Trùng Sinh Ta Trở Thành Hỗ Trợ Viên Bí Ẩn - Chapter 8: Hỗ trợ viên cấp G
Kiều Mạc trợn tròn mắt kinh hãi, hắn chỉ cần vài thao tác cơ bản đã có thể dùng tài khoản mạng xã hội để xâm nhập vào trung tâm hỗ trợ viên.
Dòng dữ liệu tên, số liệu, và cả quyền truy cập của người quản lý...tất cả đều hiện rõ ngay trước mắt.
Lúc này, Kiều Mạc mới sâu sắc hiểu được sự đáng sợ của hệ thống, đối với nó an ninh bảo mật của chính phủ như trò trẻ con vậy.
Đồng thời hắn cũng cảm thấy chán nản, nếu những gì hệ thống nói là sự thật. Vậy cả đời này hắn sẽ không thể chiến đấu được nữa.
Vốn dĩ còn có chút hy vọng, nhưng hiện tại hắn chỉ đành chấp nhận sự thật.
Tuy nhiên, Kiều Mạc cũng không vì thế mà phiền lòng. Có thể trùng sinh để gặp lại gia đình vẫn là điều hạnh phúc nhất lúc này.
Kiều Mạc thấy Dạ Y tu luyện không có vấn đề gì liền tắt cuộc gọi để tập trung nghiên cứu về hệ thống của trung tâm hỗ trợ viên.
Ở tương lai, hắn cũng biết về trung tâm này nhưng chưa từng thử dịch vụ bao giờ. Đơn giản là vì hắn là một trong những tiên phong săn giết quái thú, người chuyên tiếp xúc với các loại quái thú mới.
Kiều Mạc tự tin rằng ở nước Biên, không một ai có thể hiểu rõ về dị biến hơn hắn. Nên việc thuê hỗ trợ viên căn bản là dư thừa.
Sau một hồi tìm hiểu, Kiều Mạc đã hiểu rõ về hệ thống phát triển của trung tâm.
Không giống như chiến binh xét theo cấp độ thức tỉnh gen. Hỗ trợ viên được đánh giá theo chữ cái: G, F, E, D, C, B, A, S.
Trong đó S là cấp độ chuyên nghiệp, để lên được cấp độ này yêu cầu cần rất nhiều yếu tố. Hỗ trợ viên phải có nhiều lượt thuê, tỉ lệ sống sót của chiến binh ít nhất phải đạt 70%. Đồng thời am hiểu kỹ thuật chiến đấu, kỹ năng sinh tồn và khả năng phân tích cực mạnh.
Bởi nếu chẳng may gặp phải quái thú loại mới, khả năng phân tích mới là yếu tố quan trọng nhất để giúp chiến binh sống sót.
Ngoài hỗ trợ viên, trong trung tâm cũng có cung cấp dịch vụ AI hỗ trợ chiến đấu. Nó có thể dự đoán khả năng ra đòn của mục tiêu và thông báo nguy hiểm. Nhưng so với năng lực dự đoán tướng lai của Kiều Mạc còn kém xa.
Vì số lượng chiến binh quá đông, nên hệ thống AI chỉ có thể cung cấp cho các chiến binh tiên phong.
"Hệ thống phát triển và tăng bậc đúng là không tồi!" Kiều Mạc cảm thấy trung tâm kiểu này rất thích hợp cho những chiến binh chưa có nhiều kinh nghiệm chiến đấu.
Trong lúc chiến đấu không thể để ý hoàn cảnh xung quanh, thêm một người quan sát tầm xa đúng là không tệ, có thể cảnh báo cho chiến binh những biến đổi đột ngột ở chiến trường.
Kiều Mạc không do dự tự đăng ký cho bản thân một tài khoản cấp G.
Mặc dù với kinh nghiệm của hắn có thể đảm nhiệm cấp S. Nhưng việc đột nhiên xuất hiện một cấp S lạ mặt trong danh sách chắc chắn sẽ bị chính phủ chú ý.
Chỉ riêng vấn đề hack vào an ninh của chính phủ cũng đủ để hắn bị xử tử rồi. Còn chưa tính thêm tội danh lừa gạt, có thể gây nguy hiểm cho chiến binh.
Chính phủ có rất nhiều người tiến hoá có năng lực truy tung rất mạnh. Điều này khiến Kiều Mạc không dám thử.
Mặt khác, dù có không gian ảo giúp che dấu danh tính, chính phủ không làm gì được hắn. Nhưng một khi tài khoản bị liệt vào danh mục đối tượng nguy hiểm thì làm gì còn có ai thuê nữa.
Tóm lại, hắn chỉ có cách đăng ký cấp G rồi từ từ phát triển, như vậy sẽ không ai phát hiện an ninh của trung tâm xảy ra vấn đề. Trong quá trình nâng hạng sẽ có nhiều người làm chứng cho sự tồn tại của hắn.
Dù cho sau này bị chính phủ điều tra thì cũng không quá khắt khe. Với những lợi ích mà Kiều Mạc đem lại, cùng lắm họ chỉ cho rằng hắn là một hacker chuyên nghiệp biết cách che dấu danh tính mà thôi.
Miễn là đem lại lợi ích cho quốc gia thì vẫn dễ nói chuyện.
Kiều Mạc suy nghĩ một lát liền đặt cho tài khoản một cái tên vô cùng bình thường.
"Mạc."
Nước biên có cả tá người tên có liên quan tới chữ "Mạc" nên hắn cũng chẳng lo.
Kiều Mạc nhìn mục đặt giá thuê, suy nghĩ một hồi liền nhập 2000 ceo.
Ps: 2000 ceo tương đương 2 triệu Vnd!
Kiều Mạc đặt cái giá này rõ ràng đắt gấp 4 lần so với những người cùng cấp khác. Nhưng hắn lại thấy vẫn quá rẻ, chỉ với 2000 ceo đã có thể thuê một người mạnh nhất nước Biên ở tương lai đúng là quá hời.
Nếu không phải đang cần tiền gấp, lại sợ đặt giá lố quá không có ai thuê. Hắn nhất định viết thêm mấy số 0 nữa.
Đáng lẽ sau khi trùng sinh, Kiều Mạc không định tiếp tục đi học nhưng hắn lại sợ đột nhiên nghỉ học khiến gia đình phát hiện điều bất thường nên chỉ đành nghĩ cách kiếm tiền đóng học phí.
Không chỉ hắn còn có cả Kiều Linh, Kiều Mây cũng cần tiền để đi học.
Kiều Mạc thở dài, ngồi tựa vào ghế than thở.
"Nghèo quá!"
Than xong, hắn liền nhắm mắt ngủ luôn. Từng sống trong quân đội, hắn học được cách điều khiển giấc ngủ, ngồi hay nằm cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Dáng vẻ khoanh tay, ngồi tựa ghế ngủ của hắn giống như bực tượng đá vậy.
...
Dạ Y không biết bản thân đã tu luyện bao lâu, khi cô mở mắt đã thấy ánh sáng mặt trời chiếu vào phòng.
Dù cả đêm không ngủ nhưng Dạ Y lại không cảm thấy chút mệt mỏi nào. Ngược lại còn cảm thấy cả cơ thể như vừa được gột rửa hết bụi bặm, dễ chịu vô cùng.
Cảm giác này khiến Dạ Y cực kỳ rung động, cô hít một hơi, thử vận chuyện sức mạnh gen trong người.
Cô chợt mở mắt, cả người run lên từng đợt. Giờ đây, ánh mắt của cô không thể giấu được sự kinh hãi xen lẫn vui sướng.
Cô thật sự đột phá rồi!
Mặc dù không biết đã đột phá cấp bao nhiêu nhưng cô biết bản thân hiện tại rất mạnh, mạnh hơn bao giờ hết. Nguồn năng lượng trong người không ngừng tuôn trào, liên tục thôi thúc cô chiến đấu.
Như nhớ ra chuyện gì đó, Dạ Y ngồi choàng dậy, vội cầm lấy điện thoại đặt ở bàn.
Nhưng điều khiến cô kinh ngạc là khi bấm tìm "Mạc vô địch" lại thấy phần tin nhắn bị vô hiệu hoá.
Cô thử tìm kiếm mấy lần nhưng đều không có kết quả như thể cái tên "Mạc vô địch" chưa từng xuất hiện trên mạng xã hội vậy.
"Sao lại không tìm thấy..." Dạ Y mím chặt môi, ngón tay vô thức siết lại. Hơi thở dần trở nên gấp gáp.
Cô tắt rồi bật máy, tìm đi tìm lại thêm vài lần nữa nhưng vẫn không có kết quả.
Sự khó chịu này khiến cô như muốn nổi điên. Cô không tin một người hôm trước còn quát mắng cô như đứa trẻ giờ lại biến mất không dấu vết như vậy.
Dạ Y chạy vào bàn, bật máy tính, thử thông qua hệ thống tra cứu của trường để truy vết lịch sử hoạt động của "Mạc vô địch".
Điều khiến cô ngỡ ngàng là hệ thống thông báo không có tài khoản nào tên "Mạc vô địch" nhắn tin với cô ngày hôm qua.
Dạ Y gần như chết lặng, ngón tay đặt trên bàn phím run nhẹ. Cô ngồi thẫn thờ trước màn hình một hồi lâu, để mặc cho thời gian trồi đi.
Đáng lẽ, đột phá gen chính là chuyện vui nhưng khi phát hiện không thể tìm được người kia nữa, niềm vui ấy bỗng trở thành sự mất mát.
Sau khi cô đột phá, "Mạc vô địch" là người đầu tiên cô muốn khoe thành quả nhưng cô lại không thể tìm được.
Một người đã kéo cô thoát khỏi bóng tối, giờ lại không để lại một chút lời nhắn nào mà biến mất. Chuyện này khiến cô cảm thấy bản thân như bị bỏ rơi vậy.
Trong lúc cô thẫn thờ, cửa phòng bỗng "cạch" một tiếng.
Cửa vừa mở ra Dạ Y đã nghe thấy tiếng vui đùa của đám bạn cùng phòng.
Mấy nữ sinh này có lẽ đi chơi bar từ đêm qua giờ mới về. Có người quần áo thì xộc xệch, lộ ra cả vài vết thâm ở cổ và vùng ngực.
Đám người này vừa vào phòng liền khiến cho không khí sặc mùi son phấn trộn lẫn mùi rượu.
Để ý thấy Dạ Y ngồi thẫn thờ ở trước máy tính, nữ sinh có vết thâm ở cổ không nhịn được liền trêu chọc.
"Chẳng lẽ bị bạn trai đá rồi sao?"
Nữ sinh này tên là Chu Nhan, khuôn mặt cũng khá đẹp, chỉ là không bằng Dạ Y.
Vốn đã ghen tị với nhan sắn cùa Dạ Y nên cô ta không khỏi tự hào về bản thân: Xinh đẹp thì sao chứ, một đứa tự kỉ như vậy người ta chơi vài lần là chán.
Không giống như cô ta, mỗi lần gặp bạn trai đều nghĩ ra một vài kiểu chơi mới khiến bạn trai mê mẩn không lối thoát.
Mấy nữ sinh còn lại nghe vậy cũng để ý tới trạng thái bất thường của Dạ Y liền che miệng cười.
"Sắp bị đuổi khỏi trường, lại còn bị bạn trai đá, tội nghiệp quá hu hu..."
Lời còn chưa dứt, đám nữ sinh cảm nhận được ánh mắt chứa đầy sát khí của Dạ Y.
Một luồng sức mạnh vô hình lan ra, áp lực đè nặng lên mỗi người, khiến cho ai nấy chân tay đều run rẩy đứng không vững.
Không khí trong phòng bỗng trở nên ngưng trọng. Mấy nữ sinh đều cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Qua một vài giây, Dạ Y mới lạnh lùng lên tiếng.
"Nói đủ chưa?"
Ngày thường ai cũng thi nhau nói, chỉ hận không thể dùng lời chế giễu làm Dạ Y ngạt thở. Nhưng giờ khắc này, tất cả như bị câm, ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng đối phương.
Không ai lên tiếng, Dạ Y quét mắt qua một lượt, rồi đứng dậy, từng bước đi đến tủ. Cô lấy bộ đồng phục trắng rồi thong thả đi qua đám người tiến vào phòng kín.
Tưởng được thở phào nhẹ nhõm nào ngờ cánh cửa "rầm" một tiếng khiến họ giật nảy mình.
Thấy Dạ Y biến mất sau cánh cửa, mấy người nhìn nhau không hẹn mà cùng chạy khỏi phòng.
Trông dáng vẻ hoảng hốt của họ còn tưởng gặp phải ma.
Các cô nhớ rõ mọi lần dù có trêu chọc thế nào thì Dạ Y cũng chỉ im lặng hoặc lủi thủi nằm trong chăn, trông rất vô hại. Vậy mà lần này lại lên tiếng, giọng điệu như muốn giết người vậy
Quan trọng hơn là uy áp mà Dạ Y phóng ra rõ ràng mạnh hơn hẳn mấy người bọn họ.
Chẳng lẽ mọi hình ảnh đáng thương trước đây đều là giả vờ? Lần này bị chuyện gì đó kích động mới thể hiện ra?...Nhưng có thể là chuyện gì được? Đến việc sắp bị đuổi khỏi trường cũng không khiến cô ta bùng phát như vậy...Mấy người vừa ngồi trong xe vừa suy đoán, đồng thời trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn vì trước đây không động tay động chân với Dạ Y.