(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 277: Thảm họa Goblin.
Ngay sau khi Ryomenbotoke mở ra cánh cửa kia, tất cả đều được dịch chuyển đến một nơi khác. Ryomenbotoke sẽ được đưa đến nơi diễn ra khảo hạch thực sự của Labyrinth Gaia.
Về phần Châu Phàm, anh ta đã đặt chân tới tầng 8, nơi Dungeon Hang Kiến đang trú ngụ. Labyrinth dường như cũng đã hỗ trợ phần nào, giúp anh rút ngắn thời gian di chuyển.
Khi Châu Phàm vừa dịch chuyển thành công xuống tầng 8, thứ đầu tiên anh trông thấy không phải là khung cảnh đặc trưng hay ấn tượng về tầng này, mà là một đoàn hộ tống đã đợi sẵn anh ngay trước cổng dịch chuyển.
Điều này khiến các PH lập tức nâng cao cảnh giác, có ý định che chắn cho Châu Phàm, nhưng anh đã ngay lập tức ra hiệu cho họ lùi lại để mình trực tiếp giải quyết.
"Có vẻ như chúng ta rất được đón tiếp đấy chứ."
Thật ra, Châu Phàm không hề ngạc nhiên khi đối phương biết trước sự xuất hiện của mình, dù sao cục diện tương lai vốn dĩ đều do đối phương đứng sau giật dây. Có lẽ, bản thân Châu Phàm, thậm chí cả gia tộc Châu và toàn thể nhân loại, cũng chỉ là những quân cờ trên ván cờ còn dang dở của đối phương mà thôi.
Lúc này, Châu Phàm chợt nghi ngờ, liệu sự tinh ý của Labyrinth có phải là do đối phương đã báo trước cho họ để đón tiếp mình? Việc Labyrinth trực tiếp dịch chuyển Châu Phàm đến đây, cùng với một đoàn hộ tống đã chờ sẵn thế này, cũng đủ để anh phần nào đoán được sự "hiếu khách" của đối phương. Ít nhất, đó là những gì Châu Phàm suy đoán, nhưng cục diện hiện tại đã phơi bày rằng mọi hành tung của anh đều nằm trong toan tính của đối phương.
Hóa ra những tin tức Kim Thiền mang về không hề quá lời. Chưa cần biết đối phương mạnh đến mức nào, nhưng rõ ràng ngay từ đầu họ đã chẳng có chút ưu thế nào. Cuộc đàm phán này đối phương đã thắng quá nửa.
"Chào mừng các vị khách đến từ bên trên, tới tầng 8 của Labyrinth Gaia. Các vị có thể gọi tôi là Skeleton Knight, tôi chính là trưởng đoàn hộ tống của các ngài trong chuyến đi này, và bên cạnh tôi là Gob-Aru, người sẽ phục vụ các ngài trong suốt hành trình. Vậy nên, nếu các vị có điều gì muốn nói, cứ việc thông qua thằng bé này. Tôi hy vọng đôi bên có thể ăn ý để chuyến đi này thành công mỹ mãn."
Người vừa lên tiếng chính là Skeleton Knight, một trong những Undead đầu tiên được triệu hồi đến Dungeon Hang Kiến thông qua kiến trúc bãi tha ma. Châu Phàm thực tế đã từng đến Châu Mỹ trong một hành trình của mình. Dù ở đó, Skeleton Knight cũng thuộc dạng hiếm gặp, nhưng anh đã tận mắt chứng kiến cả Dullahad tiến hóa giai đoạn 3, nên những dạng này không còn xa lạ gì với anh nữa.
Lúc này, Châu Phàm nhanh chóng lướt mắt một lượt để đánh giá lực lượng đối phương, rồi so sánh với phe mình.
"7 Black Wolf tiến hóa giai đoạn 1, 1 thú nhân tộc mèo, 1 Goblin cùng 1 Skeleton Knight. Số lượng vừa khít."
Điều Châu Phàm muốn ám chỉ chính là số lượng. Skeleton Knight đã có ngựa riêng nên không cần bàn đến, vậy thì 7 con Black Wolf này thật ra là để chở đoàn của Châu Phàm cùng hai cư dân còn lại. Điều này càng củng cố thêm suy đoán của Châu Phàm về việc đối phương đã nắm thóp anh hoàn toàn ngay từ đầu.
"Nhưng tất cả đều mới chuyển chức lần 1. Rõ ràng là đối phương cố tình xem nhẹ mình rồi. Thôi kệ đi, dù sao ngay từ đầu cũng đã thất thế quá nửa rồi."
Đương nhiên, Châu Phàm cũng nhận ra rằng ở đây có ít nhất ba chủng tộc cùng tồn tại, bốn nếu Black Wolf cũng được công nhận là một Dungeon mục tiêu chỉ định. Đây là đối phương cố tình khoe khoang, hay chỉ là lính đánh thuê? Châu Phàm không nghĩ quá nhiều về điều này, bởi anh hiểu rõ rằng những thắc mắc còn tồn đọng của mình sẽ được giải đáp khi đến nơi.
Bên cạnh đó, Châu Phàm cũng để ý đến chi tiết đối phương lại cử một Goblin làm hướng dẫn viên cho đoàn của mình, trong khi đã có một thú nhân đi cùng. Rõ ràng, với tư cách là một con người, Châu Phàm có thiện cảm với thú nhân hơn là với Goblin. Dù chưa hiểu ẩn ý, anh vẫn cảm thấy đối phương đang cố tình làm vậy. Mà hình như, theo lời Kim Thiền, kẻ đã từng đối đầu với ông ta, kẻ đã tha và đưa ra ván cược kia, cũng là một thú nhân tộc mèo.
"Thưa ngài, chúng ta có nên đi theo bọn chúng không ạ?"
Các PH luôn có một ưu tiên hàng đầu: bảo hộ dòng chính, cụ thể hơn là gia chủ cùng những người thừa kế, bao gồm cả Châu Phàm. Quyền ra lệnh cấp cao nhất nằm trong tay Châu Văn và Châu Oán Nhi, tiếp đến là những người thừa kế còn lại. Tuy nhiên, bởi ưu tiên hàng đầu này, các PH đôi khi cũng có thể kháng lệnh của những quyền hạn cấp cao. Như đã thấy, các PH thật ra cũng là một dạng sống hoàn chỉnh, có cả suy nghĩ, hành động, ý chí và cảm xúc riêng. Vậy nên, trên thực tế, việc kháng lệnh từ quyền hạn cấp cao để đảm bảo ưu tiên hàng đầu được thực thi, về cơ bản, khá cảm tính.
Trong tình huống hiện tại, rõ ràng vừa nãy Châu Phàm đã ra lệnh lùi lại, nhưng các PH đủ thông minh để hiểu rằng, dù đối phương yếu hơn họ rất nhiều, việc đi theo chúng về cơ bản là tự chui đầu vào hang cọp. Không ai biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước, nên các PH đều chủ động đưa ra những suy đoán của riêng mình, từ đó phần nào kháng lệnh của Châu Phàm để đưa ra lời khuyên khác.
Đây là lỗ hổng, là thất bại của dự án PH ư? Không, đó là thành công lớn nhất, bởi nếu chỉ đơn giản là tạo ra những kẻ chỉ biết nghe lệnh tuyệt đối, họ đã tạo ra các loại người máy khác rồi. Người máy sẽ không tự suy ngẫm, cũng chẳng kháng lại mệnh lệnh của họ, mà chỉ chăm chăm thực hiện thật tốt mệnh lệnh đó. Nhưng các PH còn hơn thế. Chúng có ý thức, có cuộc sống riêng, sinh mệnh chứa đựng trong cơ thể, và cả cái tôi của chính mình. Là một dạng sống đúng nghĩa, thay vì một cỗ máy lạnh lẽo.
Tạo ra những cỗ máy chiến tranh không hề khó. Năm xưa, chính gia tộc Châu đã không ngừng bổ sung vật tư, khí tài, vũ khí, giúp mặt trận phương Đông giành thắng lợi, nhờ đó các thành bang như Tân Thời, Thành Đô và Tân Bắc Kinh bắt đầu được xây dựng. Điều quan trọng ở đây là khả năng tạo ra nguồn lực thực sự thuộc về riêng họ, bởi đằng sau cỗ máy chiến tranh mạnh mẽ nhất là những người điều khiển, là những kẻ tạo ra chúng. Cuối cùng, dạng sống mới chính là tài nguyên đáng giá nhất. Dự án PH là một thành công, một thành công được cho là chưa từng có tiền lệ, và cũng là niềm tự hào của gia tộc Châu.
"Tại sao lại không chứ? Đã đến được tận đây rồi, chẳng lẽ lại trở về tay trắng sao? Hơn nữa, đối phương làm ra trò này cũng đồng nghĩa với việc họ đã sớm biết chúng ta sẽ làm gì, vậy thì cứ thuận theo tự nhiên đi."
Nói rồi, Châu Phàm tiến lại gần một con Black Wolf ở hàng đầu. Theo quan sát của anh, rõ ràng những con Black Wolf này rất khôn và dường như đều tự nguyện. Không rõ là do được huấn luyện hay vì chúng quá khôn nữa. Mà hình như, theo nghiên cứu, những quái vật có xuất thân từ Labyrinth này đều thông minh hơn rất nhiều so với các Labyrinth thông thường. Điều đó cũng có nghĩa là những con Black Wolf này thực sự khôn ngoan, và quan trọng hơn cả, Châu Phàm cảm nhận được rằng tên Goblin kia có một thái độ tôn trọng với con Black Wolf mà mình đang cưỡi, chứ không phải kiểu quan hệ chủ tớ hay coi nó như súc vật thường thấy.
"Vậy thì lên đường thôi, hy vọng chúng ta có thể hợp tác tốt trong chuyến đi này."
Thấy Châu Phàm đã chủ động như vậy, các PH không còn đưa ra bất cứ lời phàn nàn nào nữa, và lần lượt chọn Black Wolf của mình để chuẩn bị cho hành trình sắp tới.
Ban đầu, các PH định thiết lập đội hình bao bọc Châu Phàm ở vị trí trung tâm để phòng ngừa bất trắc, nhưng vì anh khá tò mò với những thứ xung quanh nên không thể giữ đội hình. Hơn nữa, cần nhớ rằng họ đang dùng tọa kỵ của đối phương nên chưa chắc đã hoàn toàn tin tưởng. Cách tốt nhất hiện tại là duy trì khoảng cách vừa đủ. Làm như vậy, đến khi đối phương có ý đồ xấu, họ vẫn có thể phản ứng kịp thời. Hơn nữa, nếu một người lọt vào bẫy, những người còn lại vẫn có đủ không gian để xử lý tình huống.
Vấn đề là, Châu Phàm vẫn tỏ ra không mấy quan tâm đến sự an nguy của bản thân. Thay vào đó, anh tiếp cận Gob-Aru, hòng thu thập một số thông tin cần thiết.
"Vậy cậu chính là hướng dẫn viên của đoàn này phải không, Goblin bé nhỏ?"
Trước tiên, Châu Phàm muốn thăm dò tính tình của đối phương. Nếu Gob-Aru là kẻ dễ nổi nóng, anh sẽ có cách moi được nhiều thông tin một cách dễ dàng. Còn nếu Gob-Aru khó đối phó, Châu Phàm bắt buộc phải giữ thái độ hòa nhã nhất định. Dù sao đây cũng là sân nhà của đối phương, và tương lai của gia tộc Châu phụ thuộc rất nhiều vào cuộc viếng thăm này.
"Xin thứ lỗi nếu tôi không thể đảm bảo tốt chức trách hướng dẫn viên cho đoàn của các ngài. Tuy biết không nên nói, nhưng tôi chỉ mới hơn một tuần tuổi mà thôi. Có rất nhiều thứ tôi chưa biết, cũng như quá ít kinh nghiệm tiếp xúc với các nền văn hóa khác nhau. Vì vậy, nếu có sai sót gì, xin ngài hãy lượng thứ."
Là người có nhiều kinh nghiệm phiêu lưu, Châu Phàm đương nhiên biết rất rõ ý nghĩa của việc "hơn một tuần tuổi" đối với một chủng tộc có tập tính văn hóa như Goblin. Điều này có nghĩa là Goblin đó đã thông qua buổi lễ săn bắt và được công nhận là một cá thể trưởng thành. Hơn nữa, có rất ít ghi chép về việc Goblin sở hữu tên. Nếu có, thì những Goblin đó thường xuất thân từ những bầy đàn có quy mô cực kỳ lớn, với không chỉ Hobgoblin mà còn nhiều dạng tiến hóa giai đoạn 2 khó nhằn khác.
Theo những gì gia tộc Châu nghiên cứu được, chủng Goblin dường như là một chủng tộc cực kỳ đặt nặng văn hóa lễ nghi, bao gồm cả việc đặt tên. Châu Phàm cũng từng gặp không ít bầy Goblin có quy mô dựng cả trại, nhưng rất ít trong số đó đủ tư cách để đặt tên. Nếu có, bầy đó hẳn cực kỳ nguy hiểm.
Goblin, Hobgoblin hay thậm chí những nhánh tiến hóa giai đoạn 2 khác của Goblin đều không phải là vấn đề trong tình huống bình thường, bởi phần đông trong số chúng quá ngu và ích kỷ, không thể tụ tập lại một chỗ để trở thành một cấp thảm họa. Nhưng nếu một cá thể thông minh xuất hiện, đó lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Vì vậy, tùy thuộc vào đó mà chủng Goblin cũng được chia thành bốn cấp độ cụ thể như sau.
Cấp độ đầu tiên là các Goblin du mục, không có nơi ở cố định và thường cướp phá khắp nơi. Chúng không có khả năng canh tác, có thể săn bắt hái lượm nhưng không đáng kể, do số lượng quá ít ỏi để trở thành mối đe dọa cho các quần xã quái vật khác.
Cấp độ thứ hai là các Goblin sinh sống theo bầy đàn trong hang động. Những Goblin này thông minh hơn Goblin du mục, và đặc biệt, chúng biết cách đặt bẫy, sử dụng hành lang ẩn để dẫn dụ con mồi, v.v. Những bầy này thường được lãnh đạo bởi những cá thể Goblin sống đủ lâu, cụ thể là từ 10 năm trở lên, hoặc thậm chí có sự xuất hiện của một thảm họa cấp cao hơn như Hobgoblin, hoặc tệ hơn là Hobgoblin Mage hay Hobgoblin Shaman. (Các Goblin được Kiến Chúa triệu hồi ngay lần đầu tiên, nếu không tính Goblin King, đều sống trên 10 năm, tức nửa vòng đời của một Goblin, và đã đủ khả năng lãnh đạo một bầy đàn cấp hang động. Từ đó mới thấy giá trị của những Goblin này cao đến nhường nào, đặc biệt, trong đó còn có một Sage, một tồn tại mấu chốt trong nền văn hóa của chủng Goblin.) Cấp độ này cũng là cột mốc quan trọng, khi các Goblin giờ đây đã có thể chế tác những công cụ thô sơ làm từ gậy gộc cùng các loại đá như hắc diệm thạch. Dù vậy, cả hai cấp độ đầu tiên này đều không thể xuất hiện những cá thể Goblin có tên, vì vậy cấp thảm họa của chúng cũng không được đánh giá quá cao.
Ở cấp độ thứ ba, chủng Goblin đã bắt đầu có thể dựng trại. Với những nhóm này, khả năng cao sẽ xuất hiện nhiều cá thể tiến hóa giai đoạn 2 và tất cả được một cá thể cực kỳ thông minh lãnh đạo. Chúng đã bắt đầu biết canh tác, trồng trọt, chăn nuôi, hay thậm chí là làm đồ đồng, đồ sắt. Đây cũng có thể xem là quần xã quái vật tiệm cận nền văn minh con người nhất. Những trường hợp Goblin được đặt tên đầu tiên được phát hiện ở cấp độ này, nhưng không phải trại nào cũng có thể đặt tên.
Về cấp độ thứ tư, từ trước đến nay cũng chỉ có duy nhất một bầy đàn đạt được cấp độ này, và hiện tại bầy này vẫn tồn tại ở khu vực Mông Cổ, được xem là một trong những thảm họa quái vật cấp độ cao nhất còn tồn tại trên đất liền. Quy mô của cấp độ thứ tư này đã ở ngưỡng dựng thành, và quan trọng nhất là bầy Goblin này sở hữu một đội Hobgoblin Rider lên đến hàng ngàn cá thể, là nỗi ám ảnh kinh hoàng dọc các đại thảo nguyên Mông Cổ. Vào mùa thu kéo dài đến gần mùa đông, chúng có xu hướng nam tiến để thu thập thêm tài nguyên dự trữ cho mùa đông sắp tới, nên đã tạo ra không ít khó khăn cho thành bang Tân Bắc Kinh. Ngoài ra, bầy này rất ít khi ra ngoài vùng lãnh thổ của mình, và gia tộc Châu cũng chỉ có thể cố gắng xông vào bên trong để thu thập thêm thông tin giá trị.
Quay trở lại với Gob-Aru, với thông tin mới hơn một tuần tuổi này, Châu Phàm có thể đại khái mường tượng được về lứa Goblin gần đây nhất của đối phương. Đến bây giờ, Châu Phàm bắt đầu suy nghĩ rằng đối phương thực sự thiếu nguồn lực nên mới phải dùng những chiêu trò này. Đương nhiên, đây cũng có thể là một cái bẫy mà đối phương đã giăng sẵn từ trước, nên anh chưa vội vàng khẳng định suy nghĩ này.
"Vậy không phải vai trò hướng dẫn viên nên để lại cho một Goblin khác già dặn hơn thì tốt hơn sao?"
"Họ đều đang bận chuẩn bị cả rồi."
Gob-Aru không hiểu rõ ẩn ý trong lời nói của Châu Phàm nên thật thà đáp lại. Việc này đã sớm nằm trong toan tính của Kiến Chúa, nên chắc chắn rằng cô ta đang cố tình cung cấp cho Châu Phàm một chút thông tin có giá trị.
"Chuẩn bị ư? Nhưng là vì điều gì?"
"Chiến tranh. Cũng như các ngài có những điều cần lưu tâm, chúng tôi cũng tương tự."
Sự thật là Dungeon Hang Kiến đang ngày càng tiếp cận gần hơn với tầng 10, nên không sớm thì muộn họ cũng sẽ có những tiếp xúc đầu tiên với các Dungeon Master dưới đó. Sự chuẩn bị này về cơ bản là cần thiết. Câu trả lời này đã cung cấp cho Châu Phàm rất nhiều chất liệu để trí tưởng tượng của anh bay cao hơn nữa, nhưng không hiểu sao anh lại cảm thấy buồn cười về điều đó.
"Chưa chắc ngươi đã hiểu, nhưng ta thực sự cảm thấy rất buồn cười khi được một đứa trẻ nhắc nhở về hai chữ chiến tranh này."
Lúc này, Châu Phàm đã tin chắc rằng đối phương đang thông qua Goblin này để truyền đạt những thông điệp ẩn ý sâu xa nào đó cho mình. Đối phương khẳng định chắc nịch rằng một cuộc chiến trong tương lai là điều không thể tránh khỏi, hay là một ẩn ý nào đó khác? Châu Phàm tạm thời chưa biết, nhưng sự thật là anh càng ngày càng cảm thấy đối phương khó dò.
"Chẳng phải mọi thứ trên đời này đều không ngừng đấu tranh sao? Chọn chết vì lý tưởng, đức tin của mình, hay vì những kẻ mà mình tin tưởng, thì có gì khác nhau chứ?"
Nghe lời này, Châu Phàm không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng. Nếu một kẻ khác nói với anh câu tương tự, khả năng cao anh chỉ xem đó như một trò đùa, nhưng không hiểu sao khi nghe từ miệng Gob-Aru, anh lại cảm thấy bản thân đang bị cuốn vào chính cuộc chiến này.
"Vậy còn ngươi thì sao? Liệu ngươi có tự coi mình là một trong những bộ xác kia? Liệu ngươi đã sẵn sàng đối mặt với cái chết?"
"Vấn đề ở đây không phải là có sẵn sàng hay chưa, hoặc có sợ hãi cái chết hay không, bởi trước cái chết, bất cứ sinh mệnh nào cũng phải tỏ ra kinh sợ. Quan trọng là ý chí để tiến bước. Đó mới là giá trị quan trọng nhất. Dù sao, nếu trên chiến trường, kẻ nào cũng muốn bản thân là người sống sót hay tránh thoát cái chết và thực sự quyết tâm vì điều đó, thì ngay từ đầu đã chẳng có cuộc chiến nào xảy ra cả."
Mọi quyền đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.