Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 170: Sự lựa chọn của Thomas.

Khác với sự căng thẳng của những thành viên còn lại, Elf lại thấy chủ đề này chẳng khác gì trò đùa. Thậm chí, cô còn thấy sự lo lắng của họ nực cười hơn cả chuyện Răng Chuột ám hại các lãnh chúa và nhất hoàng biển cả để đạt tới thần vị.

Với Elf, chuyện đó chẳng phải rất hiển nhiên sao? Ý cô là, bản thân cô không thể phê phán bất kỳ ai trong câu chuyện này, nhất là khi cô còn chưa từng đọc "Chuyện của Freeman" dù chỉ một lần.

Huống hồ, ai có thể đảm bảo rằng sáu lãnh chúa và nhất hoàng biển cả trong "Chuyện của Freeman" lại trùng khớp với những gì diễn ra ở Kỷ thứ hai? Và còn giá trị tham khảo của di tích kia nữa, ai dám chắc thông tin nó cung cấp là sự thật cơ chứ?

Chẳng đời nào người xưa lại cung cấp thông tin chính xác tuyệt đối cho hậu thế. Đã là thông tin, ắt sẽ có loại sai lệch so với sự thật, thậm chí là bị phóng đại hoặc dùng để điều hướng dư luận.

Cũng cần nhớ rằng một phần sự thật vẫn là sự thật. Lúc này, so với Noble, Elf càng cảm thấy mình giống một Người Quan Sát hơn nhiều, vấn đề là cô không mấy quan tâm đến chủ đề này.

Thậm chí, cứ cho rằng câu chuyện này hoàn toàn đúng với sự thật diễn ra ở Kỷ thứ hai đi, thì đã sao cơ chứ? Kẻ mạnh chưa chắc đã là kẻ thắng, nhưng kẻ thắng chắc chắn là kẻ mạnh, và hoàn toàn có quyền làm những điều mình muốn.

Răng Chuột phản bội, bla bla đủ thứ, nhưng kết cục cuối cùng thì sao? Chẳng phải hắn vẫn trở thành một trong Thất Đại Thần đó sao? Hiện tại, có ai dám thách thức quyền uy của hắn ư? So với chủ đề vô bổ này, Elf lại quan tâm hơn tới cá thể hoặc thế lực nào đó đã giúp hắn trong phi vụ lần đó.

Ngoài ra, Elf cũng để tâm đến chuyện của Tyrant. Theo lời anh ta, hiện giờ anh ta đã có thể rời khỏi di tích đó, nghĩa là chỉ cần làm đủ tốt, cái tên Eric kia chắc chắn sẽ không nghi ngờ hay phát hiện ra bất kỳ điểm lạ thường nào.

Thậm chí, cứ cho là tên Eric đã biết, hoặc tệ hơn nữa là có thể truy xét rằng tại sao từ trước đến nay, không ít thuộc hạ của Eric đã đi thu hoạch máu Upapa tại vùng biển nước nông đó, mà chỉ riêng đoàn của Tyrant lại bị lạc vào di tích kia.

Ngẫm bằng đầu ngón chân cũng đủ thấy có điều gì đó kỳ quái ở đây. Hơn nữa, điểm kỳ quái không chỉ nằm ở chỗ những hành động của Eric có phần quá ngớ ngẩn so với danh tiếng của hắn, mà còn ở cách kể chuyện của Tyrant.

Thập Đại Hải Tướng, ít nhiều, đều là những kẻ được công nhận về cả sức mạnh lẫn thế lực. Không đời nào những kẻ lão làng, đã trải qua vô số hiểm nguy để leo đến vị thế hiện tại, lại đưa ra những quyết ��ịnh bất cẩn đến mức độ như Tyrant kể.

Thậm chí, cần nhớ rằng Tyrant còn trực tiếp tham gia vào trận chiến trên Biển Đỏ. Nói anh ta không biết gì về Thập Đại Hải Tướng căn bản là đang chế giễu trí thông minh của anh ta, cũng như việc Nhà thờ không cung cấp thông tin trước khi cử anh ta đi làm gián điệp hai mang. Vậy thì, khác gì bảo anh ta tự tìm đến cái chết?

Về cách kể chuyện của Tyrant, nó căn bản đầy rẫy lỗ hổng và mang tính định hướng, dắt mũi người nghe. Như Elf đã nhận xét trước đó: một nửa sự thật vẫn là sự thật. Anh ta chỉ kể về mặt thông tin, nhưng lại giấu đi những thứ khác nằm bên trong di tích kia.

Phải, sự bất cẩn của Eric và cách kể chuyện của Tyrant là hai đầu mối liên kết chặt chẽ với nhau. Khả năng cao đều chứng tỏ Tyrant đang cố che đậy điều gì đó. Đây cũng là lý do dù đã có đường lui, anh ta vẫn muốn kể câu chuyện này ra để tìm kiếm sự giúp đỡ.

Tyrant có đường lui. Như Elf đã nhận định, anh ta hoàn toàn có thể chọn cách che đậy chuyện này và trở về, nếu mọi chuyện thực sự giống hệt như anh ta kể, rằng Eric quả thực là một kẻ rất bất cẩn, hay đại loại thế.

Ngoài ra, khả năng tồn tại những thứ khác bên trong di tích này là rất cao. Bởi lẽ, nếu nó chỉ là một di tích được tạo ra để cung cấp thông tin sai lệch, thì kẻ tạo ra chẳng có lý do gì phải nhét thứ gì đó trọng yếu vào bên trong.

Nghĩa là, chất lượng thông tin tỷ lệ thuận với những thứ đi kèm. Dù Elf không phải một thám hiểm giả, cô vẫn đủ nhạy bén để nhận ra rằng một nơi quan trọng như di tích, được dựng lên để bóc mẽ một trong Thất Đại Thần, chắc chắn phải chứa đựng thứ gì đó khác ngoài thông tin đơn thuần.

Những biểu hiện của Tyrant đã tố cáo điều đó: nhịp tim, sự căng cứng cơ thể, các cung bậc cảm xúc và nhiều dấu hiệu khác. Trừ phi anh ta là một diễn viên thượng thừa, nếu không thì khả năng cao thông tin này có độ tin cậy rất lớn.

Và giả sử bên trong đó chẳng có thứ gì thật đi nữa, thì điều Tyrant mong muốn lúc này là gì? Hay nói đúng hơn, cục diện và tình huống thực sự anh ta đang vướng phải lúc này là như thế nào?

Từng chi tiết, manh mối được hình thành từ những suy luận của Elf bắt đầu dần liên kết với nhau trong đầu cô. Quả là một vấn đề hết sức đau đầu nhức óc. Nếu có vô hạn, cô đã có thể chạm tới điểm mấu chốt chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Đúng vậy, nếu có vô hạn, mọi chuyện đã trở nên trơn tru hơn rất nhiều. Elf, dù thông minh đến mấy, thì với tình huống không thể tiếp cận trực tiếp hay có nguồn tin ổn định như hiện tại, vẫn là một vấn đề khá khó khăn.

"Vậy để tôi nói thẳng nhé, trong tình huống này, anh định hay mong muốn mọi việc sẽ diễn biến thế nào?"

1. Thành công thoát khỏi di tích kia và trở về như chưa có chuyện gì xảy ra. (Lựa chọn đầu tiên dựa trên cách kể của Tyrant.) 2. Thành công thoát khỏi di tích kia, rồi mang thông tin về cho Trung Tướng Tàn Sát, hòng đổi lấy lòng tin của hắn. (Lựa chọn thứ hai dựa trên cách kể của Tyrant.) 3. Thành công thoát khỏi di tích kia, nhưng lại quyết định dùng thông tin có được để bán cho một trong các Thập Đại Hải Tướng khác, với hy vọng vừa kiếm thêm một khoản, vừa nhận được sự bảo hộ từ kẻ đó. (Lựa chọn ưu tiên thứ hai mà Tyrant đang nhắm tới dựa theo suy đoán c��a Elf.) 4. Thành công thoát khỏi di tích kia và bằng cách nào đó thôn tính luôn nó. (Lựa chọn ưu tiên đầu tiên mà Tyrant đang nhắm tới dựa theo suy đoán của Elf.)

Hai lựa chọn đầu tiên thì khỏi cần bàn tới, nghe qua đã thấy chúng hết sức vô lý. Chắc chắn Eric đã sớm biết đoàn của Tyrant đã đi vào di tích đó, hay nói đúng hơn, hắn đang mượn cớ thu thập máu Upapa để đẩy các nhóm tân binh này vào di tích.

Những biểu hiện bên ngoài của Eric khả năng cao đúng như Tyrant kể: rằng hắn không cử người quản lý vùng biển nước nông được nhắc tới, nhưng không phải vì sợ đàn Upapa bị kích động hay gì, mà là để tránh thu hút sự chú ý không cần thiết.

Hiểu đơn giản, điều Eric muốn là hạ thấp giá trị vùng biển nước nông đó đến mức, chỉ cần hung danh của hắn thôi cũng đủ khiến những kẻ có ý định đến đây phải từ bỏ.

Câu chuyện về kẻ sành rượu và công dụng của máu Upapa chắc hẳn cũng có mục đích tương tự, nhưng điều đó không có nghĩa Eric không có tai mắt hay những kẻ sẵn sàng theo dõi khu vực này 24/7.

Không loại trừ trường hợp xấu nhất có thể xảy ra. Dù thế nào đi nữa, đây vẫn là nước chiếu hết với Tyrant. Nhưng nghĩ nhiều làm gì cho mệt, cứ chờ đợi từ phía Tyrant là được.

Dù sao, chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng mấy đến Elf, thậm chí với bất cứ ai khác đang có mặt ở đây cũng tương tự. Việc có thể bị thay thế chính là tính tất yếu, ngay cả cô cũng không ngoại lệ.

"Vậy theo đằng ấy, tôi nên lựa chọn thế nào là đúng đắn nhất?" Thomas hỏi ngược lại.

"Tôi không phải anh, sẽ không rơi vào tình huống như anh, và càng không có những yếu tố mà anh đang có." Elf lập tức gạt chủ đề này sang một bên. Dù sao cô cũng không định can thiệp sâu hơn vào vụ này, chủ yếu là vì nó chẳng ảnh hưởng gì đến lợi ích của cô.

Điều Elf nhắm tới nằm ở thủ đô của Đại Quốc August. Điểm mấu chốt hiện tại vẫn nằm ở Noble, nên những vụ căng thẳng như thế này cô sẽ không nhúng tay vào, trừ khi chúng liên quan đến Noble trong thời gian tới.

Ba thành viên còn lại đều nhận ra Outsider đã từ bỏ vụ việc lần này của Tyrant. Cũng phải thôi, nếu là họ, họ cũng sẽ chọn cách đó. Việc đưa ra cho Tyrant bốn lựa chọn cuối cùng đã coi như hoàn tất về mặt tình nghĩa rồi.

Thomas cũng đang tự mình cân nhắc những lựa chọn Outsider đã đưa ra. Anh ta biết rõ Outsider thừa sức nhận ra việc mình cung cấp thông tin không đầy đủ, thậm chí còn có phần định hướng để làm mờ nhận thức của các thành viên khác.

Vậy nên, trong bốn lựa chọn này, khả năng cao không phải cái nào cũng dùng được, hoặc thậm chí cả bốn đều không thể áp dụng. Nhưng Thomas cũng không phải kẻ cố chấp không biết buông bỏ.

Thomas hiểu rõ trong tình huống này, mạng sống của mình vẫn trọng yếu hơn. Khả năng cao, nếu anh ta và đoàn của mình thoát ra được, thì chưa kịp rời khỏi vùng biển nước nông này đã bị tai mắt của Eric bao vây ở khu vực xung quanh rồi.

Chắc chắn Eric sẽ không có mặt ở đây, vì điều đó chỉ khiến những kẻ mạnh khác đánh hơi thấy điều gì đó. Ngay cả hạm đội chính hay thân cận của hắn cũng vậy, bởi vùng biển nước nông này không có giá trị về mặt chiến lược nào cả.

Thậm chí, vì sự tồn tại của đàn Upapa kia, con người cũng không thể dừng lại đây để xây dựng bến cảng tiếp tế hay thành phố nổi, do quanh khu vực này thực sự chẳng có tài nguyên gì.

Hơn nữa, đây lại là vùng biển nước nông, tàu thuyền rất dễ bị mắc cạn. Đen đủi thì có khi còn bị vách đá, rặng san hô làm hỏng thuyền. Đó cũng là lý do nơi này ít tàu thuyền qua lại, dù sao thì đây cũng là một trong những khu vực được đánh dấu.

Nếu có thể đổi thông tin về những thứ bên trong này lấy mạng sống của mình, đương nhiên Thomas rất sẵn lòng. Bởi anh ta hiểu rõ, chỉ có sống thì mới có tương lai, nếu không thì tất cả đều trở thành hư vô.

Đương nhiên Thomas không ngây thơ đến mức tin rằng mình có thể thoát khỏi vụ này mà không phải trả giá gì, như lựa chọn số 4. Trên thực tế, anh ta không thể mang đi thứ nằm trong di tích này.

Đúng hơn, nếu có thể mang đi, Eric chết tiệt đã sớm lấy nó từ lâu rồi, chứ không để nằm lộ liễu thế này. Thực sự, nếu chỉ vì biết một số thông tin nhỏ lẻ này mà biến một trong Thập Đại Hải Tướng thành kẻ thù truy cùng giết tận thì quả là không đáng.

Lựa chọn đầu tiên và thứ hai lại càng không thể. Thomas không tự tin – à không, phải nói là ngốc nghếch đến mức độ coi Trung Tướng Tàn Sát là một kẻ không có não đến vậy. Ngoài ra, tình huống ban đầu của anh ta là chắc chắn sẽ chết.

Hiểu đơn giản, lý do Eric cử Thomas và đoàn của mình đến vùng biển nước nông này, rồi để bị di tích hút vào, là vì hắn nghi ngờ thân phận thật sự của anh ta. Dù sao, Thập Đại Hải Tướng cũng đâu phải là danh xưng cho có.

Không lý nào Eric và những kẻ khác lại không có tai mắt, cũng như không đánh hơi được kế hoạch cài gián điệp hai mang của Nhà thờ. Hay nói đúng hơn, dù chúng không biết tường tận những ai được cử đi, nhưng thừa biết động thái này của Nhà thờ.

Mà Eric, như Thomas đã giới thiệu trước đó, là một kẻ chắc chắn sẽ giết bất cứ kẻ nào khiến hắn nghi ngờ. Và anh ta cùng đoàn của mình đã sớm nằm trong tầm ngắm của hắn ngay từ đầu.

Nếu Thomas không có thông tin từ Nhà thờ từ trước và không đánh hơi được điểm bất thường của công việc "chỉ dành" cho tân binh này, thì cả đám đã sớm bỏ mạng rồi, chứ chẳng thể ngồi trong cái di tích chó má này gần một tuần trời được.

Về chuyện chạy thoát khỏi khu vực nằm dưới sự bảo hộ của Trung Tướng Tàn Sát sau khi thoát khỏi di tích này, thì còn phải xem cơ may nữa. Đồng ý là Thomas cũng có chút vốn liếng với Nhà thờ và được hỗ trợ vài thứ nhất định, nhưng chạy thoát khỏi sự truy đuổi của một trong Thập Đại Hải Tướng không phải là chuyện đơn giản.

Chạy thoát là một chuyện, nhưng sống sót lại là chuyện khác, bởi Thomas không nghĩ Nhà thờ sẽ tiếp nhận mình trong những lúc dầu sôi lửa bỏng thế này. Có khi họ còn sẵn sàng bán rẻ anh ta cũng nên.

Nhất là khi thông tin Thomas có trong tay lại là sự thật cơ mật của Nhà thờ, đó chính là nguồn gốc của vị thần mà Giáo Hội Cuồng Phong và Bão Tố đang tôn thờ. Khả năng cao, chúng sẽ ra tay với anh ta để bịt đầu mối trước cả khi Eric kịp hành động.

Vậy nên, chỉ có thể trông chờ vào những thế lực còn lại trên biển. Trong số Thập Đại Hải Tướng, Eric cũng chỉ là một kẻ xếp hạng trung. Vẫn có những kẻ đủ khả năng bảo hộ Thomas, và đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là kẻ giữ được chữ tín.

Bản quyền của văn bản này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free