Trùng Sinh Ta Trở Thành Hỗ Trợ Viên Bí Ẩn - Chương 7: Chapter 7: Trung tâm hỗ trợ viên
"Nếu không hiểu có thể gọi trực tiếp cho tôi."
Dạ Y đọc xong tin nhắn, cả người ngẩn ra, vô cùng hoang mang không biết đối phương nói thật hay đùa.
Nhìn cách người đó diễn tả trong tin nhắn không hề giống như vừa bịa ra. Thứ tự thực hiện cách bước vô cùng khoa học, có cả ví dụ liên tưởng.
Chẳng lẽ có người còn biết trước tương lai rồi soạn cả một giáo án chặt chẽ như vậy để lừa cô?
Không thể nào...Dạ Y càng cảm thấy đối phương không có lý do gì phải tốn công như vậy, tập theo hướng dẫn chẳng phải biết là thật hay giả rồi sao.
Tuy vậy, Dạ Y cũng không mấy tin tưởng chuyện này. Nếu có phương pháp thần kỳ như thế sao người đó lại có thể dễ dàng nói cho cô như vậy.
Nhìn thời gian đã đến 8 giờ 47 phút, Dạ Y chẳng thèm nghĩ gì nữa. Cô lập tức bấm gọi cho "Mạc vô địch" muốn xác minh đó những lời đó là thật hay giả.
Nếu chỉ vì trò đùa này mà cô không thể vượt qua được khảo nghiệm, cuộc đời này của cô sẽ mãi không thể ngóc đầu lên được nữa.
Nhưng khi khung hình hiện lên một người trẻ tuổi tóc đen khiến cô cực kỳ hoang mang.
Hình tượng một người lớn tuổi lịch sự từng trải vỡ nát.
Không phải ông chú sao?...Dạ Y luống cuống đến mức không biết nên xung hô với đối phương như thế nào, làm sao cô biết được đối phương lại trẻ tuổi đến thế.
Kiều Mạc cũng nhìn thấy khuôn mặt đối phương, thấy cô gái này khá xinh đẹp.
Hắn cũng không bắt bẻ lời nói dối trong câu chuyện kia, trực tiếp đi hẳn vào vấn đề.
"Có gì không hiểu sao?"
Nghe thấy giọng ôn tồn của nam thanh niên, Dạ Y như bị đánh thức, giọng nói hiện rõ sự vội vã.
"Những...những gì anh vừa nói là thật sao?"
Kiều Mạc nhướng mày, cảm thấy đối phương thật khó hiểu.
"Chẳng phải cô làm theo là biết rồi sao?"
Nhưng khi để ý trang phục hở hang của Dạ Y, Kiều Mạc cảm thấy có chút thất vọng.
"Cô đã đưa ra quyết định rồi à?"
Vậy còn đăng tin trạng thái làm gì?...Kiều Mạc bỗng cảm thấy bản thân giống thằng hề.
Dạ Y nghe thấy giọng điệu hời hợt của Kiều Mạc trong lòng vô cùng xấu hổ. Chẳng biết nên đáp lại thế nào.
Cứ như vậy, qua vài giây chẳng ai nói gì.
Kiều Mạc chỉ biết thở dài, thầm cảm thấy tiếc nuối cho cô gái xinh đẹp này. Hắn đã đưa ra phương pháp rồi, còn đối phương lựa chọn thế nào không phải việc của hắn.
Kiều Mạc tôn trọng lựa chọn của đối phương, hắn không do dự tắt cuộc gọi.
Dạ Y nhìn màn hình tối thui, tinh thần cũng tồi tệ theo.
Cô liên tục lẩm bẩm như người mất hồn.
"Đúng rồi, chẳng phải mình đã quyết định rồi sao?"
Một người có suy nghĩ bẩn thỉu như mình không đáng được tôn trọng...Rõ ràng việc bị người quan tâm duy nhất lạnh mắt khiến cô chịu phải một đả kích lớn, mọi ý nghĩ đều trở nên tiêu cực.
Dạ Y liên tục lặp lại suy nghĩ đó trong đầu như tự thôi miên bản thân, đôi chân không tự chủ được bước đi.
Ra khỏi phòng, Dạ Y bắt xe đi thẳng tới khách sạn đỏ.
Đứng trước toà nhà cao tầng sang trọng, nhìn tấm biển hiệu "Khách sạn đỏ" treo ở trên cao tim cô như bị từng mũi kim xuyên qua.
Một cảm giác đau đớn khó tả khiến cô muốn khóc.
Dạ Y đứng lặng người giữa đám đông, hàng dài cặp đôi đi vào giống như một dòng chảy muốn cuốn cô theo.
Chỉ cần cô đi tiếp sẽ không thể quay lại bờ nữa.
Ngay khi Dạ Y định bước đi, điện thoại trong túi sách bỗng rung lên kéo cô khỏi ý thức của biển người.
Giờ khắc này, trong cô lại nảy sinh một cảm xúc chờ mong mãnh liệt, hy vọng có ai đó ngăn cô lại. Dẫn lối cho cô rời khỏi đây.
Lúc Dạ Y nhìn thấy cái tên "Mạc vô địch" đang gọi cả người bỗng run lên, cô sợ hãi khi nghĩ đến vẻ mặt khinh thường của người đó.
Trước khi nghe máy, Dạ Y cố nén cảm xúc vào lòng, giữ cho khuôn mặt thật bình tình, sẵn sàng đối mặt với sự khinh bỉ từ đối phương.
Khuôn mặt Kiều Mạc hiện lên màn hình, có chút ngượng ngùng nói.
"À, chuyện lúc nãy cô hỏi tôi phương pháp đó thật hay giả tôi quên không nói... đó là thật."
Lúc đó, vì để ý trang phục của Dạ Y nên hắn quên không đáp, sau khi tắt máy mới thấy bản thân nhận định có hơi vội vàng. Hắn đã không tự đặt bản thân vào hoàn cảnh của đối phương, sự phũ phàng của hắn vào thời khắc mấu chốt đã vô hình đã biến thành liều thuốc độc.
Dạ Y ra vẻ lạnh lùng chỉ "ừm" một tiếng, nhưng hốc mắt cô lại đỏ hoe như muốn khóc. Môi mím chặt, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào màn hình chờ đợi đối phương nói tiếp.
Kiều Mạc nhìn thấy dáng vẻ cậy mạnh của Dạ Y không đành lòng mà muốn an ủi, giọng cũng trở nên ôn tồn dịu dàng hơn không ít.
"Không cần chịu đựng nữa. Cô đã vất vả rồi..."
Một thoáng im lặng, ánh mắt hắn không rời khỏi khuôn mặt của cô, thật lòng khuyên.
"Quay về đi..."
Lần này giọng hắn trầm hơn, xen lẫn chút ấm áp khó miêu tả thành lời.
"Tôi dạy cô cách để trở nên mạnh mẽ hơn."
Cho đến khi Dạ Y nghe được câu "quay về đi", cảm xúc bỗng tuôn trào. Mí mắt run run, hai hàng nước mắt chảy xuống khiến cô trông càng đáng thương hơn.
Dạ Y hơi gật đầu, khẽ "ừm" một tiếng nghẹn ngào. Trong thanh âm không mấy rõ ràng ấy, dường như ẩn chứa sự vui mừng xen lẫn hạnh phúc nhỏ nhoi.
Kiều Mạc thấy khoé mắt của Dạ Y cong cong, đôi mắt xanh ngập nước long lanh. Dáng vẻ vừa đáng yêu vừa đáng thương này của cô ấy khiến hắn càng áy náy hơn.
Nếu vừa rồi hắn không gọi, có lẽ cuộc đời của cô gái này sẽ đi vào ngã rẽ tăm tối.
Dạ Y quay mặt sang hướng khác không dám nhìn thẳng vào màn hình, xấu hổ nói.
"Anh...anh đợi em một lát."
Nói rồi cô vội vàng tắt máy, không muốn cho đối phương nhìn thấy bộ dạng hở hang của bản thân.
Dạ Y ngoảnh mặt bước đi, cô không muốn ở lại đây thêm một chút nào nữa.
Có người vẫn đang đợi cô trở về!
Lần này cô đã suy nghĩ kỹ, nếu phương pháp đó không có tác dụng cũng chẳng sao, dù gì bản tâm cô từ đầu đã không muốn làm chuyện đó.
Cô sẽ tự nghĩ cách khác để vượt qua đợt khảo nghiệm này.
Với suy nghĩ lạc quan như vậy, tinh thần Dạ Y bỗng phấn trấn hẳn lên. Cứ nghĩ đến cái tên "Mạc vô địch" cô lại không kiềm được cong khoé miệng.
Sau một hồi ngồi xe, Dạ Y vội vã về phòng thay quần áo.
Cô thay bộ váy ngủ màu trắng, trên vải cách một khoảng lại in một hình bông hoa màu hồng trông rất đơn giản và nhẹ nhàng.
Dạ Y ngồi vào giường, không quên trùm chăn để che đi cơ thể. Cái bộ đồ hở hang kia khiến cô nảy sinh ra chút bóng ma tâm lý.
Lần này Dạ Y gọi lại, tâm trạng trong người cũng trở nên thấp thỏm, hồi hộp.
Cô thật sự muốn biết phương pháp kia có tác dụng hay không.
Cuộc gọi rất nhanh được bắt máy. Hình ảnh hai người đều hiện lên màn hình.
Dạ Y lên tiếng trước, giọng cô trong trẻo như nước chảy, vui vẻ hơn rất nhiều so với lúc trước.
"Cái phương pháp kia thật sự có tác dụng sao?"
Kiều Mạc nghe cái giọng ngốc nghếch này lại nhìn dáng vẻ trùm chăn kín mít của cô có chút khóc dở cười dở.
Hắn day day thái dương, hơi bất lực nói.
"Cô có thể thử luôn." Kiều Mạc đồng thời liếc mắt nhìn cái chăn nói tiếp.
"Luyện quyền trước."
"A a!" Dạ Y hơi kêu lên, cô quyên mất trước lúc vận khí cần phải luyện quyền trước.
"Thôi được rồi, không cần xem video nữa, tôi trực tiếp đọc khẩu quyết cho cô." Kiều Mạc cảm thấy để cô gái này tự học không biết bao giờ mới xong, trực tiếp hướng dẫn cho nhanh.
Hắn càng nghĩ càng cảm thấy việc bản thân lướt trúng cái tin kia giống như vận mệnh vậy, tự dưng đi rước thêm việc vào thân.
Dạ Y vội vàng đứng dậy, tìm khoảng trống trong phòng rồi kéo bàn đặt điện thoại ở phía trước.
Đôi mắt xanh chớp chớp, toàn thân thẳng tắp chờ đợi hiệu lệnh.
Kiều Mạc uống một ngụm nước cho thanh giọng, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén.
"Đầu tiên..."
Giờ khắc này, Kiều Mạc như hoá thành thú dữ, khác hoàn toàn với sự dịu dàng lúc trước.
Hắn dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm khắc như từng huấn luyện cấp dưới để chỉ dạy cho Dạ Y.
"Làm lại..." Mỗi lần hắn quát mắng khiến cho Dạ Y run lẩy bẩy.
Dù rất sợ nhưng cô vẫn cố làm theo, mang theo hy vọng bài tập này có hiệu quả.
Thời gian dần trôi đi, để chỉ dạy cho cô gái này, Kiều Mạc mất tận gần ba tiếng đồng hồ.
Thậm chí hắn còn phải làm mẫu không biết bao nhiêu lần Dạ Y mới làm đúng.
Hắn chưa từng huấn luyện ai lâu như vậy!
Ở tương lai, Kiều Mạc chỉ cần làm mẫu một lần là cấp dưới của hắn có thể học được ngay, thậm chí chưa đến mười phút.
Trong tiềm thức hắn đã nhận định Dạ Y là đồ ngốc.
Tuy nhiên, đồ ngốc là chỉ khi so với hắn. Ở hiện tại con người vẫn chưa biết cách sử dụng gen đúng cách, thay vì hoàn toàn dựa vào bộ não có thể dùng sức mạnh gen để lưu trữ.
Trong tương lai, việc ghi nhớ gần năm trăm động tác khó này chậm nhất cũng chỉ mất khoảng mười phút.
Việc Dạ Y mới cấp 2 lại không có sự am hiểu về gen của chính bản thân mà vẫn có thể nhớ được gần năm trăm động tác, ít nhất cũng thuộc vào hàng tự chất tốt rồi.
Thấy Dạ Y thành công thực hiện phương pháp hô hấp, vẫn đang nhắm mắt tịnh thần hấp thụ năng lượng khiến hắn không khỏi nở một nụ cười như người cha già.
Cũng vào lúc này âm thanh máy móc đột nhiên vang trong đầu hắn.
"Hoàn thành nhiệm vụ, thu được phần thưởng không gian ảo."
Kiều Mạc nhíu mày, tập trung tinh thần sử dụng ý nghĩ để hỏi.
"Không gian ảo có những chức năng gì?"
Âm thanh máy móc lại vang lên.
"Không gian ảo giúp đồng bộ hoá mọi thông tin ngoài đời thực của ngài với hệ thống, hiện tại không ai có thể tra được thông tin của ngài nhưng ngài có thể truy cập được vào bất cứ đâu."
Kiều Mạc bán tin bán nghi, liền thử dùng tài khoản mạng của bản thân truy cập vào trung tâm đăng ký hỗ trợ viên của chính phủ.
Đây là một trong ba nơi có an ninh cao nhất trong nước.
Cũng là một nơi giúp người thường có cơ may đổi đời.
Trung tâm hỗ trợ viên thực chất là nơi để phục vụ cho các chiến binh. Những người thường không thể thức tỉnh gen nhưng lại có hiểu biết nhất định về quái thú có thể đăng ký làm hỗ trợ viên giúp đỡ người khác chiến đấu.
Số lần được thuê nhiều sẽ giúp cho hỗ trợ viên được thăng hạng, khi lên cao còn có tư cách tùy ý đặt giá thuê. Để thuê được một hỗ trợ viên chuyên nghiệp, không ít người bỏ ra khoản tiền khổng lồ, thậm chí còn phải tranh giành nhau để cướp người.
Tuy nhiên, để đăng ký vào được nơi này cần phải thông qua rất nhiều bước kiểm tra lý lịch vô cùng phức tạm. Phải trả lời cả hàng tá câu hỏi liên quan tới quái thú, sau đó làm thành báo cáo nộp lên trên chờ đợi phê duyệt.