Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 194: Tính hiệu quả của lòng tin.

Nhờ vào những thông tin mà Noble cung cấp, Elf dần chắt lọc được vài manh mối quan trọng. Quá trình này ngốn không ít thời gian và công sức của cô. Quả nhiên, nếu nguồn thông tin là vô hạn, việc phân tích sẽ được tối giản đi rất nhiều.

Kiến Mối cho rằng điều đó không thành vấn đề, cứ như thể cô ta toàn trí đến mức ấy. Mà Elf cũng chẳng bận tâm những chuyện vặt vãnh đó, chủ yếu vì hiện tại, Elf dường như đã nắm được mấu chốt của vấn đề.

"Thú vị thật đấy, nhưng rõ ràng đây là cách làm lý tưởng nhất rồi."

Nhận thấy giọng điệu chắc chắn của Elf, các thành viên còn lại đều đổ dồn ánh mắt về phía cô. Dù những lời cô nói ra chỉ là suy đoán và chưa chắc đúng sự thật, nhưng giá trị tham khảo lại cực kỳ cao.

"Nữ sĩ đoán ra được chi tiết nào sao?" Giá trị Outsider mang lại cho họ vốn đã rất lớn. Thậm chí có thể nói, từ khi cô gia nhập, mọi vấn đề của Aurora lẫn Thomas đều được giải quyết nhờ lời khuyên của cô.

Hướng suy luận cùng những giải pháp Outsider đưa ra đủ để chứng minh giá trị của cô. Với Aurora, cô giống như một vị trưởng bối thân cận, đầy kinh nghiệm và tri thức.

Với Thomas, Outsider được xem là một người đã sống đủ lâu, trải qua đủ mọi thăng trầm, từng chứng kiến vô số thế cục lớn nhỏ. Một đối thủ cực kỳ đáng sợ khi phải đối đầu, chỉ vì sự thông tuệ của mình.

"Cũng không hẳn, chẳng qua tôi vừa nghĩ ra vài điều khá thú vị. Dù không dám chắc đây có thực là những gì đang diễn ra tại thủ đô, nhưng nếu tôi là kẻ giật dây phái đoàn dị giáo, tôi sẽ làm như vậy, trừ khi đối phương có những quân bài mà tôi không thể đoán trước."

"Tôi sẵn sàng nghe nếu nữ sĩ muốn chia sẻ."

"Đương nhiên rồi. Như chúng ta đã biết, tình hình hiện tại ở thủ đô là các giáo hội khác đều 'nhường' vụ việc này cho Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố. Tuy nhiên, rõ ràng họ lại đang rất thụ động, chỉ ngồi yên một chỗ chứ không chủ động truy lùng tín đồ của phái đoàn dị giáo.

Vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ, nếu lực lượng tinh nhuệ của Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố nắm bắt được cách thức hoạt động của phái đoàn dị giáo, liệu họ có ra tay ngăn chặn ngay lập khắc không?

Nếu có, thì làm thế nào phái đoàn dị giáo có thể lọt qua tầm giám sát của các nhà thờ để thực hiện kế hoạch của mình? Bởi rõ ràng, nếu chúng tự mình ra mặt, đã sớm lộ tẩy để các nhà thờ tóm gọn rồi?"

Vài câu nói đơn giản của Elf đã đủ để chỉ ra điểm mấu chốt trong mối quan hệ vòng vèo giữa Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố cùng phái đoàn dị giáo. Thậm chí có khi còn nhiều hơn thế nữa. Nếu lý giải được điều này, chắc chắn sẽ phần nào hiểu được hướng đi của cả hai.

Ngẫm lại, Thomas cũng bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn ở đây. Hành động của giáo hội quả thực có chút khó hiểu, nhưng đó là trên tiền đề có sự tác động từ giai cấp thống trị của August. Rõ ràng trước đó, cả hai bên đã bỏ ra cái giá không nhỏ để đánh một trận ra trò.

Việc cấp tốc rút lực lượng chính, thậm chí mượn thêm binh lực từ các nhà thờ khác, đã phần nào cho thấy sự quyết tâm và động lực của giáo hội. Thế nhưng, hành động của họ dường như lại mâu thuẫn với điều đó.

Hơn nữa, cần nhớ rằng đây là thủ đô, không phải bất kỳ thành phố nhỏ lẻ nào khác. August phát triển quá nhanh trong một khoảng thời gian quá ngắn, khiến lượng tài nguyên và sự hào nhoáng bề ngoài của nó đều tập trung hết vào các thành phố lớn, đặc biệt là thủ đô.

Còn đối với các thành phố nhỏ, hoặc khu vực quá hẻo lánh, kém phát triển, thực ra chúng cũng chẳng khác August trước thời đại đổi mới là bao. Hiện tại, nhân tài dần được tuyển dụng, đổ về những nơi như vậy, công nghệ cũng được bán rẻ và chuyển giao nội bộ.

Chỉ là, nếu không có vài thập kỷ, rất khó để thấy được sự bắt kịp đó. Nên hiện tại, sự quan tâm của bảy giáo hội chính thống đều đổ dồn vào các thành phố lớn, với thủ đô là nơi đứng đầu. Rõ ràng, họ sẽ rất quyết tâm trong những vụ việc như thế này.

Nhưng tại sao các nhà thờ khác đều ủy hết quyền cho Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố? Thật sự, uẩn khúc này dù Thomas có nghĩ mãi cũng chẳng thể đoán ra, vì anh không nắm trong tay bất kỳ manh mối nào.

Điều này cũng đã phần nào trả lời cho câu hỏi đầu tiên. Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố đã huy động rất nhiều nhân lực lẫn vật lực. Thậm chí, không ít cấp cao đã được triệu tập.

Trừ khi có ý định khác, bằng không Thomas dám chắc rằng nếu họ nắm bắt được điểm nào đó, họ sẽ sẵn sàng vận dụng lực lượng vượt trội để đàn áp đối phương. Vì vậy, sự bị động này cũng dẫn tới một vài manh mối khác.

Thứ nhất là nhà thờ không rõ hiện tại đám phái đoàn dị giáo kia đang ở đâu hay quy mô như thế nào. Điều duy nhất họ biết là thứ mà đám dị giáo này nhắm tới, cùng với mức độ nguy hại chúng có thể gây ra.

Thứ hai, nhà thờ tuy biết được mục đích thực sự của phái đoàn dị giáo, nhưng lại không rõ cách thức chúng dàn dựng để đạt được mục tiêu. Điều này giống như việc đi từ điểm A đến điểm B có vô vàn con đường, khiến họ không thể nắm bắt hết được.

Cuối cùng, là về việc bằng cách nào đó phái đoàn dị giáo lại lẻn qua được sự giám sát của các nhà thờ để thực hiện kế hoạch của mình. Thậm chí đến hiện tại, các nhà thờ còn chẳng biết chúng đang ẩn náu ở đâu.

Tất cả những suy luận trên đều được Outsider truyền đạt vừa nãy, và Thomas chỉ là người lắng nghe rồi ngẫm nghĩ lại mà thôi. Một khả năng suy luận quá ưu việt, đến nỗi ngay cả các học giả của Giáo hội Tri Thức cũng chẳng thể sánh bằng.

Không, Outsider còn vượt trội hơn thế. Các học giả rõ ràng nắm trong tay nhiều thông tin hơn Noble. Hơn nữa, họ cũng gián tiếp hoặc trực tiếp tham gia vào vụ việc lần này. Cũng có khả năng họ đã cố tình không phối hợp cùng Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố.

Nhưng dù sao đi nữa, Outsider vẫn quá nổi bật. Không biết khả năng này có liên quan gì đến tính chất siêu phàm mà cô sở hữu hay không, mà quả thật cô đã giúp đỡ họ rất nhiều việc.

"Vậy ý của nữ sĩ là không phải là các nhà thờ không muốn mà là không thể làm gì được phái đoàn dị giáo kia sao?"

Aurora cảm thấy khó tin đôi chút. Dù Outsider từng nói rằng vì không thể nào dự đoán được những điều phái đoàn dị giáo có thể làm, nên nhà thờ chỉ có thể khoanh vùng rồi vận dụng lực lượng lớn nhất để đánh tan đối phương vào thời điểm mấu chốt nhất.

Về cơ bản, điều này khác hoàn toàn với việc các nhà thờ không đủ khả năng tác động đến phái đoàn dị giáo, bởi điều duy nhất họ biết là đối phương đã có mặt tại thủ đô và mục đích của chúng.

Hơn nữa, điều này cũng tương đối vô lý, bởi nếu ngay từ đầu đã nhận ra phái đoàn dị giáo có mặt tại thủ đô, tại sao họ lại không biết gì về chúng cả, từ số lượng cho đến cách thức mọi chuyện đang diễn ra?

Thậm chí còn vô lý hơn khi thủ đô rõ ràng là địa bàn của các nhà thờ cùng tầng lớp thống trị của Đại quốc August, ấy vậy mà một thế lực từ bên ngoài như phái đoàn dị giáo lại đủ sức làm đảo lộn tất cả?

Nếu phái đoàn dị giáo có khả năng đó, liệu chúng còn là dị giáo nữa không? Rõ ràng, nếu chúng thừa sức làm những chiêu trò này ngay từ đầu, đã chẳng đến nỗi thất bại rồi trở thành dị giáo. Chắc chắn có điều gì đó không đúng ở đây.

"Nói thật thì tôi cũng không rõ tại sao mà phái đoàn dị giáo lại có thể, dưới hàng loạt ánh mắt giám sát gắt gao từ những thế lực khổng lồ tại thủ đô, mà vẫn có thể khuấy động mọi thứ đến vậy.

Đương nhiên, nếu nghĩ theo cách thông thường, đừng nói là chúng đủ khả năng làm đảo lộn tất cả các thế lực địa bàn tại thủ đô, chỉ riêng việc chúng có mặt tại thủ đô mà không làm gì cả, thì ngay lập tức đã có hàng trăm siêu phàm giả, dưới sự dẫn dắt của một Thánh Giả, tìm đến chúng rồi.

Vì vậy, bản thân tôi cũng tương đối tò mò về cách chúng đã dùng để qua mặt tất cả. Đúng hơn, cũng vì chúng làm quá tốt, nên mọi người ít chú tâm đến vùng ngoại ô hơn."

"Ý của nữ sĩ là mấy án mạng này thực sự liên quan đến phái đoàn dị giáo!?" Thật ra, trước đó Thomas có chút nghi ngờ do bị Outsider tác động, nhưng anh ta đã ngay lập tức phủ nhận điều đó bởi hướng suy nghĩ mới mẻ này.

Đúng lúc này, Thomas chợt giật mình. Anh nhận ra dường như mình đã quá tin vào Outsider. Tin cô ta chẳng có gì thiệt, nhưng vấn đề là anh đang bị cô dắt mũi lúc nào không hay.

Về phần Elf, đương nhiên cô không cố ý dắt mũi ai cả. Chẳng qua là các thành viên khác quá tin vào lời nói của cô mà thôi. Tất cả đều chỉ là giả thuyết, lập luận và suy đoán thuần túy của cô.

Chúng có thể tiệm cận với sự thật, nhưng chẳng có gì đảm bảo chúng là sự thật hoàn toàn. Dù một nửa sự thật cũng là sự thật, nhưng điều quan trọng nhất là ngay cả bản thân Elf còn chẳng dám chắc mình có thực sự nắm được một nửa đó hay không.

"Không cần phải nóng vội như vậy. Theo như tôi đã nói, khả năng là có liên quan, và nếu chúng ta cùng ngẫm lại, chỉ riêng việc phái đoàn dị giáo lách qua được sự giám sát của các thế lực tại thủ đô thôi cũng đã được coi là quá thành công rồi."

"Bởi vì chúng ta không biết chúng đã làm điều khó tin đó bằng cách nào, nên hãy cùng nhau đặt giả thuyết rằng chúng cũng chỉ đủ khả năng để bằng một cách nào đó khiến các thế lực tại thủ đô không bắt được chúng, và gián tiếp tạo ra tình hình hỗn loạn trong giới siêu phàm tại thủ đô."

Đến lúc này, Aurora bắt đầu nhớ lại việc giới siêu phàm tại thủ đô bị tê liệt do sự xuất hiện của phái đoàn dị giáo. Đúng hơn, họ bị tê liệt không phải vì bị phái đoàn dị giáo tác động trực tiếp, mà vì sự xuất hiện của chúng tại thủ đô khiến các thế lực tại đây quản lý chặt chẽ hơn.

Các nhà thờ hầu hết đều tự cô lập, chỉ tiếp các tín đồ vào những khung giờ cố định trong ngày. Qua giờ tối sẽ đóng cửa. Các buổi tế lễ hay hoạt động mang tính tôn giáo trong khoảng thời gian qua cũng đã bị hoãn lại vô thời hạn.

Chỉ có Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố là xuất động lực lượng của mình để tuần tra. Chính việc đó mới là thứ ảnh hưởng đến toàn bộ giới siêu phàm, chứ không phải vì phái đoàn dị giáo. Hơn nữa, nếu thực sự xảy ra chuyện lớn, thì người bình thường phải là bên bị ảnh hưởng đầu tiên mới đúng.

Dù sao thì đến các nhà thờ đều phải đặt cảnh giác ở mức cao nhất. Không lý nào mà người thường yếu ớt lại không bị ảnh hưởng, nếu giữa phái đoàn dị giáo và các nhà thờ xảy ra xung đột trực tiếp.

Ấy vậy mà những người bình thường tại thủ đô vẫn làm công việc thường nhật, trải qua một ngày như bao ngày một cách hết sức bình thường. Thứ duy nhất bị tác động chính là sự thay đổi trong lịch trình của các nhà thờ mà thôi.

Còn các thương buôn từ khắp nơi vẫn thông qua bến cảng để cập bến vào thủ đô. Dòng người vẫn tấp nập tại các tuyến đường chính. Mỗi ngày, Aurora vẫn tới nhà thờ để nghe ngóng tin tức, nên cô rất hiểu về chuyện đó.

Vậy mọi thứ thực sự như Outsider đã nói? Rằng phái đoàn dị giáo đang cố hết sức và bằng cách nào đó lách qua được mọi sự giám sát từ các thế lực địa bàn tại thủ đô? Nhưng nếu thật vậy, thì chúng đã bằng cách nào để gây ra các án mạng kia?

Chưa kể, theo những gì Layla và Lavy lấy được từ đội cảnh vệ, rõ ràng vụ việc này chỉ có thể tính là xung đột giữa những người bình thường với nhau mà thôi. Nếu có dính dáng đến phái đoàn dị giáo, cũng chẳng đến lượt họ đọc được, thậm chí mang đi những tài liệu này rồi.

"Nếu thật vậy, nữ sĩ nghĩ hai chi tiết này liên kết với nhau như thế nào? Đám sát nhân này là người của phái đoàn dị giáo, hay phái đoàn dị giáo sử dụng năng lực siêu phàm để ảnh hưởng đến những người bình thường này?"

Về bản chất, Aurora không nghĩ ra được bất kỳ liên kết nào giữa phái đoàn dị giáo và đám sát nhân này. Đơn giản vì cô tin vào giả thuyết của Outsider: không phải là các nhà thờ không muốn làm gì cả, mà là do đối phương quá quỷ dị nên họ không thể làm gì hơn.

Điều đó cũng có nghĩa là Aurora vẫn còn tin vào nhà thờ, thậm chí hơn cả thế. Cô nghĩ rằng với năng lực của nhà thờ, tuy không thể trực tiếp nhổ mầm tai họa này ra khỏi thủ đô ngay lập tức, nhưng đủ để hạn chế hành động của chúng.

Nếu thật vậy, khả năng hoạt động của phái đoàn dị giáo này về cơ bản sẽ bị co cụm lại trong khu vực nội thành. Chuyện tác động ra khu vực ngoại ô về cơ bản là quá viễn vông, trước một lực lượng dày đặc và chênh lệch đến như vậy.

Đương nhiên, Aurora cũng đã nghĩ đến phương án không chỉ có một nhóm phái đoàn dị giáo. Nhưng dù vậy đi chăng nữa, theo như Tyrant nói, Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố đã triệu tập lực lượng lớn nhất được phân bổ tại Đại quốc August về thủ đô rồi.

Rõ ràng, khu vực hải quan cùng các lối vào, kể cả dành cho nhóm người nhập cư trái phép, cũng đã sớm bị các siêu phàm giả của nhà thờ âm thầm quản lý. Nên chỉ cần có chút manh mối, họ sẽ phản ứng ngay lập tức.

Nếu nghĩ theo một hướng khác, cũng hoàn toàn có khả năng nhóm đang lẩn trốn tại khu vực nội thành là mồi nhử cho nhóm ở khu vực ngoại ô hoạt động. Nhưng nếu ngay cả Aurora cũng nghĩ ra được chi tiết này, chẳng lẽ các nhà thờ lại không nghĩ ra được hay sao?

Lười quản chẳng qua chỉ là một cái cớ đơn thuần, và Aurora cũng không phải là kẻ ngu. Việc một quý tộc cấp cao có khả năng ảnh hưởng đến đội cảnh vệ tự nhiên can thiệp vào vụ án này đã cho thấy có điều gì đó không ổn rồi.

Tuy mức độ điều tra chỉ dừng lại ở mức qua loa, nhưng nếu quả thật là một quý tộc tầm cỡ như vậy ra lệnh, không lý nào đội cảnh vệ lại không làm việc cả, thậm chí có khi còn sẵn sàng bán mạng.

Chỉ cần nghĩ một chút là đủ để biết rằng đây là do đối phương cố tình làm vậy để che đậy điều gì đó, hoặc cũng có thể là do bị một bên khác tác động vào. Nhưng dù gì đi chăng nữa, không có gì là ngẫu nhiên cả.

Chẳng ai tự dưng lại cảm thấy hứng thú với những chuyện ở vùng ngoại ô. Nếu có, họ đã sớm "ngứa mắt" từ lâu rồi. Vậy nên, nếu Aurora đoán không sai, những án mạng này thực sự có điểm đáng ngờ chứ không phải không.

"Tiểu thư Noble, cô có tin tôi không?" Elf hỏi câu này với giọng điệu nghiêm túc, đủ để khiến Aurora và Thomas, vốn đang vật lộn với đống suy nghĩ lan man, trực tiếp bị kéo về thực tại và phản ứng ngay lập tức.

"Chắc chắn rồi!"

"Vậy tiểu thư có tin vào Mẹ Màn Đêm không?"

"Là tín đồ của Mẫu Thần thì tôi không thể nói là bản thân không tin vào Người được."

"Đó cũng chính là câu trả lời đấy. Mối liên kết giữa phái đoàn dị giáo và đám sát nhân này chính là lòng tin. Lòng tin là một động cơ quá đủ để khiến những người bình thường sẵn sàng giết chết những người bình thường khác, phải không nào?

Lòng tin cũng là thứ khiến họ vượt qua được sự tra khảo của đội cảnh vệ, thậm chí là cả từ nhà thờ. Lòng tin, một nguồn động lực không thể tưởng tượng nổi, và nhiều khi, chỉ cần lòng tin thôi cũng đã là quá đủ rồi."

"Ý của nữ sĩ là sao?"

"Tin rằng bản thân ưu việt hơn những kẻ khác, có đầy đủ quyền lợi để phán xét, kết án cho kẻ khác. Lòng tin có rất nhiều khía cạnh, nhưng trong vụ việc lần này, khả năng cao là nó có liên quan đến một lời hứa và sự tin tưởng vào lời hứa đó."

Elf vừa nói vừa liếc mắt qua từng thành viên. Tới lượt Ark, cô dừng lại đôi chút rồi cuối cùng lại đặt ánh mắt lên người Tyrant. So với lòng tin về đức tin, quả thật anh vẫn chưa thể nào sánh bằng Noble được.

"Nếu có một người nào đó hứa hẹn sẽ ban cho ngài sự bất tử, thì ngài có tin vào lời nói của hắn và làm theo những gì hắn nói để cuối cùng nhận được sự bất tử mà hắn đã hứa ngay từ đầu hay không?"

"Quá viễn vông." Thực sự, bất tử là một thứ gì đó quá viễn vông với Thomas trong giai đoạn hiện tại. Thậm chí đến cả thần linh cũng chưa chắc thực sự bất tử bất diệt, thì một siêu phàm giả nhỏ nhoi mới có chút thành tựu như anh lại càng chẳng dám mơ tưởng tới.

"Nhưng nếu ngài là một người khá giả trong số những kẻ nghèo khổ thì sao? Là kẻ chột trong xứ mù, là kẻ khát khao nhiều hơn nữa, thì sao? Lần này, tên đó lại xuất hiện, nhưng hắn hứa hẹn một thứ gì đó gần gũi, trong tầm mắt mà con mắt duy nhất của ngài có thể thấy được.

Đó là một cơ hội, một cơ hội để vượt qua bức tường thành kia, bước vào và hưởng lấy thứ ánh sáng, hào quang chỉ có ở đó, thậm chí là cách thức để trở thành siêu phàm giả, để trở thành một trong số những kẻ bên trong kia. Nếu là ngài, ngài có sẵn sàng tiếp nhận giao dịch này hay không?"

Lần này, Elf khoác cho Tyrant một "lớp da" hoàn toàn mới. Cô đặt Tyrant vào hoàn cảnh của những kẻ sống ngay dưới bức tường thành ngăn cách giữa khu vực nội thành và ngoại ô kia, cũng chính là xuất thân của những kẻ sát nhân này.

Thomas hiểu Outsider đang muốn ám chỉ điều gì. Cô muốn Thomas hiểu về cảm giác của những kẻ đó khi hằng ngày phải ngước nhìn vào bên trong lối ra vào kia. Tuy họ chỉ cách có một bước, nhưng rõ ràng một bước này còn khó đi hơn cả việc phải đi từ con hẻm đen tối nhất của khu vực ngoại ô đến vị trí hiện tại họ đang đứng.

Thấu hiểu cũng có nghĩa là chấp nhận. Outsider quả thật rất biết cách chọn người để hỏi. Rõ ràng, Noble sẽ không thể hiểu được nỗi khát khao và chấp niệm mà những kẻ này dành cho tường thành. Chỉ có người từng đi lại đủ nhiều giữa hai khu vực, trải qua và chứng kiến đủ nhiều như Thomas mới thấu hiểu được tất cả.

"Đây là một câu hỏi ngay từ đầu đã không cần câu trả lời. Mà nữ sĩ cũng thật tâm lý đấy. Quả thật, đám này chỉ dám giết những người gần chết rồi mà thôi. Dù bị dục vọng cám dỗ đi chăng nữa, đến cuối cùng chúng cũng chỉ là con người."

"Sai rồi. Dù là con người hay bất cứ loài nào đi chăng nữa, khi chưa trải qua đủ nhiều, việc vung nhát dao xuống vẫn là rất khó khăn. Mà ngay từ đầu, chúng đã coi mình thượng đẳng hơn những kẻ sống ở xóm sau rồi, nên mới sẵn sàng giết người.

Chọn mục tiêu này chẳng qua chỉ là một cái cớ quá hoàn hảo để an ủi phần nào chút nhân tính còn sót lại trong chúng. Nhưng miễn là lòng tin và dục vọng vẫn còn đó, mọi thứ cũng chẳng giữ được quá lâu.

Đến cuối cùng, thứ duy nhất còn sót lại chính là sự thượng đẳng, như câu chuyện thằng chột làm vua xứ mù hay con ếch ngồi đáy giếng vậy. Con người ai cũng có nhân tính, ngay cả giai cấp thống trị, và đôi khi chúng ta cần đánh đổi nó để đạt được những thứ khác."

"Vậy sao?" Thomas đang tự hỏi lòng, rồi vô thức nhìn xuống bàn tay của mình. Để đi đến được ngày hôm nay, để tồn tại được đến ngày hôm nay, để đạt được thành tựu ngày hôm nay, bản thân đã phải đánh đổi những thứ gì cơ chứ?

"Còn về phương thức thì sao? Nếu có cả đội cảnh vệ lẫn nhà thờ can thiệp vào mà những vụ giết người này vẫn tiếp tục lan rộng, thì nữ sĩ nghĩ là do đâu?" Câu chuyện vừa rồi Aurora có chút không hiểu, nên muốn nhanh chóng đi tới điểm mấu chốt nhất, đó chính là ngọn nguồn.

"Cái này tôi chỉ dám đoán, nhưng nó có liên quan đến nghi thức mà tôi đã nhắc tới trước đó."

"Đây thực sự là một loại nghi thức ư? Không phải nghi thức luôn coi trọng tính hình thức và nghi lễ hay sao?"

"Nói cũng không sai, nhưng điều đó tùy thuộc vào mục tiêu được nhắm tới cũng như cách thức sử dụng nghi thức. Hơn nữa, chẳng phải cách thức giết người, hiến tế, thậm chí là cả hành động hoán đổi nội tạng giữa các xác chết rồi khâu lại, đã là một dạng hình thức và nghi lễ rồi hay sao?"

"Nhưng..."

"Lòng tin lan rộng như một loại dịch bệnh. Mùi máu tươi và loại máu đen cô đọng thấm đẫm dưới nền đất, tử khí, oán niệm hoặc oán khí ngày càng ô nhiễm khắp nơi. Suy nghĩ, đến cuối cùng, cũng là thứ có thể bị chi phối bởi nhiều yếu tố khác nhau.

Ai quy định chúng ta luôn phải dùng tay phải là tay thuận? Ai quy định kem thường ăn vào mùa hè, còn lẩu là vào mùa đông? Tư tưởng truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, sống trong cộng đồng thì phải theo số đông. Với một chút xúc tác của nghi thức, mọi thứ lại càng trơn tru hơn nữa."

Đây là một sản phẩm biên tập đầy tâm huyết thuộc quyền sở hữu của truyen.free, hi vọng bạn sẽ có những giây phút đọc truyện thật thư thái.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free