Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 103: Lãnh địa giả mà thật.

"Cực" được chia làm hai khái niệm: một là khía cạnh lĩnh ngộ tinh thần, tức việc xây dựng nên lãnh địa hay nói rộng hơn là thế giới quan lý tưởng của chính bản thân mình; hai là khía cạnh lĩnh ngộ thuật thức, tương đương với đòn mạnh nhất mà mỗi người có thể thi triển theo góc nhìn riêng.

Hiểu đơn giản hơn thì lãnh địa là tạo dựng nên thế giới riêng, còn cái kia là chiêu thức mạnh nhất về lý thuyết mà ta có thể thi triển. "Cực" không đổi về bản chất nhưng có thể thay đổi về kỹ xảo, tiểu xảo nhằm gia tăng hiệu ứng.

Ví dụ như lãnh địa chẳng hạn, chúng ta có thể thiết lập một số giới hạn lên nó, như chỉ có thể mở rộng tới bán kính 5m nhưng đặc tính lãnh địa được tăng cường về độ nồng đậm, hay thậm chí là đồng bộ hóa lãnh địa với thế giới hiện thực để nó trở nên khó bị phá hủy hơn.

Đương nhiên vẫn còn nhiều đặc tính hơn nữa, và sự đánh đổi này cũng giống như việc khi mất đi thị lực, các giác quan khác sẽ được tăng cường. Bản chất của lãnh địa vốn cân bằng, nhưng thông qua một số thiết lập nhất định, chúng ta có thể đánh đổi một vài lợi thế để tăng cường những lợi thế khác.

Chỉ có điều đừng cố đồng bộ hóa lãnh địa của mình với thế giới hiện thực. Trừ các vị thần ra thì chẳng ai làm được đâu, ngoại trừ một số kẻ mạnh khác. Khái niệm của lãnh địa chính là thế giới quan lý tưởng, và chắc chắn nó sẽ có sai lệch rất lớn so với hiện thực.

Việc cố gắng đồng bộ hóa lãnh địa vào thế giới hiện thực chỉ khiến lãnh địa bị phá hủy ngay lập tức mà thôi. Thậm chí về sau, thế giới hiện thực sẽ dần sinh ra kháng tính với lãnh địa đó, và đến một mức độ nhất định, nó sẽ chủ động đánh sập lãnh địa của chúng ta ngay khi vừa kích hoạt.

Về cơ bản, đó là một lựa chọn quá ngu xuẩn, trừ khi thế giới quan của bản thân không có chút sai lệch nào so với hiện thực. Nhưng ở tầm của các vị, tôi nghĩ việc tạo dựng lãnh địa tồn tại độc lập với bản thân là điều hoàn toàn cần thiết."

Hắn, hay quản gia Willer như tự xưng, chỉ là một thân phận tạm bợ, đương nhiên không phải danh tính thật của hắn. Công chúa cũng vậy, cô ta tự xưng là một hậu duệ kiệt xuất của tộc Deep Ones và lấy tên là Mariana.

Thật ra, thân phận hay gì đó cũng chẳng cần thiết lắm, vì dù sao phía Dungeon của hang kiến cũng chẳng thể nào xác minh được. Có điều Fomor Spell King Skeleton lại hơi khó hiểu, tại sao một Deep One lại sở hữu ngoại hình gần với nhân loại đến vậy?

Trong hành trình trước đây, Fomor Spell King Skeleton đã đi qua không ít nơi trong Cửu Giới, Midgard cũng là một trong số đó. Ông ta đương nhiên từng gặp gỡ chủng tộc con người.

Tuy Mariana không hoàn toàn giống, vẫn có vài điểm khác biệt đặc trưng, nhưng cũng không sai lệch quá nhiều. Khả năng cao là nhờ một năng lực biến hình nào đó, hoặc cô ta đã dùng cách chuyển sinh trực tiếp vào đây, như kẻ kia vậy.

Có điều, ông ta cũng thấy hơi sai sai. Nếu là cách chuyển sinh, tại sao kẻ kia lại mất công nhờ vả bọn họ cơ chứ? Chẳng lẽ chỉ cần vứt bỏ thể xác hiện tại là có thể trở về rồi sao? Nhưng liệu chủ đề này có thực sự cần thiết phải quan tâm đến không?

Dù sao đối phương cũng tỏ ý muốn hợp tác hoàn toàn với bọn họ, mà dù có muốn làm hại bọn họ đi chăng nữa, thì cũng chỉ đơn giản như lấy ngón tay cái đè chết một con kiến hôi mà thôi, không hơn không kém là bao.

Hiện tại, Willer đang giảng giải cho bọn họ rõ hơn về "cực" là gì và hướng đi mà họ nên theo đuổi trong quá trình phát triển nó. Điều này giúp họ tránh việc cứ đâm đầu vào nghiên cứu mà chẳng biết mình đang đi đúng hay sai, hay tại sao "cực" của bản thân lại yếu hơn so với kẻ khác.

"Tại sao lại cần thiết? Chẳng phải nếu vậy, lãnh địa sẽ bị cố định một chỗ, rất khó để chúng ta tác động vào đối phương nếu họ thành công chạy thoát khỏi lãnh địa của ta sao?

Khi đó, cách giải quyết duy nhất chỉ có thể là tiếp tục mở rộng lãnh địa để tác động vào những khu vực xa hơn, nhưng điều đó chẳng phải sẽ khiến đặc tính của lãnh địa bị suy giảm sao?"

Fomor Spell King Skeleton đã phân tích và đưa ra ý kiến của mình. Về cơ bản, ông ta nói đúng. Willer không có ý định bác bỏ quan điểm này, thậm chí đối với Willer, một kẻ có thể sử dụng lãnh địa tách rời như Fomor Spell King Skeleton không lý nào lại chưa từng nghĩ đến chi tiết này.

Điểm này cũng cho thấy rõ Fomor Spell King Skeleton là một kẻ dày dặn kinh nghiệm về lãnh địa. Tầm nhìn của ông ta cực kỳ chính xác, nhưng rõ ràng thứ mà Willer đang nhắm tới lại khó triển khai hơn nhiều so với lãnh địa tách rời.

"Ngài nói đúng. Việc gán trục trung tâm của lãnh địa lên một thứ khác ngoài bản thân quả thật sẽ tạo ra nhiều khuyết điểm, nhưng vấn đề ở đây là những lợi ích mà nó mang lại hoàn toàn đủ để che lấp đi những khuyết điểm đó.

Ví dụ đơn giản, khi lãnh địa không còn nằm trên người chúng ta nữa, việc cố gắng ngắt lãnh địa bằng cách tác động lên ta về cơ bản là vô ích. Đương nhiên, vẫn sẽ có tác dụng nếu đòn đánh đủ hiệu quả.

Nhưng một khi đã đi vào lãnh địa của kẻ khác, làm sao có thể dễ dàng tác động lên đối phương được? Thậm chí khi hai lãnh địa đè lên nhau, hiệu ứng của lãnh địa có trục tách rời và tồn tại độc lập vẫn tốt hơn, vì nó có thể tự xử lý.

Trong khi đối phương vừa phải đối kháng với ta trong trận chiến trước mắt, vừa phải liên tục duy trì lãnh địa, thì rõ ràng chúng ta đã chiếm được ưu thế rất lớn, không khác gì lấy hai đánh một."

"Ý của ngài là việc gán trục trung tâm của lãnh địa lên một thứ tồn tại trong lãnh địa? Chuyện này về cơ bản là không thể."

Willer nói đến đây, Fomor Spell King Skeleton đã phần nào nắm được ý mà ông ta muốn truyền tải, và đó cũng là lý do ông ta lập tức phản bác tính khả thi của suy nghĩ vừa rồi.

"Tại sao lại không thể?"

Black Skeleton 1 lên tiếng hỏi. Thật ra, đây cũng là câu hỏi mà những thành viên còn lại đều đang muốn biết. Dù sao, tri thức của bọn họ về thứ gọi là lãnh địa vẫn còn rất hạn chế, ngay cả với một kẻ có nhiều trải nghiệm phong phú như Champion Skeleton cũng vậy.

Điều này cũng cho thấy việc lĩnh ngộ "cực" hay đạt tới sự giác ngộ khó đến nhường nào, kể cả với những kẻ mạnh mẽ. Vì vậy, việc bọn họ cảm thấy tò mò với chủ đề chuyên sâu về lãnh địa này là điều hoàn toàn bình thường.

"Do cấu trúc của lãnh địa. Như ngài Willer đã nói, lãnh địa chính là thế giới được tạo dựng và lý tưởng hóa bởi góc nhìn độc lập của mỗi cá thể riêng biệt; nó tồn tại dưới dạng ý thức hệ, hệt như lý tưởng giới Utopia vậy.

Về cơ bản, việc xây dựng lãnh địa là đẩy thế giới từ góc nhìn của chúng ta từ ý thức hệ sang thể siêu hình, rồi cuối cùng trực tiếp đè lên thế giới hiện thực. Đó căn bản là năng lực thuộc dạng cụ thể hóa ở cấp độ cao nhất.

Điều này cũng có nghĩa là lãnh địa không phải thứ tồn tại độc lập cho đến khi được chúng ta triển khai và hiện thực hóa nó đè lên thực tại sẵn có. Tức, trước tiên chúng ta phải triển khai, rồi lãnh địa mới thành hình.

Còn hướng mà ngài Willer muốn truyền đạt lại phải xảy ra trước cả khi triển khai. Lúc đó, lãnh địa chỉ mới đang tồn tại dưới dạng ý thức hệ mà thôi. Hơn nữa, bản chất của lãnh địa chính là phụ thuộc vào chúng ta, nên việc gán trục trung tâm vào một thứ có sẵn trong lãnh địa về cơ bản là không thể được.

Nếu thế, ngay từ đầu lãnh địa đã chẳng thể nào thành công triển khai được rồi, vì thứ mà chúng ta gán cho cũng đâu có tồn tại trước khi lãnh địa được triển khai? Vậy nên tôi mới nói lối suy nghĩ kia thực sự quá viển vông."

Fomor Spell King Skeleton giải thích cho mọi người hiểu về vấn đề vừa được nhắc tới, và quả đúng là như vậy. Trước khi được triển khai, lãnh địa vẫn luôn tồn tại dưới dạng ý thức hệ, một thứ không thể tác động vào được.

Hướng đi của Willer không khác gì nói về việc đổ đầy nước vào một cái cốc thậm chí còn không tồn tại. Còn Fomor Spell King Skeleton thì phản bác, chứng minh rằng trước tiên cái cốc đó phải tồn tại – tức lãnh địa phải được triển khai rồi đè lên thực tại.

Sau đó mới có thể đổ nước vào – tức gán trục trung tâm của lãnh địa lên một sự vật tồn tại trong lãnh địa. Đó về cơ bản là một nghịch lý, vì ngay sau khi lãnh địa được triển khai, trục trung tâm sẽ không thể nào thay đổi được.

"Vậy còn cấu trúc của lãnh địa tách rời của ngài thì sao? Chẳng phải ngài cũng đã gán nó lên người chúng tôi sao?"

Mage Skeleton thắc mắc về quá trình hình thành lãnh địa tách rời của Fomor Spell King Skeleton. Nếu theo lời ông ta nói, đáng lý ra khái niệm này cũng không thể tồn tại mới phải.

"Không hoàn toàn. Bản chất của lãnh địa tách rời đó chính là Zone. Ta đã tăng cường Zone sẵn có trên người của tất cả, đủ để khiến nó tạo ra một lãnh địa phiên bản thứ cấp. Nó có những chức năng cơ bản nhất của một lãnh địa, nhưng không bao hàm đặc tính cũng như những hiệu ứng mấu chốt nhất."

Giờ thì mọi người đã rõ. Lãnh địa tách rời thật ra là một dạng kỹ thu��t tăng cường bản chất của Zone đến mức vượt qua ngưỡng phạm trù bình thường, đủ sức tạo ra một vùng độc lập tồn tại biệt lập với thực tại xung quanh.

Đương nhiên, để có thể dựng lên một lãnh địa tách rời như vậy, Fomor Spell King Skeleton cũng đã phải bổ sung rất nhiều tính chất vào Zone – một thứ chỉ đơn giản là tầm nhận thức hay phạm vi tấn công tuyệt đối – để nó thực sự biến thành một vùng không gian biệt lập tồn tại song hành với thực tại.

Lúc này, mọi người cũng đã hiểu hơn về thứ gọi là lãnh địa và lãnh địa tách rời. Chính vì lý do đó, bọn họ cũng dần cảm thấy tò mò hơn về điều Willer đang đề cập. Có thể nói, họ hiện tại phần nào đó đã đồng ý với nhận định của Fomor Spell King Skeleton.

"Phải, như ngài nói, theo lý thuyết, việc gán một vật nằm trong một vùng đất chưa hề tồn tại thành trục trung tâm để duy trì sự tồn tại của chính vùng đất đó về cơ bản là không thể nào được.

Nhưng đó chỉ là góc nhìn của đại đa số mà thôi. "Cực" không phải là thứ mà ai cũng có thể đạt đến, và thứ mà tôi đang nói đến lại càng khó đạt được hơn nữa. Có điều, một khi đã biết cách thực hiện, thì bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể làm được khi đạt đến "cực" mà thôi."

"'Thông qua một số thiết lập nhất định, chúng ta có thể đánh đổi một vài lợi thế để tăng cường những lợi thế còn lại' – về cơ bản là hy sinh quyền tự chủ để đạt được một số ràng buộc với chính lãnh địa của mình."

Nói rồi, kiến mối lập tức triển khai một lãnh địa tách rời cỡ nhỏ, dựa trên lý thuyết mà Fomor Spell King Skeleton cung cấp – rằng nó được phát triển từ Zone, nhưng vẫn bổ sung rất nhiều hiệu ứng để gần ngang với một lãnh địa.

Sau đó, kiến mối chỉ đơn giản thiết lập một số ràng buộc nhất định để khiến lãnh địa tách rời thay đổi. Thông qua đó, một lãnh địa trông cực kỳ thật được dựng lên, với hình ảnh xung quanh chính là phòng sảnh Dungeon của hang kiến, và bảo tọa giờ đây đã trở thành trục trung tâm của cả lãnh địa.

Từ đó, lãnh địa tách rời bắt đầu được triển khai và mở rộng. Không gian khoảng 20x20 xung quanh cũng được bao phủ bởi một loại kết giới nào đó, và khung cảnh giờ đây đã đổi thành phòng sảnh Dungeon của hang kiến.

Tất cả đều rất choáng ngợp với mọi thứ đang diễn ra, nhưng những kẻ thực sự đạt tới "cực" mới hiểu rõ nhất ý nghĩa việc kiến mối vừa làm. Thậm chí Mariana, đang ngồi trên bảo tọa một cách cực kỳ lười biếng, cũng có chút cau mày.

Phần nhiều là bởi cái bảo tọa tại Dungeon của hang kiến không được thoải mái bằng cái của Mariana. Tuy nhiên, biểu hiện của kiến mối quả thật khiến cô ta phải lưu tâm. Trong số những kẻ mạnh mà cô ta từng gặp, trừ gia đình mình ra, số lượng có thể làm đến mức độ này cũng chỉ đâu đó vài ngàn.

Và đương nhiên, trong số đó không bao gồm Willer. Kiến mối đã thực sự biến một khái niệm chỉ tồn tại trong giả thuyết đối với vô vàn sinh vật ngoài kia trở thành thực tế chỉ với vài giây thử nghiệm – điều mà Mariana tin rằng chỉ có cô ta cùng mẹ mình mới có thể làm được.

"Ngài thực sự vừa làm được một điều cực kỳ khó tin. Thậm chí tôi sống từng ấy năm tháng c��ng chỉ thấy duy nhất hai người như ngài mà thôi. Tôi thực sự không thể nào tưởng tượng được thành tựu tương lai của ngài sẽ đạt đến mức độ nào nữa."

Trong khi Fomor Spell King Skeleton đã sớm không còn lời nào để nói, tập trung tầm nhìn để học hỏi mọi tri thức về lãnh địa mà kiến mối vừa tạo ra, thì Willer cũng chỉ biết nói thêm vài lời cho có rồi đi lại xung quanh để tự cảm nhận chính lãnh địa này.

Việc này khiến những kẻ còn lại không biết đường nào mà lần. Ngay từ đầu, bọn họ đã có rất ít tri thức về lãnh địa rồi, giờ đến cả hai kẻ hiểu biết nhất về thứ này cũng bó tay toàn tập, thì bọn họ chỉ có thể tiếp tục mong chờ vào chính kiến mối mà thôi.

"Lý do Willer nhận xét như vậy là vì lãnh địa này thực sự không tưởng. Khái niệm lãnh địa tách rời chính xác là được dựng lên từ Zone của bản thân, tức từ một thứ vốn đã tồn tại từ trước.

Vậy nên thường thì lãnh địa tách rời sẽ tồn tại dưới dạng chỉ định và không thể tách ra khỏi vật chủ, bởi vì Zone thì làm sao mà tách khỏi bản thân được cơ chứ? Về cơ bản, nó chính là tầm nhận thức của bản thân rồi.

Điểm không tưởng ở đây cũng chính là: Dungeon Master của các vị đã tạo ra một lãnh địa từ một lãnh địa tách rời. Tức Zone của cô ta đã được tách rời khỏi định nghĩa ban đầu của một Zone, tác động ở tầm quy tắc rồi từ đó tạo ra một số ràng buộc nhất định để dựng lên lãnh địa này.

Việc này thậm chí còn khó gấp vô số lần so với thứ mà Willer đang muốn truyền đạt, bởi nó thực sự quá không tưởng: biến lãnh địa tách rời thành lãnh địa, rồi lại tạo ra ràng buộc với chính lãnh địa đó để gán trục trung tâm vào một vật tồn tại trong lãnh địa.

Nghe qua thì về cơ bản đã thấy quá bất khả thi rồi, nhưng đây chính là thực tế. Chỉ là theo góc nhìn của tôi, thứ này lại dễ hơn so với việc tạo ra một lãnh địa có trục trung tâm là một vật thể tồn tại trong lãnh địa của Willer.

Bởi vì đã có Zone làm bàn đạp. Nó kiểu như hai bài toán khác nhau: Bài mà Willer đang hướng tới là cố gắng chứng minh giá trị của một điểm không tồn tại từ một hình phải được vẽ thêm ra để đủ dữ liệu, tức trong đó có rất nhiều cách để hướng tới và mục tiêu chính vẫn là khẳng định điểm kia.

Còn của cô ta, về cơ bản là từ hình có sẵn từ trước, dựng lên một hình lớn và chi tiết hơn rồi chứng minh sự tồn tại của hình lớn đó. Điểm khó duy nhất là nó cần phải thiết lập rất nhiều hiệu ứng để dựng lên một hình/lãnh địa hoàn chỉnh, đi kèm với đó là một số ràng buộc khác để nó thành hình.

Với nhiều kẻ, việc chứng minh một điểm giả tưởng từ chẳng có gì cả là dễ hơn việc chứng minh một hình được dựng lên từ một hình có sẵn. Nhưng với tôi, nó hoàn toàn ngược lại, do cái sau đã có sẵn dữ liệu từ trước để khai thác rồi.

Việc trục trung tâm nằm ở ngoài hay không cũng chỉ là một câu hỏi nhỏ với một ràng buộc được cho là đơn giản nhất mà thôi. Nói thẳng ra, cô ta đã làm một bài toán gần như không thể giải, chỉ để chứng minh cho một thuật toán cơ bản nhất.

Còn khái niệm biến một lãnh địa tách rời thành một lãnh địa không bao gồm đặc tính, thì nó thường được mẹ tôi gọi là "lãnh địa giả mà thật". Nó bao gồm tất cả mọi thứ mà một lãnh địa cần có, trừ đặc tính cá biệt của chính lãnh địa đó."

Mọi bản quyền của tác phẩm chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free