Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 140: Không phải Bạch công tử của Bạch gia

Phủ Đình úy là một cơ quan vô cùng đặc biệt. Mặc dù trực thuộc Hình bộ quản lý, nhưng ngay cả Thượng thư Hình bộ Diêm Cử Cương cũng đành bó tay trước Đô Đình úy của phủ. Trong khi Hình bộ phụ trách điều tra mọi loại vụ án, từ phức tạp đến vặt vãnh, thì phủ Đình úy chỉ chuyên trách một loại: các vụ án liên quan đến quan viên.

Diêm Cử Cương gặp Hàn Hoán Chi cũng phải khách khí vài câu, mặc dù cấp bậc của Hàn Hoán Chi thấp hơn ông ta không ít, bởi lẽ Hàn Hoán Chi có quyền điều tra ngay cả ông ta.

Một nha môn độc lập như vậy, đương nhiên bệ hạ phải nắm giữ thật chặt. Thượng thư Hình bộ được xem là môn sinh của Mộc Chiêu Đồng. Sau khi tin tức Mộc Tiêu Phong chết truyền đến kinh thành, ông ta đã lập tức đến phủ Mộc Chiêu Đồng, nhưng cũng chỉ có thể trấn an đôi chút, bởi vì ông ta biết án này sẽ không rơi vào tay mình. Dù trên ý chỉ đã nói là ông ta đích thân đốc thúc, nhưng đốc thúc thì liệu có đốc thúc ra trò trống gì.

Mới tờ mờ sáng, 120 hắc kỵ của phủ Đình úy đã chỉnh tề rời khỏi phủ. Ngựa đen, cẩm y đen, áo choàng đen, tất cả một màu đen kịt khiến người ta phải khiếp sợ.

Hắc kỵ phủ Đình úy, trong một giai đoạn nào đó, chính là biệt danh khác của Dạ Xoa đoạt mạng.

120 hắc kỵ bảo vệ một chiếc xe ngựa màu đen đi ra ngoài. Bốn phía xe ngựa đều có một người, cũng mặc cẩm y đen giống hắc kỵ, nhưng thân phận của họ cao hơn, họ chính là Thiên bạn của phủ Đình úy.

Cơ cấu nhân sự của phủ Đình úy cũng khá đơn giản. Đô Đình úy đứng đầu, chức Chính tứ phẩm; dưới ông là Chủ bộ phủ Đình úy, cao hơn Chủ bộ thông thường hai cấp, chức Chính ngũ phẩm. Kế đến là tám Thiên bạn, cũng chức Chính ngũ phẩm; dưới Thiên bạn là Đình tư, rồi đến các Đình úy bình thường.

Đô Đình úy xuất kinh, mang theo 120 trong số 300 hắc kỵ, và cả bốn Thiên bạn. Đây là một động thái chưa từng có kể từ khi bệ hạ đăng cơ, khiến bao người nín thở theo dõi, muốn xem rốt cuộc phủ Đình úy có thể điều tra ra được điều gì.

Lúc đội ngũ đi trên đường lớn, các bách tính cũng không nhịn được mà dừng chân đứng lại xem. Đương nhiên, họ không dám đến gần. Đoàn hắc kỵ hắc mã thuần một màu kia thực sự tạo nên áp lực lớn, giống như một đám mây đen đang rời khỏi kinh thành.

Mà ở một cổng thành khác, hơn mười chiếc xe ngựa cũng nối đuôi nhau rời khỏi thành. Khi binh lính canh cổng định tiến lên kiểm tra, một vị Lục phẩm Giáo úy đang trực liền đến ngăn lại, xua tay ý bảo sẽ đích thân kiểm tra. Y chỉ nhìn qua loa mỗi chiếc xe r���i lập tức cho đi. Các xa phu đưa ngón tay cái tán thưởng, y khẽ mỉm cười, trong mắt thoáng hiện vẻ khác thường.

Trong mỗi xe ngựa, đều là những hán tử áo trắng đeo đao.

Một nam nhân trung niên mặc áo khoác lông chồn màu trắng ngồi trong chiếc xe ngựa đi đầu, thoạt nhìn toát lên vẻ điềm tĩnh, nhã nhặn. Trong xe ngựa này trang trí rất tỉ mỉ, khoang xe đều được chế tạo từ vật liệu đặc biệt, cách âm cũng thoải mái. Bên trong xe còn giấu một lớp lưới sắt dày đặc, mũi tên cũng không bắn lọt. Khoang xe êm ái, còn được trải hai lớp thảm dày, một lớp thảm nhung, giúp giảm thiểu tối đa cảm giác xóc nảy.

Bên tay nam nhân trung niên là một cái lò sưởi, một bên khác chất hơn mười quyển sách.

Đông chủ Lưu Vân Hội ra ngoài, luôn phải có chút phô trương mới được.

Một bên là đoàn hắc y, một bên là đoàn bạch y, hai đội ngũ ăn ý tránh né, tuyệt đối không chạm mặt nhau dù cùng một hướng.

Phủ Đại học sĩ, cửa phủ đóng chặt.

Bạch Mỗi đi đi lại lại trước cửa thư phòng Mộc Chiêu Đồng, lòng nóng như lửa đốt. Y lo sợ liệu cái chết của Bạch Thượng Niên có khiến Bạch gia bị nhổ cỏ tận gốc, mà không ai dám ra tay bảo vệ?

Lúc trước, khi Mộc Chiêu Đồng đã giật dây Bạch gia để móc nối với Hoàng hậu, Bạch gia từ trên xuống dưới đều vui mừng khôn xiết, cảm thấy một gia tộc không quá mạnh mẽ như họ cuối cùng cũng tìm được con đường vươn lên, bởi dù sao đi nữa, Hoàng hậu vẫn là Hoàng hậu.

Sau này bọn họ mới tỉnh ngộ ra, đó nào phải cây cầu bắc lên cho bọn họ, thuần túy là Hoàng hậu đã chọn trúng họ.

Tương Ninh cách thành Trường An rất xa, Bạch gia lại không mấy nổi bật. Vì thế, hậu tộc đã gửi những người trẻ tuổi, thậm chí là trẻ con tài năng trong tộc, nhưng đã định sẵn không thể vươn lên, đến Bạch gia. Họ vừa bồi dưỡng con em hậu tộc, lại vừa tiện thể đào tạo một số nhân tài hữu dụng cho Bạch gia. Mười mấy năm qua, Bạch gia dựa vào những người trẻ tuổi này từng bước quật khởi; mặc dù lo lắng nhưng vẫn thu được lợi ích dồi dào. Thế nhưng, sự việc của Bạch Thượng Niên lại quá sức đáng sợ. Bạch Mỗi ngay lập tức phái người truyền tin về nhà ở Tương Ninh, sau đó liền tới phủ Đại học sĩ, từ cửa nhỏ phía sau đi vào. Đợi chừng một canh giờ, Mộc Chiêu Đồng vẫn không có ý cho y vào.

Đúng lúc y sốt ruột đến mức định xô cửa thì cánh cửa bỗng kẽo kẹt mở ra. Bạch Mỗi gần như là xông vào, chân y vấp phải bậu cửa, suýt ngã sấp mặt.

"Nhìn xem chút tiền đồ đó của ngươi."

Từ trong phòng vọng ra giọng Mộc Chiêu Đồng trầm ổn, đầy uy lực, khiến Bạch Mỗi giật mình trong lòng.

Y ổn định cơ thể ngẩng đầu nhìn, phát hiện Mộc Chiêu Đồng đang ngồi ngay ngắn trên ghế, trông không có gì bất thường, y phục chỉnh tề, tóc chải mượt mà. Dù sắc mặt có hơi tái nhợt, nhưng nào có bộ dạng như lời đồn đại bên ngoài đang lan truyền đến mức điên rồ: rằng Đại học sĩ vì tuổi già sức yếu lại chịu tang con mà đã gần như phế bỏ...

"Đại... Đại học sĩ, ngài không sao?"

"Ngươi mong ta có chuyện?"

Mộc Chiêu Đồng xua tay ý bảo y đóng cửa phòng. Bạch Mỗi vội vàng quay lại đóng cửa. Lúc quay đầu lại, y mới phát hiện một người trẻ tuổi khuôn mặt thanh tú đứng ở cửa, đã đóng kín cửa phòng. Người trẻ tuổi khẽ gật đầu ra hiệu với y. Đây là một người trẻ tuổi khiến người ta nhìn rất thoải mái, tuy rằng thanh tú như một nữ nhân, thậm chí còn đẹp hơn nữ nhân một chút, nhưng cũng không âm nhu.

"Bạch... Bạch công tử, sao ngươi cũng ở đây?"

Địa vị của Bạch Mỗi trong B���ch gia không thấp, là đường đệ của gia chủ Bạch gia – Bạch Chỉnh. Nếu địa vị không đủ, y đã chẳng được sắp xếp ở lại Trường An lâu dài để liên lạc với Đại học sĩ và vị trong cung kia. Thế nhưng, ngay cả y cũng phải gọi người trẻ tuổi kia một tiếng "Bạch công tử", vậy nên Bạch công tử đây hiển nhiên không phải công tử Bạch gia.

Bạch công tử rất nổi tiếng, cũng là gần đây mới rất nổi tiếng, y tên là Bạch Tiểu Lạc.

"Đều ngồi xuống nói chuyện đi." Mộc Chiêu Đồng trầm giọng nói một câu, nhìn tinh thần cũng không tệ lắm.

"Đại học sĩ ngài không sao là tốt rồi, ngài là trụ cột của chúng ta đây."

Bạch Mỗi chân tay luống cuống kề mông ngồi xuống ghế, sắc mặt vẫn khó coi như vậy.

"Vội cái gì." Mộc Chiêu Đồng trừng mắt liếc y một cái: "Lúc này ta phải làm ra vẻ một chút để cho bên ngoài nhìn, chẳng lẽ ta còn có thể để cho bọn họ nhìn thấy ta bình tĩnh suy tính báo thù cho con trai ta như thế nào sao? Ngươi cũng đã ở trong thành Trường An này nhiều năm, sao còn ngốc nghếch như thế."

"Ta... sợ." Bạch Mỗi c��� sức trấn áp bản thân, nhưng giọng nói vẫn hơi run run.

"Lần này Bạch Thượng Niên đã hại Bạch gia thảm rồi."

"Ý của ngươi là ta hại Bạch gia các ngươi thảm rồi?"

"Không không không, ta nào dám nghĩ như vậy."

"Ngươi không dám, không phải là không nghĩ."

Mộc Chiêu Đồng bưng chén trà lên nhấp một ngụm, Bạch Tiểu Lạc đứng bên cạnh liền nhanh nhẹn châm thêm trà cho lão. Mộc Chiêu Đồng khẽ gật đầu với Bạch Tiểu Lạc, hiển nhiên với thân phận và địa vị của mình, lão cũng không dám coi thường Bạch Tiểu Lạc.

"Tiểu Lạc tuổi còn trẻ cũng điềm tĩnh hơn ngươi, sau này ngược lại ngươi phải học tập hậu bối như bọn họ nhiều một chút."

Bạch Mỗi ngoài miệng nói vâng vâng dạ dạ nhưng trong lòng lại nghĩ đến cũng Bạch Tiểu Lạc tất nhiên điềm tĩnh. Y là người của hậu tộc, gọi Hoàng hậu nương nương là cô ruột. Chuyện có chuyển biến xấu đến đâu cũng khó lòng chạm đến y, thử hỏi y lấy gì mà không trầm tĩnh?

"Chúng ta vẫn chưa thua." Mộc Chiêu Đồng sắp xếp lại suy nghĩ một chút rồi nói: "Hiện tại, việc cấp bách nhất không còn là mối thù của con trai ta, hay mối thù của Bạch Thượng Niên. Ngay cả ta cũng có thể tạm thời gác lại, thì tất nhiên Bạch gia các ngươi cũng có thể buông xuống được."

Bạch Mỗi vội vàng gật đầu: "Buông xuống được buông xuống được, Bạch Thượng Niên chết cũng đã chết..."

Tất nhiên là y nói buông xuống được. Điều y lo lắng là bệ hạ không tha cho bọn họ, đâu phải bọn họ không muốn buông tha cho người khác. Rõ ràng là hậu tộc và Đại học sĩ có nhờ vả ở Bạch gia bọn họ, nhưng từ đầu đến cuối, Bạch gia họ lại có một cảm giác bức bối như kẻ ăn nhờ ở đậu.

"Nói nhảm." Mộc Chiêu Đồng lại trợn mắt nhìn y lần thứ ba, thầm nghĩ người của Bạch gia sao lại ngu ngốc như vậy, lúc trước còn không nhìn ra, vừa gặp phải chuyện đã sợ thành như vậy, không thể trọng dụng nổi...

"Tất nhiên, người không thể chết vô ích. Bất kể là con trai ta hay là Bạch Thượng Niên cũng không thể chết vô ích. Bạch Thượng Niên chống đỡ một nửa thể diện cho Bạch gia các ngươi, thái độ này của ngươi sao lại bạc b��o như thế? Ta vừa mới nói rồi, hiện tại việc cấp bách nhất không phải chuyện thù hận, mà là việc chuẩn bị ở Bình Việt đạo nhiều năm như vậy, hiện tại xem ra phán đoán lúc trước của ta là đúng..."

"Tại sao bệ hạ nhất quyết không chịu để Bạch Quy Nam, người thích hợp nhất, làm Đạo phủ Bình Việt đạo nhiệm kỳ đầu? Lão già trong thư viện Nhạn Tháp kia cho một đống lý do loạn thất bát tao đều là trò cười thôi. Nguyên nhân chân chính vẫn là bởi vì Hoàng đế bắt đầu hoài nghi bên Bình Việt đạo xảy ra vấn đề. Chuyện này là quan trọng nhất. Nếu sự chuẩn bị bên phía Bình Việt đạo lại có sai lầm gì nữa mới là đại kiếp nạn Bạch gia các ngươi bị tịch thu tài sản giết chết cả nhà."

Bạch Mỗi liên tục đưa tay lau mồ hôi: "Đại học sĩ ngài chỉ cần phân phó, bảo chúng ta làm gì cũng được, chỉ cần giữ được Bạch gia."

"Tiểu Lạc sẽ đi Bình Việt đạo, các ngươi chỉ cần phối hợp với hắn là được. Nên làm như thế nào thì ta đã nói rồi, huống hồ năng lực của hắn rõ ràng như vậy, các ngươi cũng không cần lo lắng nhiều. Nếu ta dám đảm bảo với các ngươi thì chứng tỏ Bạch gia các ngươi tạm thời không nguy hiểm. Xử lý không tốt chuyện Bình Việt đạo mới nguy hiểm."

"Vẫn... vẫn xin Đại học sĩ chỉ rõ."

"Giết Hàn Hoán Chi."

Lời của Mộc Chiêu Đồng giống như một tiếng sấm, làm Bạch Mỗi sợ tới mức từ trên ghế ngã xuống đất.

"Đại đại đại... Đại học sĩ, ngài nói cái gì?"

"Giết Hàn Hoán Chi."

Mộc Chiêu Đồng hung hăng trợn mắt nhìn Bạch Mỗi lần thứ ba, thầm nghĩ người của Bạch gia sao lại ngu ngốc như vậy, lúc trước còn không nhìn ra, vừa gặp phải chuyện đã sợ thành như vậy, không thể trọng dụng nổi...

"Thủy sư xuôi nam quả thực là để đánh giặc, nhưng Hàn Hoán Chi xuôi nam lại không phải thật sự để điều tra vụ án của thủy sư." Mộc Chiêu Đồng hừ một tiếng: "Ngay cả điểm ấy cũng không nhìn ra, ngươi khiến ta rất thất vọng... Trước khi khởi hành, Hàn Hoán Chi đã cố ý đến thăm ta, chính là muốn xem thử ta còn chống đỡ nổi hay không. Vậy thì ta cứ cho hắn thấy rõ, ta không chống đỡ nổi nữa... Nhưng nếu ta thật sự không chống đỡ nổi, các ngươi biết hậu quả gì. Nếu Hàn Hoán Chi đã nhắm vào chuyện gì, hay người nào, thì không một ai thoát khỏi, thế nên, chỉ có thể giết hắn."

Lão nhìn về phía Bạch Tiểu Lạc: "Ngươi đích thân động thủ."

Bạch Tiểu Lạc hơi cúi đầu: "Vãn bối đã hiểu."

"Hàn Hoán Chi là kẻ chỉ quan tâm đến vụ án chứ không màng chuyện khác, thế nên diệt trừ hắn cũng không khó, bởi hắn chẳng có bằng hữu nào. Cục diện cứ cố gắng làm cho đẹp đẽ một chút, tốt nhất là đổ nguyên nhân cái chết của hắn cho phía thủy sư. Hắn vốn dĩ đi điều tra Trang Ung và Thẩm Lãnh, vậy cứ để người ta tưởng Trang Ung và Thẩm Lãnh đã giết hắn đi. Dọn dẹp thật sạch sẽ, xử lý tốt chuyện Bình Việt đạo. Một khi lô binh khí giáp trụ lớn kia bị bại lộ... phù..."

Mộc Chiêu Đồng thở dài một hơi: "Khi đó, ta cũng phải chết."

Bạch Mỗi sợ tới mức vai run lên một cái, theo bản năng nhìn sang thiếu niên tên Bạch Tiểu Lạc. Y vẫn đứng đó, bình tĩnh lạ thường, dường như những lời của Mộc Chiêu Đồng chẳng hề ảnh hưởng chút nào. Ngư���i thanh niên này tựa như thờ ơ, nhẹ nhàng bình thản.

Mộc Chiêu Đồng tất nhiên cũng thấy rõ ràng, cái nhìn của lão dành cho Bạch Tiểu Lạc càng thêm khác xưa.

Người trẻ tuổi bây giờ thật sự đều quá đáng sợ, bất kể là người đối diện hay là người bên cạnh mình.

Nghĩ đến việc Hoàng đế đặc biệt trọng dụng người trẻ tuổi, Mộc Chiêu Đồng từ đáy lòng lại nảy sinh vài phần bội phục Hoàng đế.

"Đi đi đi đi, đi hết đi, ta mệt rồi."

Mộc Chiêu Đồng hai tay chống bàn đứng lên, lúc này người ta mới nhận ra lão suy yếu đến nhường nào.

Bạch Tiểu Lạc nhìn bộ dạng lão như vậy, mắt hơi nheo lại, tựa hồ có thâm ý.

Truyện được đăng tải tại truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free