Tòng Hỏa Ảnh Khai Thủy Chưởng Khống Thời Gian - Chương 120 : 3 người đi
Sức quyến rũ của Hancock năm mười chín tuổi rốt cuộc ra sao?
Vừa trở thành Hoàng đế của đảo Cửu Xà chưa lâu, dưới tầng uy nghiêm của bậc đế vương vẫn còn lưu lại một tia non nớt và ngây ngô. Lại thêm tâm trạng đang say đắm trong tình yêu với Phong Dạ, nên nàng chỉ bộc lộ d��ng vẻ thiếu nữ thẹn thùng ấy trước mặt hắn mà thôi.
Ngay cả Phong Dạ cũng không khỏi cảm thán, Hancock hiện tại xét về độ đáng yêu thì chẳng kém gì mấy năm trước, chưa kể đến sức quyến rũ đang tỏa ra hệt như đóa hoa chớm nở kia.
Phong Dạ xưa nay không ghét cảm giác được người khác luyến mộ, nhất là khi đối phương lại là một thiếu nữ vừa đáng yêu vừa quyến rũ như Hancock. Nếu không, hắn cũng sẽ chẳng tùy ý để các thiếu nữ bên cạnh mình liên tục làm ra đủ loại hành động quá phận.
Trong khoang thuyền.
Tại một gian phòng nào đó.
"Chỉ vì nghe nói ta đang ở Đông Hải nên mới cố ý chạy tới đây tìm sao?"
Phong Dạ ngồi bên cạnh bàn trà, nghe Hancock trần thuật lại sự tình liền không nhịn được mà bật cười. Dù hắn đã sớm đoán được, nhưng khi nghe chính miệng Hancock nói ra vẫn cảm thấy buồn cười.
Câu nói "chỉ số thông minh của thiếu nữ đang yêu bằng không" quả nhiên không phải lời nói suông.
Đông Hải rộng lớn hơn Đại Hải Trình rất nhiều, hòn đảo nhiều vô số kể, đảo Cửu Xà lại là nơi bế tắc về con đường tình báo. Muốn tìm được hắn tại Đông Hải chẳng khác nào mò kim đáy biển, quả thực rất phù hợp với phong cách "làm bừa" của Hancock.
"Có phải là thiếp hơi làm bừa rồi không..."
Ánh mắt Hancock có chút lảng tránh.
Nếu không phải Phong Dạ kịp thời đuổi tới, hành động làm bừa này của nàng có lẽ sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì, thậm chí còn có thể xảy ra những chuyện tồi tệ như bị hải quân bắt giữ vào ngục.
Phong Dạ cười nói: "Đúng là có một chút."
Hancock, người chưa từng toát ra một tia khiếp sợ dù là trước mặt Gion, lúc này lại chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Phong Dạ, nhỏ giọng nói: "Cái kia..."
Phong Dạ không đợi Hancock nói hết câu đã mỉm cười cắt ngang: "Ta cảm thấy rất đáng yêu. Con người nếu quá mức lý tính thì chẳng khác gì máy móc cả."
"Vâng."
Hancock nhìn về phía Phong Dạ, đôi mắt long lanh nhu thuận gật đầu.
Phong Dạ ngồi thẳng dậy một chút, cầm lấy một quả đào trên bàn đưa lên miệng cắn một miếng, nói: "Như vậy... tiếp theo ngươi định làm gì? Chúng ta lát nữa sẽ trở về."
"Tiếp tục chuyến du lịch của ngài sao?"
"Ừ."
Phong Dạ ung dung gật đầu.
Sau thoáng chốc do dự, Hancock nhìn Phong Dạ với ánh mắt đầy mong đợi: "Thiếp cũng có thể đi du lịch cùng chàng sao?"
Cách đó không xa, Sandersonia và Marigold đều giật mình, không nhịn được lên tiếng: "Tỷ tỷ, vậy còn đảo Cửu Xà bên này phải làm sao..."
Hancock chẳng thèm liếc nhìn hai cô em gái, nàng vẫn nhìn Phong Dạ đắm đuối, không quay đầu lại mà phán: "Mấy chuyện đó không quan trọng, các em cứ chọn đại một Hoàng đế khác là được."
Phụt!
Khóe miệng Sandersonia và Marigold đều giật giật. Hoàng đế của đảo Cửu Xà mà là thứ có thể tùy tiện chọn đại sao?!
Phong Dạ suy nghĩ vài giây, trong đầu hiện ra cảnh tượng Hancock và Robin "chung sống hòa bình", hắn lại cắn thêm một miếng đào rồi nói: "Chuyến đi tiếp theo của ta có thể sẽ kéo dài vài năm, ngươi chắc chắn muốn đi cùng chứ?"
"Vâng!"
Hancock không hề do dự.
Tiếp đó nàng hơi chần chừ, lí nhí hỏi:
"Trên thuyền của chàng... còn có người nào khác không?"
"Có Robin ở trên thuyền."
Phong Dạ khẽ cười.
Nét mặt Hancock hơi cứng lại, nhưng chợt nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt bỗng trở nên kiên quyết hơn, nàng nhỏ giọng nói: "Chỉ có một mình cô ấy thì việc hàng hải chắc chắn sẽ gặp rất nhiều bất tiện, thiếp cũng có thể giúp đỡ rất nhiều việc."
Thực ra chẳng có chuyện gì bất tiện cả, nếu phải nói có gì không ổn thì chính là việc chỉ có hắn và Robin đi thuyền, hành trình quá mức bình lặng không chút gợn sóng.
Đôi khi quá an ổn cũng khiến chuyến đi mất đi nhiều niềm vui thú.
Tốt nhất là có thể thêm hai người nữa, như vậy là đủ một bàn mạt chược rồi.
"Đã ngươi nghĩ như vậy thì đi cùng ta đi."
Phong Dạ đặt quả đào trong tay xuống, cười với Hancock một cái rồi đứng dậy nhìn về phía hai người Sandersonia: "Chuyện đảo Cửu Xà các ngươi tự giải quyết đi, cứ duy trì như hiện tại là được... Còn về các vấn đề khác, các ngươi có thể vẽ biểu tượng của ta lên cờ xí, như vậy sẽ tránh được tuyệt đại đa số phiền phức."
"Đa tạ ân nhân."
Sandersonia và Marigold đều hiểu rất rõ cờ hiệu của Phong Dạ mang ý nghĩa gì, lập tức hành lễ.
Còn về phần Hancock, nhìn bộ dạng mê muội lúc này của chị mình, Sandersonia và Marigold trong lòng chỉ biết thở dài bất lực.
Sau khi suy nghĩ một chút, Phong Dạ lại đưa tay chộp nhẹ vào hư không.
Một luồng Chakra tụ lại trong lòng bàn tay hắn, ngưng tụ thành một quả cầu thủy tinh, sau đó hắn ném nó về phía Sandersonia.
"Nếu gặp rắc rối gì không giải quyết được thì đập vỡ cái này."
Bởi vì sở hữu năng lực không gian, có thể tùy thời đến những nơi đã lưu lại tọa độ, nên Phong Dạ chưa bao giờ dùng Den Den Mushi hay các thiết bị liên lạc tương tự, dùng phương thức của riêng mình tiện lợi hơn nhiều.
"Vâng."
Sandersonia đón lấy quả cầu thủy tinh, thần sắc nghiêm nghị, cẩn thận từng li từng tí nắm chặt trong tay đáp lời.
Phong Dạ nhìn về phía Hancock, nói: "Ngươi cũng đi tạm biệt các bộ hạ của mình đi..."
Nói đến đây hắn khựng lại một chút, sực nhớ ra điều gì liền nhìn về phía nhóm Sandersonia hỏi: "À phải rồi, các ngươi cảm thấy thế nào nếu ta dời đảo Cửu Xà đến vùng biển gần nước Wano tại Tân Thế Giới?"
Sandersonia suy tư một chút rồi đáp: "Rời xa quê hương e rằng sẽ có rất nhiều người không chấp nhận được."
Phong Dạ lắc đầu: "Không, không phải là rời xa quê hương, ý ta là di dời cả hòn đảo qua đó."
Không khí chìm vào yên tĩnh trong thoáng chốc.
Sandersonia: "... Vậy thì không thành vấn đề."
Nửa ngày sau.
Phong Dạ đưa thuyền của đảo Cửu Xà về đảo trước, sau đó nhổ cả hòn đảo lên, di chuyển đến rìa Vành Đai Tĩnh Lặng rất gần nước Wano.
Đối với cư dân đảo Cửu Xà, về cơ bản không cảm nhận được thay đổi gì quá lớn, duy nhất chỉ là rung chấn khi hòn đảo bị di dời và sự kính sợ trước sức mạnh khủng khiếp mà Phong Dạ phô diễn.
Cũng chính vì sức mạnh ấy, khi biết chuyện Hancock thích Phong Dạ và muốn đi du lịch cùng hắn, rất nhiều người đều không cảm thấy quá bất ngờ.
Chỉ có người đàn ông mạnh mẽ như Phong Dạ mới xứng đáng với Hoàng đế của họ, tất cả các nữ chiến binh đều nghĩ như vậy.
...
Đông Hải.
Trên tàu O'hara.
Robin đang yên lặng đọc sách trong phòng khách, nàng chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu tím, nằm nghiêng trên ghế sô pha, đôi chân ngọc thon dài vắt chéo, cổ chân trắng nõn lộ ra bên ngoài.
Đúng lúc này, nàng bỗng dừng động tác đọc sách, quay đầu nhìn về phía bên trái phòng khách, nơi đó xuất hiện một khe hở đen nhánh, thân ảnh Phong Dạ bước ra từ bên trong.
"..."
Thấy Phong Dạ trở về, Robin vẫn chưa thu hồi ánh mắt mà hơi nheo mắt nhìn về ph��a khe hở chưa biến mất sau lưng hắn.
Hancock đi theo sau lưng Phong Dạ bước ra từ khe hở, ngay lập tức nhìn thấy Robin đang nằm trên ghế sô pha.
Không có chuyện gì xảy ra.
"Đã lâu không gặp."
Robin ngồi dậy, gấp cuốn sách trên tay lại, mỉm cười chào hỏi Hancock.
Hancock cũng ung dung cười nhạt đáp: "Mong được chiếu cố nhiều hơn."
Để thưởng thức trọn vẹn bản dịch độc quyền, mời quý độc giả truy cập ngay truyen.free.