Trùng Sinh Ta Trở Thành Hỗ Trợ Viên Bí Ẩn - Chương 10: Chapter 10: Người giỏi nhất!
Tóm lại cái tên trung tâm hỗ trợ viên đã gây ấn tượng với nhỏ.
Do chiếc kính Vm này cô bé "mượn" được từ chỗ anh trai nên có tích hợp sẵn hệ thống của trung tâm.
Chỉ cần vài thao tắc đơn giản đã có thể vào được.
Bởi anh trai của cô bé không có quyền truy cập quyền quản lý nên hệ thống trung tâm chỉ hiện thị mỗi mục nạp tiền, danh sách hỗ trợ viên phân theo cấp độ và phần tư vấn hỗ trợ.
"Tư vấn hỗ trợ? Là người hiểu biết nhiều sao?..." Cô bé ngây thơ dường vẫn chưa hiểu chính xác ý nghĩa của mục này.
Nhóc con cười khúc kích lập tức dùng ý nghĩ truy cập vào mục tư vấn.
Không mất bao lâu, liền nghe được tiếng nói dịu dàng trong trẻo phát ra từ phần loa gần gọng kính.
"Chào bạn, không biết bạn đang gặp khó khăn trong chuyện gì?"
Cô bé nghe thấy có người đáp, ánh mắt cô bé loé lên, giọng bỗng cao vút có phần không kiềm chế được.
"Chị...chị rất hiểu biết về quái thú phải không ạ?"
Trẻ con?...Nữ nhân viên ở trung tâm nghe thấy giọng nói non nớt của khách hàng bỗng cảm thấy có chút hoang mang.
Không biết một cô bé vào trung tâm hỗ trợ viên cần tư vấn chuyện gì?
Tuy nhiên, với sự chuyên nghiệp vốn có, cô không lập tức tắt cuộc gọi. Chỉ cần là khách hàng, cô luôn giữ thái độ lịch sự và hỗ trợ tận tình.
"Em muốn tìm một người am hiểm về quái thú sao?"
Cô bé nghe vậy, gật đầu liên tục. Mặc dù đây không phải cuộc gọi video. Lời nói không giấu nổi sự vui vẻ.
"Đúng ạ! Em muốn nhờ chị tư vấn!"
Dễ thương ghê...Nữ nhân viên chỉ nghe vài câu liền hiểu vấn đề, biết là cô bé đã hiểu sai ý nghĩa của mục tư vấn.
Cô nén cười, dịu dàng hỏi tiếp.
"Thế em năm nay bao nhiêu tuổi? Chị phải biết tuổi mới tư vấn chính xác được cho em."
Bị hỏi tuổi, nàng công chúa hắc ám có hơi ngơ ngác, không biết tuổi có liên quan gì đến quái thú. Nhưng vì sự ngưỡng mộ lan tràn với chị gái kia nên cô bé liền thật thà đáp.
"Chín tuổi ạ!"
Thì ra đang đi học cấp một...Chẳng lẽ vì ở trường giao bài tập có liên quan tới quái thú nên cô bé muốn vào trung tâm nhờ tư vấn...Thông minh thật...Nữ nhân viên nhớ rằng khoảng một năm trước, trong chương trình học đã xuất hiện môn học mới có liên quan tới quái thú.
Đối với cấp một phương pháp dạy vẫn khá nhẹ nhàng, giống như kiểu cho trẻ em xem thế giới động vật vậy.
Nữ nhân viên đại khái có suy đoán như vậy, cô liền cười nói.
"Vậy em hãy sang mục hỗ trợ viên, ở đó có rất nhiều người hiểu về quái thú."
Cô suy nghĩ một lát liền đưa ra thêm lời khuyên.
"Em có thể thuê hỗ trợ viên cấp G, họ cũng rất giỏi đó!" Nữ nhân viên khuyên như vậy vì cho rằng kiến thức của hỗ trợ viên cấp G tương đối phù hợp với yêu cầu tìm hiểu của cô bé, thuê cấp cao hơn khó tránh khỏi việc phát hiện ra vài điều đáng sợ khác, dẫn đến khả năng sinh ra ám ảnh tâm lý.
Đồng thời, nữ nhân viên cũng muốn giúp cô bé tiết kiệm tiền. Trung bình thuê một hỗ trợ viên cấp G chỉ mất mấy trăm ceo, giá tương đối phù hợp với gia đình bình thường.
Cô bé vừa nghe nói có người giỏi hơn liền không muốn ở lại đây nữa, vội vàng đáp.
"Vậy em sẽ đi xem thử, cảm ơn chị ạ!"
Quay trở lại giao diện, cô nhóc không do dự lập tức chọn mục hỗ trợ viên. Các chữ cái S, A, B, C, D, E, F, G lập tức hiện ra trước mặt.
Cô bé nhớ lại lời của chị gái kia liền dứt khoát chọn G.
Ngay lập tức, trước mắt cô bé hiện ra cả hàng dài danh sách hỗ trợ viên, nhìn đến hoa cả mắt.
"Sao lại nhiều như vậy?"Cô bé gãi đầu, vô cùng hoang mang không biết nên chọn ai. Lúc đó, chị gái kia chỉ bảo qua cấp G là có thể thấy hỗ trợ viên giỏi, nhưng lại không nói ai là người giỏi nhất.
Cô bé vốn định quay lại hỏi chị nhân viên, nhưng khi nhìn thấy những con số ở dưới tên của người đăng ký, đôi mắt liền sáng lên.
Chẳng lẽ người có số lớn nhất là giỏi nhất?...Cô cong môi, cằm hơi hếch lên, cảm thấy bản thân thật thông mình.
Mất vài phút để tra cứu giá tiền, lúc này trên mắt kính hiện lên một tài khoản tên "Mạc", trị số 2000 ceo.
Đây là người có con số cao nhất trong tất cả những người cấp G.
Cô nhóc chẳng buồn xem con số đó có ý nghĩa gì, nhắm thẳng vào nút "Thuê" mà chọn.
Ngay lập tức điện thoại của ai đó vang lên thông báo.
- 2000 ceo.
...
Thành phố G, khu công nghiệp.
Trong lúc Kiều Mạc đang tập luyện, điện thoại bỗng rung lên, thông báo nhận được 2000 ceo.
Điều này chính tỏ đã có người thuê.
"Không ngờ lại nhanh như vậy."
Kiều Mạc cảm khái một câu, kết thúc buổi luyện tập.
Hắn bật dậy, vơ chiếc khăn ở bàn lau người. Ngồi phắt xuống ghế, hắn mở điện thoại với nụ cười không thể giấu được.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
Cô bé còn chưa kịp lên tiếng bên cạnh tai đã vang lên giọng nam trẻ tuổi.
"Không biết ngài muốn tiêu diệt loại quái thú nào?"
Người này thật chuyên nghiệp, vừa mới bắt đầu đã muốn bắt quái thú rồi.
..Nghe được lời bá đạo này, cô bé thầm khẳng định đây nhất định là người giỏi nhất.
Nhưng cô bé vẫn muốn xác nhận lại lần nữa, liền hỏi.
"Anh biết hết mọi thứ về quái thú sao?"
Giọng nói non nớt vừa cất lên, Kiều Mạc ở thành phố G bỗng ngơ ngác, ánh mắt nhìn chăm chú vào điện thoại đến ngây ngốc, không ngờ người thuê lại là một cô nhóc.
Hắn day day thái dương miễn cưỡng trả lời.
"Đúng vậy."
Vốn đang vui mừng vì có người thuê, vậy mà lại là một đứa nhóc. Kiều Mạc tự nhủ nếu cô bé này chỉ yêu cầu những chuyện đơn giản hắn sẽ trả lại tiền.
Câu trả lời vừa dứt, trên màn hình Kiều Mạc đã hiện yêu cầu gọi video.
Kiều Mạc không chấp nhận ngay mà âm thầm hỏi hệ thống.
"Không gian ảo có thể giúp ta che giấu khuôn mặt không?"
Tiếng đáp máy móc lạnh lẽo vang lên.
"Không thể."
Kiều Mạc gật đầu tỏ ý đã hiểu, không gian ảo chỉ có thể giúp hắn che thông tin trên mạng một cách bị động, còn việc hắn cố tình để lộ ra thì không cách nào che dấu được.
Hiểu rõ vấn đề, hắn liền đứng dậy đi về phía tủ lấy đồ.
Kiều Mạc khoác áo đen, kéo khẩu trang che nửa khuôn mặt rồi đeo thêm cặp kính đen.
Làm xong thủ tục cá nhân, hắn đi tới từng góc phòng đóng kín cửa sổ, kéo rèm che đi ánh sáng.
Bóng tối làm cho căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ thường.
Chỉ có duy nhất chiếc điện thoại phát sáng, không ngừng vang lên tiếng nói.
"Anh đâu rồi?"
"Chẳng lẽ mất kết nối rồi?"
"Hình như vẫn còn mà."
...
Kiều Mạc ngồi vào bàn, cầm điện thoại lên mới xác nhận gọi video.
Trên màn hình của hắn hiện lên hình ảnh bức tường hồng treo đầy ảnh quái thú với một cô bé mặc đồ đen, trông có chút khác người.
Màn hình trước kính Vm của cô bé cũng đồng thời hiện lên khung cảnh tăm tối với một người đàn ông mặc đồ đen che kín mặt, trông như phần tử xã hội đen.
Cả hai nhìn hình ảnh của đối phương nhất thời im lặng, bầu không khí dần trở nên kỳ quái.
Cô bé thấy Kiều Mạc mặc đồ đen, lại thích ở trong bóng tối.
Cặp mắt đen to tròn bỗng mở lớn như muốn phát sáng. Sự cuồng nhiệt trong ánh mắt kia dường như nói lên tất cả.
Cô bé đã tìm thấy đồng bọn của mình!
Ngoài gia đình và vệ sĩ, mỗi lần mặc bộ đồ đen xì đến trường cô bé đều phải chịu những ánh nhìn kì thị. Ánh mắt dè trừng, sợ hãi như thể đang nhìn sinh vật lạ vậy.
Cùng với cái sở thích sưu tầm mô hình, tranh ảnh quái thú kỳ quặc của bé khiến cho các bạn lảnh tránh, không muốn đến gần.
Nhưng cô bé cũng chẳng quan tâm, bé cảm thấy mấy đứa bạn cùng lớp căn bản không hiểu được sự tinh túy của bóng tối.
Vậy mà bây giờ, một người được cho là giỏi nhất trong lĩnh vực quái thú lại có cùng sở thích với bé.
Điều đó chẳng phải đã chứng minh được rằng chỉ có thấu hiểu tinh túy của bóng tối mới là người bình thường sao!
Ps: Rõ ràng tôi tự nghĩ ra, tự viết. Nhưng bằng cách nào đấy tôi bị chính câu truyện của mình khai sáng tâm trí. "Bóng tối" muôn năm!
Coi mình là thần tượng sao...Kiều Mạc cảm nhận được ánh mắt phấn khích của cô bé chỉ thấy vô cùng khó hiểu.
Lần đầu gặp nhau sao có thể sinh ra loại cảm xúc đó được.
Mặc dù đã che kín mặt nhưng bị nhìn như vậy cũng có chút chột dạ. Hắn đưa tay lên trước khẩu trang, cố "khụ" ra một tiếng rồi hỏi.
"Nhóc tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi."
Sau khi bình tĩnh lại, Kiều Mạc mới tập trung quan sát.
Đầu tiên có thể thấy được gia cảnh của bé gái này cực kỳ tốt, hắn có thể yên tâm nhận tiền.
Ps: Đoạn này main mất trí nhớ!
Từ bài trí cho đến vật dụng tất cả đều là hàng đắt tiền. Hắn liếc mắt một cái là có thể nhận ra đâu là hàng vỉa hè đâu là hàng chất lượng. Bởi kiếp trước hắn cũng từng là phú hào, rất quen thuộc với mấy đồ xa xỉ như thế này.
Cô bé dường như đã coi Kiều Mạc là bạn nên liền vui vẻ trả lời.
"Em tên là Evil, chín tuổi!"
Ps: Ở chương đầu, tôi có nhắc đến cuộc đại di dân. Để dễ viết truyện và vẫn giữ được sự phong phú các nhân vật, tôi đã đặt bối cảnh theo hướng hoà nhập văn hoá. Cho nên khi các bạn thấy những cái tên không có sự thống nhất về ngữ nghĩa cũng không cần phải thấy kỳ lạ nhé!
Kiều Mạc hơi gật thuận ý nói.
"Gọi anh Mạc là được." Hắn hơi nghiêng đầu nói tiếp.
"Muốn biết chuyện gì liên quan tới quái thú đều có thể hỏi anh."
Thật ngầu...Evil cười tít mắt, trong lòng âm thầm cảm ơn chị nhân viên đã tư vấn, ở đây thật sự có người giỏi nhất.
Cô bé lập tức cầm mấy con quái thú lần lượt giơ lên trước kính Vm, tinh nghịch hỏi.
"Chúng tên là gì vậy ạ?"
Kiều Mạc có chút khóc dở cười dở với yêu cầu dễ thương như thế. Hắn hơi nhíu mày nhìn kỹ mấy mô hình trên tay Evil, khi xác định đúng mới lên tiếng trả lời.
"Chó biến dị, gián khổng lồ, kiến sắt đen, nhộng ký sinh,..."