(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 162: Chênh lệch về mặt thời gian.
Black Skeleton 1 thực chất không mấy để tâm đến những lời Nhật Nam nói sau đó. Ông ta vốn là người theo chủ nghĩa thực tế, chỉ tin vào những gì mình đã trải nghiệm, nên cũng chẳng quá tò mò về thanh kiếm kia.
Mấy câu chuyện thần thoại ấy, biết thêm một điều cũng chẳng giúp ích gì cho Đại Việt dù chỉ là nhỏ bé. Ngược lại, nếu vì tốn thời gian tìm hiểu mà làm ảnh hưởng đến đại cục thì đúng là quá sai lầm.
Thứ Black Skeleton 1 cần lúc này đơn thuần chỉ là thời gian. Ông ta cần thời gian để tiếp nhận, xử lý và chấp nhận những thông tin mới, bởi ông ta có quá nhiều điều muốn hỏi.
Chẳng hạn như về triều đại ông ta từng phụng sự, dòng dõi của ông hay rộng hơn là chính Đại Việt. Thế nhưng, ông ta sẽ không hỏi, bởi lẽ có thể khi biết được rằng vẫn còn con cháu đời sau nhận mình là con dân Đại Việt, "tên kia" trong ông đã vơi đi phần nào nỗi ưu tư.
Thật kỳ lạ, nhưng Black Skeleton 1 hiểu rõ điều đó. Dù sao, "tên kia" cũng đã dành cả đời để đấu tranh vì sự tồn vong của Đại Việt. Giờ đây, chỉ cần biết được rằng hàng trăm năm sau, Đại Việt vẫn còn tồn tại, bất kể đã trải qua bao nhiêu thăng trầm thời đại, cũng đã là quá đủ với hắn rồi.
Thành tựu này là thứ "tên kia" đã đánh đổi bằng cả một đời mình, và chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã đủ để khiến một gã cứng cỏi như hắn yên lòng. Giờ đây, chấp niệm duy nhất còn lại là nói lời xin lỗi với người đáng đư���c xin lỗi, và trao trả lại phần trách nhiệm đã theo hắn xuống mồ.
Hóa ra, đây chính là món quà mà ngài ấy muốn "tên kia" lẫn Black Skeleton 1 nhận lấy: một cơ hội để giải quyết những khúc mắc đã tồn đọng gần cả thiên niên kỷ qua. Đã đến lúc mọi thứ nên được khép lại.
Trong khi đó, Nhật Nam cũng có những tính toán riêng. Việc gặp một người có nguồn gốc từ Đại Việt – sau này đổi tên thành Việt Nam – thực sự là một điều cực kỳ bất ngờ, khiến ông ta không biết phải xử lý tình huống này ra sao.
"Ngươi nói ngươi là con dân của Đại Việt phải không?" Black Skeleton 1 trầm tĩnh hỏi. Tuy không hiểu vì sao Nhật Nam lại có đôi chút cảm giác bất an, nhưng ông ta vẫn thành thật trả lời.
"Phải, chính xác hơn thì hiện tại nó đã được đổi thành Việt Nam, một quốc gia từng hoàn toàn độc lập về mặt chủ quyền và không phải cúi mình trước bất kỳ ai." Đây là câu trả lời đủ ý nhất theo góc nhìn của Nhật Nam.
Đương nhiên, Black Skeleton 1 cũng có chút suy đoán dựa vào đó. Việc đổi quốc danh thực ra chẳng quan trọng mấy, dù sao đi���u này cũng tùy thuộc vào từng triều đại và mong muốn của họ mà thôi.
Hơn nữa, câu trả lời này còn chứng minh rằng trong một tương lai nào đó, quốc gia mà "tên kia" đã cống hiến cả đời cuối cùng cũng trở thành một đất nước đủ lớn mạnh để tách riêng, không còn là chư hầu của phương Bắc nữa.
Dù sao đi nữa, tuy Đại Việt quả thực đã độc lập về mặt lãnh thổ, nhưng hàng năm vẫn phải dâng sang đại quốc phương Bắc không ít cống phẩm vì nhiều lý do khác nhau, thậm chí đôi khi chỉ để cầu sự công nhận.
Đạt được thành tựu như vậy đã là quá tốt rồi. Tuy không biết quốc gia đã phải hy sinh nhiều đến mức nào, nhưng những anh linh trên trời chắc hẳn cũng đã có thể yên lòng nhắm mắt xuôi tay mà không còn gì phải hối tiếc nữa.
Có điều, tại sao lại là hai chữ "đã từng"? Là vì đánh mất, hay vì...? Black Skeleton 1 bắt đầu suy đoán, rồi liếc nhìn Nhật Nam để lặng lẽ đánh giá. Người này quả đúng là có khí chất lẫn hình dạng của con dân Đại Việt, dù chiều cao cùng nhiều thứ khác có đôi phần chênh lệch.
Hắn cũng khẳng ��ịnh mình là con dân của Đại Việt. Dù có đổi tên đi chăng nữa thì điều đó cũng chẳng quá quan trọng. Nhưng nếu vậy, thì lúc này Đại Việt đang ở trong "hình thái" như thế nào? Chính xác hơn, sự xuất hiện của Labyrinth cùng 72 trụ đã ảnh hưởng đến Đại Việt ra sao?
"Từng?"
"Tận thế ập đến quá đột ngột, kéo theo vô vàn sự kiện khác. Giờ đây, Việt Nam đã không còn là nơi con người có thể sinh sống nữa. Nhưng con dân thì vẫn tiếp tục kế thừa những di sản cha ông để lại cho tới tận hiện tại."
"Vậy sao?" Nghe xong, tâm trạng Black Skeleton 1 chùng xuống hẳn, đúng hơn là do bị ảnh hưởng từ "tên kia". Nhưng sự bất thường này cũng chẳng kéo dài quá lâu, bởi cả hai đang suy nghĩ về cách tháo gỡ khúc mắc.
Thật ra, Nhật Nam cũng không thấy bất thường lắm khi đối phương lộ vẻ nghiêm trọng, trầm lắng như vậy. Dù sao, ông ta cũng đã sống cả một đời dưới tư cách con dân của Đại Việt.
Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước, nhưng khi được chứng thực tin tức rằng Đại Việt hiện tại đã trở thành vùng đất của quái vật, nơi con người không còn sống được, thì khó tránh khỏi có chút hoài niệm về những ngày xưa.
Càng gắn bó thì càng dễ lâm vào tình cảnh này. Bản thân Nhật Nam không sinh ra ở Việt Nam và cũng chẳng gắn bó quá nhiều với nơi đó. Cộng thêm ác cảm mà trưởng bối mang lại, khiến ông ta không có cái nhìn mấy tươi sáng về nơi quê cha đất tổ này.
Tuy lâu lâu ông cũng trở về Huế cũ để ghé qua trụ của Baal, nhưng chung quy lại, Nhật Nam chẳng cảm thấy gì từ nơi đó cả. Có điều, đối phương thì lại khác. Sinh ra, lớn lên, mọi thứ của ông ta đều gắn liền với nơi ấy, nên mức độ gắn bó là cực kỳ sâu đậm.
"Ngài cũng đừng quá lo lắng, huyết mạch của Việt Nam vẫn được truyền thừa. Hơn nữa, cộng đồng của chúng ta cũng không quá xa nơi đó. Nếu kiên trì, ắt hẳn một ngày nào đó sẽ có thể dựng lại được nước.
Chỉ là trước tiên cần phải quét sạch đám quái vật lẫn khống chế được các Labyrinth trên khắp lãnh thổ đã. Tuy vậy, cá nhân tôi cho rằng điều đó không quá cần thiết. Dù sao, có thể tiến thêm một bước, trực tiếp xóa bỏ mọi vấn đề về quốc gia, màu da, bản sắc, dân tộc, văn hóa, v.v., để thực sự trở thành một thể thống nhất vẫn là một tầm nhìn lý tưởng hơn."
Trong khi Nhật Nam vẫn đang kể về tầm nhìn lý tưởng của mình – một nơi mà mọi rào cản quốc gia, lòng tự tôn dân tộc, sự khác biệt về màu da đều bị dỡ bỏ, để cộng đồng con người thực sự hòa nhập và trở thành một thể thống nhất.
Về cơ bản, lý tưởng này đã từng có cơ hội trở thành hiện thực, nếu như chính phủ liên bang không quá vội vàng trong việc cố gắng tác động lên mặt trận phía Đông, để rồi lộ sườn ở mặt trận phía Tây. Từ đó, mọi diễn biến đều đi lệch hẳn sang một hướng hoàn toàn khác.
Các thành bang có thể được xây dựng như những thành trì vững chắc, pháo đài bảo vệ con người, bức tường thành kiên cố chống lại mối đe dọa từ bên ngoài. Nhưng thời đại thành bang là điều không nên xảy ra.
Sự tự chủ của các thành bang là quá lớn. Sức ảnh hưởng của chính phủ liên bang đã kiệt quệ sau hàng loạt sai lầm trong việc triển khai lực lượng và nhiều hơn thế nữa. Giờ đây, các thành bang chẳng khác gì một quốc gia liên hợp chủng thu nhỏ.
Tính độc lập của các dân tộc, của cư dân từng thuộc về các quốc gia khác nhau, hay của những con người với màu da khác biệt, đây thực sự là một chủ đề mà chúng ta sẽ chẳng bao giờ ngừng tranh cãi được.
Có quá nhiều thứ cản bước cộng đồng con người trên con đường đi đến sự đồng bộ. Và buồn thay, tất cả những cản trở đó đều phát sinh từ chính con người, từ những lợi ích vật chất lẫn tư tưởng.
Đúng lúc đó, một luồng khí xé gió bay thẳng về phía Nhật Nam theo chiều dọc. Đây là một đòn tấn công đủ mạnh để lấy mạng ông ta, nhưng vào lúc này, ông ta đã khôi phục hoàn toàn.
Chỉ là vấn đề nằm ở nguồn gốc của đòn tấn công này. Phải, Nhật Nam rất dễ dàng né được nó bằng cách lách sang một bên. Nhưng tại sao đối phương vẫn ra tay dù thân phận của cả hai đã được xác minh?
Về vấn đề này, Black Skeleton 1 biết quá rõ Nhật Nam đang nghĩ gì trong đầu. Thật ra, ai rồi cũng sẽ suy nghĩ như vậy khi bị đặt vào một hoàn cảnh có đôi phần khó nói như thế này mà thôi.
"Đừng nhìn ta với ánh mắt đó. Ngươi nên nhớ rằng đây dù sao vẫn là một cuộc khảo hạch, và với tư cách giám khảo được ủy quyền, việc ta phải làm tốt nhiệm vụ của mình là chuyện hết sức hiển nhiên mà thôi."
Đây là sự thật, một sự thật được lồng ghép bởi một sự thật khác, nhưng chung quy vẫn là sự thật. Mục đích của Black Skeleton 1 về căn bản không thuần túy đến thế, nhưng cũng không khác biệt lắm.
Cũng chính vì vậy, hành động lẫn lời nói của Black Skeleton 1 lúc này lộ ra vẻ có chút vô tâm với chính những đời sau của mình. Phải biết rằng, chẳng ai muốn bị ép đến mức phải ly tán, rời bỏ quê hương như thế này cả.
Trong cộng đồng người Việt Nam, vẫn có rất nhiều người cố gắng cả đời chỉ để khôi phục lại những gì đã mất trong quá khứ. Đó là những quyết tâm đáng được một bậc trưởng bối như Black Skeleton 1 tôn trọng.
"Mà ngoài ra, 'tên kia' bên trong ta cũng chỉ sống được vỏn vẹn 6 giáp/72 năm mà thôi. Trong khoảng thời gian đó, hắn đã cống hiến quá nhiều và cũng đã phải hy sinh quá nhiều thứ rồi, căn bản là đã tận tình, tận nghĩa.
Còn về phần ta, ta đã sống một cuộc đời lưu lạc hơn 400 năm trước khi được vị kia triệu hồi tới đây. Cuộc đời của ta và 'tên kia' chẳng có điểm gì giống nhau cả. Vì vậy, chẳng phải ngươi đã quá tham lam khi kỳ vọng vào việc ta vẫn còn chút tình nghĩa nào đó với Đại Việt hay sao?"
Vừa nói xong, Black Skeleton 1 trực tiếp tốc biến tới trước mặt Nhật Nam và tung ra nhát chém. Lần này, Nhật Nam cuối cùng cũng sử dụng đến cây thương của mình để chặn lại đòn vừa rồi.
Trong lúc cả hai vẫn đang đọ sức, Nhật Nam lấy ra một khẩu súng tiểu liên từ kho đồ và liên tục nả đạn về phía Black Skeleton 1 đang cận chiến. Nhưng ông ta cũng đã nhanh chóng rút lui ra xa, rồi nhẹ nhàng dùng mũi kiếm, lưỡi kiếm của mình để đánh bật những viên đạn sang một bên.
Một thứ vũ khí thật kỳ quái. Ở thời đại của "tên kia" không có thứ nào như thế này; đúng hơn, nếu có thì mọi chuyện đã rất khác rồi. Cách thức hoạt động của nó có vẻ khá giống đại bác, nhưng nhỏ gọn hơn, sát thương giảm đi đáng kể, đổi lại tốc độ, số lượng, tính thực dụng cùng độ hiệu quả đều tăng lên không ít.
Ở tương lai, thuốc nổ đen đã phát triển đến tầm cỡ này rồi sao? Đúng là thời thế, tuy không muốn thừa nhận, nhưng đám phương Bắc đến cuối cùng vẫn vượt trội hơn bọn họ rất nhiều. Chính lịch sử đã minh chứng cho điều đ��.
Nhưng nếu chỉ như thế này thôi thì vẫn chưa đủ. Nhờ có Zone kết hợp với độ tập trung cùng khả năng phản ứng của mình, Black Skeleton 1 rất nhẹ nhàng đánh bật các viên đạn chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
Theo như Black Skeleton 1 thấy, chưa chắc những viên sắt này đã có thể làm tổn thương ông ta. Dù sao, lớp giáp xương bao bọc bên ngoài vẫn rất vững chắc, chứ không phải chỉ để làm cảnh.
Đúng lúc này, Nhật Nam cũng đã phóng tới ngay bên hông Black Skeleton 1. Ánh mắt ông ta giờ đây đã kiên định hơn rất nhiều. Nếu đối phương đã là dạng không thể nói lý được, thì bản thân ông ta cũng chẳng rảnh hơi đâu mà bận tâm nữa.
Đó là một đòn tấn công phủ đầu cực mạnh và nhanh, nhưng đã bị Black Skeleton chặn lại bằng cách cầm ngược kiếm, dùng mặt kiếm đỡ phần mũi thương. Chỉ là, đòn vẫn đủ nặng để khiến cả cơ thể ông ta hơi nghiêng về phía sau.
Đúng lúc đó, Black Skeleton 1 đột nhiên lại tăng tốc, tung ra một nhát chém ngang hông. Nhật Nam thuận thế hơi xoay mình, dùng phần thân cây thương cản lại, rồi hoàn tất động tác xoay để thực hiện cú chém hất lên bằng mũi thương.
Thấy vậy, Black Skeleton 1 cũng lách người sang một bên để né cú bán nguyệt từ dưới lên. Nhưng đồng thời, ông ta cũng nhận phải một cú đạp trong lúc Nhật Nam đang xoay người. Chỉ là, ông ta đã kịp thời phòng thủ tại điểm va chạm bằng cách khép tay lại.
Dù đỡ được, thì đây vẫn là một cú đá đủ mạnh, được trợ lực bởi động tác xoay toàn thân. Black Skeleton 1 cũng phải lùi vài bước, để lại hai rãnh đất sâu gần 10cm trên mặt đất.
Sau đó, cả hai tiếp tục lao vào nhau. Đòn tấn công và thế phòng thủ gần như hòa làm một, mọi động tác đều được tối giản nhưng cũng đầy tính thực dụng và thực chiến nhất có thể.
Đây chính là tinh hoa kỹ năng mà bọn họ đã đánh đổi cả cuộc đời lẫn mạng sống để liên tục rèn giũa không ngừng nghỉ. Không phải độ mạnh, lực tác động hay sự áp đảo về bản chất, lúc này, cả hai chỉ còn lại duy nhất "kỹ".
Và đương nhiên, kỹ năng của một kẻ đã không ngừng rèn luyện suốt hơn 400 năm qua, cuối cùng vẫn là một thứ gì đó quá khác biệt. Ngay khi Nhật Nam cảm nhận mình đã chặn được đường kiếm của đối phương bằng phần thân cây thương, thì đột nhiên có gì đó đã thay đổi.
Là đường kiếm, là cây kiếm, là cả cánh tay cầm kiếm của Black Skeleton 1. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tất cả đều đồng bộ với nhau. Đường kiếm sắc bén đã trở nên uyển chuyển hơn.
Thanh kiếm chắc chắn, mãnh liệt giờ đã trở nên mềm dẻo hơn. Và cánh tay cứng ngắc, vốn không có cơ bắp, dây chằng, bó cơ, da thịt hay bất cứ thứ gì để phụ trợ sự linh hoạt, giờ đây đã biến thành một con rắn.
Không, tất cả đều đồng bộ lại: từ đường kiếm, thanh kiếm sang cánh tay và ngược lại, tất cả đều hóa thành một con rắn. Đúng khoảnh khắc đó, đường kiếm uy mãnh nhưng đơn điệu ban đầu đã lách qua vật cản trước mặt, hệt như một con rắn đang nhắm tới phần vai trái của Nhật Nam.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, bất ngờ và choáng ngợp, đến mức Nhật Nam gần như trắng dã cả mắt ngay khi nhận ra sự khác thường này. Nhưng cơ thể ông ta đã tự động phản ứng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nhanh hơn cả đường kiếm kia, xoay cây thương bằng cả sinh mạng để đánh bật nó ra.
Sau đó, Nhật Nam cố tình kéo giãn khoảng cách của cả hai bằng cách quét mạnh cây thương xuống đất, tạo ra khói mù che đi tầm nhìn của Black Skeleton 1 rồi lui về sau. Một đường kiếm quá nguy hiểm!
Đây là lần đầu tiên Nhật Nam thấy một kỹ năng kỳ diệu đến vậy. Nó nằm ngoài tầm nhận biết của ông ta, cảm giác như đã vượt qua giới hạn của một đường kiếm thông thường. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chút nữa là ông ta đã phải lãnh một đòn chí mạng từ nó.
Quả đúng là như vậy. Sự chênh lệch giữa cả hai chính là thời gian, và thời gian đã tạo ra sự khác biệt lớn nhất trong trận đấu này: kỹ năng cao siêu hơn, kinh nghiệm dày dặn hơn, cách xử lý tình huống sáng suốt hơn.
Nếu cứ tiếp tục thế này, Nhật Nam tin rằng chẳng mấy chốc ông ta sẽ thực sự bại trận bởi một trong những đường kiếm quỷ dị của đối phương. Vậy nên đã hết cách rồi, tuy không muốn, nhưng ông ta buộc phải sử dụng đến chức nghiệp chính của mình thôi.
Ngôn từ trong bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, và mọi quyền lợi đều thuộc về họ.