Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 224: Striker.

Thật đáng kinh ngạc, chiếc lồng này không chỉ ngăn ta dùng ma năng bên ngoài để thi triển thuật pháp, mà ngay cả khi cố gắng huy động ma năng nội tại, nó cũng khiến ma năng vừa tụ lại đã nhanh chóng bị xói mòn, khiến thuật pháp không thể khởi động được.

Bóng đen đã thành công dụ được ba người vào tròng bằng cách tự biến mình thành mồi nhử, sau đó hắn trực tiếp vận dụng mắt bão khổng lồ kia, tạo thành một chiếc lồng gió lốc và nhốt gọn cả bốn người vào trong.

Về cơ bản, chiếc lồng này có cấu trúc liên tục chuyển động không ngừng nghỉ, khiến ma năng xung quanh khu vực bị nó hút cạn nhanh chóng. Điều này làm cho những người dùng ma năng như lão Daniel hoàn toàn bó tay.

Chưa kể, chiếc lồng này còn là một kết giới hoàn chỉnh, liên tục tự biến đổi hệt như những luồng gió. Vì vậy, Zehy sẽ phải mất một lúc để phá giải nó, mặc dù cấu trúc nền tảng của kết giới không thay đổi.

Thứ biến đổi chính là thứ tự sắp xếp của các ràng buộc, trận pháp bên trong kết giới này, hệt như một khối Rubik liên tục xoay chuyển không ngừng. Để nắm bắt quy luật và dần tìm ra điểm phá giải phù hợp, sẽ cần tiêu tốn rất nhiều thời gian.

Còn về phần Jock, chiếc lồng giam này về cơ bản là thứ khắc chế ông ta mạnh nhất, bởi vì các đòn tấn công của ông cần thỏa mãn những điều kiện lý tưởng nhất định để đạt hiệu quả cao nhất, và trong tình cảnh này thì mọi chuyện trở nên vô cùng khó khăn.

Ngoài những cách thông thường, họ cũng đã thử lao thẳng ra ngoài như cách bóng đen kia đã làm để thoát thân, nhưng dường như mật độ năng lượng mà bóng đen đó sử dụng thực sự có khả năng giam cầm họ hiệu quả.

Hiện tại, một là chờ Zehy tìm ra cách xử lý kết giới này, hai là chờ đến khi mắt bão tiêu hao hết toàn bộ năng lượng, khiến kết giới mất đi vật duy trì và tự động sụp đổ, khi đó cả ba mới có thể thoát ra ngoài.

Chỉ là, dù theo cách nào đi chăng nữa thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, vì họ sẽ tiêu tốn quá nhiều thời gian ở đây mà không thể liên lạc với bên ngoài. Vì vậy, lựa chọn tốt nhất lúc này chính là đánh vỡ mắt bão.

Đó cũng chính xác là điều cả ba đang làm. Cách lý tưởng nhất hiện tại là thông qua khả năng của Jock để đánh vỡ mắt bão, và việc thỏa mãn những điều kiện cần thiết sẽ do hai người còn lại là lão Daniel và Zehy đảm nhận.

Chiếc lồng giam này là một kết giới. Miễn là trận pháp do Zehy tạo ra không lấn vào phạm vi rìa của kết giới, thì trận pháp của cô sẽ trụ được trong một khoảng thời gian nhất định, tạo ra môi trường phù hợp để Jock và lão Daniel xử lý phần còn lại.

Việc Zehy cần làm là duy trì trận pháp càng lâu càng tốt cho đến khi Jock sẵn sàng. Ngoài ra, trong trận pháp này, không chỉ Jock là người duy nhất được hưởng lợi mà lão Daniel cũng vậy.

Trận pháp do Zehy tạo ra gần như là một vùng không gian độc lập tồn tại ngay bên trong chiếc lồng giam kết giới này. Điều đó có nghĩa là ma năng lẫn việc thi triển thuật pháp bên trong sẽ không bị kết giới bên ngoài quấy nhiễu.

Đáng tiếc là khu vực này quá nhỏ, nên lượng ma năng trong môi trường cũng rất ít ỏi. Lão Daniel vì vậy chỉ có thể tự tiêu hao ma năng trong cơ thể mình để giúp Jock đạt tới trạng thái chuẩn bị tốt nhất.

Đương nhiên, họ hoàn toàn có thể đưa ra những lựa chọn khác, chẳng hạn như lão Daniel ở trong trận pháp do Zehy dựng lên và duy trì để cố gắng phá hủy mắt bão bằng thao tác của mình.

Đó là chưa kể đến việc trên người họ cũng có không ít những vật phẩm hữu dụng. Nhưng điều cả ba hướng tới chính là tối thiểu hóa lượng tiêu hao để chu���n bị cho những tình huống có thể xảy ra sau này.

Dù sao thì so với mạng sống của họ, Châu Phàm vẫn đáng giá hơn nhiều. Và đó cũng chính xác là lý do ba người họ được cử đi hộ tống Châu Phàm trong cuộc hành trình về phương Tây này.

Tất cả là nhằm đảm bảo rằng sẽ không có bất cứ biến số nào đủ để đe dọa tính mạng của Châu Phàm. Vì vậy, để phòng trừ trường hợp xấu nhất, họ phải luôn chuẩn bị đầy đủ nhất có thể.

Ít nhất là trong tình huống hiện tại, họ vẫn xác nhận rằng Châu Phàm chưa gặp phải bất cứ vấn đề gì quá to tát. Do đó, họ cũng chẳng có gì phải vội và nên dùng cách ít tiêu hao nhất có thể để đảm bảo cho giai đoạn về sau.

Chức nghiệp chính của Jock là Striker. Giải thích thì cũng chẳng có gì đáng nói, vì tinh hoa của chức nghiệp này đơn giản là được gói gọn ở chỗ: tiến công và không ngừng tiến công, đến mức độ không thứ gì là không thể phá vỡ.

Kể cả vậy thì khi muốn vận dụng sức mạnh của chức nghiệp Striker, Jock cũng phải thỏa mãn một số điều kiện nhất định, nhưng quan trọng nhất v��n là chính suy nghĩ của anh ta – niềm tin rằng bản thân có thể làm được, kiểu như vậy.

Thông qua tự kỷ ám thị và vùng không gian do trận pháp của Zehy tạo ra, cuối cùng Jock cũng đã đạt tới trạng thái tốt nhất có thể. Hiện giờ, anh ta gần như đã trở thành một viên đạn pháo có thể bắn thủng cả bầu trời.

Với sự tăng phúc của lão Daniel, trạng thái tâm lý lẫn cảm giác của Jock còn đạt tới 120% so với bình thường. Điều đó cũng dẫn tới việc chức nghiệp Striker không ngừng phát triển, tăng phúc để phục vụ cho khát khao của anh ta.

Đây về cơ bản là một chức nghiệp cực kỳ đơn giản. Nó tồn tại chỉ đơn thuần là để phản ánh khát khao sâu thẳm nhất của mỗi chức nghiệp giả và biến khát khao đó thành hiện thực.

Không hề có bất cứ tăng phúc nào khác, Striker chỉ đơn giản là dựa trên khát khao mãnh liệt của chức nghiệp giả để biến họ thành một thứ hủy diệt thực sự. Và khi một đấm này được tung ra, bỗng dưng cả không gian cuồng loạn dưới ảnh hưởng của mắt bão đột nhiên trở nên im ắng trở lại.

Trong thoáng chốc, dường như có thứ gì đó đang dần vỡ vụn. Ngay sau đó, mắt bão đã bị cú đấm của Jock trực tiếp đánh tan. Thậm chí cả khoảng không được bao phủ bởi những đám mây dày đặc trên bầu trời cũng bị cú đấm này thổi bay, để lộ ra ánh sáng Mặt Trời chói chang chiếu rọi xuống mảnh đất này.

Nhờ đó, tình hình ở bên dưới cũng ổn thỏa hơn khá nhiều. Tuy vẫn có thiệt hại do đám Undead không ngừng cố gắng đột phá lớp kết giới được Châu Phàm dựng lên để tấn công thẳng vào bên trong, nhưng đã được hạn chế tới mức đáng kể.

Đáng lý ra đã không có bất kỳ thiệt hại về người nào, bởi rõ ràng các đội đều đã được hỗ trợ những hiệu ứng tốt nhất có thể, chưa kể vấn đề liên lạc và quan sát trận địa cũng đã được giải quyết hoàn toàn.

Chưa kể, giữa lớp phòng tuyến đầu tiên và bên ngoài vẫn luôn được kết giới bao bọc. Tuy cũng có nhiều chỗ bị đục thủng do đám Undead chẳng thèm quan tâm gì mà cố gắng lao thẳng vào. Hơn nữa, trong số đó còn có vài con cực hạn tiến hóa giai đoạn 2.

Nhưng Châu Phàm vẫn ở đây, và với khả năng của mình, anh ta chỉ đơn giản là vẽ thêm vài tấm bùa dự phòng là có thể tiếp tục sửa chữa và gia cố lớp kết giới. Chưa kể, chất lượng quân giữa hai bên vốn dĩ đã rất chênh lệch.

Bên Châu Phàm có tới tám chuyển chức lần 3 và vài chục cực hạn chuyển chức 2, một đội hình không thể chê vào đâu được. Vậy mà cuối cùng vẫn ��ể chết mất gần chục người thì quả là một thất bại.

Dù sao thì trận thú triều này đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Quả thật số lượng bên công áp đảo, nhưng bên thủ cũng chẳng thiếu gì cả. Thậm chí trong điều kiện như thế này thì thủ còn dễ hơn nhiều so với công.

Theo Châu Phàm thì có hai điểm khiến trận thủ chiến này "thất bại". Thứ nhất là về sự đáng sợ của một thú triều thực sự. Rõ ràng là những năm qua nhà họ Châu đã làm việc quá thuận lợi, nên trừ những đội tiên phong thường xuyên ra những vùng đất ngoài khơi, phần đông còn lại quá thiếu kinh nghiệm trận mạc.

Thứ hai là về tâm lý của đám Undead này. Chúng căn bản là giẫm đạp lên nhau để cố gắng xông vào bên trong. Khung cảnh hỗn loạn cùng những cử chỉ, biểu cảm đáng sợ như vậy cũng ảnh hưởng rất nhiều đến tâm lý quân ta.

Thế mới thấy trận thú triều 20 năm trước của thành bang Samakkhi vừa dễ mà vừa khó đối phó đến nhường nào. Dễ đối phó là vì đám ruồi không nhắm tới Samakkhi, mà chỉ đi ngang qua rồi dừng lại để cướp phá tài nguyên, sau đó tiếp t���c trốn chạy về góc 2 giờ.

Khó đối phó là ở chỗ đám ruồi không hề tiếc mạng sống của mình. May mắn là mục tiêu ban đầu của chúng cũng chẳng phải là thành bang Samakkhi, nên phần đông trong số chúng cũng chẳng dừng lại quá lâu.

Kể cả vậy, phần tàn dư lên tới cả trăm ngàn con ruồi cùng hàng triệu quả trứng sắp nở vẫn là một thứ gì đó quá khủng khiếp. Ấy vậy mà thành bang Samakkhi vẫn có thể giữ được thành đến tận ngày hôm nay.

Tuy phải nói rằng nếu thú triều thực sự tới thành bang Tân Thời thì cũng chẳng đến lượt những kẻ ở đây ra chống. Nhưng dù sao đi chăng nữa, sắp tới nhà họ Châu cũng sẽ tiến hành nhiều dự án khiến lượng chuyển chức lần 3 của họ bị giảm đi trông thấy.

Việc phòng bị trước sau thế nào cũng phải tính toán kỹ lưỡng. Việc quá thiếu kinh nghiệm thực chiến cũng là vấn đề cực kỳ to lớn của nhà họ Châu trong khoảng thời gian sắp tới. Trận thú triều này chẳng qua chỉ là một phép thử mà thôi.

"Nhanh chóng đứng lên cho ta! Kể cả khi kẻ thù đã hoàn toàn biến mất, các ngươi vẫn phải dọn dẹp chiến trường và tính toán thiệt hại. Các đội trưởng, 5 phút sau tới gặp ta ở mỏm đá lớn nhất!"

Bình thường thì Châu Phàm sẽ lười quan tâm, nhưng hiện tại mọi thứ sẽ phải thay đổi, ngay cả anh ta cũng vậy. Tất cả là để tránh việc bản thân dần trở nên quá lạc hậu so với những chuyện sẽ xảy ra trong khoảng thời gian sắp tới.

Đám Undead đã tan thành tro bụi do ánh sáng Mặt Trời chiếu vào. Nhưng để tránh hậu họa về sau, nhà họ Châu vẫn nên xử lý một chút, nhất là khi đống tro bụi này cũng chẳng phải dạng sạch sẽ gì.

Undead bình thường đã thấm đẫm nguyên tố tử linh, còn đám Undead của Steven thì theo nghiên cứu, ẩn chứa lượng nguyên tố tử linh gấp ba lần như vậy. Tuy điều này có lợi cho đám Undead, nhưng với các dạng sinh mệnh khác thì không.

Nhiều nguyên tố tử linh cũng có nghĩa là khả năng hồi phục của đám Undead cực tốt. Bởi vì xương cốt của chúng được cường hóa bởi nguyên tố tử linh, nên cũng cứng cáp hơn so với những Undead thông thường.

Chỉ là nếu không dọn dẹp mà cứ để bãi chiến trường như thế này, nguyên tố tử linh còn sót lại trong tro bụi sẽ thấm xuống đất và biến khu vực này thành một mảng tử địa. Thậm chí trong tương lai, nếu ủ quá lâu, còn là nơi sinh ra Undead vô hạn.

Đây đều là những thành tựu nghiên cứu của nhà họ Châu sau khi tiếp xúc với châu Mỹ, nơi bị ô nhiễm bởi một lượng nguyên tố tử linh khủng khiếp sau lần đầu tiên Necronomicon hiện thế.

Đáng sợ hơn, tro bụi cũng có thể thông qua gió trời để phân tán đi khắp nơi. Rừng rậm xanh tốt cũng có thể trở thành đầm lầy chết chóc nếu bị nhiễm quá nhiều nguyên tố tử linh. Vì vậy, tốt nhất là nên xử lý ngay từ đầu để tránh hậu họa về sau.

Còn về đội hình ba người ở phía trên, ngay sau khi Jock đánh vỡ mắt bão, cả ba đã nhanh chóng xác định vị trí của bóng đen rồi đuổi theo. Có vẻ như họ cũng đang dần đoán ra mục đích đằng sau tất cả.

"Nó liều mình như vậy là để một lần nữa quay về bản thể của mình ư? Đến mức tiêu hao hoàn toàn tích trữ để phá vỡ kết giới do đại học giả hy sinh cả tính mạng dựng lên khi xưa sao?" (Zehy)

"Phải, điều đó chẳng c�� bất cứ nghĩa lý gì, trừ khi nó là một kẻ tham sống sợ chết, nên không tiếc hy sinh những cái giá lớn như vậy chỉ để bằng mọi giá thoát khỏi chúng ta." (Jock)

"Điều đó thật vô lý, tại sao thứ đó lại tạo ra một bản sao đậm cảm tính đến như vậy? Tuy chúng ta cũng chẳng có mặt ở đó lúc tên Steven kia đạt được giao kèo với nó, nhưng chẳng lý gì hắn lại tách một phần bản nguyên ra chỉ để chẳng nhận được gì như thế này cả." (Zehy)

"Có khi sự xuất hiện của chúng ta đã khiến hắn trở tay không kịp và đưa ra quyết định rút về để tránh việc bản sao này của hắn rơi vào tay chúng ta, từ đó đánh mất vĩnh viễn một phần bản nguyên thì sao?" (Jock)

"Cũng có lý, nhưng ta không cho là mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy. Ngay từ đầu, chuyện thứ đó chọn đặt niềm tin vào một kẻ như Steven đã bốc mùi đáng nghi rồi.

Đương nhiên, nếu xét tình huống, Steven là kẻ đầu tiên thành công tiếp cận với hắn trong chừng đó năm, cũng như là một cực hạn chuyển chức cấp hai với ba chức nghiệp đạt cực hạn, đi kèm với hệ hư vô.

Tuy nhiên, ta vẫn cảm thấy trong tình huống bình thường, như vậy là chưa đủ đối với hắn. Dù sao thành bang Helios vẫn là "lạc đà gầy", vẫn có không ít chuyển chức cấp ba cùng hàng chục cực hạn chuyển chức cấp hai trấn thủ tại đây vào thời điểm đó.

Thật ngớ ngẩn khi hắn lại chọn đặt cược vào Steven khi có không ít rủi ro rằng chuyển chức cấp ba sẽ can thiệp ngay từ lần đầu tiên chúng đánh chiếm phòng tuyến. Quả thật là rất đáng ngờ." (Lão Daniel)

"Nói kiểu như lão thì ở đâu cũng có điểm đáng ngờ, như suy nghĩ của đám cao tầng thành bang Helios khi để mất một phòng tuyến trọng yếu trong khu vực nội lãnh thổ, cũng như không ít những mầm non tương lai của học viện, trong đó có cả thế hệ sau của các thế lực lớn mà chuyển chức cấp ba lại không được xuất động vậy." (Zehy)

"Về cơ bản, ta không biết đám cao tầng của thành bang Helios nghĩ cái quái gì trong đầu, cũng như tại sao thứ đó lại chọn đặt cược vào một kẻ như Steven, rồi cả chuyện vì sao mọi thứ Steven nhắm tới đều lại cực kỳ thuận lợi đến mức khó tin như vậy n���a. Có điều chính vì ta không biết, nên ta mới cảm thấy đáng ngờ. Ngươi có nghĩ rằng, liệu trên cái thế giới mà hằng ngày vẫn luôn có quá nhiều thứ ngoài ý muốn xảy ra như thế này, sẽ xuất hiện nhiều sự trùng hợp đến vậy hay sao? Ta thì không." (Lão Daniel)

"Vậy theo lão, điểm đáng ngờ nhất xoay quanh Steven là gì?" (Zehy)

"Ta chỉ đang đoán mà thôi, nhưng quả thật Steven quá bất thường. Có vẻ như mục tiêu mà thứ đó nhắm tới không chỉ đơn thuần là thoát ra khỏi kết giới, mà còn là Steven nữa." (Lão Daniel)

"Vậy tại sao Steven lại có giá trị đến như vậy?" (Zehy)

"Không biết." (Lão Daniel)

"Cảm giác như thứ đó đang chăn thả Steven vậy. Hắn cử ra một con chó bảo vệ con cừu duy nhất trên cánh đồng của hắn để quá trình chăn thả diễn ra thuận lợi, và con cừu đó cứ tiếp tục tận hưởng những ngọn cỏ xanh mơn mởn mà không hề nhận ra rằng bản thân đã trở nên quá phụ thuộc." (Jock)

"Đây là lần đầu tiên ta nghe ngươi miêu tả tình huống bằng cách liên tưởng như vậy đấy." (Zehy)

"Chỉ là những suy nghĩ thoáng qua mà thôi." (Jock)

"Jock nói cũng không sai, quả thật ta cũng thấy mọi chuyện xoay quanh Steven là một vụ chăn thả do thứ đó dẫn dắt. Tuy không biết hắn cần thứ gì từ chỗ Steven, nhưng sự thật là hắn đã vỗ béo con cừu của hắn. Môi trường, chó canh, thậm chí nhiều hơn thế nữa, mọi thứ đang dần trở nên hợp lý hơn sau câu chuyện này, cảm tưởng như chúng ta đã đến rất gần với sự thật." (Lão Daniel)

"Nhưng Steven đã bị bắt trước đó." (Zehy)

"Và được mang về thành bang Helios." (Jock)

"Không lý nào Bojin lại phản bội chúng ta được cả!" (Zehy)

"Đúng, nó vẫn cần sự giúp đỡ lâu dài của chúng ta." (Jock)

"Vậy thì chỉ còn duy nhất một khả năng là vật mà thứ đó mong muốn trên người Steven hiện tại không còn trên người hắn nữa, hoặc gì đó. Nhưng dù có là vì lý do gì đi chăng nữa, chỉ cần bắt được bóng đen kia trước khi hắn tới được kết giới, chúng ta vẫn sẽ ngăn cản được mưu đồ của thứ đó." (Lão Daniel)

Bạn đang đọc câu chuyện này, bản quyền nội dung thuộc về truyen.free – nơi lưu giữ tinh hoa của những thế giới tưởng tượng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free