(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 285: Tình bạn.
Toàn bộ phủ thành chủ của thành bang Samakkhi đang náo loạn vì sự biến mất của Khin Maung Yin. Trước đó, cậu ta được phát hiện ở cánh rừng gần biệt phủ của Phoiphailin.
Yin được tìm thấy với chỉ vài hơi thở thoi thóp, đặc biệt là cánh tay phải đã biến mất hoàn toàn. Tình trạng cơ thể của cậu ta lúc đó thực sự rất khó tả. Cánh tay của cậu ta như đã bị biến dạng thành thứ gì đó mềm oặt như giấy, bị gấp nếp rồi xé toạc một cách dễ dàng dọc theo những đường gấp đó.
Khi thông tin này lan truyền, Phoiphailin cũng nhận được một khoản bồi thường từ nhà họ Châu, kèm theo lời giải thích. Tuy nhiên, cô ta tự hiểu rằng những lời giải thích đó phần nhiều là bịa đặt. Thậm chí có thể nói rằng đối phương hoàn toàn không bận tâm việc phủ thành chủ Samakkhi có tin hay không, bởi lẽ khoản bồi thường họ đưa ra đã quá hậu hĩnh.
Trong số đó còn có cả công nghệ khôi phục tế bào. Dù chưa thể trực tiếp mọc lại cánh tay phải mới cho Yin, nhưng trong tương lai điều này hoàn toàn có thể. Bù lại, trong thời gian chờ đợi, cậu ta có thể sử dụng cánh tay giả do nhà họ Châu cung cấp kèm theo bộ bảo trì.
(Việc mọc lại chi đã đoạn thật sự cực kỳ khó khăn. Ngay cả khi sở hữu công nghệ vượt trước thời đại hàng trăm năm, nhà họ Châu vẫn gặp phải vô vàn thách thức. Đương nhiên, trong tự nhiên vẫn có những loài có khả năng mọc lại chi như sứa hay kỳ giông Axolotl, hoặc thậm chí là khả năng tái tạo bộ phận sau quá trình tự vứt bỏ hay rụng đuôi ở một số loài khác. Tuy nhiên, vấn đề là không phải loài nào cũng sở hữu khả năng này, kể cả con người. Do đó, trừ phi là người đã được cải tạo, thuộc dự án PH hoặc một số dạng người nhân tạo khác, thì một người bình thường sẽ cần rất nhiều thời gian để khôi phục lại chi đã đoạn, ngay cả khi đã có công nghệ khôi phục tế bào. Trong quá trình đó, cơ thể cũng cần một lượng lớn chất dinh dưỡng, tương tự như quá trình tự phục hồi hay phát triển bình thường của cơ thể. Bên cạnh đó, còn một phương án khác là "nuôi cấy" cơ quan nhân tạo từ chính mô tế bào của bản thân, sau đó tiến hành cấy ghép khi có bộ phận bị mất. Về cơ bản, đây là phương pháp gần với nguyên bản nhất. Phương pháp này ngay từ đầu đã loại bỏ các rủi ro như người hiến không phù hợp nhóm máu, tình trạng sức khỏe không tốt, hay độ tương thích với người nhận không cao. Thậm chí, cơ quan nhân tạo này còn tiệm cận với bản gốc hơn cả bộ phận được hiến từ người thân trong gia đình, đặc biệt là con cái. Đáng tiếc là ngay cả vậy, chúng vẫn chỉ là phiên bản tiệm cận. Trong trường hợp của Yin, nhà họ Châu đương nhiên cũng cố gắng "chữa ngựa chết thành ngựa sống", vì thời khắc đếm ngược đã đến rất gần. Nếu thành bang Samakkhi trụ vững đủ lâu, rõ ràng họ sẽ ngăn chặn phần nào những mối hiểm họa đến từ phương Nam, đặc biệt là trùng triều cùng các bầy lưỡng cư di cư theo sông Mê Kông lên thượng nguồn.)
Nhận được khoản bồi thường từ vụ của Yin lẫn phí giao dịch từ thương vụ Thành Đông, thái độ của Phoiphailin không còn gay gắt nữa. Nhất là khi trong tương lai, thành bang Samakkhi còn phải phụ thuộc vào việc tiếp tế công nghệ lẫn khí tài từ nhà họ Châu. Nghe qua có vẻ rất phụ thuộc, nhưng đó lại là sự thật phũ phàng. Để sinh tồn trong thời đại sắp đến, thành bang Samakkhi buộc phải chấp nhận đánh đổi một số thứ nhất định, và trong số đó, thể diện đương nhiên là thứ rẻ mạt nhất.
Thế nhưng Yin lại là một trường hợp khác. Kể từ buổi bình minh của lịch sử loài người, mọi vấn đề đều không thể tách rời khỏi yếu tố con người, và điều này đúng với hầu hết mọi chủng tộc. Vì vậy, dù có nhận được bao nhiêu sự hỗ trợ đi chăng nữa, yếu tố con người vẫn phải luôn được đặt lên hàng đầu. Và rõ ràng là nhà họ Châu hoàn toàn không hề có ý định hỗ trợ thành bang Samakkhi về mặt này.
Cũng chính vì vậy, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, thành bang Samakkhi vẫn phải giữ lại Yin cho bằng được. Bởi lẽ trước đó, Nhật Nam – một nhân tố cực kỳ quan trọng và có sức ảnh hưởng sâu rộng – đã rời đi. Thành Đông cũng đã bị nhà họ Châu đưa đi, nên Yin – đại diện cho thế hệ chức nghiệp giả của thời đại mới – đương nhiên đã trở thành tâm điểm chú ý. Việc cậu ta biến mất hiện tại cũng đã làm kinh động toàn bộ phủ thành chủ.
"Đây là lý do ta không muốn bất cứ ai khác biết về nơi này."
Trong khi đang lén hút thuốc thư giãn đầu óc khỏi những áp lực đè nặng lên toàn thành bang Samakkhi, nhân tiện ngắm nhìn thời khắc cuối cùng của thời đại, San'ya nghe thấy tiếng bước chân phía sau mình. Đây là nơi bí mật của San'ya, Nhật Nam và một số bằng hữu khác thời xưa, nên số người biết về nó vô cùng ít ỏi. Những kẻ hay lảng vảng quanh đây lại càng hiếm hoi hơn nữa. Cũng chính vì thế, San'ya dễ dàng đoán được kẻ đang tiếp cận mình, rồi nhanh chóng dập tắt điếu thuốc đang hút dở.
"Nghĩ tới chuyện này, tôi vẫn thấy buồn cười khi nơi đây từng là nơi tụ tập của Chu Nhật Nam cùng những bằng hữu của ông ấy thời còn đi học."
Hình bóng kia dần lộ rõ, không ai khác ngoài Yin – người vừa trốn khỏi phủ thành chủ với những lớp băng bó chằng chịt trên người, đặc biệt là ở phần cánh tay phải trống vắng kia.
"Đúng hơn, đây là nơi bọn ta dùng để trốn học cùng nhau. Sau này, khi trùng triều đến, nơi đây là một trong số ít những khu vực không chịu bất cứ tổn hại nào, nên ta tiện thể giữ lại luôn."
Vụ trùng triều 20 năm trước đã để lại cho thành bang Samakkhi rất nhiều tổn thất về cả con người lẫn công trình. Nơi này có thể xem như một địa điểm hiếm hoi không bị đám côn trùng đụng đến. Dù sao thì cả bộ tham mưu cùng Chu Vệ Quốc vào năm đó cũng đều bị trùng triều cuốn đi. Cần nhớ rằng, với một bộ chỉ huy quan trọng như vậy, khả năng phòng thủ của họ cũng ngang ngửa với phủ thành chủ.
"Phải chăng vì nơi này chứa đựng những hồi ức về những năm tháng tốt đẹp đó sao?"
Yin nói câu này với một giọng điệu xa xăm, như thể cậu ta đang muốn nhắc về tình bạn giữa mình và Thành Đông ngày trước. Đáng tiếc rằng mọi thứ đã không thể trở lại như xưa nữa. Cả hai cũng không có những hồi ức cụ thể về một nơi chốn nào đó để Yin có thể bám víu vào như San'ya đã làm. San'ya cũng phần nào hiểu được dụng ý của Yin khi thấy cậu ta dùng tay trái sờ lấy tay áo lòng thòng bên phải. Rõ ràng, đây là một vết thương biểu trưng cho sự kết thúc giữa cả hai. Chỉ là San'ya sẽ không hỏi Yin về rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vào ngày hôm đó, vì ông ta hiểu rõ rằng hiện tại Yin vẫn chưa sẵn sàng để chấp nhận hay buông bỏ điều gì cả.
Nếu như ngày đó thực sự đến, đương nhiên Yin sẽ chủ động nói ra tất cả mà không cần họ dò hỏi. Điều quan trọng nhất vẫn là chính bản thân Yin.
"Cũng không hẳn. Ta giữ lại nơi này chỉ vì tiện tay, bởi rõ ràng sẽ không có ai đến tìm ta ở đây cả, ít nhất là không phải trong nhóm bạn thân của ta. Còn về hồi ức gì đó thì những lời nhóc nói thật buồn cười. Nơi này chỉ chứa đựng những hồi ức ở giai đoạn quậy phá, chống đối của bọn ta mà thôi. Bọn ta vẫn còn rất nhiều hồi ức khác, đơn cử như những ngày còn bé, hay tại bức tường thành phía Tây khốn kiếp kia – nơi Nhật Nam đã trở thành anh hùng. Hồi ức của bọn ta ở khắp mọi ngóc ngách của thành bang Samakkhi này. Và dù thành bang này có thay đổi ra sao, những hồi ức đó vẫn còn đọng lại bên trong ta, bên trong Nhật Nam, bên trong từng cư dân một, bao gồm cả những người đã ngã xuống. Chúng ta đấu tranh, họ cũng đấu tranh, có thể khác biệt về mặt mục đích. Người vì gia đình, người vì gia sản, người vì một thứ gì đó vĩ đại hơn. Nhưng chung quy lại, tất cả chúng ta đều có chung một chí hướng. Rõ ràng là những kẻ sống sót như ta đây có thể xem là may mắn hơn một chút so với những người đã ngã xuống, vì vậy ta phải tiếp tục đấu tranh thay cả phần họ nữa."
Hiện tại, Yin đang mông lung về mục đích tiếp theo của cuộc đời mình. Kẻ mà cậu ta tin tưởng nhất – kẻ mà cậu ta từng nghĩ rằng chỉ cần cả hai ở cạnh nhau, lưng đối lưng, thì dù tương lai ra sao cũng có thể cùng nhau vượt qua – đã tước mất một cánh tay của cậu ta. Đó cũng chính là lý do Yin tìm tới San'ya, vì cậu ta hiểu rằng San'ya vào lúc này cũng giống mình, đều bị người anh em chí cốt nhất bỏ lại phía sau. Cũng vì vậy, Yin muốn cảm nhận được sự an ủi về tinh thần từ San'ya, để rồi sau đó tự mình tìm ra con đường tiếp theo. Có thể hiểu rằng thứ mà Yin tìm kiếm chẳng qua cũng chỉ là một kẻ đồng cảnh ngộ, để chia sẻ nỗi đau với đối phương. Còn sau đó, đối với cậu ta, mọi thứ căn bản đều không quan trọng. Đáng tiếc rằng từ đầu đến giờ, San'ya hoàn toàn không biểu lộ rằng ông ta đồng cảnh ngộ với Yin, cứ như thể việc Nhật Nam rời đi đối với San'ya ngay từ đầu đã chẳng hề quan trọng.
"Thế còn Chu Nhật Nam thì sao? Chẳng phải ông ta là anh hùng ư? Chẳng phải ông chính là người bạn chí cốt của ông ta hay sao? Chẳng phải hiện tại ông ta đã bỏ lại ông, bỏ lại thành bang Samakkhi này, bỏ lại chính con trai của mình, bỏ lại những người đặt trọn niềm tin vào ông ta, sống dựa vào cảm giác an toàn mà ông ta mang lại, để rồi bỏ trốn sao?"
Những lời nói của Yin tràn ngập sự uất ức. Vào lúc này, cậu ta đang dần mất kiểm soát cảm xúc khi không hề cảm nhận được sự đồng điệu từ San'ya. Và vì thế, giờ Yin chỉ muốn nói để San'ya hiểu, để ông ta cảm nhận được, để ông ta cũng cảm thấy đau khổ và mông lung hệt như cậu ta vào lúc này.
Có điều ánh mắt của San'ya vẫn chưa hề lay chuyển dù chỉ một chút. Ông ta thực sự chưa bao giờ nghĩ về vấn đề này, và cũng chưa từng nghi ngờ về quyết định của Nhật Nam cả.
"Hình như nhóc có vẻ quá đặt nặng những vấn đề này thì phải. Quả thật Nhật Nam là người bạn tốt nhất mà ta có, nhưng không vì thế mà ta sẽ phụ thuộc vào cậu ta. Bởi vì ta hiểu rõ rằng Nhật Nam cũng giống ta, đều từng có một thời cùng nhau bỏ học đến nơi này chơi bời, từng có thời cùng nhau giết đám côn trùng kia đến mức cả người xanh lè vì dính dịch cơ thể của chúng. Cũng có thời toàn tâm toàn ý với thành bang Samakkhi này. Thậm chí, tuy Nhật Nam rất ít khi ở lại thành bang quá lâu, nhưng ta cũng hiểu rõ rằng những đóng góp của cậu ta là không thể phủ nhận. Đến mức độ ta cảm thấy rằng danh hiệu anh hùng kia giờ đây đã sớm không còn là hào quang hay vinh quang mà Nhật Nam xứng đáng được hưởng nữa rồi. Nó giống với một gông xích trói buộc cậu ta thì đúng hơn. Vì vậy, khi cậu ta nói rằng bản thân muốn rời đi, ta đã sớm dự liệu từ lâu. Tuy so với ngày hôm đó thì vẫn có hơi muộn, nhưng ít ra cuối cùng thì Nhật Nam cũng đã thành công gỡ bỏ cái gông xích anh hùng kia để bước thêm một bước mới trong cuộc đời mình. Còn về ta thì ta tự nhận thấy bản thân không phải là một người có nhiều chí hướng như Nhật Nam, nên ổn định tại một nơi đối với ta mới thực sự quan trọng. Có thể đó đã là lần cuối cùng bọn ta có thể gặp nhau, nhưng trên cõi đời này không có buổi tiệc nào không tàn cả. Tình bạn kéo dài gần 40 năm này đã là quá đủ rồi. Nhóc có thể không hiểu hết những lời ta nói, nhưng phải hiểu rằng bản thân nhóc thực sự muốn gì, chứ không phải là thằng nhóc Thành Đông kia muốn gì."
Đúng lúc này, một làn gió thổi trực tiếp vào nơi cả hai đang đứng, khiến tay áo mà Yin đang nắm giữ cũng từ từ phấp phới trong gió, hệt như tâm trạng của cậu ta lúc bấy giờ. Cánh tay phải bị Thành Đông đoạn mất, và cánh tay trái đang cố níu giữ một thứ đã sớm không còn tồn tại. Hiện tại, Yin đã chậm rãi buông xuống, để vạt áo kia bay trong gió, đại diện cho sự cảm ngộ của chính cậu ta. Bản thân Yin đương nhiên không ngốc, nhưng từ trước đến nay, chỉ có Thành Đông là thực sự khiến cậu ta cảm thấy muốn theo đuổi, muốn cùng nhau vượt qua tất cả. Cảm giác này thực sự rất mới lạ với Yin, nên cậu ta cực kỳ trân trọng nó. Giờ đây, khi nó đã mất đi, cậu ta lại ra sức níu kéo, dù biết rõ rằng cánh tay phải này mang ý nghĩa gì.
"Tôi cảm thấy bản thân muốn trở thành một anh hùng, một biểu tượng hệt như Chu Nhật Nam. Có thể đến lúc đó, tôi sẽ tìm thấy được mục đích của riêng mình."
Ánh mắt của Yin vào lúc này đã sáng hơn hẳn, thậm chí chúng còn đang lấp lánh tựa những đồng vàng – không, còn hơn thế nữa, tựa như những kho báu chưa từng được khám phá.
Ngay lúc này, thời gian đếm ngược cuối cùng cũng đã kết thúc. Bảy mươi hai cột sáng khổng lồ, tương ứng với 72 trụ, cũng xuất hiện khắp thế giới. Các trụ cũng dần lơ lửng lên thông qua các cột sáng đó, hệt như muốn nhờ chúng để trở về nơi ban đầu mà chúng thực sự thuộc về. Thấy vậy, San'ya cũng lấy ra từ trong túi áo một đồng xu rồi búng về phía Yin. Theo phản xạ, Yin ngay lập tức bắt được nó bằng cánh tay trái của mình. Như hiểu được tâm ý của San'ya, nhân lúc quá trình 72 trụ đang dần trôi nổi bên trong các cột sáng chưa kết thúc, Yin búng đồng xu vừa nãy lên. Thời gian vào lúc này như chậm lại. Tốc độ của các trụ đồng bộ với tốc độ quay và rơi xuống của đồng xu trong không khí. Ngay khi quá trình này kết thúc, các cột sáng nổ tung thành những làn sóng lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trên hành tinh. Đồng xu lúc nãy cũng hóa thành một lá bài được Yin cầm trên tay.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn bản chuyển ngữ này, và mọi quyền sở hữu trí tuệ đều thuộc về chúng tôi.