(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 930: Ta cũng nhớ
"Bây giờ ta cảm thấy hơi tủi thân."
Thẩm Lãnh liếc nhìn Diệp Lưu Vân phía sau bàn sách, ông ta nheo mắt cười: "Thấy mình chịu thiệt thòi sao?"
Thẩm Lãnh thở ra một hơi thật dài: "Đem công lao của ta ra để đổi lấy việc xử tử hai kẻ đáng chết, quả thật là thiệt thòi quá."
Hắn nhìn chén trà trên bàn, hơi nóng bốc lên khiến người ta có cảm giác hư ảo. Thế giới này có chút mơ hồ khó lường, rõ ràng tự mình đang ở trong đó, vậy mà lại cảm thấy nhiều chuyện, nhiều người không nên cùng tồn tại với mình.
"Bọn họ đáng chết không?" Thẩm Lãnh hỏi.
Diệp Lưu Vân gật đầu: "Đáng chết."
Ông ta có chút lo lắng liếc mắt nhìn Thẩm Lãnh một cái: "Thật ra trên thế giới này có rất nhiều chuyện không đơn giản như chúng ta suy nghĩ. Vì một mục tiêu tốt mà đôi khi phải vòng vo, thậm chí phải hy sinh..."
Thẩm Lãnh phì cười một tiếng: "Diệp tiên sinh sợ ta nghĩ ngợi lung tung sao?"
"Ngươi vừa mới nói cảm thấy mình tủi thân."
"Thiệt thì chắc chắn là thiệt, dù gì đó cũng là công lao ta đã phải đổ máu xương, liều mạng giành lấy, để đổi được cái chết của hai kẻ đáng chết."
Thẩm Lãnh nhìn Diệp Lưu Vân nói rất nghiêm túc: "Nhưng bọn họ đã chết rồi."
Hắn ngả người ra sau, ngồi thoải mái hơn một chút: "Người đáng chết đã chết rồi, còn gì đáng thỏa mãn hơn thế này sao?"
Diệp Lưu Vân ngẫm nghĩ: "Không có."
Thẩm Lãnh lắc đầu: "Không, có đấy, ví dụ như ông cảm thấy áy náy mà tặng ta một ít quà, ta sẽ càng thỏa mãn hơn vì nhận được quà của ông."
Diệp Lưu Vân hơi nheo mắt lại: "Ra cửa rẽ trái là được rồi, cảm ơn."
Thẩm Lãnh: "Ra cửa rẽ trái là tường."
Diệp Lưu Vân thở dài: "Ta còn lo ngươi cứ giữ mãi trong lòng."
Thẩm Lãnh cười nói: "Diệp tiên sinh cảm thấy ta chịu thiệt, bệ hạ cũng cảm thấy ta chịu thiệt, chẳng phải thế là ta đã có lời rồi sao?"
Lời này quả là có trí tuệ.
Diệp Lưu Vân trầm tư một lát rồi "ừ" một tiếng: "Đúng vậy, đã có lời."
Ông ta rót cho Thẩm Lãnh một chén trà: "Chuyện bên Giang Nam đạo này vẫn luôn đợi ngươi tới, bệ hạ không có ý chỉ thì ta cũng sẽ bảo ngươi tới. Người không thể quá hoàn hảo, đó là một kiểu thái độ... Người như lão viện trưởng thì luôn tỏ ra keo kiệt, tham tiền; đại tướng quân Bùi Đình Sơn thì lúc nào cũng có vẻ ương ngạnh, kiêu căng; đại tướng quân cấm quân Đạm Đài Viên Thuật lại khiến người ta có cảm giác ông ta lười biếng đến mức không chịu đích thân luyện binh, cũng lười xử lý quân vụ. Những người ưu tú như vậy thật sự không biết khuyết điểm của mình sao?"
Ông ta đưa chén trà cho Thẩm Lãnh: "Bởi vì bọn họ bi���t, càng đứng ở một độ cao nhất định thì nhất định không thể quá vẹn toàn. Nếu một người như Bùi Đình Sơn mà không có chút lỗi lầm nào, thì với tất cả công lao cộng lại, tước vị quốc công này e rằng vẫn chưa đủ... Ngươi có thể hiểu điểm này, ngươi thông minh hơn tuyệt đại bộ phận mọi người."
Thẩm Lãnh nhún vai: "Ta không nghĩ phức tạp như Diệp tiên sinh. Người ta quan tâm muốn ta hiểu điều gì, ta sẽ cố gắng để hiểu. Còn người ta không bận tâm muốn ta hiểu điều gì, hà cớ gì ta phải bận tâm?"
Diệp Lưu Vân nhìn vào mắt Thẩm Lãnh, lắc đầu: "Thực ra đây mới là điểm chưa hoàn hảo lớn nhất của ngươi, ngươi quá trọng tình cảm, có lẽ sẽ vì tình cảm mà phạm sai lầm."
Thẩm Lãnh không muốn biện giải.
"Hay là đổi đề tài khác?"
Ngay khi Thẩm Lãnh khẽ nheo mắt lại, Diệp Lưu Vân đã nảy ra ý định tiễn khách. Đương nhiên ông ta biết một khi đã mời vị đại phật Thẩm Lãnh này tới thì chẳng dễ tiễn đi chút nào, thế nên ông ta lại nảy ra ý định mau chóng tự mình chuồn êm.
"Ta thấy hôm nay cũng khá ổn rồi."
Diệp Lưu Vân nói rất khách khí: "Ngươi cũng mệt một ngày rồi, chi bằng về nghỉ ngơi sớm, có chuyện gì thì mai ta lại nói tiếp."
Thẩm Lãnh: "Thành thật một chút có được không."
Diệp Lưu Vân: "Ta không muốn nghe..."
Thẩm Lãnh: "Nhưng ta muốn nói."
Diệp Lưu Vân: "Đừng có quá đáng..."
Sắc mặt Thẩm Lãnh lại có chút chua xót: "Lúc nãy ông cũng nói rồi, ta là người chịu thiệt. Ông cảm thấy ta chịu thiệt, bệ hạ cũng cảm thấy ta chịu thiệt. Ta không phải loại người hễ chịu thiệt là muốn quay về. Ông cũng biết đấy, ta trước giờ đâu phải người như vậy."
Diệp Lưu Vân: "Khà khà."
Thẩm Lãnh nói: "Tính ta vốn thẳng thắn, có gì nói đó, nhanh mồm nhanh miệng... Ông xem ông kìa, sao lại cứ phải bày ra vẻ mặt nghi ngờ tất cả như vậy chứ."
Diệp Lưu Vân: "Ta chỉ nghi ngờ ngươi."
Thẩm Lãnh: "Tình bằng hữu đâu rồi?"
Diệp Lưu Vân: "Chỉ cần hôm nay ngươi không nói gì cả, tình bằng hữu sẽ lâu dài."
Thẩm Lãnh: "Ta nói thật lòng... Nếu ta nhớ không lầm, hôm nay khi triệu tập các đại nhân đó để bàn về vụ án, ông hỏi Quách Tiểu Ngưu trong kho bạc ở lăng viên huyện Định Đường có bao nhiêu bạc, Quách Tiểu Ngưu đã nói có hơn tám mươi vạn lượng? Ta còn nghe nói, trong nhà Lâu Dư chỉ riêng tiền mặt đã có trăm vạn lượng?"
Diệp Lưu Vân ngáp một cái: "Đột nhiên hơi buồn ngủ."
Thẩm Lãnh: "Ta không đòi hỏi nhiều đâu."
Diệp Lưu Vân: "Ngươi đừng đòi hỏi..."
Thẩm Lãnh nói rất nghiêm túc: "Thế này đi, ta cũng thành thật một chút... Sở dĩ ta đồng ý tới đây không chỉ vì bệ hạ mong muốn ta tới, Diệp tiên sinh ông cũng mong muốn ta tới, mà chủ yếu hơn là ta hy vọng có thể lấy được mười vạn lượng bạc, dùng để trợ cấp cho bốn ngàn huynh đệ chiến binh đã bị người An Tức giết hại ở Nhật Lang quốc."
Hắn nhìn vào mắt Diệp Lưu Vân: "Binh bộ có trợ cấp, Hộ bộ cũng có, nhưng ta thấy vẫn chưa đủ. Lấy mười vạn lượng từ số bạc tham ô đã điều tra kê khai ra, chia cho bốn ngàn người, mỗi người hai mươi lăm lượng bạc, có nhiều không?"
Diệp Lưu Vân chậm rãi thở ra một hơi: "Sau khi về kinh, ta sẽ giúp ngươi nói với bệ hạ."
Thẩm Lãnh "ừm" một tiếng, sau đó rất nghiêm túc nói: "Cá nhân ta xin ba ngàn lượng. Bản thân ta không tiện xin bệ hạ, dù sao quân công của ta cũng đã bị trừ sạch vì chuyện đánh chết Lý Sinh Hiền và Đới Đồng rồi, không chừng còn bị phạt bổng nữa."
"Ta cũng không biết mình đã bị phạt bổng bao nhiêu năm rồi, nhưng ba ngàn lượng thì cá nhân ta có thể tự bỏ ra được, chỉ là không muốn, bởi vì đây là số bạc ta muốn triều đình chi trả."
Diệp Lưu Vân hỏi: "Dùng làm gì?"
"Dựng tượng cho Đỗ Uy Danh cùng bốn ngàn tướng sĩ đã tử trận ở Nhật Lang quốc, hoặc một tấm bia đá cũng được, nhưng phải là loại đá tốt."
Hắn nói từng câu từng chữ: "Ta đã tính toán rồi, ba ngàn lượng cũng tạm đủ. Ta không thiếu ba ngàn lượng, cũng không sợ người khác nói ta không thiếu ba ngàn lượng, nhưng ta cảm thấy khoản bạc này phải do triều đình chi trả."
Diệp Lưu Vân gật đầu: "Ta sẽ nói với bệ hạ."
Ông ta hỏi Thẩm Lãnh: "Còn gì nữa không?"
Thẩm Lãnh lắc đầu: "Không còn nữa."
Diệp Lưu Vân trầm mặc rất lâu rồi mới nói: "Nếu ngươi nói sớm là chuyện này, ta đã đồng ý ngay rồi, dù sao thì ngươi cũng thật sự chịu thiệt."
Thẩm Lãnh cong khóe môi lên cười: "Không thiệt nữa, thật sự chẳng thiệt gì nữa. Cứ viết một cuốn sách về những huynh đệ chiến binh chúng ta đi. Chỉ cần một cuốn sách như thế là đủ, để bách tính hiểu rõ hơn về chiến binh."
Diệp Lưu Vân im lặng rất lâu, rồi đứng dậy cúi lạy Thẩm Lãnh: "Lạy này là của riêng ta."
Sau khi nói xong, ông ta lại cúi người lạy: "Lạy này, ta thay bệ hạ."
Thẩm Lãnh cả kinh, vội vã đứng dậy. Bệ hạ là người chí tôn, sao có thể lạy mình? Vậy nên, Diệp Lưu Vân mới nói ông ấy thay bệ hạ tạ ơn hắn.
Diệp Lưu Vân đứng thẳng người dậy: "Chuyện Bách Hiểu Đường ra sách về chiến binh, ngươi không cần lo. Sau khi về kinh, ta sẽ giao việc này cho Hàn Hoán Chi, hắn ở Bách Hiểu Đường chỉ cần nói một câu là được."
Lần này đổi lại là Thẩm Lãnh khom người lạy: "Đa tạ."
Hắn đứng dậy rồi cười cười: "Cũng không còn chuyện gì nữa, sáng sớm mai ta sẽ đến xưởng thuyền An Dương xem thử thuyền. Nếu không có gì bất ngờ, ta chỉ ở lại một ngày rồi phải về Trường An. Sau khi về Trường An, e là ta sẽ có một thời gian không được tự do, mọi việc phải nhờ cậy Diệp tiên sinh."
Diệp Lưu Vân ngồi xuống: "Ta sẽ viết thư cho Hàn Hoán Chi ngay."
Thẩm Lãnh chắp tay: "Ta xin cáo từ."
Cuối cùng Diệp Lưu Vân vẫn không nhịn được, lại hỏi thêm một câu: "Thẩm Lãnh, tại sao ngươi không nghĩ nhiều hơn cho bản thân?"
Thẩm Lãnh dừng bước, quay đầu liếc nhìn Diệp Lưu Vân: "Cũng không phải là không nghĩ, chỉ là mỗi khi nghĩ đến lại thấy sợ. Hồi nhỏ Thẩm tiên sinh từng nói với ta, nếu một người quá quan tâm đến bản thân thì sẽ mất đi càng nhiều hơn. Khi đó ta không hiểu, chỉ biết rằng mình phải ghi nhớ từng câu nói của Thẩm tiên sinh. Bây giờ ta đã hiểu, thế nên cũng thực sự sợ... Những gì ta có không nhiều, không thể để mất."
Nhìn Thẩm Lãnh rời đi, Diệp Lưu Vân suy nghĩ từng lời Thẩm Lãnh vừa nói.
Những gì hắn có không nhiều, nên cũng chẳng dám để mất.
Trong lòng Diệp Lưu Vân bỗng thấy đau xót, nghĩ về quãng thời gian ông ta còn nhỏ... Ông ta là con của một chiến binh mồ côi, tuy quan phủ địa phương nhận nuôi, nhưng ông ta lại cẩn thận dè dặt để ý thái độ của từng người, để ý từng thứ mình có. Bởi ông ta biết, khi phụ mẫu không còn thì những gì mình có cũng gần như chẳng còn gì, thứ còn lại ngoài mạng sống thì thật sự chẳng có bao nhiêu.
Cũng bởi sự quan tâm dè dặt đó mà ông ta trở nên hay phỏng đoán tâm ý người khác.
Chẳng phải Thẩm Lãnh cũng vậy sao.
Diệp Lưu Vân nhắm mắt lại, dường như lập tức nhìn thấy mình lúc còn trẻ, trong căn phòng ở ấu phường của quan phủ, cuộn tròn trong góc. Mỗi đêm, ông ta đều không dám ngẩng đầu, vùi sâu vào giữa hai chân. Tiếng gió bên ngoài giống như tiếng gào khóc thảm thiết, nhưng may mắn thay, nơi đó vẫn là ấu phường. Còn chỗ ở của Thẩm Lãnh trong nhà Mạnh lão bản thì giống hệt cái chuồng dê.
Mỗi lời nói, mỗi cử động, mỗi ánh mắt của người chăm sóc đều khiến Diệp Lưu Vân phải suy nghĩ, ép mình không được phép phạm lỗi. Đây không phải là sợ đắc tội với người khác, mà là sợ mất đi người đang chăm sóc mình, không muốn khiến họ chán ghét mình. Vẫn là câu nói ấy, những gì có thể có được thực sự chẳng bao nhiêu.
Nếu không có cuộc sống trong quãng thời gian đó, có lẽ sau này hắn cũng sẽ không bận tâm đến từng người quan tâm mình như thế.
Thẩm Lãnh từ trong đại viện của phủ quan bước ra, nhìn thấy Trần Nhiễm đang tựa vào xe ngựa chờ mình: "Có lạnh không?"
Trần Nhiễm lắc đầu: "Không lạnh, ngươi ăn cơm chưa?"
Thẩm Lãnh nói: "Đúng ra ta phải hỏi ngươi mới phải. Ta vừa từ phủ Diệp đại nhân ra, tất nhiên là đã ăn rồi."
Trần Nhiễm giơ tay phải lên quơ quơ, trên tay là một túi giấy đựng nửa con gà ăn dở.
Gã đưa cho Thẩm Lãnh: "Vẫn quy tắc cũ, để lại cho ngươi gần một nửa."
Đương nhiên là nửa con gà không có phao câu.
Thẩm Lãnh lên xe, xách nửa con gà đó, Trần Nhiễm đi theo sau hỏi: "Lần này có phải chịu thiệt lớn rồi không?"
Thẩm Lãnh: "Lời lớn rồi."
Trần Nhiễm bĩu môi: "Diệt Nhật Lang mà một chút công lao cũng chẳng có, còn phải về chịu phạt. Ta thật không hiểu ngươi đã lời được cái gì."
Thẩm Lãnh mở túi giấy ra, xé đùi gà gặm một miếng: "Lời rất nhiều."
Hắn nhìn về phía Trần Nhiễm: "Đã lời được... vinh quang và tôn nghiêm của những huynh đệ ta."
Trần Nhiễm ngẩn ra.
Thẩm Lãnh nhìn miếng thịt gà trong tay: "Lần này dở rồi, nhạt quá."
Trần Nhiễm nhìn vào mắt Thẩm Lãnh, rồi lại nhìn nửa con gà trên tay hắn: "Lãnh Tử... Chúng ta đi mua vài cái màn thầu nóng ăn đi, ta muốn ăn."
Thẩm Lãnh đặt túi giấy xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa: "Giờ này e là không còn bán nữa. Lát nữa về ta sẽ hấp cho ngươi một nồi."
Trần Nhiễm bỗng nhiên ôm chầm lấy cổ Thẩm Lãnh, cũng chẳng hiểu sao lại bật khóc nức nở.
Thẩm Lãnh để mặc Trần Nhiễm khóc. Gã khóc một lúc lâu rồi mới lau nước mũi, nước mắt trên vai Thẩm Lãnh: "Ta nhớ lão Đỗ rồi."
Thẩm Lãnh cúi đầu, tay hắn đang run.
"Ta cũng nhớ."
Mọi quyền lợi của bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, mong bạn đọc tôn trọng bản quyền.