Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Trùng Sinh Ta Trở Thành Hỗ Trợ Viên Bí Ẩn - Chapter 9: Cô bé kỳ quặc

Dạ Y thay đồ xong, lúc mở cửa đã không còn ai bên ngoài.

Nhìn căn phòng trống trơn, cô lắc đầu vài cái, hai tay vỗ vào má để giữ tỉnh táo.

Dù không tìm được người kia nhưng điều đó không thể ảnh hưởng tới việc cô phải vượt qua được khảo nghiệm của trường.

Tuy chỉ cần trình báo cấp độ gen hiện tại là có thể được miễn khảo nghiệm nhưng cô sẽ không chủ động khai báo để lộ ra chuyện của "Mạc vô địch".

Khi sắp xếp lại suy nghĩ, cô lại cảm thấy chuyện "Mạc vô địch" đột ngột biến mất có lẽ để che giấu danh tính. Có khả năng anh ta đang bị thế lực nào đó truy đuổi.

Với suy nghĩ chắc chắn như vậy, Dạ Y cũng không cảm thấy buồn bã nữa. Cô tự thề với bản thân nhất định sẽ không nói chuyện này ra ngoài dù là người thân đi nữa.

Cô rời phòng, liền bắt xe đến trường.

Do còn sớm, Dạ Y không vội vàng đến đại sảnh. Việc đầu tiên cô muốn làm là đến phòng kiểm tra để xem tiến trình gen.

Trong căn phòng kín chật hẹp, chỉ cần vươn cánh tay là có thể chạm tới giới hạn. Bốn bức tưởng xung quanh đều là siêu kim loại khiến cho nơi này có một cảm giác lạnh lẽo khó tả.

Không chỉ chịu lực tốt, bốn bức tường kim loại này còn giúp căn phòng có thể ngăn cách với bên ngoài. Tránh cho những yếu tố khác ảnh hưởng quá trình quét gen.

Một tiếng "tinh" vang lên, căn phòng kim loại này bỗng toả ra ánh sáng xanh dương nhàn nhạt.

Dạ Y khẽ rùng mình, cảm giác như rơi vào không gian tăm tối. Rõ ràng không gian khép kín này khiến cô cảm thấy như đang chìm dưới đáy biển.

Trong chớp mắt, có một tia sáng xanh lục quét dọc cơ thể, lạnh lẽo như dao ánh sáng.

Không cần đợi lâu, ánh sáng xanh biến mất. Trong bức tường kim loại trước mặt cô bỗng xuất hiện biến hoá, hai con số 1 và 0 hiện rõ trước mắt.

Dạ Y mở to đôi mắt xanh, đồng tử giãn ra. Khi số 10 hiện lên trong bức tường, cả người cô run lên từng đợt.

Dù biết bản thân mạnh hơn không ít nhưng cô cũng không ngờ được bản thân đột phá lên tận cấp 10.

Chuyện này?...Dạ Y mấp máy môi mãi không phát được ra tiếng, kinh ngạc đến chết lặng.

Cho đến lúc rời khỏi phòng kiểm tra, Dạ Y vẫn như người mất hồn.

Đối với cô chuyện này thật sự quá sốc, chỉ sau một đêm có thể đột phá liền tám cấp, đến cô còn cảm thấy khó tin huống chi là người khác.

Phải biết, một người gen cấp 10 đã có đủ tư cách để làm giảng viên của một trường đại học. Nếu xét trong cộng đồng người tiến hoá, hiện tại cô đã thuộc vào nhóm người trung cấp, địa vị cao hơn không biết bao nhiêu người.

Càng nghĩ cô càng cảm thấy sợ hãi người thanh niên kia, bắt đầu nghi ngờ nhân sinh: Chẳng lẽ anh ta là người của gia tộc đỉnh cấp nào đó? Nhưng cứ đơn giản như vậy dạy mình phương pháp đó sao?

Trong lúc mơ màng, Dạ Y đã đi đến đại sảnh.

Tất cả 50 học viên đều đã tập hợp đông đủ. Trong đám đông, tên đàn anh cấp 5 hôm qua vừa thấy Dạ Y liền hùng hổ đi tới, giơ tay muốn kéo cô ra góc.

Dạ Y khẽ cau mày, môi mím chặt, lùi lại một bước tránh né, ánh mắt lạnh lẽo không giấu nổi sự chán ghét.

Tên đàn anh kia vồ hụt, có chút kinh ngạc, hắn không ngờ tốc độ của cô lại nhanh như vậy.

Vì sợ làm quá đà khiến người khác chú ý nên hắn đành nén cơn tức giận lại. Hôm qua hắn bị đứa năm nhất này cho leo cây, hắn thề nhất định phải khiến cho cô ta trả giá.

Rõ ràng rất tức giận nhưng hắn vẫn cố tỏ ra rất bình thường, nhỏ giọng nói.

"Chẳng lẽ em không muốn vào nhóm?"

Dạ Y nghe vậy khẽ nhích mép cười, dứt khoát nói.

"Không cần."

Tên kia nghe vậy hơi nhíu mày, giơ tay ngoáy lỗ tai cảm thấy bản thân nghe nhầm. Hắn lên giọng đầy ẩn ý.

"Em mới cấp 2, đi một mình rất nguy hiểm."

Giả tạo...vậy mà hôm qua mình còn định...Dạ Y cảm thấy bản thân lúc trước thật sự hồ đồ, lại có thể nảy sinh ý nghĩ ghê tởm như vậy.

Cô vừa định lớn tiến tiếng từ chối bỗng nhớ tới một chuyện.

Cô vẫn chưa quên điều kiện của "Mạc vô địch", sau khi mạnh hơn sẽ dạy cho tên này một bài học.

Vừa nghĩ tới đây, khuôn mặt Dạ Y bỗng trở nên rụt rè, nhìn trước ngó sau run rẩy nói.

"Chuyện...chuyện kia có thể để sau khi đi làm nhiệm vụ rồi làm được không?" Lúc nói ra câu này, cô gần như sắp nhịn hết nổi, muốn ói ngay tại chỗ.

Tên đàn anh kia thấy Dạ Y sợ hãi như vậy cũng không có nghi ngờ gì, trong lòng chỉ thầm chế giễu một câu: Muốn làm giá? Doạ một chút là ngoan ngay.

Hắn cảm thấy như vậy cũng tốt, để cô ta tự nguyện vẫn tốt hơn là cưỡng ép. Dù sao nếu chuyện này bị làm ầm lên cũng sẽ gây ảnh hưởng tới thành tích khảo nghiệm lần này.

Tiện đó, trong lúc làm nhiệm vụ buồn chán có người giúp hắn vui vẻ thì còn gì bằng.

Càng nghĩ càng cảm thấy hợp lý, hắn không do dự liền cười nói.

"Từ giờ chúng ta là đồng đội rồi, anh tên Doãn Bình, em có thể gọi anh là anh Bình."

Dạ Y thở phào một hơi xem như lừa được tên này, cô cong môi nở một nụ cười "thực sự" vui mừng nói.

"Em cảm ơn!"

Hai người trao đổi xong cũng vừa đúng lúc người đàn ông đầu tóc giống sư tử đi tới.

Nhậm Hoành quét mắt qua một lượt, ánh mắt vô thức dừng lại trên người một nữ sinh.

Hắn thấy dao động năng lượng trên người nữ sinh này rất mạnh, vượt xa tất cả tất cả những học viên ở đây.

Nhậm Hoành là cao thủ cấp 15, từng trải qua các giai đoạn đột phá gen nên hắn có thể xác định được nữ sinh kia đã đột phá cấp 10.

Sự thay đổi của nữ sinh này khiến hắn vô thức nhíu chặt mày, đôi mày rậm dính vào nhau trông vô cùng dữ tợn: Vì không muốn bị loại nên đã liều mình đột phá? Thiên tài sao?

Rất nhanh, đôi mày rậm dãn ra, hắn lại tiếp tục quan sát người khác. Nhậm Hoành muốn nhanh chóng hoàn thành công việc rồi báo cáo chuyện này với hiệu trưởng.

Chỉ một đêm có thể đột phá liền tám cấp, thiên tài như vậy nhất định phải được trọng tâm bồi dưỡng. Trường đã rất lâu chưa có thiên tài nào xuất hiện.

Không dài dòng, Nhậm Hoành chỉ nhắc nhở một số lưu ý khi làm nhiệm vụ rồi rời đi trong chớp mắt.

Các đội nhóm bắt đầu tách riêng ra, rồi ngồi vào xe chuyên chở của trường, tiến về địa điểm làm nhiệm vụ.

...

Thành phố G, khu công nghiệp.

Vừa đến 7 giờ, Kiều Mạc bỗng mở mắt. Do ngủ ngồi khiến người hơi mỏi, một tiếng "rắc" vang lên khi hắn xoay cổ.

Hắn vươn vai mấy cái, rồi thở dài một hơi. Sau đó vệ sinh cá nhân khoảng 10 phút.

Ngay khi vừa ngồi xuống, hắn đã nghe thấy tiếng cửa mở, giọng của Kiều Linh theo đó truyền vào.

"Anh xoá tài khoản mạng rồi à?"

Nhìn Kiều Mạc ngơ ngác không hiểu chuyên gì xảy ra, Kiều Linh liền giơ điện thoại đến trước mắt hắn.

"Anh thất tình cũng không cần phải xoá tài khoản chứ? Sau này cha mẹ muốn liên lạc với anh thì làm kiểu gì?" Giọng của cô cao lên, mang theo cả bực dọc xen lẫn một chút lo lắng khó nhận ra.

Ps: Trong truyện, tài khoản mxh là đa năng nhé, giống như tài khoản google có thể đăng nhập được vào nhiều nền tảng vậy. Đồng thời còn thay thế cho cả số điện thoại luôn. Rất là tiện lợi!

Kiều Mạc thấy những tin nhắn của hai người trước đây đều bị vô hiệu hoá, không thể xem được.

Lúc này hắn mới hiểu ra, thầm gọi hệ thống: Chuyện này có phải do ta tiếp nhận không gian ảo không?

Ngay lập tức, trong ý thức của hắn vang lên tiếng máy móc.

"Đúng vậy, không gian ảo giúp ngài bảo vệ thông tin cá nhân, đồng thời ngăn chặn truy cập trái phép."

Đúng là máy móc...Kiều Mạc cười khổ, thầm hỏi: Có thể bỏ chặn cho người gia đình của ta không?

"Có thể." Tiếng máy móc vừa dứt, bên tai Kiều Mạc đã nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Kiều Linh.

"Sao lại xem được rồi?" Vừa nói cô vừa nhìn anh trai bằng ánh mắt khó hiểu.

Kiều Mạc nhích mép cười, nhún vai tỏ vẻ vô tội.

"Chắc do máy em gặp lỗi gì đó thôi."

Kiều Linh nhìu mày, nghi vấn hỏi.

"Không phải do anh thất tình thật à?"

Con bé này...Kiều Mạc khóc dở cười dở với Kiều Linh.

"Nhìn anh xem, thấy anh giống thất tình không?"

Cô chăm chú đánh giá anh trai một lượt: Ừm...Tinh thần vẫn ổn định.

Vốn còn đang vui vì tưởng anh trai thoát được khỏi con mụ đào mỏ kia. Vậy mà tinh thần vẫn vui vẻ phơi phới như vậy.

"Chậc" Thật khó chịu...Kiều Linh tức đến nỗi đỏ bừng mặt, quay ngoắt đầu rời đi, chẳng buồn khuyên can.

Cô không quên đóng "rầm" cửa một cái cho bõ tức.

Có nói cũng chẳng nghe, phải để anh trai thối sáng mắt ra mới được...Kiều Linh vừa đi vừa hậm hực, bước chân dẫm lên sàn rõ mạnh.

"Đúng là khó chiều!" Kiều Mạc nhịn không được, cong người, cười đến đau bụng.

Hắn giơ tay lau khoé mắt, cả người ngả vào ghế ngồi thở dài.

Từ khi mất gia đình đến giờ hắn chưa từng cười thoải mái như vậy. Trong khoảnh khắc ấy, hắn đã nhận ra bản thân lại có thêm một lý do để tiếp tục cố gắng.

Ps: Viết đến đoạn này, không hiểu sao tôi đã nghĩ đến viễn cảnh main đi ở rể rồi. Các bạn thấy sao?

Kiều Mạc hít một hơi thật sâu, ép cho bản thân bình tĩnh lại, lưng duỗi thẳng.

Hắn cầm điện thoại lên, đăng nhập vào hệ thống trung tâm hỗ trợ viên. "Đi dạo" một vòng xem có người người may mắn nào thuê hắn không.

...

Thành phố C.

Trong một căn phòng rộng rãi, được trang trí đơn giản nhưng vẫn thể hiện được sự xa hoa.

Nổi bật nhất vẫn là những cái thảm, mỗi chiếc đều được in hình mèo con, đều là những con mèo có màu khác nhau. Nếu gom hết những tấm thảm lại có thể tạo thành một khung cảnh đàn mèo kỳ quái.

Kết hợp với những bức tường đều được sơn màu hồng nhạt trông vô cùng mộng mơ.

Tuy nhiên, trái với sự dễ thương đó, trên những bức tường đều treo la liệt những tấm ảnh quái thú.

Mà chủ nhân của căn phòng lại chính là cô bé ngồi trên ghế sofa đang chơi mô hình quái thú.

Cô nhóc chín tuổi này có phong cách ăn mặc có chút khác người. Trên người mặc chiếc váy công chúa đen nhánh, đầu cài nơ hình con rơi nhỏ xíu, vừa đáng yêu lại có chút kỳ lạ. Ngoài làn da trắng, từ đầu đến chân đều là màu đen, trông giống như một nàng công chúa hắc ám vậy.

Cô bé chơi mô hình một mình trong phòng thỉnh thoảng lại "hú" rồi "gào" giống như đang giả làm quái thú.

Không biết chơi qua bao lâu, cô bé bỗng cảm thấy chán, liền nhảy xuống khỏi ghế, chui xuống gầm bàn tìm kính Vm.

Vừa đeo kính lên, trước mắt kính liền hiện thông báo xác nhận kết nối thành công.

"Ồ ồ vào được rồi!" Cô bé vui vẻ hô lên một tiếng, nhưng không lập tức tìm trò chơi trên mạng. Cô bé cố nhớ lại chuyện gì đó miệng liên tục lẩm bẩm.

"Hình như pa pa bảo là ở trung tâm hỗ trợ viên có rất nhiều người hiểu về quái thú?" Cô bé ngẩn ngơ nhớ lại lúc nghe trộm cha và anh trai nói chuyện trong phòng làm việc.

Họ nói rất nhiều chuyện nhưng cô bé không hiểu, chỉ biết là câu chuyện xoay quanh trung tâm hỗ trơi viên gì đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free