Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 140: Được dịp lên mặt.

Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng họ cũng lấy lại được ý chí. Đúng vậy, tuy đối phương không có lý do gì để lừa dối, thậm chí đã nhượng bộ rất nhiều, nhưng đây vẫn là một cuộc khảo hạch, và họ hoàn toàn có thể thất bại.

Điều quan trọng hơn cả là phải tìm và tiêu diệt được tên Dungeon Master kia. Bởi lẽ, dù họ có trở thành phi chính quy thành công hay không, nhi��m vụ lần này cũng sẽ không được hoàn thành.

Việc đối phương có nhượng bộ hay không, chỉ cần nhìn sang khu vực tòa tháp kia là rõ. Sự hỗn loạn, đau thương của vô số sinh vật đang không ngừng dâng cao, cùng khói bụi mù mịt che phủ cả một vùng trời.

Đối phương vốn không phải kẻ hiền lành gì, và tốt nhất là họ nên nhận ra rằng, Labyrinth đang nhượng bộ với họ, chứ không phải các giám khảo đến từ Dungeon của hang kiến.

Hơn nữa, Labyrinth đã quyết định chuyện này, nên họ không còn đường lui nào. Đối với phe con người, đây rõ ràng là một cuộc gặp gỡ tồi tệ nhất trong mọi trường hợp; còn với các Enlightenment Gorilla, đây lại chính là cơ hội lý tưởng nhất để đưa chủng tộc của mình trở lại Labyrinth với tư cách phi chính quy.

Đương nhiên, các Enlightenment Gorilla vẫn nhớ mục đích ban đầu khi đến đây, nên họ không hề táy máy hay chủ động làm bất cứ điều gì. Thay vào đó, họ vẫn đang chờ quyết định của Nhật Nam.

Về phần Nhật Nam, trong lòng ông ta thực sự có chút xao động. Ông ta đã định liều một phen trong vụ này, nhưng nh��� đến trụ của Baal cũng như việc bản thân vẫn chưa bàn giao hậu sự tại thành bang Samakkhi, ông ta chỉ đành thở dài.

Đồng ý rằng Nhật Nam cùng những thành viên khác kiểu gì cũng sẽ phải chấp nhận vướng vào vụ khảo hạch này, nhưng bản thân ông ta chưa sẵn sàng đánh cược tất cả, bởi lẽ ông ta khác với Đài Bắc tiên sinh hay Ngô Tinh.

Họ đều đã bàn giao hậu sự, ý chí đã quyết, nên dù vụ này thành công hay thất bại thì lòng họ cũng đã sẵn sàng liều chết. Vì vậy, họ thực sự đã sẵn sàng dốc toàn lực vào cơ hội ngàn năm có một này.

“Có thể dời cuộc khảo hạch này lại một thời gian được không? Chúng tôi vẫn còn những chuyện cần làm ở phía dưới.”

Nhật Nam không hề đả động đến chuyện của mình. Thay vào đó, ông ta chỉ nhắc đến nhiệm vụ quan trọng nhất và duy nhất, thứ ảnh hưởng đến toàn bộ tương lai của thành bang Tân Thời sau này: tiêu diệt cho bằng được tên Dungeon Master kia.

“Đương nhiên là không rồi. Thậm chí bây giờ bọn ta có thả các ngươi đi chăng nữa, Labyrinth cũng sẽ không cho phép cái tư tưởng kia của các ngươi được như ý nguyện đâu. Xuất thân và tài năng của tên Dungeon Master đó cao hơn đám chưa thông qua khảo hạch như các ngươi nhiều.”

“Hoặc là các ngươi tiếp nhận khảo hạch rồi thông qua nó để trở thành một phi chính quy thì sao? Đến lúc đó, Labyrinth sẽ không quan tâm đến chuyện giữa các ngươi và tên kia nữa đâu. Đúng hơn, Labyrinth cũng không ngu đến mức mù quáng.”

“Giá trị của một phi chính quy cao hơn nhiều so với một Dungeon Master bình thường. Có khi Labyrinth còn sẵn sàng giúp các ngươi che đậy vụ việc này cũng không chừng. Dù sao, nếu tiêu diệt tên kia thì kiểu gì các ngươi cũng sẽ gặp ít nhiều rắc rối ở những tầng sau.”

VI trực tiếp dội một gáo nước lạnh vào đầu Nhật Nam cũng như những kẻ còn lại. Đầu tiên, nó khẳng định địa vị của Darugart – tên này đương nhiên có địa vị cao hơn nhiều so với một Dungeon Master thông thường.

Dù sao, Darugart cũng có thể tạm coi là thiên tài; giá trị của hắn đối với kế hoạch tương lai của Labyrinth vẫn còn đó. Hắn về cơ bản là một quân cờ có giá trị, và Labyrinth sẽ không thay thế hay đánh đổi hắn bằng những thứ vô giá trị như những kẻ đến từ bên ngoài, ví dụ như đám Nhật Nam.

Nhưng nếu phe Nhật Nam trở thành phi chính quy, thì đó lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Lúc đó, Labyrinth sẽ hoàn toàn chủ động thuận theo ý của họ, dù không đến mức trực tiếp can thiệp để bóp chết Darugart.

Nhưng sẽ sẵn sàng vì các phi chính quy mà dọn dẹp hậu quả phía sau. Dù sao, mấy “trụ cột” của Darugart vẫn còn sống. Tuy cha hắn chỉ coi hắn là một món hàng không hơn không kém, nhưng điều đó cũng có nghĩa là hắn vẫn còn giá trị.

Và chẳng ai thích việc bản thân bị mất đi thứ gì đó giá trị cả, nhất là thứ có thể giúp cha Darugart đạt được sự hỗ trợ rất lớn từ nhánh Hiragart, đặc biệt trong những lúc loạn lạc như thế này, ông ta thực sự cần đến sự giúp đỡ của một High Ranker để sinh tồn ở tầng dưới cùng.

Những thông tin này khiến nhóm Nhật Nam hơi chững lại. Họ cũng không ngờ rằng kẻ đứng đằng sau vụ việc này lại rắc rối đến thế. Thậm chí, câu cuối cùng còn khẳng định luôn tên này có thân phận được móc nối với những tầng bên dưới.

Rõ ràng là quá phiền phức. Mấy Labyrinth màu đen, hay đúng hơn là những Labyrinth thuộc top 10, đều rắc rối như vậy sao? Tại sao hết rắc rối này đến rắc rối khác lại cứ đổ ập lên người họ không ngừng nghỉ thế này chứ?

“Vậy tên kia hiện tại đang ở tầng nào?”

Có vẻ như Nhật Nam vẫn chưa bỏ cuộc. Không rõ ông ta có quyết tâm đến mức trở thành một phi chính quy rồi xuống dưới kia để tiêu diệt cho bằng được Darugart hay không, chứ hiện tại muốn rời khỏi đây căn bản là không thể rồi.

“Tầng 3. Tuy mạnh thật, có thể nói là một trong những kẻ mạnh nhất từ tầng 5 đổ lên, nhưng so với các ngươi thì chắc cũng không có sức phản kháng đâu.”

Tầng 3? Sâu hơn họ nghĩ nhiều. Cứ tưởng may mắn lắm thì tên này mới chỉ ở tầng 2 mà thôi, ai ngờ hắn đã xuống tận tầng 3 rồi. Nhưng điều này cũng nói lên khả năng của hắn, và khoảng cách giữa hắn so với các Dungeon Master bình thường mà Nhật Nam từng gặp qua.

Không, nên nhớ rằng dù sao đây cũng là một Labyrinth màu đen, thậm chí nằm trong top 10. Đương nhiên, những kẻ như thế này là không hiếm. Chỉ là, không biết những kẻ trước mặt họ vào lúc này thì sẽ như thế nào?

“Vậy còn các ngươi thì sao? Nếu đã thừa nhận bản thân là giám khảo của khảo hạch, thì cũng nên giới thiệu đôi chút về mình chứ? Dù sao, các ngươi cũng đã có toàn bộ thông tin cần biết về bọn họ rồi, phải không?”

Người lên tiếng không ai khác ngoài Kim Thiền. Tuyết Giang đã hồi phục hoàn toàn, nên ông ta cũng tranh thủ vác cái miệng thối của mình ra để khích đểu đối phương, nhằm khai thác thêm nhiều thông tin nhất có thể.

Chỉ là, so với kẻ có mấy triệu năm kinh nghiệm như VI thì vẫn còn non lắm, dù trên thực tế nó cũng không hoạt động nhiều đến vậy. Thậm chí, trong số các cư dân tới đây, không ai ngu đến mức không hiểu mục đích của những lời lẽ này, trừ Black Skeleton 2 và Spirit of Vengeance.

“Không cần thiết phải khích đểu. Các ngươi không hỏi thì bọn ta cũng sẽ nói thôi. Dù sao, các ngươi có tư cách để biết về những thông tin đó, mà biết đâu chúng ta có thể trở thành đồng minh trong tương lai không chừng đấy.”

“Bọn ta có xuất thân từ Dungeon của hang kiến. Tiện thể nhắc luôn, Dungeon mục tiêu chỉ định không phải là hệ quân đoàn đâu, nên đừng lầm tưởng. Không biết các ngươi hiểu đến mức nào về Labyrinth, nhưng chắc hẳn các ngươi đã nhận ra rằng Dungeon của bọn ta theo chế độ đa chủng tộc rồi nhỉ? Mà không có ai trong số này là lính đánh thuê đâu.”

Không thể nào! Tại sao lại có chuyện phi lý như vậy được chứ!? Một Dungeon theo chế độ đa chủng tộc? Về cơ bản là chưa từng thấy qua. Ở đây có đến gần cả chục chủng tộc khác nhau đấy.

Hơn nữa, không một ai trong số này là lính đánh thuê cả. Điều này cũng có nghĩa là tất cả đều là cư dân chính thống của một Dungeon duy nhất. Việc này thực sự khả thi sao? Tại sao họ chưa từng được nghe qua cơ chứ?

Thậm chí ngay cả những Enlightenment Gorilla, những kẻ từng có xuất thân từ một Dungeon ở tầng 20 của Labyrinth này, cũng không hề hay biết gì về chuyện này. Tại sao lại có một chuyện quá đỗi vô lý như vậy hiển hiện ngay trước mặt họ cơ chứ?

Đối phương cũng chẳng có lý do gì để nói dối họ cả. Vậy tức là một Dungeon thực sự có thể chứa được nhiều chủng tộc cùng chung sống với nhau, bao gồm cả con người? Chuyện này thật sự quá khó tin.

“Nhìn vẻ mặt của các ngươi thì chắc đúng là chẳng biết gì về tước hiệu thật rồi. Bên trong Labyrinth, Dungeon Master vẫn luôn là một danh hiệu cực kỳ cao quý, nh��ng giữa các Dungeon Master cũng có sự phân chia cao thấp đấy.”

“Thứ tri thức ít ỏi của các ngươi chỉ xứng để biết về tầng lớp thường dân bên trong các Dungeon Master mà thôi. Hèn gì lực lượng của cả một thế giới mà chẳng mảy may làm được gì tên Darkan kia, thực sự cũng chẳng bất ngờ lắm.”

Quý tộc trong số các Dungeon Master? Quả đúng là Đài Bắc tiên sinh từng nghe qua một số câu chuyện có liên quan, nhưng ông ta cũng không quá rõ. Chỉ là, đối phương có nhắc đến Darkan, điều này có nghĩa là đối phương đang xác nhận Darkan là một quý tộc sao?

Ngoài Đài Bắc tiên sinh, Ngô Tinh cùng Nhật Nam cũng từng nghe thoáng qua về thứ được gọi là quý tộc của Labyrinth, nhưng đó cũng chỉ là thoáng qua mà thôi. Theo như họ biết, quý tộc thường sống ở những tầng sâu bên dưới và khinh thường việc lên trên này.

So với ba người trên, Enlightenment Gorilla già biết nhiều hơn một chút. Lý do là vì chủng Enlightenment Gorilla bị trục xuất khỏi Labyrinth, bên cạnh việc họ quá cực đoan về con đường của mình.

Bắt đầu với Vagabond Chimp Rank N (tiến hóa giai đo��n 1), sau khi tiến hóa giai đoạn 2, lại được chia thành ba: Enlightenment Gorilla (đại diện cho việc tiếp tục), Waive Bonobo (từ bỏ) và Pagan Homo (chọn một con đường khác).

Từ đây, chủng tộc Vagabond Chimp ban đầu cũng được tách ra làm ba, lấy chính tên gọi của tiến hóa giai đoạn 2 để trở thành tên cho chủng tộc của mình mãi mãi về sau. Đúng vậy, ngay sau khi Vagabond Chimp tiến hóa, trong Dungeon ban đầu đã tồn tại cùng một lúc tận ba chủng tộc độc lập.

Với một Dungeon Master chưa tiến hành trung hòa hệ, cũng như Dungeon chưa thành công bước sang giai đoạn 2, rõ ràng lựa chọn duy nhất vào lúc đó của tên Dungeon Master kia chính là chọn một và bỏ hai.

Dungeon Master đó không thể nào đủ tài nguyên để thu nạp hai chủng tộc còn lại với tư cách lính đánh thuê được. Dù sao, hắn cũng đã dừng lại ở tầng 20 khá lâu chỉ để tích lũy đủ một lượng tài nguyên nhất định, cũng như cho các Vagabond tiến hóa, nhằm nhắm xuống sâu hơn.

Sau đó, không cần nói cũng biết, Enlightenment Gorilla vì quá hiền lành nên đã bị vứt bỏ, để rồi cũng bị Labyrinth trục xuất khỏi Labyrinth Gaia không lâu sau đó. Chỉ là, chuyện này Enlightenment Gorilla già đã sớm quên từ lâu.

Tất cả là bởi vì ngay từ đầu, bản thân Enlightenment Gorilla đã hiểu cho sự lựa chọn của Dungeon Master đó, cũng như chấp nhận số phận rồi. Tuy lúc đó, đám Waive Bonobo – nhánh bị vứt bỏ khác – cũng dấy lên một số tin đồn về việc trở thành quý tộc có thể chứa được nhiều hơn hai chủng trong Dungeon.

Nhưng Enlightenment Gorilla, vì đã chấp nhận, nên cũng không mảy may quan tâm lắm. Giờ nghĩ lại, bản thân Enlightenment Gorilla cũng có chút tự hỏi và đưa ra hàng loạt câu hỏi "nếu như...", cùng với viễn cảnh ông ta và các Enlightenment Gorilla khác còn ở lại thì sẽ như thế nào?

“Quả thật, tôi đã từng nghe đồn về việc quý tộc có thể sở hữu nhiều hơn hai chủng tộc trong Dungeon của mình với tư cách cư dân hợp pháp. Chỉ là, muốn trở thành quý tộc ở những tầng trên về cơ bản là không thể, bởi vì đến thông tin cơ bản nhất cũng không có.”

Nhận được sự khẳng định về thân phận quý tộc này từ Enlightenment Gorilla già, những kẻ còn lại đều bắt đầu nhìn nhau rồi suy diễn thân phận của Kiến Mối. Họ dám chắc rằng cô ta chính là Dungeon Master và cũng chính là một quý tộc.

Đó là lý do mà thứ đó mạnh như vậy sao? Bởi vì nó đã đạt đến độ cao của một quý tộc? Tuy chắc chắn không bằng được Darkan, nhưng nếu đã là một quý tộc, thì tại sao nó lại xuất hiện ở đây cơ chứ? Điều này thực sự quá đỗi phi lý.

“Không cần phải nghi ngờ về chuyện đó. Dungeon Master của ta chưa phải là một quý tộc hoàn chỉnh, bởi vì điều kiện tối thiểu để trở thành quý tộc có tước thấp nhất là Baron/Nam tước cũng phải là tới được tầng 50.”

“Còn Dungeon của hang kiến hiện tại vẫn đang dừng lại ở tầng 5 mà thôi. Bên cạnh việc hạ được xuống tối thiểu tầng 50, các Dungeon Master còn phải thành công trung hòa được thêm một hệ nữa.”

“Dungeon, sau khi chọn xong Dungeon mục tiêu chỉ định, sẽ bị cố định với một hệ cùng một chủng tộc nhất định. Nhưng nếu có thể trung hòa được thêm một hệ khác nữa, thì Dungeon đó hoàn toàn có thể chứa được thêm chủng tộc của hệ mới trung hòa kia.”

“Lý do những tri thức về quý tộc này ít xuất hiện dưới tầng 50 là vì những kẻ có thân phận, bối cảnh, căn bản là gia đình/gia tộc “làm to” ở những tầng bên dưới, chiếm được nhiều ưu thế hơn trong việc trở thành quý tộc.”

“Bởi vì, với những Dungeon Master bình thường, nếu cứ bình thường như vậy, thì tối thiểu họ phải xuống tới tầng 50 mới biết về cách để trở thành quý tộc. Biết trước về cơ bản là một loại ưu thế rồi.”

“Chỉ là, dù vậy, từ trước đến nay vẫn có rất ít tiền lệ thành công trung hòa được ít nhất hai hệ để khi vừa hạ xuống tầng 50 ngay lập tức trở thành Baron. Thay vào đó, tất cả đều là Baronet/Tòng Nam tước.”

“Lý do là bởi vì từ những tầng 50 đổ xuống, sẽ có những thứ trợ giúp cho quá trình trung hòa. Còn nếu muốn tự trung hòa cũng được thôi, chẳng qua tỷ lệ thành công gần như 0%. Còn về phần Dungeon Master của ta thì các ngươi tự hiểu đi.”

Quá nhiều thông tin. Phía nhóm Nhật Nam thực sự không thể tiếp thu kịp. Nhưng họ tạm thời hiểu được rằng, ít nhất thì phải xuống tới tầng 50 mới có cơ hội trở thành một quý tộc chân chính, dù là tước hiệu thấp nhất đi chăng nữa.

Và quan trọng nhất là hầu hết các Dungeon Master đều mắc kẹt ở điều khoản trung hòa ít nhất hai hệ trở lên, còn “thứ đó” thì ngược lại. Thậm chí hơn cả thế nữa, vì họ đếm đại khái qua thì bên cạnh nó phải có đến 7 chủng tộc khác nhau rồi. Tức là, nó đã thành công trung hòa 7 hệ ngay khi mới chỉ ở tầng 5?

Tuy chỉ nghe qua thôi, nên họ khó lòng mà tưởng tượng được độ khó đến không tưởng trong quá trình trung hòa kia, nhưng vẫn có thể hiểu là cực khó, về cơ bản là gần bất khả thi. Và “thứ đó” đã thành công làm được điều này tới tận 6 lần?

“Phiền phức quá đấy, VI. Chỉ cần giới thiệu thôi mà?”

Kiến Mối chờ hơi lâu nên lên tiếng hỏi.

“Lâu lâu được dịp lên mặt thì phải làm cho tốt chứ?”

VI lúc này hệt như một vị phụ huynh đi khoe thành tích của con cái mình vậy, về cơ bản là không thể dừng lại được rồi.

“Ngài ấy nói đúng đấy. Dù sao đêm cũng khuya rồi, làm việc tăng ca như thế này là phải đòi thêm lương đấy.”

Miu lên tiếng giễu cợt. Thấy vậy, những cư dân còn lại cũng đều gật gù theo. Đến cả hai cư dân mới là các High Octorp cũng bắt chước theo. Thậm chí Black Wolf còn chìa một tay ra ám chỉ VI trả thêm lương cho nó để mua đồ ăn cho đàn con của mình.

“Lương trả muộn vậy không rẻ đâu, VI.”

Đến cả Kiến Mối cũng đâm chọt vào, khiến VI cảm thấy bản thân bị phản bội. Nhưng để giữ lại một chút thể diện cho mình, nó vẫn lên giọng nói:

“Ehem, về vấn đề lương giờ khuya thì chuyện này là do Labyrinth huy động, chúng ta nên đòi nó mới phải.”

VI đang đổ trách nhiệm sang cho Labyrinth một cách trắng trợn. Cuộc đối thoại giữa họ đương nhiên cũng đã bị phía bên kia nghe không sót một chữ, và trong đầu họ lúc này, cảm tưởng bên kia giống với một gia đình đến khó tin.

Không phải là dạng ruột thịt, nhưng vẫn rất hài hòa và mang một khí chất cực kỳ gần gũi giữa các thành viên trong gia đình. Biểu cảm, phản ứng, cách ứng xử cũng như lời lẽ giễu cợt đều cực kỳ gần gũi – một Dungeon nhưng cũng đồng thời là một ngôi nhà chung của tất cả.

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free