóc trên bàn đó, là các khớp nối của ta. Cảm giác khi hai chữ "cử động" phát ra từ miệng ông Maior, là một cảm giác khác lạ. Ngay lập tức, trong đầu ta đã liên tưởng đến những viễn cảnh có thể tự cảm nhận được vạn vật bằng cái chạm của bàn tay, sự rắn chắc của đại địa bằng bàn chân, khung cảnh của rừng bằng một tầm nhìn di động. Không mất quá lâu để ta bật ra chữ "có" từ miệng mình.

Ta liếc sang bên, có thể thấy trên miệng ông Maior hiện ra một nụ cười mỉm. Ông ấy đưa tay ra xa khỏi cái bàn, lấy những vật gì đó rồi đặt ra trước mặt ta. Giờ mới thấy, đó là những chiếc túi da thú nhỏ, được bọc và buộc chắc lại với một thanh gỗ mảnh. Vì thấy lạ kỳ, nên ta đã hỏi ông ấy:

"Đây là gì?" Rồi, ta bất chợt nhận ra. "Ạ?"

Ông Maior "hừm" lên một tiếng, cầm lấy một trong số những chiếc túi đó lên rồi nói:

"Là nhựa cây Mavern đó. Để làm ra một túi như này thì công lao của con nhóc Haga kia không ít đâu."

Không để ta kịp nói thêm gì, ông Maior đã lấy ngón tay nâng cằm ta lên.

"Nào, há miệng ra đi." Ông ấy nói, đôi mắt nâu đen sâu thẳm mà vững vàng đó hiện ra trong tầm nhìn ta. "Bắt đầu từ khớp cổ của nhóc trước. Cứ phải liếc nhìn như vậy khá là bất tiện mà."

Theo lời của ông, ta há miệng ra, nhưng hình như vẫn không đủ rộng khiến ông Maior phải dùng ngón tay tì vào mà nới rộng cằm ta. Đây lần đầu, ta biết khớp cằm mình có thể mở rộng ra như vậy. Ta liếc xuống, thấy ông Maior đang kẹp hai ngón tay vào thanh gỗ mảnh được buộc vào với miệng chiếc túi da. Chỉ với một chút lực từ ngón cái của ông, chất dịch lỏng và đặc được thanh gỗ mỏng đẩy ra, thoát khỏi chiếc túi bằng những cái lỗ li ti mà chảy từng giọt vào miệng ta.

Không như tưởng tượng, nó có chút nóng, và miệng ta cảm thấy rất lạ, một hương vị chưa từng thử bao giờ. Nó khá là khó chịu, nhưng nếu đây là để cho ta có thể cử động, thì chắc là ta sẽ không ý kiến. Tuy ban đầu cảm giác lúc ở vòm miệng như hơi thở của Haga lúc nãy, nhưng khi trôi đến khớp cổ trống rỗng, chúng lại lạnh dần và kẹt lại trong đó. Chỉ với vài giọt như vậy, ông Maior đã dừng lại, đem chiếc túi da đó ra khỏi tầm mắt ta và đưa một thứ khác đến. Trên ngón tay ông, là một thứ hình trụ với bảy hình dạng lạ giống nhau được đục rỗng và nói liền bởi những phiến gỗ nhỏ. Không như những thứ khác, chúng chuyển động khá là linh hoạt.

"Ta đưa vào đây. Cố chịu nhé." Ông Maior nói và bắt đầu nhấn cái thứ dài đó vào trong miệng ta.

Ban đầu chúng chỉ hơi nhột nhột ở cổ họng. Nhưng khi những cái khớp trồi ra của cái đó chạm vào, cảm giác khó chịu đột nhiên tăng lên một cách không thể kiểm soát. Cả cổ họng ta, và vòm miệng đều có cảm giác khó chịu.

Ta chịu đựng. Nghĩ là... Chịu được. Không được. Khó chịu quá.

Mặc kệ ngón tay của ông Maior, ta dùng lực hất văng nó ra. Tầm nhìn của ta từ trên trần nhà nhanh chóng trở lại mặt bàn. Cảm giác khó chịu trong họng vẫn còn đó, nhưng ta không để tâm. Không phải nhờ ai đó di chuyển, cũng chẳng phải do lực nào đấy tác động. Ta, bằng sức mình, đã cảm nhận được sự linh hoạt của cái cổ cứng nhắc bấy lâu nay.

Thay vì liếc sang, ta quay sang bên phải, trông thấy những tạo vật khác của ông Maior. Thay vì liếc sang, ta quay sang bên trái, thấy được tấm thân to lớn của ông và những đồ nội thất trông bé tí nằm dưới sàn. Thay vì liếc xuống, ta gục đầu, trông thấy bộ quần áo rộng chắp vá từ những mảnh vải cũ mà ta đang mặc. Thay vì liếc lên, ta ngẩng đầu, để rồi bị một ngón tay của ông Maior nhấn nhẹ xuống.

"Nào nào, hiếu động quá rồi." Ông ấy nói, trong giọng hình như có chút tiếng cười đâu đó. "Để im cho cái nhựa cây còn cố định khớp cổ vào chứ."

Ta nghe thấy tiếng răng rắc nho nhỏ ở đâu đó gần họng, đoán rằng đó là âm thanh vốn nên có của một cái cổ. Nghe lời ông Maior, ta đã giữ cái đầu của bản thân hướng lại về phía mặt bàn, dù rằng trong suy nghĩ, ta vẫn muốn thử quay ngược đầu ra đằng sau.

Lần này, ông Maior lại bày ra trên bàn những hạt gỗ nhỏ với kích thước đều nhau. Bản thân chúng, những hạt gỗ đó bé đến mức ông Maior phải dùng hai que gỗ nhỏ và dài để gắp chúng lên. Ông lấy thêm chút nhựa cây Mavern, phủ lên những hạt gỗ đó và cả những khớp rỗng trong hai tay của ta. Ta đoán, những hạt gỗ tròn tròn này là khớp tay của ta.

Cũng như trước, đống nhựa cây ban đầu hơi nóng nhưng cũng lạnh dần nhanh chóng. Trước khi chúng kịp khô lại, ông Maior đã dùng hai que gỗ nhỏ đó gắp và đưa những hạt gỗ kia vào khớp vai, cẳng, cổ và ngón tay ta. Nhờ sự giúp đỡ của nhựa cây, chúng trượt vào tương đối dễ dàng. Và khi đống nhựa đó khô đi, phai dần màu mà trở nên trong suốt, cảm nhận dinh dính khi trước phai dần mà theo sau đó là một cảm giác là lạ trôi đến cả hai tay.

"Ta biết kiểu gì cũng vậy mà..." Ông Maior thở dài nói. "Nhóc bỏ cái gắp của ta ra được chưa?"

Ta định liếc nhìn, nhưng thay vào đã ngẩng đầu lên. Trong một tầm nhìn mới được thay đổi bởi ta, hai bàn tay đã trở nên nhẵn mịn hơn với các khớp nối mới, đang nắm chặt lấy cái gắp bằng gỗ mỏng của ông Maior. Ở phía sau, ta thấy được ánh mắt của ông ấy, nhưng chỉ là lờ mờ thấy được thôi. Thứ ta để ý, vẫn là đôi tay này. Chúng không lỗ chỗ bởi những khớp rỗng đen sâu thẳm, cũng chẳng bị động như bao lúc ta vô tình trông thấy.

Ta thả tay ra khỏi cái gắp củ ông Maior rồi từ từ hạ xuống. Khi này, ta mới cảm nhận được nội lực của khớp các khớp vai và cẳng tay. Chúng đủ sức nâng đỡ đôi tay này, một nội lực mà ta đã bỏ qua từ lâu. Có lẽ vì những khi cố đưa tay lên mà không thành, ta đã mặc định chúng không tồn tại từ đầu cũng nên.

Ta hướng đầu xuống, quan sát đôi tay trần của mình. Ta thử xoay cổ tay, ồ, nó hoạt động. Ta thấy được mu bàn tay mình, cũng thấy được cả lòng bàn tay bản thân. Ta cử động từng ngón tay, chúng hoạt động. Ta có thể co, duỗi, nắm lại. Ta đan những ngón tay vào nhau, chúng chồng chéo bên ngón còn lại, cảm nhận được những khớp nối mới mẻ của từng bên.

Ta mải quan sát chúng một hồi lâu, đến mức để quên cả ông Maior bên cạnh. Khi ta nhận ra mà quay sang, ông Maior đã dọn sạch cái bàn mà đem ra những nhánh cây mà ta chưa thấy bao giờ, bắt đầu tách từng phiến lá của chúng ra.

"Cảm ơn ạ." Ta cất giọng, hướng về ông Maior mà nói vậy.

Bàn tay đang tách lá kia của ông ấy dừng lại một chút, cái miệng của ông hơi chớm mở, nhưng rồi ngậm lại mà thốt ra câu trả lời:

"Không có gì."

Ta vẫn ngồi im đó, lúc nhìn vào bàn tay mình, lúc nhìn sang ông Maior và lúc thì ngó về phía Haga đang nằm ở đằng xa. Dường như nhận thấy được một ý tứ gì đó mà ta không biết ta có, ông Maior đã dừng tay lại mà quay sang phía ta. Ông ấy nói:

"Chân nhóc thì còn phải chờ vài hôm nữa, loại gỗ ta dùng có hơi cứng." Và rồi, ông đánh ánh mắt của mình sang chỗ khác. "Nên đừng nhìn ta bằng vẻ mong đợi như vậy."

Ta, mong đợi? Nếu coi cảm giác tò mò rằng đôi chân ta sẽ cử động như thế nào ngay sau khi cảm nhận được đôi tay là mong đợi, thì đúng, ta có mong đợi về đôi chân của mình. Nhưng trước cả điều đó, ta mong đợi một điều khác.

"Bao giờ thì Haga hết ốm vậy ạ?" Ta hỏi lại ông Maior.

Ta mong đợi để cho cô ấy thấy sự linh hoạt của đôi tay này, cho cô ấy thấy bản thân không cần được điều chỉnh đầu nếu muốn nhìn về chỗ nào khác nữa. Nhưng đáp lại ta, chỉ là một câu trả lời vừa có vừa không của ông Maior.

"Tùy cơ địa mỗi người thôi." Ông ấy nói vậy.

Thế rồi, ông Maior đứng dậy, cầm theo những phiến lá đã tách ra kia đi mà để lại ta ngồi một mình trên bàn. Được nửa chừng, ông bỗng quay lại mà đem cả ta theo cùng. Ta nằm trong lòng bàn tay của ông Maior, bám lấy ngón tay của ông ấy như một điểm tựa mà quay đầu liên tục quan sát xung quanh.

Khi trước không thể cử động đầu nên tầm nhìn của ta vẫn luôn cố định, bây giờ thì khác rồi. Ta có thể nhìn thấy tủ đồ được đặt ở khoảng tay của ông Maior, cũng nhận định lại kích thước của những cây nấm mọc ở trần nhà. Chúng ta đi ngang qua Haga, cô ấy vẫn đang nằm cuộn mình lại như một con sâu bên đống rêu.

Ta dùng đôi tay vừa được thêm các khớp nối, nâng thân trên lên để nhìn rõ hơn. Đôi lúc, ta trượt tay, phải bám lại vào các kẽ hở nhỏ để kéo người lên. Ông Maior cũng nhận ra, nhưng không để tâm cho lắm.

Lúc này, ông Maior đã đi đến một khu vực nhỏ nằm sâu trong phần rễ của cái cây. Qua một vài dây leo nhỏ thay cho cánh cửa, cả hai ta tiến vào một khu vực tối, chỉ có mỗi ánh sáng từ một lỗ nhỏ được đục thông với ban ngoài tràn vào. Ta nghĩ, đó là cửa sổ, cũng là nơi để lưu thông không khí trong đây.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, ta thấy những cái kệ bằng gỗ, được đục bằng phần thừa ra của rễ cây chất những lọ đồ trông lạ mắt. Có đó, một cái lọ trông khá mới, dường như chỉ mới được thêm vào vài ngày trước. Ông Maior đưa ta đến bên một cái nồi lớn rồi đặt ta dựa lưng vào một trong những cái lọ bên trước bàn ngay cạnh. Từ chỗ ta nhìn xuống, có thể thấy nước mới được thêm vào ở bên trong nồi.

Khi ta còn đang ước chừng kích thước của cái nồi đó, ông Maior đã lấy từ đâu ra những viên đá lửa, to hơn nhiều cái mà Haga thường dùng.

Ông ấy đập chúng vào nhau, thắp sáng lên ngọn lửa nhỏ được tiếp nối bởi những cây củi khô dưới đáy nồi, rồi rực sáng cả khu vực.

"Ông Maior đang nấu ăn ạ?" Ta cất lời hỏi ông ấy, nhân tiện cũng thử nghiêng đầu mình một chút. "Để Haga hết ốm?"

"Ừm, hôm nay chịu khó ăn tí súp đắng nhé." Ông Maior nói, rồi bỏ những chiếc lá khi nãy vào trong nồi khi nước sôi lên. "Nó ít đắng hơn nhựa cây Mavern kia một chút, nhưng nhìn chung cũng bồi bổ lắm."

Ồ, hóa ra vị đắng là cái vị lạ mà ta cảm nhận từ lúc đó, ta hiểu rồi. Vị đắng khiến ta khó chịu, ông Maior cũng bày tỏ quan điểm này nên ta đã luận ra rằng vị đắng là một vị khó chịu. Nhưng mà, nó lại giúp cổ ta cử động, còn có thể giúp Haga hết ốm, nên nó tốt trong việc hồi phục.

Ông Maior sau đó đã lấy một cái thanh gỗ lớn hơn cả người ta, được đặt ở đâu đó trong nơi này mà để vào trong cái nồi đang sôi, bắt đầu dùng tay khuấy đều hỗn hợp trong đó lên. Ban đầu, với những nguyên liệu mà ông Maior thêm vào, chúng giống với màu nâu nhạt của súp nấm, nhưng khi ông ấy ném vô trong đó một nhúm quả mọng lạ màu đỏ, chúng dần chuyển sang màu xanh của rêu.

"Đó là gì vậy ạ?" Ta chỉ tay vào cái nồi mà hỏi.

"Quả Leigheas đấy. Chúng hơi đắng nhưng được cái chữa ốm khá tốt."

Hửm? Nếu quả đó màu đỏ, tại sao khi bỏ vào nồi nó lại khiến súp trong đó chuyển sang màu xanh? Ta không hiểu. Và ta nghĩ là, ông Maior cũng nhận ra thắc mắc trong sự im lặng của ta nên đã lên tiếng giải thích:

"Chúng có lớp vỏ màu đỏ nhưng có phần thịt màu xanh như rêu, ăn vào sạn sạn như nhai cát vậy."

Ta không hiểu cát là gì, nhưng có lẽ cảm giác sạn sạn mà ông Maior miêu tả, không dễ chịu cho lắm. Khuấy được một hồi thì ông Maior dừng lại, lấy một ván gỗ tròn đậy vào chiếc nồi rồi đặt cái gậy khuấy ra một bên. Sau đó, ông ấy lại bắt đầu chuẩn bị những thứ gì ở ngay cạnh ta.

Dù cố gắng quay đầu, nhưng ta lại không thể thấy rõ được ông ấy đang làm gì. Thế là một cách bất chợt, ta đã nghĩ rằng nếu ta có thể xoay người thì sao? Ừm, ta nghĩ là được. Ta dùng tay làm bệ đỡ, xoay cả hông và thân trên về phía bên trái. Và lúc đó, ta nhận ra rằng phần thân của ta không bị khóa cứng mà có thể chuyển động linh hoạt. Thiết nghĩ, sự vô lực của tứ chi đã ngăn cản chuyển động của thân trên đến với ta.

Ta bắt đầu luân phiên dùng tay mình làm trọng tâm, di chuyển dần về phía ông Maior. Và ta đã biết hành động này chính là trườn, Haga từng biểu diễn cho ta xem. Bằng cách trườn tấm thân này, ta đã đến được bên tay ông Maior. Ông ấy hình như khá là bất ngờ, bàn tay đang sắp xếp đống đồ trong lọ gỗ dừng lại một lúc.

"Sao lại trườn ra đây vậy?" Ông ấy hỏi, nhưng trong nét mặt ta nhận thấy được một nụ cười mỉm.

"Ông Maior." Ta chỉ tay về phía cái lọ, vô tình mất trọng tâm mà nằm sập xuống bàn. "Đang làm gì vậy?"

Ông Maior nhận ra được sự khó khăn của ta, đã đưa lòng bàn tay ra rồi đặt ta vào trong đó. Nhờ ngón tay của ông, ta có thể bám vào mà rướn người lên để xem bên trong chiếc lọ. Và trong đó, là vô vàn những cây nấm sắc màu mà ta từng thấy trong rừng. Bên cạnh cái lọ đó, cũng có một vài cái lọ khác. Ông Maior chỉ vào cái lọ đầy nấm kia mà giải thích:

"Ta đang lọc nấm ăn được và nấm thuốc ra. Già rồi, chân tay ta không nhanh nhẹn nên sợ lấy nhầm cái."

Nói rồi, ông lại bắt đầu công việc lọc nấm của mình. Những cây nấm có màu nhạt được để sang một bên, cái nào đậm hơn, màu đẹp hơn thì để sang bên còn lại. Cuối cùng, là những cây nấm dạng nhỏ như sợi thì được ông đặt ra một bên. Nhưng với những cây nấm đó, ông Maior muốn cầm lên cũng khó, để trượt ra khỏi tay mấy lần. Và khi chúng trượt vào trong lòng bàn tay còn lại của ông, rơi xuống ngay cạnh ta, ông ấy dường như nhận ra gì đó liền hỏi:

"Sielu, muốn cùng ta phân loại đống nấm này không?"

Có lẽ, là vì tay ta có thể cầm nắm dễ dàng với những cây nấm này, mặt khác, hẳn là ông ấy nhận ra được sự tò mò trong ánh mắt ta. Ta không để ông Maior đợi lâu, đã dùng sức ném cây nấm sợi trên tay về phía đống còn lại. Nó trượt ra khỏi đống nấm sợi một chút, dường như ta vẫn chưa kiểm soát được lực tay hoàn toàn. Tuy vậy, cái tiếng cười khe khẽ của ông Maior vẫn vang lên, lọt vào tai ta. Thế rồi, ông ấy đưa ta lại gần lọ nấm đó, hướng ta vừa đủ để có thể vươn tay cầm lấy chúng.

Thế là, cả một buổi hôm đó, ta cùng ông Maior đã phân loại được đống nấm ăn được, nấm thuốc và đôi lúc, chẳng hiểu vì sao, có cả nấm độc. Nhân tiện đó, ta cũng được ông Maior giải nghĩa cho rất nhiều thứ về nấm. Kiểu như cái nào trông càng đơn sắc và xấu xí thì là ăn được, cái nào sặc sỡ và đẹp đẽ thì khả năng cao là nấm độc, những cái mọc trên gốc cây, thân hoặc mục gỗ và có mũ cứng thì thường là nấm thuốc. Tuy rằng ta vẫn chưa hiểu xấu đẹp là cái gì, nhưng nếu là về màu sắc, thì ta nghĩ là mình đã hiểu rõ. Thậm chí, ta khá chắc là ta còn thông hiểu về nấm hơn cả Haga.

Khi chúng ta đã phân loại được đống nấm xong, ánh sáng từ bên ngoài lọt vào nơi này cũng đã đổi hướng từ lúc nào. Không biết ta có thể cảm thấy mệt như Haga hay không, nhưng mùi hương của thoát ra từ chiếc nồi kia trở nên ngày càng rõ ràng hơn. Khi ngọn lửa ở dưới đáy nồi đã tắt, cũng là lúc ông Maior đem theo ta đến để mở cái ván gỗ mỏng kia ra.

Ập vào mặt là một làn khói trắng bốc thẳng lên, che mờ đi tầm nhìn của ta. Khi chúng tan đi được hơn nửa, ta mới mở mắt ra, rướn người nhìn vào trong nồi. Cái thứ dung dịch đặc sệt màu xanh rêu đó, nhìn không khác gì thứ ở một vũng lầy mà Haga vô tình dẫn ta đi.

"Này chắc là được rồi." Ông Maior nói. "Dọn ra cho con bé kia ăn thôi."

Ông ấy lấy ra một cái nồi nhỏ kèm theo cái muôi bé, chậm rãi múc từng muỗng súp xanh rêu đó vào trong nồi. Một ý nghĩ bất chợt lóe lên, và ta đã lên tiếng hỏi ông Maior:

"Ta mang cho Haga được không?"

Cái tay đang cầm muôi của ông dừng lại trên không trung, dường như đang suy nghĩ một lúc. Sau đấy, ông ấy đưa cái muôi lại gần tay còn lại, bên trong vẫn còn chứa một chút súp kia. Giờ ta mới ngửi thấy được cái mùi hơi giống với nhựa cây Mavern, cái kiểu đắng đắng đó khiến ta vô thức cũng bịt mũi lại.

"Thử xem nào?" Ông Maior nói, lại dí cái muôi đến gần ta hơn. "Nếu nhóc uống được thì ta sẽ để nhóc đưa cho con bé Haga kia."

Ta không thích cái mùi khó chịu kia, nhưng với quan điểm của ta, liều thuốc là một thứ vừa đắng vừa tốt như vậy đấy. Ta chịu đựng một chút, rướn cái cổ ra mà húp lấy một ngụm. Nó đắng, nhưng cũng không hẳn không thể chịu được. Là cái loại ta có thể uống hết trong một lần, nhưng sẽ chần chừ để húp thêm lần nữa. Đâu đó, ta cũng nghe thấy tiếng cười khe khẽ của ông Maior. Ông ấy đặt lại muôi vào trong nồi, đưa ta ra cái nồi bé kia mà nói:

"Được rồi, nhóc uống được chắc không quá đắng đâu." Ông lấy ra từ đâu một cái muôi bé hơn trước, bằng với tầm cầm nắm của ta đặt vào trong nồi rồi nói tiếp. "Múc ra bát đem cho Haga đi."

Ở bên cạnh cái nồi bé là một cái bát bằng gỗ quen thuộc đã đặt trong đó một cái thìa. Nghe theo ông Maior, ta rướn người thêm một chút, dùng cả hai tay nắm chặt lấy muôi mà múc súp từ nồi sang bát. Vì ta không có điểm tựa nào chính đáng nên cũng làm đổ ra một chút, mỗi lần như vậy, ta đều cố gắng làm chậm hơn và chính xác hơn.

Có lẽ là rớt mất chừng vài muỗng, ta đã đổ đầy được một bát súp nóng vào bát. Như thể đã chờ từ lâu, ông Maior lôi ra một cái ván gỗ nhỏ hơn nhiều mà đậy cái nồi bé lại. Sau khi nhắc nhở ta phải cầm chắc cái bát, ông ấy dùng cả hai tay đưa ta ra ngoài và đặt ta ngồi vào chiếc xe lăn. Bằng một cú đẩy nhẹ nhàng từ ngón tay của ông, chiếc xe lăn đã đưa ta bên cạnh Haga.

"Giờ ta đi ra ngoài rừng có chút việc, chăm sóc con bé cẩn thận nhé."

Nói rồi, ông cũng nhanh chóng rời đi khỏi căn nhà gỗ, để lại mình ta đang ôm lấy bát súp và Haga vẫn đang nằm cuộn mình ở đây.

"Haga."

Ta dùng lời hơi khẽ, gọi cô ấy dậy. Lần đầu, cô ấy có phản ứng một chút, nhưng mắt vẫn nhắm chặt. Lần thứ hai, đôi tai của cô ấy giật giật, nhưng vẫn không cử động. Lần thứ ba, cô ấy có quay người lại, nhưng vẫn không có dấu hiệu tỉnh giấc. Với thiết lập, hay nói một cách khác, là quan điểm cá nhân của ta, ba lần là một giới hạn cho việc lặp lại một thứ gì đó. Vậy nên, ta hơi ưỡn người ra đằng sau, lấy một hơi dài rồi nói lớn:

"Haga!"

Dù đã từng dùng tiếng nói lớn để gọi ông Maior, nhưng ta cũng chưa từng thử dùng thứ nội lực mà ta mới nhận ra để làm điều đó lần nào. Đây là lần đầu, ta biết khi bản thân thực sự nói lớn, không, chắc là hét lên, thì giọng nói có thể to đến nhường nào. Ta nghĩ là nó to đến mức, khiến đôi tai của Haga sau khi bất ngờ tỉnh dậy phải cụp xuống một cách vô thức.

Khuôn mặt ửng đỏ đang bối rối của Haga trông khá lạ lẫm. Cô ấy định bật dậy khi ta hét, nhưng cái lưng chỉ nhấc lên một tí đã lại hạ xuống. Haga hơi nheo mắt nhìn sang bên, hẳn là cô ấy thấy ta rồi. Cô ấy phải nhìn ta một hồi, mới bắt đầu mấp máy môi mà cất lên giọng nói yếu ớt:

"Sielu hả...?"

Ta gật đầu với cô ấy. Thiết nghĩ, có vẻ cô ấy sẽ bất ngờ vì ta đang cầm bát súp, cử động đầu để đáp lại. Nội việc đề xuất với ông Maior về việc đưa súp cho Haga, cũng chỉ vì lý do này. Ta muốn thấy cô ấy bất ngờ, và sau đó là vui vẻ khi biết ta có thể cử động được. Nhưng, đi ngược với suy nghĩ của ta, cô ấy lại quay mặt đi rồi nói nhỏ, chỉ vừa đủ để ta nghe thấy.

"Hôm nay không đi ra rừng được đâu... Cô bảo ông Maior đưa đi đi... Tôi chắc là, sẽ nằm nghỉ thêm chút nữa..."

Hơi ấm từ bát súp truyền đến tay, đã bắt đầu trở thành cảm giác nóng mang theo chút khó chịu. Ta nghĩ, cảm giác khó chịu này là do nóng mà thôi. Vậy nên, bát súp trên tay này, ta sẽ đặt ở gần đó cho Haga khi cô ấy dậy vậy. Cơ mà giờ ta lại hơi nghĩ đến, khi cô ấy nói với ta rằng ăn đồ nóng mới ngon, thì liệu bát súp có còn giữ được hơi ấm này cho đến lúc cô ấy quay người lại không?

Và khi ta định sẽ dùng một mảnh vải trên áo mình để đậy bát súp, cái tai của Haga bất ngờ dựng thẳng lên, rồi cô ấy quay mặt một phát về phía ta với một vẻ mặt bất ngờ.

"S-Sielu thật hả?" Cô ấy mở to mắt ra mà hỏi vậy.

À, ra là vậy. Khi bị ốm thì khả năng phán đoán sẽ bị chậm đi một chút, nên là giờ Haga mới nhận ra ta đang hơi nghiêng đầu phân tích biểu cảm của cô ấy. Ta nghĩ là, bất ngờ cũng có thể chia theo cấp độ, vì lần này miệng và khoảng lặng của Haga kéo dài hơn trước một chút. Không để cô ấy đợi quá lâu, ta đã gật đầu đáp lại. Lúc này, khi cái sự bất ngờ kia trên khuôn mặt Haga còn chưa biến mất, ta đã xúc một thìa súp đầy lên rồi đưa ra trước một chút.

"Haga, ăn súp đi."

Chắc là do cô ấy đã tỉnh, nên là việc ngồi dậy đã không còn khó khăn nữa. Tuy rằng Haga vẫn còn đang có vẻ bối rối, đôi tai đang dựng lên kia vẫn chằng hề có dấu hiệu trũng xuống, nhưng cô ấy vẫn mỉm cười mà nhẹ nhàng đáp lại ta:

"Đây là thuốc à? Cô nấu ư?"

Ta lắc đầu rồi đáp:

"Ông Maior nấu. Đắng lắm, mà chữa được bệnh."

Ánh mắt của Haga, ta không biết có phải do bị ốm nên mới có kiểu nhìn vô định như vậy hay không. Dường như cô ấy đang nhìn vào cổ ta, nhưng cũng có vẻ là đang nhìn vào bàn tay cầm lấy thìa súp kia. Thế rồi, cô ấy lại hỏi ta:

"Cô cử động được hết rồi hả?"

"Không." Ta lại lắc đầu, đưa chiếc thìa đến gần miệng Haga hơn chút. "Chỉ thân trên thôi."

Lúc này, ta đã hơi rướn người, cái thìa trên tay kia đã bắt đầu rung lắc. Haga có vẻ nhận ra nên không hỏi thêm gì, chỉ há miệng mà đưa người ra húp lấy miếng súp xanh rêu kia. Dù vậy, do sự vụng về của ta, một vài giọt súp kia đã rớt lên quần áo của Haga. Mà chủ yếu, chúng rớt ở quanh vùng ngực của cô ấy, chắc là do nó to, ta nghĩ vậy.

"Xin lỗi, Haga."

Ta đã rụt tay lại, lẩm bẩm nói lời xin lỗi đầu tiên của mình. Dù đã có nhiều cơ hội cùng ông Maior để luyện tập lại sự ăn ý của các khớp mới, ta vẫn chưa thể kiểm soát được chính xác nội lực của bản thân ra sao. Đúng là có chút khó chịu, khi mà ta vẫn chưa thể chăm sóc Haga như cách cô ấy từng làm với ta. Có vẻ hồi trước, khi Haga nói lời xin lỗi, cũng là cảm giác này.

"Không sao mà." Haga khẽ cười, ta có thể thấy răng nanh nhô ra qua bàn tay đang che đi miệng của cô. "Cơ mà đắng thật đó."

Như ta nghĩ, Haga bỏ qua rất nhanh, giống như cách ta làm. Vậy nên ta có thể kết luận rằng, khi mắc sai lầm, xin lỗi là có thể xử lý được vấn đề. Và thêm một nhận định nữa, là Haga cũng không thích vị đắng.

Tiếp sau đó, ta vẫn cố gắng để kiểm soát lực tay và thân mình, đưa những thìa súp vào miệng cho Haga. Cô ấy cũng hiểu, có rướn người hơn một chút để giúp đỡ ta. Khi chăm sóc Haga như này, một cảm giác là lạ mà thân quen cứ thi thoảng lại nhói lên trong lòng. Haga đã luôn biểu hiện việc chăm sóc ta là một điều vui vẻ, nên ta nghĩ cảm giác này, là vui vẻ. Nó khá tương đồng với khi ta giúp đỡ ông Maior hay khi ta có thể cử động được, chắc hẳn cũng nên nhận định chúng là vui. Và khi biết ta có thể vui, ta lại thấy vui hơn một chút.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free