Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 577: Nói với ông ấy là ta chết rất nhẹ nhàng

Phương Bạch Kính cứ như thể trở lại Hoắc Thác quốc, đêm tối khiến gã trở nên đáng sợ hơn. Nhưng đối thủ lần này của gã khác hẳn những người từng đối mặt ở Hoắc Thác quốc, đây là tinh nhuệ của Hắc Vũ quốc, đệ tử của Kiếm Môn, cùng với hồng bào thần quan của Thanh Nha.

Ước chừng hai canh giờ Phương Bạch Kính không ngừng nghỉ, không ngừng tập kích các ám vệ và toán tuần tra bên ngoài doanh trại của người Hắc Vũ. Trong số đó thậm chí có cả bốn đệ tử đời hai của Kiếm Môn. Bốn người liên thủ cũng không thể chống đỡ nổi kiếm của Phương Bạch Kính, dù vậy, gã cũng đã bị thương.

Vết thương trên bụng gã vốn đã không nhẹ, khi giết bốn đệ tử đời hai Kiếm Môn lại bị một nhát kiếm chém lên bả vai. Kiếm của đệ tử Kiếm Môn quá lớn, quá nặng, cho dù chỉ là một vết cứa thì cũng không hề nhỏ. Thực lực của những đệ tử đời hai Kiếm Môn này không hề tầm thường, việc Phương Bạch Kính có thể chém liền bốn người không phải vì bọn họ quá yếu, mà là Phương Bạch Kính quá mạnh.

Trong bóng tối.

Mượn ánh trăng yếu ớt, Phương Bạch Kính nhìn những thứ mình vừa lấy được từ trên người bốn đệ tử Kiếm Môn. Có đến mấy cái lọ, gã mở ra ngửi ngửi nhưng vẫn không nhận ra loại nào là thuốc trị thương.

Dù sao, gã cũng chọn một lọ trong số đó, đổ thẳng lên vết thương. Một cơn đau rát lập tức khiến gã không kiềm được mà run lên.

Đúng lúc này, gã chợt nghe tiếng bước chân.

Phương Bạch Kính lập tức kéo áo lên, sau đó cầm chặt trường kiếm.

"Ta biết ngươi ở đây."

Cách đó không xa truyền đến tiếng nói, là hồng bào thần quan Thiển Phi Luân của Hắc Vũ.

"Mùi máu trên người ngươi quá nồng, nồng đến mức không ai có thể làm ngơ. Ngươi là thợ săn, nên biết sau khi con mồi mà ngươi truy đuổi bị thương thì không thể ẩn nấp được nữa. Chúng ta giống nhau, ta cũng là thợ săn. Với những kẻ như chúng ta, mùi máu quá đỗi nhạy cảm. Nửa đời trước của ta đã trôi qua trong những cuộc săn đuổi con mồi."

Phía sau một thân cây, Thiển Phi Luân chậm rãi bước ra.

Phương Bạch Kính không trốn cũng không lùi.

"Ngươi rất có dũng khí, mỗi người Ninh đều rất có dũng khí."

Thiển Phi Luân nhìn người đàn ông trẻ tuổi đứng cách mình không đến một trượng kia. Ánh trăng trong núi này dường như cũng trở nên mờ đi không ít. Y không nhìn rõ nét mặt Phương Bạch Kính, nhưng y cảm nhận được sát khí trên người đối phương dường như đã hóa thành những mũi đinh sắt, những lưỡi phi kiếm, đâm vào y từng nhát một.

"Ngươi đã giết quá nhiều rồi."

Thiển Phi Luân lại bước thêm mấy bước về phía trước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại nửa trượng.

Khoảng cách này, chỉ cần nhấc kiếm lên, khẽ động bước chân là có thể đâm trúng đối phương.

Thiển Phi Luân tháo một thanh kiếm sau lưng xuống: "Đây là bội kiếm của một đệ tử Kiếm Môn mà ngươi vừa giết chết. Nói về vai vế thì cũng được tính là sư điệt của ta. Chẳng qua ta rời khỏi Kiếm Môn đã quá lâu, làm việc ở triều đình lại càng ít lui tới, đối với đệ tử Kiếm Môn cũng không thể nói là có tình cảm gì. Với ta mà nói, lễ nghĩa đồng môn không có bất kỳ ý nghĩa nào. Ta mang thanh kiếm này đến không phải muốn báo thù cho hắn, ta chỉ cảm thấy việc ngươi dùng kiếm của mình để chiến thắng kiếm của Kiếm Môn là điều không thể chấp nhận. Hắn chết là vì hắn không đủ thực lực, không có nghĩa là kiếm của Kiếm Môn không bằng kiếm của ngươi."

Thiển Phi Luân giơ cự kiếm lên, thanh kiếm dài hơn bốn xích. Khi y nâng kiếm, mũi kiếm gần như đã sắp đến trước mắt Phương Bạch Kính.

"Giữa chúng ta không có tư thù. Cho dù ngươi giết đệ tử Kiếm Môn cũng không tính là tư thù. Thù hận giữa ta và ngươi là quốc thù. Thù hận giữa người Hắc Vũ và người Ninh có thể trải qua mấy trăm năm, mấy ngàn năm nữa cũng không thể hóa giải được."

Phương Bạch Kính bỗng nhiên bật cười: "Tại sao ngươi nói nhiều như vậy?"

"Ta đang đợi người." Thiển Phi Luân thản nhiên đáp: "Ngươi đã bị thương rất nặng. Hiện tại ta có tám phần chắc chắn giết được ngươi, nhưng tại sao ta phải mạo hiểm chứ? Chẳng mấy chốc người của ta sẽ tới, ta chỉ cần nhìn chằm chằm vào ngươi, không cần phải tự tay giết ngươi. Với ta mà nói, ngươi chết theo cách nào cũng không quan trọng, miễn là ngươi phải chết."

Y nói ra suy nghĩ của mình mà không hề giấu giếm.

"Cho nên, tại sao không nhân lúc còn có thời gian để trò chuyện thêm vài câu?"

Thiển Phi Luân nhìn vào mắt Phương Bạch Kính. Thanh kiếm lớn nặng nề như vậy nằm trong tay y lại dường như nhẹ tựa lông hồng. Tay y không hề rung, cánh tay cũng không hề rung chút nào, tựa như là sắt thép đúc ra chứ không phải thân thể huyết nhục.

Phương Bạch Kính lắc đầu: "Xin lỗi nhé, ta không có thời gian nói chuyện với ngươi. Ta phải giết ngươi trước khi thủ hạ của ngươi đến."

Thiển Phi Luân nhìn Phương Bạch Kính với vẻ khó tin: "Ngươi lấy tự tin ở đâu ra vậy?"

"Bởi vì ta là Thiên bạn của phủ Đình Úy."

Phương Bạch Kính đột nhiên nghiêng người xuất kiếm. Kiếm của gã lách qua bên dưới thanh đại kiếm, bản thân gã cũng luồn theo. Đây là một phương thức ra tay cực kỳ nguy hiểm. Thiển Phi Luân càng không ngờ được đối phương lại luồn qua phía dưới kiếm của y. Bản thân y chỉ cần nhẹ nhàng chém xuống là có thể một nhát chém đôi vị Thiên bạn này.

Nhưng chính bởi vì hoàn toàn không ngờ được nên y thoáng chần chừ một chút.

Kiếm của Phương Bạch Kính đâm đến trước mặt y ngay cả nửa giây đều không dùng được, huống chi sự kinh ngạc này không chỉ là trong nửa giây.

Tuy nhiên, Thiển Phi Luân dù không kịp chém đại kiếm xuống nhưng lại kịp lùi về phía sau.

Lúc y lùi về phía sau, mũi kiếm của Phương Bạch Kính đã cách ngực y không đến một thốn. Hai chân y đạp mạnh mặt đất một cái, người bắn đi như trọng nỏ. Đồng thời khi lùi lại, đại kiếm bên tay phải cũng chuyển hướng sang chắn ngang.

Kiếm của Phương Bạch Kính từ đầu đến cuối đều chỉ cách ngực y một thốn. Mà đại kiếm của y chắn ngang lại giống như dao cầu. Nếu Phương Bạch Kính vẫn không có phản ứng nữa thì sẽ giống như một bó rơm đặt dưới dao cầu, nhát dao hạ xuống, rơm rạ cắt thành hai đo��n.

Một tiếng vang nhỏ. Sau lưng Phương Bạch Kính bị lưỡi kiếm to rộng chém ra một vết thẳng tắp.

Khoảnh khắc đó, Phương Bạch Kính lại bỗng nhiên cúi người xuống. Lưỡi kiếm rộng cắt rách hết áo phía sau lưng gã, da thịt cũng bị cắt mất một mảng rất lớn, cả tấm lưng đầm đìa máu.

Mà giờ khắc này, là thời điểm Phương Bạch Kính phán đoán tâm thái của tên hồng bào thần quan kia xuất hiện biến hóa rất nhỏ. Trong khoảnh khắc đó, tất nhiên hồng bào thần quan cho rằng mình đã sắp thành công rồi.

Lại là một tiếng vang nhỏ.

Tóc của Phương Bạch Kính bị lưỡi kiếm to rộng cắt rơi một mảng.

Phương Bạch Kính ngồi thụp xuống. Kiếm to rộng từ đỉnh đầu gã kéo về, mái tóc dài bị lưỡi kiếm cắt đứt một nửa.

Mà kiếm của Phương Bạch Kính thì đâm xuống, "phập" một tiếng, ghim một chân của Thiển Phi Luân xuống mặt đất. Thiển Phi Luân đau đớn hét thảm một tiếng, cự kiếm trong tay chém xuống!

Phương Bạch Kính xoay tay cầm kiếm, lỗ thủng trên bàn chân y lập tức bị xoắn rộng ra, biến thành hình tròn. Gã bật ngửa ra sau đồng thời đá một cước vào kiếm của mình, thanh kiếm trực tiếp cắt đứt chân của Thiển Phi Luân.

Phương Bạch Kính rơi xuống đất, thở hồng hộc.

Thương thế của gã thật sự quá nặng, cũng thật sự quá nhiều. Gần như cả tấm lưng đều bị gọt đi một lớp, gã trông như một huyết nhân.

Cứ tiếp tục như vậy thì đừng nói là đánh tiếp, cho dù là chảy máu cũng có thể khiến gã chết.

Gã khom người chống gối thở dốc. Còn Thiển Phi Luân thì lùi lại mấy bước liền mới đứng vững, đứng một chân, một chân khác chỉ còn lại một đoạn. Máu nhuộm đất dưới chân thành một màu khác.

"Rất tốt, vô cùng tốt."

Sắc mặt Thiển Phi Luân trắng bệch, trong ánh mắt nhìn Phương Bạch Kính tràn đầy sát ý.

"Ngươi đã khiến ta thay đổi chủ ý thành công rồi đấy."

Thiển Phi Luân hít sâu một hơi. Cơn đau trên chân làm cho y phân tâm, nhưng dù phân tâm đến mấy thì y cũng xác định đối phương đã không chống đỡ được đòn tiếp theo của mình. Vết thương của đối phương nặng hơn y gấp mười lần, thậm chí y cũng không cần phải ra tay nữa, đối phương sẽ không thể cầm cự được bao lâu nữa rồi sẽ gục ngã.

Nhưng hiện tại y chỉ muốn tự tay làm thịt tên Thiên bạn kia.

Thiển Phi Luân một chân nhảy lên dồn lực chém một kiếm. Cự kiếm này quá dài, quá nặng, khoảng cách giữa hai người lại gần. Với tình trạng hiện tại của Phương Bạch Kính, dường như thế nào cũng không tránh được. Nhưng đúng giây phút này, Phương Bạch Kính lại lao về phía trước một lần nữa. Không tránh né, cũng không lùi lại, mà là lao lên nghênh đón Thiển Phi Luân. Gã lao đến trước mặt Thiển Phi Luân bên dưới cự kiếm của y, đấm một cú vào bụng y.

"Ấu trĩ."

Thiển Phi Luân đột nhiên ưỡn bụng về phía trước. Cú đấm kia đánh trúng nhưng người bay ra ngoài lại là Phương Bạch Kính.

"Đao kiếm tầm thường e rằng còn chưa thể gây tổn thương cho ta."

Đại kiếm của Thiển Phi Luân đâm xuống. Phương Bạch Kính xoay người lăn ra ngoài, trong lúc lăn liền giơ tay nhặt kiếm của mình lên.

"Kiếm của ta, trước giờ đều không bình thường."

Phương Bạch Kính chống mặt đất, quỳ một gối ở đó thở dốc. Dường như máu trên người gã đã gần như cạn kiệt, tầm nhìn bắt đầu mơ hồ, sức lực cũng dần tan biến.

"Người Ninh đáng được tôn kính." Thiển Phi Luân xoay người nhìn về phía Phương Bạch Kính: "Nhưng ngươi đã không còn sức để tránh thoát thêm lần nữa rồi."

Phương Bạch Kính nhếch môi cười cười, nụ cười ấy đẫm máu đến vậy, giống như một kẻ ma quỷ vẫn chưa uống máu no.

Gã lại bất ngờ chủ động tiến công lần nữa, lộn về phía trước, một kiếm lia ngang về phía hai đầu gối của Thiển Phi Luân. Thiển Phi Luân một chân độc lập hành động hiển nhiên có chút bất tiện, nhưng tất nhiên cũng không thể nào không tránh được nhát kiếm đó. Y nhảy về sau một cái rồi chém cự kiếm xuống. Phương Bạch Kính tựa như đã sớm dự đoán được y sẽ làm như vậy. Nhát kiếm kia căn bản chỉ là hư chiêu mà thôi, kiếm thế đi được một nửa thì đã thu tay lại, lăn người sang một bên. Thiển Phi Luân đáp xuống đất, sau đó lại kêu một tiếng "a".

Không biết trên mặt đất có một thanh chủy thủ cắm từ khi nào, mũi chủy thủ hướng lên trên, trực tiếp xuyên thấu bàn chân vừa chạm xuống đất kia.

Mắt Thiển Phi Luân lập tức đỏ lên. Giờ y mới hiểu được tại sao vừa rồi Phương Bạch Kính lăn người có vẻ chật vật như vậy. Thanh chủy thủ rơi trên mặt đất đã bị gã cắm trong đất bùn từ trước đó. Mỗi một bước, mỗi một điểm rơi, đều là Phương Bạch Kính đã tính toán sẵn.

Giờ Thiển Phi Luân mới thật sự tỉnh ngộ đối thủ của mình đáng sợ cỡ nào. Nếu không phải đối thủ đã bị thương, hơn nữa giết người nhiều như vậy vốn đã tiêu hao rất nhiều thể lực. Nếu hai người đều ở trạng thái đỉnh cao thì có thể y sẽ không có một chút xíu ưu thế nào.

Nhưng Phương Bạch Kính thật sự không còn sức lực nữa rồi. Gã tính toán rất chuẩn xác, mỗi một bước đều chuẩn xác, nhưng lại không thể giết được Thiển Phi Luân.

Gã dùng kiếm của mình chống mặt đất thở dốc từng hơi từng hơi, mí mắt cũng càng lúc càng nặng nề.

Đúng lúc này, bốn phía có không ít người Hắc Vũ lao đến, ánh đuốc chiếu sáng vùng phụ cận. Tốc độ của bốn đệ tử đời hai Kiếm Môn nhanh nhất. Kẻ dẫn đầu từ xa đã vung cự kiếm của mình ném tới, thanh kiếm như một tia chớp xé ngang màn đêm, lao thẳng đến trước mặt Phương Bạch Kính.

Cái chết.

Không thể ngăn cản.

Phập!

Kiếm xuyên thấu thân thể.

Cự kiếm xuyên qua cơ thể ra ngoài.

Phương Bạch Kính ngã lăn xuống đất thật mạnh, trước mắt lóe lên một cái, rồi gã nhìn rõ thiếu niên đang đứng trước mặt mình.

Gã không biết sao Viên Vọng lại xông đến vào lúc này, giơ tay đẩy gã ra, mà thanh cự kiếm kia xuyên qua thân thể Viên Vọng, kiếm rộng gần bảy thốn, cả lồng ngực dường như đều bị cắt ra.

Viên Vọng bị lực độ của cự kiếm đánh ngã xuống đất, nằm nghiêng ở đó nhìn Phương Bạch Kính: "Thiên bạn đại nhân."

"Ta đã bảo các ngươi ở lại trong sơn động rồi mà."

Phương Bạch Kính muốn bò qua cứu Viên Vọng nhưng căn bản là không có khả năng.

"Ở lại đó ư?" Viên Vọng nở nụ cười nhợt nhạt: "Thế thì còn gì là huynh đệ?"

Gã ta cúi đầu nhìn thanh kiếm trên ngực mình: "Thiên bạn, bộ dạng này của ta, đừng nói cho cha ta biết, cứ nói với ông ấy rằng ta chết một cách nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng."

Từng câu chữ trong đoạn văn này đã được tôi dồn hết tâm huyết biên tập, giữ nguyên ý tứ cốt lõi và làm cho nó thêm phần cuốn hút, sâu sắc, đúng như một ấn phẩm được truyen.free chăm chút.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free