(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 65: Giải pháp.
"Chà chà, lứa này đến lứa khác, xem ra tình hình ở đó e là không ổn chút nào."
Vào khoảng một ngày trước, phòng tuyến núi Tam Thanh lại một lần nữa bắt được hàng loạt vật thể lạ hoạt động xung quanh tỉnh Giang Tây. Dù chỉ là khu vực rìa ngay sát tỉnh Quảng Đông nhưng vẫn cần đặc biệt chú ý.
Dù sao, việc những quần xã quái vật thay đổi vị trí sinh hoạt c��ng mang tới rất nhiều mối họa. Ví dụ như việc xuất hiện một nhóm mới mạnh hơn hoặc một nhóm cũ bành trướng lãnh địa của mình.
Việc này sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến môi trường sống của những loài yếu hơn và buộc chúng phải di cư tới những khu vực khác. Nếu không cẩn thận thì hoàn toàn có thể xảy ra một thú triều cấp B như vụ bên thành bang Samakkhi 20 năm trước.
Hiểu đơn giản thì cấp B hoàn toàn có thể dẫn tới họa diệt thành nếu như bất cẩn. Còn cấp A chính là cấp cao nhất được xếp vào hàng vô giải, nghĩa là dù có dùng bất cứ biện pháp nào cũng không thể giải quyết được.
Hoàn toàn bất lực với thảm họa đó, thảm họa cấp vô giải khác với Labyrinth cấp vô giải hay khoanh vùng màu đỏ trở lên. Bởi vì Labyrinth không có chân để chạy và những quần xã quái vật sống gần đó rất ít khi di cư sang một nơi khác.
Tính đến hiện tại thì chỉ có duy nhất 7 tiền lệ về việc quần xã quái vật tại những khu được khoanh vùng di chuyển tới vùng khác, một trong số đó là ở Bangkok 20 năm trước, thứ đã dẫn tới một thú triều được li���t vào hàng thảm họa cấp B.
Cũng chính vì điều này nên phòng tuyến núi Tam Thanh lẫn tổng bộ ở thành bang Tân Thời đều phải cực kỳ cẩn thận, nhất là khi tỉnh Quảng Đông và những khu lân cận nó đều được khoanh vùng bởi màu đen cùng đỏ.
Mức độ nguy hiểm của việc di cư từ một quần xã quái vật là cực kỳ cao, đặc biệt là với những quái vật xuất hiện từ Labyrinth thuộc khu vực khoanh vùng màu đen. Có rất nhiều lý do để dẫn tới những khu vực được khoanh vùng bởi những màu sắc khác nhau.
Ví dụ như sự xuất hiện của một quần xã hay một chủng tộc có độ nguy hại lớn, hay đơn giản hơn thì đó chính là Labyrinth khởi nguồn của lũ quái đó. Thường thì ý thứ hai đúng hơn vì bản chất của Labyrinth ngay từ đầu đã là một thứ cực kỳ nguy hiểm rồi.
Nhất là ở những Labyrinth được phân vào mã 0, những quái vật có nguồn gốc từ Labyrinth loại này thường được đánh giá là nguy hiểm nhất trong số các loại, về cơ bản là nên hạn chế can thiệp tối đa.
Darkan năm xưa một mình đã đủ quét sạch cả thế giới này rồi. Mọi vũ khí, mọi loại lực lượng đều vô hiệu trước nó. Đây chính là một dạng sức mạnh áp đảo, đây chính là thảm họa cấp A, thảm họa cấp vô giải.
Những sinh vật bước ra từ những Labyrinth cấp cao thường mạnh hơn những con cùng chủng tộc nhưng có nguồn gốc từ Labyrinth cấp thấp hơn. Đây chính là sự phân hạng và cũng là minh chứng cho nguồn gốc xuất thân của chúng.
Một quần xã bước ra từ Labyrinth được khoanh vùng màu đỏ thôi cũng đủ khiến họ phải đau đầu rồi, đừng nói chi đến loại màu đen. Nhất là khi chúng đang ngày càng di cư gần lãnh địa con người, rõ ràng đây là một mối nguy hại tiềm tàng cần phải được để mắt tới.
Cũng chính vì vậy nên việc cần phải xác nhận thông tin là điều cần thiết. Thứ nhất là để đảm bảo nguồn thông tin cho phòng tuyến núi Tam Thanh, giúp họ chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất có thể xảy ra.
Thứ hai là để tổng bộ tại thành bang Tân Thời có những đối sách từ trước cho các trường hợp khác nhau và đánh giá liệu cuộc di cư này có ảnh hưởng đến khu vực sinh sống của con người trong vòng 10 đến 20 năm tới hay không.
Kế hoạch phát triển có khi chỉ vì một cuộc di cư nhỏ mà bị đình trệ rất nhiều. Điều này cũng cho thấy rõ con người ở thời đại này yếu đến mức nào so với lũ quái vật ngoài kia. Dù đã từng rất cố gắng giãy giụa, nhưng so với kẻ mạnh thực sự thì họ vẫn chẳng là gì cả.
May mắn là những quần xã bước ra từ khu vực màu đỏ thường có xu hướng chỉ sinh hoạt trong phạm vi gần Labyrinth đó mà thôi. Theo cách hiểu đơn giản là bởi hệ sinh thái và môi trường trong Labyrinth tốt gấp nhiều lần bên ngoài.
Một phần của những chỗ tốt đó sẽ tràn lên mặt đất thông qua cổng ra vào tại tầng 1 và ảnh hưởng đến những khu vực xung quanh, nhất là bán kính 20km xung quanh cổng ra vào của Labyrinth đó.
Cũng vì thế mà những sinh vật bị trục xuất thường chọn cách sống trong khu vực bán kính 20km này thay vì ra bên ngoài. Thậm chí nếu ra được bên ngoài cũng sẽ không đi quá xa mà vẫn thường loanh quanh đó để sinh sống.
Những Labyrinth cấp thấp thường không mang tới nhiều hiệu quả như của những Labyrinth màu đỏ, màu đen. Nên những sinh v��t bị trục xuất ra ngoài lâu lâu cũng sẽ chọn cách đi tới những khu vực bên ngoài để dựng lên bầy đàn của mình.
Thứ mà con người đã càn quét được chỉ là những nhóm nhỏ như vậy. Còn khi muốn công vào một Labyrinth, họ bắt buộc phải quét sạch những quần xã sống gần đó. Chúng không chỉ mạnh hơn mà còn thông minh hơn nhiều so với những bầy đàn ở bên ngoài.
Vậy nên đừng hỏi chuyện ra lệnh chinh phạt Labyrinth khó khăn đến mức nào. Nếu chỉ riêng lũ quái bị trục xuất thôi mà con người đã phải sứt đầu mẻ trán rồi thì đám bên trong Labyrinth đơn giản là một cơn ác mộng đối với họ.
Đám này không chỉ được phát triển trong môi trường tốt hơn đám trên kia mà còn thực sự sinh sống trong những Dungeon. Nếu không phải những tầng đầu thường rất ít Dungeon, có khi họ cũng chẳng thể bảo toàn lực lượng để tiến xuống đến tầng 7.
Và kết quả về cuộc điều tra trước đó của quần xã di cư kia cũng chính là thứ đã dẫn tới câu nói có phần bất lực ở ban đầu. Lại thêm một bầy ruồi khác xuất hiện ngay khi họ vừa phải hy sinh không ít để diệt trừ nhóm trước đó.
Bầy ruồi giấm này chính là những con ruồi giấm dư thừa của Darugart, chúng mới bị trục xuất gần đây. Tuy phần nhiều đã chết trong khi cố gắng kéo theo 2 tổ chức kia nhưng vẫn còn hơn 200 con ruồi giấm thành công sống sót ra tới tận ngoài này.
Đặc biệt hơn là bầy ruồi giấm này đã trải qua trận chiến máu tanh thực sự, tức chúng mạnh hơn nhiều so với nhóm đầu tiên mà phòng tuyến núi Tam Thanh phải đối đầu. Đời sau của chúng cũng sẽ ngày càng mạnh hơn do đặc tính chọn lọc tự nhiên của loài côn trùng này.
Đương nhiên phía con người không biết được chuyện này nhưng họ biết rõ một điều nhờ vào báo cáo gần nhất của đội nghiên cứu đã ở lại để thực nghiệm trên những mẫu vật xác chết của lũ ruồi ở nhóm đầu tiên.
"Khả năng tiến hóa, điều mà lẽ ra các chủng tộc bình thường phải mất hàng triệu năm mới có thể hoàn thành, nay lại diễn ra ngay trước mắt chúng ta. Điều chúng ta đang chứng kiến chính là sự thay đổi trong cấu trúc chuỗi ARN.
Tôi phải nhấn mạnh đây là tốc độ thời gian thực, tức chuỗi ARN của chúng đang thay đổi với tốc độ mà ngay cả mắt thường của chúng ta cũng có thể nhận ra. Tuy chúng chỉ có thể sống trong 7 ngày cũng vì lý do đó nhưng mã ADN của chúng lại có thể di truyền những thay đổi này cho đời kế tiếp.
Bảy ngày sống của chúng tương đương với hàng trăm năm tiến hóa của chúng ta. Cứ như hôm nay m��i biết lửa là gì, mà ngày mai đã biết dùng nó để đốt trụi bộ lạc đối địch vậy. Vài chục đời sau đã có động cơ đốt trong đầu tiên.
Trăm đời sau, khả năng cao chúng có thể du hành đến những hệ ngân hà xa hơn trong khi chỉ mới biết về lửa hơn 1 năm về trước. Tốc độ tiến hóa này đơn giản là quá nhanh, nhanh đến mức tôi bắt đầu nghi ngờ về sự tồn tại của chính mình."
Vĩnh An vừa chiếu lên những hình ảnh về lớp chụp cắt ở những mẫu vật dưới kính hiển vi vừa giải thích cho tất cả mọi người hiểu điều mà ông muốn truyền tải. Không, những người có thể ngồi trong căn phòng này đều hiểu được những thông tin này.
Chẳng qua là Vĩnh An đang cảm thấy bản thân như phát điên rồi vậy. Những con quái vật như vậy thì loài người có thể phản kháng lại được sao? Đơn giản là không thể, cứ như thể đối phương đang từ từ bóp nghẹt họ mà họ lại chẳng thể làm gì cả.
Thật ra để có thể đạt được vị trí thành chủ như thế này thì Vĩnh An không thường bộc lộ ra những cảm xúc tiêu cực đến cực đoan như vậy đâu. Có thì cũng chỉ khi ở một mình và ông dùng thuốc lá hoặc rượu để tự trấn an mình.
Nhưng những sự kiện vừa xảy ra đã phần nào khiến tâm lý của Vĩnh An lung lay. Bình thường sẽ cần một chút thời gian để ổn định trở lại, có điều thông tin này tới quá nhanh khiến ông không còn kiềm chế được nữa.
"Ehem, ngài Vĩnh An, tôi nghĩ giờ không phải lúc để nói ra những lời tiêu cực như vậy. Trong cuộc họp này, chúng tôi chỉ ngồi ở vai trò cố vấn. Những cấp dưới của ngài, những người đã phải tự mình bảo vệ tường thành, các phòng tuyến, thậm chí là tiên phong ra tiền tuyến, vẫn đang ngồi ở đây đó.
Giờ chúng ta không nên tỏ ra yếu đuối như vậy. Tuy tôi biết là trong cái không khí nặng nề như vậy thì lời nói của tôi chưa chắc đã chạm đến tất cả, nhưng việc nghĩ ra giải pháp để đối phó với những khủng hoảng này vẫn phải được ưu tiên hàng đầu."
Nhật Nam là một người đích thân trải qua giai đoạn ấy 20 năm về trước tại thành bang Samakkhi. Thậm chí ông còn là một trong những người lính đi đầu nên ông hiểu rõ hơn ai hết cảm xúc của họ vào lúc này.
Lúc đó, không khí tuyệt vọng đã bao trùm toàn thành bang Samakkhi. Thậm chí trước cả khi địch tới thì đã có rất nhiều người chọn cách buông xuôi tất cả. Nhưng đến cuối cùng, chẳng phải Nhật Nam vẫn ngồi ở đây sao?
Chính việc Nhật Nam vẫn còn đây đã nói lên tất cả. Lịch sử đã chứng minh rằng ngay cả trong tình thế tuyệt vọng nhất, vẫn sẽ có đường sống cho kẻ dám đánh cược, chẳng qua là liệu họ có thể trở thành người như vậy hay không mà thôi.
Có điều ngay từ đầu nếu như đến cả tâm lý đánh cược mà họ cũng chẳng có thì sao mà tìm được đường sống kia trong vô vàn những cửa tử trước mặt cơ chứ? Quan trọng nhất vẫn là giữ cho cái đầu thật lạnh cũng như đưa ra những giải pháp có thể xử lý được vấn đề.
"Theo tôi nghĩ thì việc cử quân đội sang đó là chuyện không khả quan. Thứ nhất là về khoảng cách. Đến khi chúng ta tới nơi, có khi đống trứng cũng đã nở sạch rồi. Với khả năng đẻ 500 trứng của mỗi con cái, chỉ cần trong số 200 con ruồi này có được 30 đến 40 con cái thôi cũng đ�� là một thảm họa.
Chừng đó đã là 15.000 đến 20.000 con ruồi rồi. Nếu tính toán theo tỷ lệ các ấu trùng giòi có thể sống sót đến tận khi phát triển thành ruồi thì số lượng cũng phải từ 10.000 đến 13.000 là ít. Chừng đó đã gấp ít nhất 50 lần số lượng ruồi hiện tại rồi.
Chưa kể quân đội túc trực của phòng tuyến núi Tam Thanh đã bị hao tổn rất nhiều; dù có mượn thêm quân của 5-6 phòng tuyến nữa cũng không xử lý được vấn đề này. Hơn nữa, thời gian tập hợp quân cũng là một vấn đề lớn.
Rồi lương thực, các thứ khác nữa. Nếu đã định đây là một cuộc chiến dài kỳ thì phải cần ít nhất 200 tấn, nếu không thì 500 tấn lương thực. Hơn nữa, đây mới chỉ là lượng dự kiến. Duy trì lâu dài, có khi hao hết cả thành khố cũng không diệt được hết lũ ruồi.
Bởi vì chúng có thể đẻ liên tục và liên tục. Có khi chúng ta càng đánh thì số lượng lại càng tăng thêm. Vậy còn những điểm phòng tuyến được cắt cử quân để thực hiện chiến dịch này thì sao? Đơn giản là quá nhiều rủi ro trong khi chúng ta cái gì cũng thiếu.
Từ nhân l���c có thể sử dụng, quân lương, cho đến thiết bị và cơ sở đi kèm. Để huy động được những vũ khí có tính hiệu quả hơn cho những cuộc chiến dài kỳ thì chi phí bỏ ra cũng không phải con số ít ỏi gì.
Thêm vào đó, chúng có thể bị lũ ruồi phá hủy hoặc thậm chí lũ ruồi còn học cách sử dụng chúng. Các vị chắc cũng nghe ngài Vĩnh An nói rồi nhỉ? Hơn một năm của chúng bằng cả triệu năm tiến hóa của chúng ta rồi.
Ngoài ra còn nhiều vấn đề khác nữa, nhưng tôi dám chắc rằng tấn công chủ động không phải là một phương án hay. Đồng ý là nếu để lâu dài, chúng ta sẽ chẳng còn bất cứ quyền kiểm soát nào nữa, nhưng rủi ro quá lớn.
Các vị hãy thử tưởng tượng nếu liều cả thành bang Tân Thời này mà lũ ruồi vẫn còn sống thì sao? Chúng sẽ tiến hóa đến mức nào khi liên tục chiến đấu qua các đời? Chúng sẽ sinh sản đến mức nào khi dùng xác chết của chúng ta để nuôi dưỡng lũ giòi?
Đơn giản là không thể khống chế được nữa rồi. Ba thành bang lân cận là Thành Đô, Tân Bắc Kinh và Samakkhi đến lúc đó chỉ còn nước nằm chờ chết m��t cách thụ động. Tốt nhất là vẫn nên tìm một cách khác."
Một trong những đại diện khác đến từ thành bang Samakkhi bên cạnh Vĩnh An, cô Phoiphailin, người gốc Lào cũ. Những điều mà cô vừa nêu ra đơn giản là hoàn toàn chính xác, chủ động tấn công vào lúc này đơn giản là hành động ngu xuẩn nhất.
"Hơn nữa, chúng ta cũng nên tránh làm kinh động đến các tộc đàn khác trong khu vực đó. Nếu chúng coi chúng ta là khởi nguồn của mọi chuyện thì nguy cơ dẫn tới một thú triều cấp C trở lên là hoàn toàn có thể xảy ra."
Người đưa ra ý kiến là Rahud của thành bang Thành Đô. Ông là người gốc Ấn Độ và cũng là một trong bốn đại diện của thành bang Thành Đô đến Tân Thời trong chuyến viếng thăm lần này, chỉ là không biết nên coi đó là một chuyến đi thành công hay ngược lại.
"Nhưng chúng ta cũng không thể cứ để mặc như vậy được, đúng không?"
"Đúng vậy, ngài Vĩnh An, đó cũng chính là vấn đề mà chúng ta cần phải giải quyết. Đây là một mối nguy hại rất lớn. Lũ ruồi thường sẽ phát triển rất nhanh nên chẳng mấy chốc số lượng của chúng có thể phát triển đến hàng triệu con.
Trong lúc đó thì chắc chắn sẽ có một lượng không nhỏ chọn tách đàn, hoặc kinh khủng hơn là chúng phát hiện ra chúng ta rồi quyết định coi chúng ta như là thực phẩm dùng để nuôi dưỡng đời sau của chúng.
Nhưng khác với nhóm trước đó là quyết định xuôi theo hướng Đông Bắc, nhóm này lại chọn định cư gần những tộc đàn bị trục xuất khác, có nghĩa là chúng cũng muốn tiến vào khu vực bên trong kia để phát triển.
Việc di cư tới bên ngoài này chỉ là tạm thời mà thôi. Chẳng mấy chốc chúng sẽ có đủ lực lượng để công vào đến bên trong. Đương nhiên chúng ta cũng không thể để mọi thứ tự nhiên diễn ra như vậy được, nó khiến chúng ta sẽ mất hoàn toàn khả năng khống chế trong vụ này. Nó sẽ là thảm họa nếu có biến số xảy ra."
"Vậy ý của ngài Ji-Hu là muốn thông qua các tộc đàn lân cận để diệt trừ nhóm ruồi này?"
"Tuy có hơi phụ thuộc quá nhưng về căn bản thì đó là ý của tôi. Nếu chúng biết về khả năng của lũ ruồi, chúng sẽ chọn diệt trừ kẻ mới đến mang dã tâm không lường này mà thôi. Việc chúng ta cần làm chính là giúp chúng hiểu rõ được tình hình nguy cấp hiện tại."
"Không thể nào! Ngài định mượn tay lũ quái vật để đánh chính chúng hay sao!?"
Kẻ lên tiếng là đại diện khác của thành bang Thành Đô. Nhìn trang phục cũng như phong cách thì có vẻ như ông ta là một nhà sư theo đạo Phật. Thật ra chẳng riêng gì ông ta, những đại diện khác cũng cảm thấy giải pháp này ẩn chứa quá nhiều rủi ro.
"Tôi biết mối lo của các vị, nhưng đó là cách duy nhất để giảm thiểu thiệt hại mà vẫn đủ khả năng diệt trừ lũ ruồi."
Ji-Hu vừa nói xong thì tiếng xì xào cũng bắt đầu vang lên không ngớt. Có vẻ như không mấy ai thực sự chú trọng đến ý kiến này. Nhưng đúng lúc đó thì nhiệt độ căn phòng này lập tức giảm xuống đến mức khiến tất cả đều cảm thấy lạnh buốt mà phản ứng lại.
"Cứ bàn mãi không phải là một ý kiến hay. Hơn nữa, liều thử một lần cũng chẳng sao cả. Cứ phái ra một đội cảm tử đi. Nếu không thuyết phục được, cùng lắm chỉ hy sinh đội đó trong khi những thông tin khác không bị lộ ra.
Nhưng chỉ cần thông tin đó được khắc ghi trong tâm trí các tộc đàn xung quanh đó, chúng chắc chắn sẽ cảm thấy ngờ vực rồi đi tìm hiểu. Đến lúc đó thì chúng ta đã thành công quá nửa rồi, chỉ cần chờ đợi kết quả sau cùng là được."
Nói không ngoa, kẻ mạnh nhất trong căn phòng này chính là ông ta, thậm chí có khi là cả khu vực Nam Á. Bởi ông là người duy nhất đạt tới 40% tiến độ của một trụ cấp bậc cao nhất như trụ của Baal.
Có thể lời nói của Ji-Hu không thể ảnh hưởng đến những người khác nhưng Nhật Nam thì lại khác. Hiệu quả từ lời nói của ông đã khiến tất cả phải một lần nữa im lặng và tiếp tục suy ngẫm về tính khả thi của phương án vừa rồi.
"Để đảm bảo hơn thì tôi sẽ đích thân đi, các vị cảm thấy như thế nào?"
"Nhật Nam! Đừng tùy tiện như vậy."
Những người phản ứng đầu tiên không ai khác ngoài những đại diện khác của thành bang Samakkhi.
"Đúng vậy, mạng sống của ngài rất quan trọng, chúng ta không thể đánh cược nó được. Tốt nhất vẫn nên cử một đội đi, đây đã là sự nhượng bộ cao nhất của chúng tôi rồi."
Nhật Nam thực sự rất quan trọng với thành bang Samakkhi, chỉ là vì tính cách tùy tiện thái quá của mình nên ông ta thường chọn cách phiêu bạc ở bên ngoài với tư cách là một tiên phong trên tiền tuyến hơn là phải ở lại trong thành và nghe theo đám lão già này.
"Các ngươi buồn cười thật đấy, cứ như ta nợ thành bang Samakkhi điều gì đó, có phải không quý cô Phoiphailin?"
Phoiphailin chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào Nhật Nam. Bản tính tùy tiện và không hề e ngại thể hiện nó này quả đúng là của một hệ cường hóa. Với cô ta thì tên khốn này chẳng khác gì ngày xưa là bao. Có điều hắn nói đúng.
Hắn, Nhật Nam chẳng còn nợ thành bang Samakkhi bất cứ thứ gì nữa cả. Tất cả mọi món nợ trách nhiệm cùng nghĩa vụ mà hắn và gia đình hắn phải gánh chịu đã sớm được trả hết từ 20 năm về trước. Kết hợp với bản tính tùy tiện này, đó chính là lý do hắn được gọi là Spear Fall From Heaven.
Cũng vì đã chẳng còn nợ ai bất cứ điều gì nữa cả nên đám lão già kia chẳng thể nào bắt ép Nhật Nam làm bất cứ điều gì, bởi với người dân sống sót trong giai đoạn ấy, hắn chính là anh hùng và cũng là vị thần duy nhất của Samakkhi.
Tuy Nhật Nam thường chỉ phiêu bạc ở bên ngoài nhưng những đóng góp của hắn trong quá trình khai hoang và thu thập thông tin vẫn còn đó. Phoiphailin cũng chưa bao giờ hối hận vì đã yêu hắn vào năm đó.
Có thể ở bên cạnh một anh hùng như bước ra từ truyện cổ tích như Nhật Nam đơn giản là ước mơ của mọi cô gái. Đương nhiên Phoiphailin cũng từng có giai đoạn oán hận hắn vì đã chọn người phụ nữ khác thay vì cô.
Nếu Nhật Nam chọn một cô gái gốc thuần Việt, Phoiphailin có thể hiểu được, vì đó là ý của cả dân tộc Kinh. Nhưng hắn lại chọn một cô gái có xuất thân thậm chí còn không phải thuần huyết, cũng chẳng có chút huyết mạch nào liên quan tới người Kinh hay có địa vị gì.
Chỉ đơn giản là người con gái mà Nhật Nam yêu và muốn dùng cả tính mạng để bảo vệ. Sau này, Phoiphailin có chút ghen tỵ với hắn vì hắn đủ mạnh, đủ địa vị để tự quyết và bịt miệng bất cứ kẻ nào dám lên tiếng.
Còn Phoiphailin thì phải theo kế hoạch dự kiến, lấy một người đàn ông thuần huyết trong cộng đồng của mình. Đến tầm tuổi này, cô cũng dần như những người khác, ngưỡng mộ huyền thoại về người đàn ông này.
"Nếu đó là ý của ngài Nhật Nam, vậy cứ thế mà làm."
"Quý cô Phoiphailin!"
Ba đại diện còn lại của thành bang Samakkhi lập tức phản ứng, nhưng cuối cùng vẫn phải bất lực ngồi xuống vì ánh mắt đe dọa của Phoiphailin. Về địa vị thực tế, cô chính là thành chủ đời sau.
Một người như Nhật Nam có mặt trong đoàn này cũng là để đi theo bảo vệ Phoiphailin mà thôi. Nếu không phải cả hai bên có quan hệ bạn bè tốt cũng như cơ hội đến thành bang khác hiếm hoi như thế này, chắc Nhật Nam giờ vẫn đang ở một xó nào đó tại phía Nam.
"Nhưng tôi vẫn nhắc nhở ngài là ngài rất quan trọng đối với thành bang Samakkhi. Hơn cả vợ ngài gần đây có than vãn chuyện ngài ít khi về nhà, viện đủ lý do nghĩa vụ, nhiệm vụ tiên phong này nọ đấy."
Thật ra thì Nhật Nam đúng là thường đặt mình vào hoàn cảnh nguy hiểm thật, nhưng những lời giới thiệu về trọng trách mà hắn từng nói với Vĩnh An và Ji-Hu thật ra quá nửa là giả. Tuy nhiên, quan trọng nhất là cả ba vẫn là bạn, phải không?
"Ehem, quý cô Phoiphailin đừng lôi chuyện đời tư vào những chuyện đại sự như này được không?"
Phoiphailin dùng ánh mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Nhật Nam đang tỏ ra bối rối về chuyện gia đình, rồi thở dài nói.
"Haiz, vậy ngài muốn làm gì thì làm. Đừng để tôi phải nhặt xác ngài về cho cô bạn thân là được rồi. Cả quý tử nhà ngài nữa, chưa tốt nghiệp mà đã tạo ra không ít phiền phức cho tôi đấy."
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.