Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 311: Chiếc bánh.

Sau khi lão Verlaine bị Friedrich đẩy sang linh giới và bỏ mạng do ba vật cấm sụp đổ, tạo ra một khoảng trống không gian nuốt chửng mọi thứ xung quanh, phe bên này cũng mất một lúc mới xử lý xong tàn cuộc.

Hiện tại, thi thể nằm la liệt trên mặt đất. Không thể nói đây là một cuộc chiến một chiều, bởi lực lượng luyến giả của hải thần quả thực vô cùng mạnh mẽ.

Đặc biệt, đây còn là tổng bộ của Giáo hội Cuồng phong và Bão tố, dù chỉ là đội tiên phong, nhưng các siêu phàm giả cấp thấp của họ đều vô cùng lợi hại.

Con đường Thánh Tự A, ở cấp bậc Angler Rank 9, cho phép cường hóa thể chất một lần. Khi đạt đến Rank 8, năng lực siêu phàm này tiếp tục phát triển cùng với "Câu Đài" và bổ sung thêm hai năng lực siêu phàm khác từ Rank 8 Butcher, hỗ trợ đắc lực cho chiến đấu.

Trên thực tế, Giáo hội Cuồng phong và Bão tố cũng sở hữu ba con đường siêu phàm công khai dẫn đến Rank 5, tương tự như Giáo hội Mẹ Màn Đêm.

Đầu tiên là con đường Thánh Tự A, tương ứng với Thần Cuồng phong và Bão tố. Kế tiếp là con đường Thánh Tự O – Thomas dẫn dắt Aurora đi theo con đường này không phải là không có lý do.

Chỉ cần có đủ đóng góp cho giáo hội, Thomas sẽ tiếp cận một số thông tin. Dù công thức siêu phàm dược rất khó kiếm, nhưng tài liệu ghi chép về con đường Thánh Tự O tại tổng bộ lại vô cùng phong phú.

Mục đích là để các luyến giả của hải thần có thể lựa chọn con đường siêu phàm này. Bên cạnh đó, Michael cũng là một siêu phàm giả đi theo con đường Thánh Tự O.

Cuối cùng là con đường Thánh Tự D, trùng khớp với bên Giáo hội Mẹ Màn Đêm. Nếu ai nắm rõ các sự kiện ở Kỷ thứ 3, sẽ thấy điều này là hiển nhiên.

Giáo hội Mẹ Màn Đêm và Giáo hội Cuồng phong và Bão tố không phải tự nhiên lại dám để tín đồ của mình đi theo con đường siêu phàm liên kết trực tiếp với Nữ Thần Sinh Mệnh của Nhà thờ Sinh Mệnh.

Về căn bản, nền tảng của tổng bộ nhà thờ này vô cùng vững chắc, nhờ đó tạo ra những siêu phàm giả cực mạnh, dày dạn kinh nghiệm chinh chiến do Đại Quốc August đang thúc đẩy chiến tranh ngoài Biển Đỏ.

Nói chung, những siêu phàm giả từ cấp Thánh giả trở xuống của Giáo hội Cuồng phong và Bão tố đều có thân phận trong lực lượng Hải quân Hoàng gia.

Thánh Hapry cũng vậy, vì ông ta là người dẫn đội. Chỉ một số trường hợp quá già, phù hợp với việc lui về hậu trường dẫn dắt thế hệ sau như lão Verlaine cùng cặp anh em Samuel và Michael là không có tên trong danh sách này.

So với đội hình tạp nham của phái đoàn Đứa Trẻ Cuối Cùng của Tàn Tinh, thì căn bản chỉ cần một nửa quân số ở đây cũng đủ đ�� quét sạch.

Vậy nên, ngay cả khi đã được chuyển hóa thành sinh vật siêu phàm ở cấp thấp và trung cấp, cả hai bên vẫn chiến đấu giằng co.

Đương nhiên, cuối cùng phái đoàn vẫn sẽ thắng, nhưng thương vong sẽ rất lớn.

Ngay cả khi Friedrich một mình cân ba kẻ dẫn đầu, cùng việc tiết lộ tri thức cấm kỵ khiến các luyến giả của hải thần rơi vào trạng thái tinh thần sụp đổ, thì các tín đồ vẫn cần thêm chút thời gian để giải quyết dứt điểm.

Lúc này, cơ thể của Friedrich cùng các tín đồ đã khôi phục lại nguyên trạng, dù sao họ cũng không phải thực sự rèn luyện ra hình thái sinh vật siêu phàm.

Nhờ sương máu kia cùng một chút dẫn dắt của thần, họ mới có thể sau khi chuyển hóa thành thể ô nhiễm, lấy lại ý thức.

Chỉ là, muốn duy trì, họ vẫn cần phải tiếp tục hấp thụ thêm sương máu. Hiện tại, những kẻ chết vì vòm lửa vẫn tiếp tục tăng, nên lượng sương máu phản hồi cũng dày đặc hơn nhiều.

Nhưng không thể vì nhiều mà hoang phí vô độ, đặc biệt là khi vật chứa cũng cần một lượng sương máu cực kỳ lớn để tiếp tục cải tạo cơ thể.

“Tư tế Friedrich, mọi chuyện đã được xử lý đâu vào đấy rồi ạ. Những kẻ đột nhập lần này, ngoại trừ hai siêu phàm giả Rank 5 cùng lão già ngài đích thân ra tay, đều đã có mặt ở đây cả.”

Đương nhiên, ý ở đây là số lượng thi thể đã trùng khớp với những kẻ đột nhập đến được đây, dù sao thì họ ngay từ đầu đã chẳng có ý định giữ lại người sống.

Trường hợp của Aurora Gissak thì có hơi đặc thù, dù sao chuyện thần linh giáng lâm vẫn cần tính đến kinh tế.

Thánh chiến đến cuối cùng vẫn cần tài lực gánh vác. Căn cơ của phái đoàn sau vụ việc trước kia vốn đã không còn vững vàng như trước, nên càng phải coi trọng nguồn tài lực này.

“Phía chúng ta thì như thế nào?”

Trên thực tế, Friedrich hỏi câu này không phải vì cảm giác tội lỗi hay hối tiếc cho sự hy sinh của các tín đồ.

Thứ khiến Friedrich quan tâm là thông số mà thôi. Từ lượng tín đồ bỏ mình, ông ta sẽ có cái nhìn trực quan hơn về cuộc chiến vừa rồi để soạn thảo báo cáo.

Nói gì thì nói, ngay đến cả bản thân Friedrich cũng đã sẵn sàng cho cái chết của chính mình kể từ khi được chọn vào kế hoạch này rồi.

So với việc khóc thương cho những tín đồ đã sớm chấp nhận cái chết của bản thân và sẵn sàng tử vì đạo, Friedrich càng mong muốn những cái chết như vậy có thể mang lại nhiều giá trị nhất có thể.

Vậy nên, cũng có thể xem đó là một dạng thức tôn trọng sự hy sinh mà Friedrich dành cho các tín đồ.

“Đã có năm tín đồ phải hy sinh trong trận chiến vừa rồi thưa ngài, hai trong số họ ngã xuống trước khi lấy lại ý thức.

Nhưng chúng ta đã để hai siêu phàm giả Rank 5 chạy mất. Không biết ngài có chỉ thị nào liên quan đến chúng hay không?”

Về căn bản, hai anh em Samuel cùng Michael đã biết quá nhiều điều mà lẽ ra không nên biết, nhưng Friedrich ngay từ đầu đã chẳng đặt nặng vấn đề này.

Thứ nhất, chắc chắn sau vụ này, cao tầng của Bảy Đại Giáo hội Chính thống cũng sẽ biết thôi, biết trước hay sau cũng chẳng khác biệt lắm.

Thứ hai, tình trạng hiện tại của cặp song sinh kia đã cực kỳ thê thảm rồi. Trụ được bao lâu đã là vấn đề, chứ đừng nói đến chuyện có thể vượt qua vòm lửa để thoát khỏi đây.

Cuối cùng, nhiệm vụ của Friedrich lẫn các tín đồ là giữ vững nơi này cho đến khi nghi lễ thỉnh thần kết thúc và thần giáng lâm.

“Không cần thiết. Chúng ta chỉ cần làm tốt phần việc của mình là được rồi. Hơn nữa, dù cho chúng có may mắn sống sót qua vụ này, thì những thông tin mà chúng mang về cũng chẳng còn mấy ý nghĩa nữa.”

Tầm nhìn của Friedrich rất rõ ràng. Ông ta biết bản thân nên làm gì và phải làm gì trong tình cảnh này.

Việc cử tín đồ đi xác nhận về cái chết của cặp song sinh kia thực sự không đáng, vì họ cũng vừa mất năm người và cần duy trì lực lượng trong trường hợp có đội xâm nhập thứ hai đến được đây.

“Còn về tình hình trên kia thì sao ạ? Chúng ta có cần hành động gì không?”

Trước câu hỏi dạng như thế này, Friedrich cũng không có gì phải suy ngẫm quá nhiều, dù đúng là tình hình trên kia đã phức tạp quá mức rồi.

Họ ở dưới này không nắm bắt được chuyện gì đã xảy ra trên kia, và chính vì không biết nên đối với Friedrich, đây đã trở thành một chủ đề phức tạp.

Chỉ là, sau một hồi suy nghĩ, Friedrich cũng quyết định từ bỏ những lập luận ngoài lề trước đó của bản thân và chỉ quay sang tín đồ vừa hỏi rồi nói:

“Không cần thiết. Nếu Cố vấn Vlad không trụ nổi, thì vừa nãy đám kẻ xâm nhập kia dẫn đội sẽ không chỉ đơn giản là một tiệm cận Rank 5 cùng hai Rank 5.

Điều này cũng chứng minh Cố vấn Vlad có đầy đủ khả năng để giữ chân cả hai Thánh giả cùng một lúc, và các ngươi cũng chẳng cần quan tâm đến ông ta đâu.”

Thủ đoạn chạy trốn và bảo toàn mạng sống của Cố vấn Vlad thuộc loại cực kỳ xuất sắc, ngay cả so với phần đông các Thánh giả.

“Nếu Cố vấn Vlad muốn, hai Thánh giả kia cũng chẳng thể bắt được ông ta đâu. Ta tin rằng cơ hội sống sót của ông ta còn cao gấp mấy chục lần chúng ta đấy.”

Nói xong những lời này, Friedrich cũng để ý tới ánh mắt khác thường của một số tín đồ. Ông chậm rãi đứng dậy, vỗ nhẹ vai của tín đồ đại diện trước mặt.

“Yên tâm đi, ta hiểu rõ tâm trạng của các ngươi hiện tại. Có phải là giết chưa đã tay đúng không? Nhưng các ngươi cũng nên nhận thức được về việc các ngươi vừa giết những kẻ nào.

Quả thật, những kẻ này đều là những siêu phàm giả cấp cao, có quy củ hơn nhiều so với phần đông các siêu phàm giả mà chúng ta có thể gặp ngoài hoang dã.

Hơn nữa, trong số các ngươi còn có một vài người giết được vượt cấp: siêu phàm giả Rank 9 giết Rank 8 hay thậm chí là cấp thấp giết trung cấp.

Có điều, những kẻ các ngươi vừa giết là quân tiên phong, là pháo hôi đi đầu cho quân tiếp viện ở đằng sau.

So với mặt bằng chung giữa các siêu phàm giả, thì chúng không thể nghi ngờ là thuộc vào nhóm hàng ngũ cao cấp.

Căn nguyên là do chúng nhận được truyền thừa cũng như căn cơ tích trữ lâu dài của Giáo hội Cuồng phong và Bão tố.

Các ngươi cũng để ý lão già Rank 6 cùng hai tên Rank 5 vừa nãy rồi đấy. Vật cấm mà chúng mang trên người, có khi phải dùng cả đầu ngón chân để tính.

Thậm chí, vì liều mạng với chúng ta mà lão già kia không tiếc tự sụp đổ ba vật cấm. Chỉ như vậy thôi là giáo đoàn chúng ta đã không sánh bằng được rồi.

Mà phía sau chúng vẫn còn quân tiếp viện, có khi là được Đại Thánh giả dẫn đội, thậm chí là quân tổng lực luôn sẵn sàng xuất phát bất cứ lúc nào từ nhà thờ.

So với chúng, chúng ta chưa là cái gì cả. Ta biết rằng các ngươi vì giết được vài tên mà máu dồn lên não, lại càng muốn chứng minh bản thân hơn.

Nhưng lúc này chưa phải là thời điểm thích hợp. Nghi lễ đã đi vào giai đoạn cuối cùng rồi, nên ta hy vọng các ngươi có thể hiểu cho quyết định của ta.

Còn về việc hỗ trợ cho Cố vấn Vlad thì thôi đi. Thánh giả không dễ chọc, nhất là với các Thánh giả có tỷ lệ chuyển hóa cao.

Thể ô nhiễm có thể đánh vượt cấp là thật, thậm chí thể ô nhiễm cấp thấp đều có thể đánh vượt cấp lên trung cấp.

Có điều, tốt hơn hết là đừng nghĩ đến chuyện thể ô nhiễm trung cấp có thể đánh lên được cao cấp. Lý do thì có rất nhiều, nhưng chủ yếu là vì thứ mà các ngươi có thì Thánh giả cũng có, thậm chí còn tốt hơn.

Chúng ta mạnh là bởi vì chúng ta dùng thân xác siêu phàm kết hợp với việc là siêu phàm giả, đi đánh với các siêu phàm giả chỉ có thân xác người phàm.

Thánh giả thì cả hai đều có, thậm chí còn tốt hơn. Họ là hàng thật, còn chúng ta chỉ có thể tính là một nửa như vậy.

Nếu như Thánh giả thực sự xông xuống đây, thì chúng ta còn có thể vận dụng ưu thế sân nhà đã chuẩn bị sẵn để đón tiếp đối phương, hoặc cùng lắm là chạy vào bên trong Thánh Hộ.

Còn nếu đánh ở một nơi nào đó khác thì căn bản không thể. Tốt hơn hết là các ngươi nên quên những tư tưởng đó đi.”

Tiếp nhận những lời nói của Friedrich xong, các tín đồ cũng yên tĩnh hơn không ít, nên Friedrich cũng không còn để tâm đến họ nữa.

Dù sao thì bất cứ ai khi mới thu được lực lượng đều sẽ cố gắng chứng minh một điều gì đó. Các tín đồ cũng không thể nào thoát được khỏi ý nghĩ này, vì dù sao thì họ cũng chỉ là người thường.

Thậm chí, bởi vì đức tin của mình mà trong khoảng thời gian qua, họ nghe không ít sự so sánh với các tôn giáo lớn mạnh hơn. Dù là Friedrich đi chăng nữa, trong lòng vẫn sinh ra một chút tự ti.

May mắn là Friedrich lý trí hơn người thường rất nhiều, nên ông ta không để bản thân bị những suy nghĩ đó quấn lấy.

Mà ngẫm lại, không phải là chính họ cũng đã và đang lợi dụng điều này để tạo ra một nguồn cung sương máu dồi dào như hiện tại hay sao?

Những kẻ tin vào những lời mê hoặc của họ ngay từ đầu đều là những kẻ có địa vị nhưng không quá cao để không khỏi nảy sinh lòng tự ti với những kẻ được sinh ra và lớn lên trong thành.

Động cơ là thứ đã có sẵn ngay từ đầu. Thứ mà họ cung cấp chẳng qua chỉ là một chút thời cơ, lực lượng để chúng thực hiện những điều mà chúng vẫn luôn vọng tưởng.

Đến cả những kẻ xuất thân từ các gia đình giàu sang phú quý, cả đời sinh sống trong vinh quang phú quý không cần lo âu, thì sao cơ chứ?

Đến cuối cùng, chúng cũng chỉ là người thường, vẫn không thể chối bỏ dục vọng mà sức mạnh, quyền lực mang lại.

Và cũng bởi vì nhận thức được, sống bên cạnh những siêu phàm giả, nên chúng lại càng vọng tưởng lực lượng siêu phàm hơn cả.

Giờ khi đã có được những gì mà bản thân luôn thèm khát, thì chúng sẽ bằng mọi giá cố gắng duy trì nó, làm lớn mạnh nó và sử dụng nó để chứng minh.

Duy trì, làm lớn mạnh bằng cách nào? Hiến tế cho vòm lửa để nhận được khói đen, hấp thụ nó vào để tiếp tục duy trì, thậm chí tăng cường và cuối cùng là đạt được.

Chứng minh bằng cách nào? Chống đối siêu phàm giả, giết chết siêu phàm giả rồi lại hiến tế cho vòm lửa, để từ đó nhận được phản hồi to lớn hơn, để tiếp tục duy trì, làm lớn mạnh bản thân.

Một vòng lặp kín hoàn hảo. Ngay từ đầu, phái đoàn chọn thủ đô này lại càng đúng, vì nơi này tụ tập nhiều thế lực siêu phàm hùng mạnh công khai nhất.

Lượng người thường tụ tập mỗi ngày cũng là lớn nhất, sự chênh lệch giữa giàu và nghèo cũng có thể thấy rõ ràng nhất.

Nhờ vậy, cứ mỗi giây mà các nhà thờ chậm trễ trong việc cố gắng ngăn chặn thảm họa này, thì có vô số sương máu tiếp tục đổ về qua các thông đạo này, quy tụ về đây để cải tạo vật chứa.

Hiện tại, vật chứa của thần đã đạt tới ngưỡng Đại Thánh giả vượt qua đại kiếp thứ năm rồi, thời gian vẫn còn hơn một giờ đồng hồ nữa.

Nếu có thể, thì sau khi nghi lễ thỉnh thần kết thúc, họ vẫn có hy vọng tiến lên Thiên Hậu. Đến lúc đó, mọi chuyện cũng đã được an bài rồi.

Ở đầu bên kia, Aurora sau khi phá cửa rồi giết chết hai người lính canh, thì đang không ngừng di chuyển theo lộ tuyến có trên tấm địa đồ trong đầu.

Việc giết chóc thì nói thẳng luôn, đây là lần đầu tiên Aurora giết chết một thứ gì đó, dù là gián tiếp hay trực tiếp như vừa rồi.

Những thú vui như đi săn, Aurora vẫn luôn cố tình né tránh, bởi vì cô ta tự hiểu rõ bản thân không phải mẫu người như vậy.

Từ trước đến nay, Aurora vẫn luôn rất hiền từ, thiện lương. Khung cảnh cô ta đỡ người đàn ông đó lên trước quảng trường Nhà thờ Mẹ Màn Đêm hoàn toàn xuất phát từ thiện tâm mà ra.

Với Aurora, cô ta chính là như vậy, đó cũng chính là lý do mà cô ta cực kỳ nổi tiếng trong thế hệ quý tộc mới của Đại Quốc August.

Danh xưng “viên Aventurine trên vương miện của Hoàng đế” cũng không phải để cho vui, nhưng chuyện Aurora vừa phải giết hai người lại là thật.

Aurora không hề viện cớ cho hành động của bản thân. Thậm chí hiện tại cô ta vẫn giữ vững tâm trí rằng bản thân đã giết người, và giết người chính là giết người, hoàn cảnh nào cũng là giết người.

Không hề có chút sự phủ nhận nào về hành động của mình hay an ủi để làm dịu tâm hồn của chính bản thân.

Bản thân Aurora biết rõ rằng đó chính là thứ mà cô ta phải đối mặt, và cũng chính cô ta đã chọn lựa như vậy khi uống vào siêu phàm dược Con đường Thánh Tự O.

Quan sát chúng sinh, quan sát mọi thứ trên đời, rồi từ đó có cái nhìn trực quan hơn về mỗi một sự kiện nhỏ nhặt cho tới lớn lao, đã và đang diễn ra dưới sự thôi thúc của các bánh răng vận mệnh.

Observer chính là như vậy, và Aurora cũng đã chọn trở thành như vậy, vì cô ta vẫn luôn quý trọng mỗi một sinh mạng nhỏ.

Chị em Layla cùng Lavy, tuy Aurora cũng có hơi bóc lột, nhưng những gì mà cô ta cho họ thực sự là quá nhiều.

Thậm chí, ngay khi biết được phần nào chân tướng của những án mạng tại vùng ngoại ô, Aurora còn trực tiếp đẩy hai chị em ra xa, cũng như hy vọng cả hai có thể rời khỏi thủ đô này.

Nhưng cũng vì thế nên Aurora vào lúc này lại càng kiên cường hơn so với những gì cô ta đã từng thể hiện ra trước đây.

Đến bản thân Aurora cũng chẳng biết lý do tại sao bản thân vẫn chưa gục ngã mà không ngừng cố gắng chạy trong hoang mang cực độ như thế này.

Đáng tiếc rằng dù có kiên cường đến bao nhiêu hay năng lực siêu phàm của Observer có tăng cường đến cỡ nào, thì Aurora vẫn bị đánh gục bởi chính những mặc cảm tội lỗi lẫn sự căm thù với chính bản thân.

Mặc cảm tội lỗi vì Aurora đã làm trái với đức tin của mình, căm thù bản thân vì cô ta nhận ra chính mình đang hèn nhát đến nhường nào.

Cầu sinh là bản chất của sinh mệnh và cũng là một trong những thứ khiến sinh mệnh càng trở nên rực rỡ hoặc xấu xí hơn bao giờ hết khi phải đối mặt với cái chết gần kề.

Đến cả một trong những bông hoa đẹp nhất như Aurora, khi đối mặt với cái chết cũng trở nên xấu xí không thể tả được.

Đến mức độ Aurora thậm chí còn chẳng dám đối mặt với bản thân vào lúc này, bởi vì mỗi lần nhìn thấy bản thân qua những vũng nước đọng, cô ta lại nhớ về khung cảnh kia.

Sự quyết tâm lẫn kiên cường trước đó đã hoàn toàn biến mất, để lại duy nhất phần bản nguyên nhất mà một cô gái nên có vào độ tuổi này.

Cơ thể Aurora co rúm lại, khép nép giữa đường. Đầu cô ta đau nhức, tâm trí của cô ta như đang vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Đúng lúc đó, đột nhiên Aurora cảm thấy có ai đó vỗ vai mình. Một bàn tay sần sùi bởi những vết chai sạn, nhưng không hiểu vì sao lại mang lại cho cô ta cảm giác an tâm đến lạ thường, khiến cô ta như tạm thời quên đi mọi chuyện và theo phản xạ quay đầu lại.

Tiếc rằng chẳng có gì ở đó cả, và một nỗi thất vọng tràn trề lại một lần nữa xâm lấn trong tâm hồn của Aurora, đi kèm với sự mặc cảm của bản thân.

Nhưng khi Aurora định một lần nữa thu mình lại để tiếp tục nằm đó dằn vặt bản thân cho đến khi ngất lịm đi, thì cô ta nhận ra rằng không biết từ lúc nào đã có một hộp bánh kem xuất hiện ở bên cạnh cô ta.

Đó là một chiếc hộp đơn giản chỉ làm bằng chất liệu giấy carton thông thường, khác xa so với những loại bánh kem được làm bởi những đầu bếp hay được mua từ những nhà hàng đồ ngọt chuyên phục vụ riêng cho các buổi dạ hội của quý bà hoặc các cuộc gặp mặt tiệc trà nhỏ.

Thứ khiến Aurora để ý nhất là trên dải ruy băng buộc chặt ở bên ngoài có đính kèm một tờ giấy. Không hiểu tại sao cô ta lại muốn đọc nó, như thể có cái gì đó đang không ngừng thôi thúc cô ta làm vậy.

Lúc này, Aurora mới cố gắng bò dậy, lê lết cơ thể đã sớm bao phủ bởi rất nhiều bụi bẩn, dù sao thì hiện tại trang phục của cô ta cũng chỉ là một bộ đồ ngủ từ hai ngày trước đó.

Để đọc được nội dung ghi trên tờ giấy kia, Aurora cố gắng một lần nữa sử dụng năng lực siêu phàm của bản thân để làm dịu cơn đau đầu cũng như sự dằn vặt đang không ngừng nghiền nát bản thân.

“Mọi thứ rất khó khăn, và sẽ càng khó khăn hơn nữa nếu như cô quyết định đi trên con đường này. Nhưng dù gì đi chăng nữa, cô từ trước đến nay vẫn luôn có những người đáng tin cậy ở bên cạnh mình.

Hãy trân trọng điều đó, dù cho có thể mọi chuyện sẽ chỉ càng tồi tệ hơn, nhưng ít ra hãy vì họ mà sống.

Dù sao thì kể cả khi cuộc đời lẫn vận mệnh có trêu ngươi chúng ta đến nhường nào đi chăng nữa, thì vẫn luôn có những người vì chúng ta mà sẵn sàng chờ đợi, có phải không?

Tôi cũng không có gì nhiều cả, hy vọng miếng bánh này sẽ khiến cô cảm thấy khá hơn và tiếp tục đi trên con đường của mình, để khi nhìn lại có thể cảm thấy tự hào về những gì mà bản thân đã làm cũng như những thành tựu đã đạt được.

Thân ái, người có thể cô chưa biết là ai nhưng chắc chắn có liên quan, W.”

Sau khi đọc xong những dòng này, đôi mắt của Aurora vẫn rất vô thần, nhưng không hiểu tại sao trong thâm tâm của cô ta đã bắt đầu ấm lên đôi chút.

‘Mình có thể đoán được phần nào chuyện Nữ sĩ Outsider đã can thiệp vào cục diện tại siêu lục địa Giffon này rồi.

Chỉ là, mọi thứ cũng thực sự quá trùng hợp, cứ như thể nữ sĩ vẫn luôn dõi theo mình, nhưng vì một lý do nào đó mà không thể nào can thiệp vào được.

Kẻ tên W này chắc là cách thức mà nữ sĩ tiếp cận vào siêu lục địa Giffon, hoặc chỉ đơn giản là một trong số đó.

Mà giờ mình phải làm gì tiếp đây? Mẹ cùng cha chắc hẳn đang mong chờ tin tức của mình, tình huống của Hina chắc cũng không sao đâu.

Không, chắc hẳn cô ấy đang đứng ngồi không yên rồi. Nhắc mới nhớ, hai ngày vừa qua mình biến mất nên ắt hẳn đống công việc đã dồn ứ đọng lại rồi.

Trở về mà phải đối mặt với đống đó thì mệt mỏi lắm. Hơn nữa, kiểu gì đám quý bà phiền phức kia cũng sẽ tới hỏi thăm.

Sắp tới sẽ phải tham dự rất nhiều tiệc trà đây, cả phía gia đình hoàng gia nữa. Thái tử luôn đánh chủ ý lên mình, nhưng luôn không có cơ hội.

Giờ mượn cớ này thì chắc cha cũng chẳng thể làm được gì cả. Thật phiền phức! Hay là mình cứ tiếp tục nằm đây chờ chết hoặc giả chết để chạy đi nơi nào đó khác để sống nhỉ?”

Không, như vậy thật vô trách nhiệm! Cả hai người mình giết vừa rồi nữa, họ tuy là tín đồ của phái đoàn Dị giáo nhưng rốt cuộc vẫn là người.

Xét về lý tưởng thì đều chỉ là vì phục vụ cho lợi ích của vị thần mà mình tin vào thôi. Sau khi trở về, mình sẽ dựng bia mộ cho họ.

Nhưng mà mình thậm chí còn chưa biết tên của cả hai. Thật phiền não mà! Tại sao mình lại vướng phải những rắc rối này cơ chứ?’”

Theo từng mạch suy nghĩ, tâm trạng của Aurora đã dần bình ổn trở lại, tuy hiện tại vẫn đi kèm với một số lời phàn nàn, nhưng ít ra cô ta tạm thời sẽ không còn dằn vặt nữa.

Đương nhiên, tâm lý của Aurora vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi những ám ảnh xoay quanh vụ việc này, nhưng ít ra cô ta đã tự cho bản thân một cơ hội.

Trong lúc vẫn đang cảm thấy phiền muộn về mọi chuyện mà bản thân sẽ phải đối mặt khi về nhà, thì trên tờ giấy đó đột nhiên xuất hiện những nội dung mới.

“P/s: Sắp tới tôi sẽ mở một nhà hàng ở địa chỉ “như này” vào ngày “như nọ”, hy vọng cô có thể có mặt vào ngày khai trương.”

Đọc được đến ngang đây, Aurora chỉ nghĩ rằng đối phương muốn nhân cơ hội này để nối tiếp bản thân với Nữ sĩ Outsider ở đầu bên kia thôi.

Cái này thì Aurora chắc chắn đi rồi, dù sao cô ta cũng nợ Nữ sĩ Outsider quá nhiều cả từ trước đó hay trong vụ hiện tại.

Trên tất cả, Aurora thực sự muốn đi. Nói thẳng ra thì cô ta cũng có chút tò mò về kẻ thân cận với Nữ sĩ Outsider tự nhận bản thân là W này.

“Ehem, đến lúc đó tôi mong là chúng ta có thể cùng nhau bàn về quỹ đ���u tư. Mà cô sẽ tới có phải không? Thực sự thì tôi đã sạch túi sau hai tuần vừa qua rồi.”

Sau khi thấy dòng kế tiếp xong, không hiểu tại sao đầu của Aurora lại đau một lần nữa. Hơn nữa, theo phong cách nói này thì có vẻ như không liên quan đến phong cách của Nữ sĩ Outsider cho lắm.

Nếu Nữ sĩ Outsider muốn mượn tiền, thì đương nhiên Aurora sẽ ngay lập tức cho luôn, thậm chí là lấy danh nghĩa của gia tộc Gissak để viết một tấm séc 9 chữ số nếu đó là những gì mà Nữ sĩ Outsider muốn.

Không biết tại sao Aurora lại cảm thấy tên W này như đang pha trò vậy. Việc này khiến cô ta tạm thời không biết nên phản ứng ra sao.

“10000 Yrog, à không, chỉ 1000, 800 Yrog gì đó thôi cũng được. Đến lúc đó tôi sẽ đích thân hậu đãi cô nên làm ơn đấy!”

Chắc chắn, chắc chắn tên W này có vấn đề rồi! Thậm chí Aurora còn thực sự cảm thấy buồn cười vì mấy thứ vặt vãnh như thế này.

Aurora cảm thấy buồn cười không phải vì bản thân tên W này, mà là vì cảm thấy khó hiểu khi bên cạnh một người thâm sâu khó lường cũng như cực kỳ uyên bác như Nữ sĩ Outsider, lại có một tên như thế này.

Cảm tưởng chiếc bánh này như là một món quà hối lộ vậy. Cứ như thế, Aurora nhanh tay mở nó ra rồi thấy được hình dạng của cái bánh ở bên trong.

Cheesecake. Loại bánh này rất được ưa chuộng bởi những tiểu quý tộc đồng trang lứa của Aurora, và cũng vì thế nên cô ta cũng đã thử qua vài lần trong các buổi xã giao.

Có điều, đây là lần đầu tiên Aurora nhìn thấy một chiếc Cheesecake đẹp như thế này, khi nó trông thật mềm mại, phúng phính.

Hơn nữa, mặt bánh cũng rất bằng phẳng. Bên cạnh còn có dao nĩa đầy đủ, và một miếng bánh đã được cắt sẵn từ trước, nên Aurora cũng muốn thử nó.

Trên là lớp kem được đánh bông lên mềm mịn trang trí thêm một chút hoa quả. Ở giữa là phần linh hồn của một cái Cheesecake dày cộm nhưng không kém phần mũm mĩm.

Bên cạnh đó, màu sắc lớp này, giữa miếng Aurora được cắt sẵn từ trước đó cùng hai mặt lộ ra, có màu sắc đôi chút khác biệt.

Theo như Aurora đoán, để làm ra cái bánh này thì tên W kia đã nghiền nhỏ một số loại như dâu tây, lọc nước cốt để lấy màu sắc cùng hương vị mà vẫn giữ được độ mịn của nó.

Dưới cùng là chút bánh để ăn kèm cho đỡ ớn. Thực sự là một chiếc Cheesecake hoàn hảo, và Aurora thực sự muốn thưởng thức nó ngay bây giờ.

Vào lúc này, Aurora đã chấp nhận phần bánh hối lộ này. Cô ta thậm chí còn đùa rằng, tùy vào độ ngon của nó thì sẽ quyết định khoản đầu tư của mình vào nhà hàng của tên W này.

Thế là Aurora dùng chiếc muỗng nhỏ để bắt đầu ăn. Chỉ với một lần chạm nhẹ, cô ta đã cảm nhận được độ đàn hồi của phần cốt phô mai và sau đó là sự mềm mại, khi chỉ cần dùng lực một chút là có thể dễ dàng xúc lên được một muỗng nhỏ.

“P/s2: À mà đừng nhắc vụ này với bà ấy. Vụ đầu tư này chỉ có tôi và cô biết thôi, được chứ? Nếu bà ấy biết tôi lỡ tiêu sạch khoản kia thì sẽ sai cô ta làm mấy trò kia mất, làm ơn!”

Vừa cho vào miệng xong thì một nội dung mới được hiện lên. Aurora trực tiếp ngớ người ra, không biết phản ứng ra sao, trong khi hai tay thì cầm lấy tờ giấy còn miệng vẫn ngậm lấy chiếc muỗng nhỏ vừa rồi.

Nói thẳng ra thì Aurora vào lúc này thực sự rất muốn gặp tên W này. Nếu chỉ nói là vì tò mò thôi cũng không đúng hoàn toàn.

Cảm giác thân cận là một thứ rất khó để miêu tả. Và cũng chỉ với vài dòng ngắn ngủi mà W đã có thể biến một Aurora quá đỗi kiệt quệ về mọi mặt, được khôi phục lại gần như hoàn toàn trong vô thức.

Khi mà Aurora vẫn đang chìm đắm trong những dòng chữ này rồi bất giác nở ra một nụ cười đi kèm với ánh mắt bình an đến lạ thường, thì đột nhiên mặt đất cũng rung chuyển.

Aurora nhanh chóng phản ứng lại, đặt đĩa đựng miếng bánh mới ăn một góc nhỏ trên tay xuống rồi tự chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Vào lúc này, Aurora đã không còn muốn chết nữa, thậm chí còn có nhiều hơn một lý do để không chết ở đây, nhưng trái với tưởng tượng của cô ta.

Tại khoảng đất cách vị trí của Aurora 2m, một thứ gì đó như một đoàn tàu đồ chơi kéo theo hai người trồi lên từ mặt đất.

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free