Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 10: Cánh Chim Bất An và Linh Hồn Hoang Dã

Ánh trăng đã lặn sâu vào màn đêm, nhường chỗ cho những vệt nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe đá, đánh thức Tần Mặc khỏi dòng suy tư miên man. Hắn khẽ mở mắt, bàn tay vẫn siết chặt mảnh tinh thạch nhỏ bé và mảnh vỡ bức tượng cổ, như thể sợ rằng những ‘ý chí’ vừa chạm đến sẽ tan biến vào hư vô. Sự tĩnh mịch của Di Tích Cổ Tiên dần nhường chỗ cho âm thanh rì rầm của gió sớm, và hắn biết đã đến lúc phải tiếp tục cuộc hành trình. Gánh nặng trên vai hắn giờ đây không còn là một câu hỏi đơn thuần về sự sống còn của Vô Tính Thành, mà là một trách nhiệm lớn lao hơn: tìm kiếm một con đường dung hòa, một lối đi cho vô vàn ‘ý chí’ tồn tại trên Huyền Vực rộng lớn này.

Hắn cẩn thận cất mảnh tinh thạch và mảnh vỡ bức tượng vào túi vải bên hông, cảm nhận sự rung động thầm lặng của chúng như một lời nhắc nhở không ngừng. Rời khỏi Di Tích Cổ Tiên, Tần Mặc men theo những con đường mòn cổ kính, dần hòa mình vào một Đường Cổ Đạo Thương Gia tấp nập. Con đường đá gồ ghề, hằn sâu dấu vết của hàng ngàn chuyến xe ngựa và bước chân lữ khách, uốn lượn qua những ngọn đồi thoai thoải, vươn mình về phía chân trời. Ánh bình minh vàng rực nhuộm màu hổ phách lên những ngọn núi xa xa, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ khắc nghiệt của vùng đất khô cằn.

Không khí nơi đây đặc quánh mùi bụi đất khô nẻ, lẫn với hương mồ hôi của người phu khuân vác, mùi da thuộc từ những kiện hàng hóa chất cao như núi và mùi ngựa hoang dã. Tiếng bánh xe kẽo kẹt nghiến trên sỏi đá, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng người buôn kẻ bán hò hét, mặc cả ồn ào, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với sự tĩnh lặng của Di Tích Cổ Tiên hay vẻ bình yên của Vô Tính Thành. Tần Mặc bước đi giữa dòng người như một cái bóng, đôi mắt đen láy tinh anh không ngừng quan sát, lắng nghe những ‘ý chí’ đang cuồn cuộn xung quanh mình.

Hắn nghe được ‘ý chí’ của những chiếc xe đẩy, mệt mỏi nhưng kiên cường, khao khát được tải thêm hàng, được lăn bánh trên chặng đường dài để hoàn thành sứ mệnh của mình. Hắn nghe được ‘ý chí’ của những món hàng hóa, từ vải vóc lụa là đến gia vị quý hiếm, mong muốn được trao đến tay chủ nhân, được phát huy giá trị vốn có. Rồi cả ‘ý chí’ của những người lữ khách, nặng trĩu những lo toan, khát khao về một chuyến đi an toàn, một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tất cả đều là những ‘ý chí tồn tại’ đơn thuần, không vĩ đại, không cao siêu, nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt.

Khi nắng đã lên cao, rải vàng khắp chốn, Tần Mặc bỗng dừng bước. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc, nơi một dải đen khổng lồ đang dần hiện ra. Đó là một đàn chim di cư, hàng ngàn con, sải cánh rộng lớn, bay lượn theo một đội hình hoàn hảo, tựa như một mũi tên khổng lồ đang xé toạc không gian. Chúng lướt qua đỉnh đầu hắn, tạo ra một làn gió mạnh mẽ cùng tiếng vỗ cánh vù vù như sấm động.

Tần Mặc vô thức khép hờ mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc lắng nghe. Hắn từng lắng nghe ‘ý chí’ của vô vàn loài chim, từ những con chim sẻ hót líu lo trong vườn nhà đến những con đại bàng sải cánh trên đỉnh núi. ‘Ý chí’ của chúng thường là sự tự do, khao khát bầu trời, bản năng sinh tồn đơn thuần. Nhưng lần này, từ con chim đầu đàn to lớn nhất, một ‘ý chí’ khác biệt, một cảm giác bất an mơ hồ, len lỏi vào tâm trí hắn, khiến Tần Mặc chau mày.

Cảm giác đó không phải là sự sợ hãi đơn thuần của một con mồi khi gặp kẻ săn mồi, cũng không phải là nỗi lo lắng về thời tiết xấu. Nó là một sự xao động sâu sắc, một nỗi bất an không định hình, như thể con chim đang mang theo một điềm báo từ phương xa. ‘Ý chí’ của nó không chỉ là muốn dẫn đàn vượt qua chặng đường dài, mà còn là một cảnh báo thầm lặng, một lời thúc giục phải nhanh hơn, phải xa hơn, phải tránh xa khỏi một điều gì đó đang đến. Điều đó không chỉ đến với riêng chúng, mà dường như là một thứ gì đó lớn lao hơn, đang bao trùm cả một vùng trời rộng lớn.

Tần Mặc đứng bất động giữa dòng người vội vã, đôi mắt vẫn hướng lên bầu trời xanh thẳm, nơi đàn chim giờ chỉ còn là những chấm nhỏ li ti. Nỗi bất an từ ‘ý chí’ của chúng vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, như một làn khói mỏng. Hắn đã từng chứng kiến sự bất an tương tự từ ‘ý chí’ của vạn vật ở U Minh Cốc khi chúng bị cưỡng ép khai linh, nhưng đó là sự bất an của nỗi đau thể xác và tinh thần. Còn đây, là một nỗi bất an của sự thay đổi, của một biến cố sắp sửa ập đến, mà hắn chưa thể lý giải.

Hắn đưa tay khẽ chạm vào mảnh tinh thạch trong túi, cảm nhận sự rung động của nó. Mảnh tinh thạch vẫn khát khao được hoàn thiện, được vươn tới cực hạn bản chất của chính nó. Hai ‘ý chí’, một là sự cầu tiến, một là sự cảnh báo, cùng tồn tại trong tâm trí hắn, tạo nên một sự mâu thuẫn kỳ lạ.

“Sự bất an này… không phải của riêng con chim, mà như một lời cảnh báo từ xa xôi…” Tần Mặc lẩm bẩm, giọng nói trầm tư, “Điều gì đang đến?”

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua tan sự hỗn loạn trong tâm trí, lắng nghe sâu hơn, nhưng ‘ý chí’ của đàn chim đã khuất dạng, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi lo lắng mơ hồ không thể xua đi. Tần Mặc biết, Huyền Vực này đang thay đổi, và những gì hắn đã khám phá chỉ là khởi đầu của một hành trình tìm kiếm chân lý phức tạp hơn rất nhiều. Hắn phải nhanh hơn, phải hiểu rõ hơn, trước khi điềm báo từ cánh chim kia trở thành hiện thực nghiệt ngã.

***

Tần Mặc rời xa con đường thương lộ ồn ào, men theo những lối mòn hoang vắng dẫn sâu vào vùng núi đá. Cảnh vật dần trở nên hoang dã và hiểm trở hơn, những khối đá khổng lồ chồng chất lên nhau, tạo thành những hẻm núi sâu thăm thẳm và những hang động bí ẩn. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và hương trầm nhẹ của những loài thảo dược mọc dại. Tiếng gió rít qua khe đá tạo nên những âm thanh kỳ dị, như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa.

Hắn bước đi một mình, đôi lúc dừng lại lắng nghe ‘ý chí’ của những tảng đá xám xịt, kiên cường chịu đựng sự bào mòn của thời gian, hay của những rễ cây bám chặt vào vách đá, vươn mình tìm kiếm ánh sáng. Chúng không có khát khao ‘thăng tiên’, chỉ đơn thuần muốn tồn tại, muốn bám trụ vào nơi mình sinh ra. Đó là một dạng ‘vật tính’ khác, giản dị nhưng đầy sức sống.

Khi mặt trời đứng bóng, chiếu rọi những tia nắng gay gắt xuống thung lũng, một tiếng gầm gừ trầm đục bỗng vang vọng, xé toạc sự tĩnh mịch của núi rừng. Tiếng gầm uy dũng, mang theo sự cảnh cáo và chút phẫn nộ, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Tần Mặc lập tức cảnh giác, đôi mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách. Hắn đã từng đối mặt với nhiều loài dã thú, nhưng ‘ý chí’ của tiếng gầm này lại khác, nó mạnh mẽ và có ý thức hơn rất nhiều.

Một cái bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra từ một hang đá khuất sau những bụi cây rậm rạp. Đó là một con sói, không, phải là một linh thú sói khổng lồ. Bộ lông của nó đen tuyền như màn đêm, bóng mượt dưới ánh nắng, nhưng đôi mắt lại đỏ rực như hai đốm lửa, sáng rực vẻ hung tợn và hoang dã. Thân hình nó vạm vỡ, uy dũng, mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng động trầm đục, cho thấy sức mạnh phi thường tiềm ẩn. Nó chính là Hắc Phong, linh thú canh giữ vùng núi này.

Hắc Phong không chút do dự, lao thẳng về phía Tần Mặc với tốc độ kinh người, móng vuốt sắc nhọn vươn ra, sẵn sàng xé nát bất kỳ kẻ xâm nhập nào. Tần Mặc không hề sợ hãi, hắn đứng yên tại chỗ, đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có năng lực đặc biệt – khả năng lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật.

Khi Hắc Phong chỉ còn cách hắn vài bước, Tần Mặc đã cảm nhận rõ ràng ‘ý chí’ của nó. Đó không phải là một ‘ý chí’ muốn giết chóc vô cớ, mà là sự giận dữ, cô độc của một kẻ bảo vệ lãnh địa. Trong sâu thẳm ‘ý chí’ ấy, Tần Mặc còn cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ – nỗi sợ bị đe dọa, bị tước đoạt sự tự do, và khát khao được tôn trọng. Nó muốn là chính nó, một linh thú hoang dã, mạnh mẽ, không bị ràng buộc bởi bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì. Nó không muốn ‘thăng tiên’ theo định nghĩa của con người, không muốn biến đổi bản chất của mình. Nó chỉ muốn được là Hắc Phong, một kẻ ngự trị vùng núi này.

“Không phải muốn giết chóc… chỉ là bảo vệ, và một nỗi sợ hãi sâu thẳm…” Tần Mặc thầm nhủ, lòng trào dâng một sự thấu hiểu. Hắn không rút lui, không phản kháng, mà mở rộng ‘ý chí’ của mình, truyền đi một thông điệp bình yên, không đe dọa, không tấn công, chỉ là sự thấu hiểu.

Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, lao tới, nhưng Tần Mặc khéo léo né tránh, chỉ vừa đủ để không bị tổn thương. Hắn không phản công, chỉ tiếp tục truyền đi sự bình yên và thấu hiểu. Đôi mắt đỏ rực của Hắc Phong bắt đầu lộ rõ vẻ bối rối. Nó chưa từng gặp một kẻ xâm nhập nào lại không phản kháng, không sợ hãi, mà chỉ đứng đó, bình tĩnh đối mặt với nó, và truyền đi một ‘ý chí’ kỳ lạ, không có chút sát khí.

Tần Mặc tiếp tục bước tới, chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể đang hòa mình vào thiên nhiên xung quanh. Hắn đưa tay ra, không phải để vuốt ve, mà để Hắc Phong cảm nhận sự chân thành của hắn. ‘Ý chí’ của hắn giờ đây không còn mang chút phòng bị nào, chỉ còn sự tôn trọng thuần túy dành cho bản chất hoang dã của linh thú.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng nhỏ hơn, đầy vẻ nghi hoặc. Nó ngửi thấy mùi của Tần Mặc, mùi đất, mùi thảo dược, mùi của một sinh linh bình thường, không có chút linh lực cuồn cuộn nào như những tu sĩ mà nó từng gặp. Nhưng ‘ý chí’ của hắn lại mạnh mẽ đến lạ lùng, như một dòng suối trong vắt len lỏi vào tâm hồn nó. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây không còn hung dữ, mà ánh lên vẻ tò mò. Nó chậm rãi dừng lại, thu móng vuốt, chỉ còn cách Tần Mặc vài bước chân.

Tần Mặc khẽ mỉm cười. “Ngươi chỉ muốn bảo vệ lãnh địa của mình, đúng không, Hắc Phong?” Hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ cảm thông. Hắn không biết Hắc Phong có hiểu ngôn ngữ của hắn không, nhưng hắn biết nó đã hiểu ‘ý chí’ của hắn.

Hắc Phong cụp tai xuống một chút, đôi mắt quan sát Tần Mặc không chớp. Nó từ từ hạ thấp trọng tâm, không còn tư thế tấn công nữa. Sự giận dữ trong ‘ý chí’ của nó dần tan biến, nhường chỗ cho sự cảnh giác và một tia tò mò mới mẻ. Nó không còn nhìn Tần Mặc như một kẻ thù, mà như một thứ gì đó lạ lẫm, đáng để khám phá. Tần Mặc biết, hắn đã thiết lập được một mối liên kết ban đầu với linh thú này, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc.

***

Tần Mặc và Hắc Phong, giờ đây không còn là kẻ thù mà là một cặp đồng hành kỳ lạ, tiếp tục cuộc hành trình. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình giữa bóng tối của rừng núi, dẫn Tần Mặc qua những con đường mòn ít ai biết đến. Linh thú khổng lồ ban đầu vẫn giữ một khoảng cách nhất định, nhưng đôi lúc lại quay đầu nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tò mò, và Tần Mặc cảm nhận được ‘ý chí’ của nó đang dần mở lòng, không còn sự cảnh giác quá mức nữa.

Khi mặt trời bắt đầu nghiêng bóng, nhuộm đỏ cả một góc trời, một mùi hương đặc trưng bỗng xộc vào cánh mũi Tần Mặc – mùi muối biển nồng nặc, xen lẫn mùi cá tươi và gió mặn. Hắc Phong cũng vểnh tai, đôi mắt đen tuyền giờ đây không còn đỏ rực mà ánh lên vẻ ngạc nhiên trước một mùi hương hoàn toàn xa lạ với núi rừng.

Họ cuối cùng cũng ra đến bờ biển. Trước mắt Tần Mặc là một khung cảnh hùng vĩ đến nghẹt thở. Biển cả mênh mông, xanh thẳm đến tận chân trời, những con sóng bạc đầu không ngừng vỗ vào bờ đá, tạo ra những âm thanh rì rào bất tận. Gió biển thổi mạnh, mang theo hơi ẩm và vị mặn đặc trưng, làm tóc Tần Mặc bay phần phật.

Xa xa, trên một hòn đảo đá nhỏ sừng sững giữa biển, một ngọn hải đăng cổ kính vươn mình lên trời. Thân hải đăng được xây bằng những khối đá lớn, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cố, bất khuất. Khi hoàng hôn dần buông xuống, ánh đèn trên đỉnh hải đăng bắt đầu lóe sáng, rọi những tia sáng vàng ấm áp xuyên qua bóng tối mờ ảo.

Tần Mặc dừng lại trên vách đá, ngắm nhìn ngọn hải đăng. Hắn nhắm mắt, lắng nghe. Ngay lập tức, một ‘ý chí’ mạnh mẽ nhưng vô cùng đơn thuần ập đến tâm trí hắn. Đó là ‘ý chí’ của ngọn hải đăng. Nó không khao khát quyền năng, không mong muốn bất tử. Nó không muốn ‘thăng tiên’, không muốn biến đổi thành một vật phẩm thần thánh. ‘Ý chí’ của nó chỉ là sự kiên định, bền bỉ, muốn soi sáng, muốn dẫn đường cho những con thuyền lạc lối giữa biển đêm. Nó chấp nhận sự cô đơn, chấp nhận sự bào mòn của gió bão và thời gian, chỉ để thực hiện một sứ mệnh duy nhất: trở thành một ngọn đèn hy vọng.

“Một ‘ý chí’ đơn thuần đến vậy… chỉ là tồn tại và phục vụ. Vậy mà vẫn vĩ đại theo cách riêng của nó,” Tần Mặc thầm nghĩ, cảm nhận sự thanh thản từ ‘ý chí’ của ngọn hải đăng lan tỏa trong lòng mình. Ngọn hải đăng này, cũng như những hòn đá trong Hẻm Núi Cát Bay hay mảnh vỡ bức tượng cổ, đều chọn cho mình một con đường tồn tại riêng, không cần phải chạy theo định nghĩa ‘thăng tiên’ của thế gian.

Hắc Phong đứng cạnh hắn, đôi tai vểnh lên, đôi mắt đen tuyền chăm chú nhìn ra biển cả bao la. Nó ngửi ngửi không khí mặn mòi, nghe tiếng sóng vỗ. Đây là một thế giới hoàn toàn mới lạ đối với linh thú của núi rừng. Hắc Phong khẽ rên một tiếng nhỏ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tò mò và một chút bối rối trước sự rộng lớn vô tận của biển cả.

Tần Mặc khẽ đưa tay lên, đặt nhẹ lên đầu Hắc Phong. Bộ lông đen tuyền của nó mềm mượt và ấm áp dưới lòng bàn tay hắn. Hắc Phong không né tránh, mà khẽ dụi đầu vào tay hắn, phát ra một tiếng gừ gừ trầm thấp, như một lời đáp lại sự tin tưởng. Mối liên kết giữa họ, dù mới chớm nở, nhưng đã trở nên sâu sắc hơn, không chỉ là sự thấu hiểu mà còn là sự đồng hành.

“Chúng ta sẽ đi đến đó,” Tần Mặc nói, chỉ tay về phía Làng Chài Hải Phong, một cụm những mái nhà gỗ thấp thoáng ẩn hiện dưới ánh chiều tà. Hắc Phong quay đầu nhìn theo, đôi mắt như đang suy ngẫm. Sau đó, nó khẽ gật đầu, và cùng Tần Mặc bước xuống con đường mòn dẫn vào làng chài.

***

Bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, và ánh đèn của Làng Chài Hải Phong trở nên rõ ràng hơn, lấp lánh như những đốm lửa trên nền vải nhung đen của biển cả. Tần Mặc và Hắc Phong bước vào làng, ngay lập tức bị cuốn vào không khí nhộn nhịp, sôi động nhưng đầy mộc mạc của một cộng đồng ven biển. Dù trời đã tối, người dân vẫn chưa nghỉ ngơi. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ hòa lẫn với tiếng hò reo của ngư dân đang kéo lưới, tiếng trẻ con nô đùa trên bãi cát, tiếng chim biển kêu vang vọng từ xa.

Mùi biển nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện với mùi cá tươi vừa được đánh bắt, mùi gỗ ẩm của những con thuyền đang neo đậu ở bến cảng nhỏ, và mùi khói bếp từ những căn nhà sàn gỗ. Những chiếc thuyền đánh cá, với những cột buồm đã cũ kỹ nhưng vẫn kiên cố, nằm yên ả trên mặt nước, chờ đợi một chuyến ra khơi mới. Lưới đánh cá được phơi khắp nơi, tựa như những tấm mạng nhện khổng lồ phơi mình dưới ánh trăng.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật nơi đây. Hắn cảm nhận được ‘ý chí’ của những chiếc thuyền gỗ, chúng không khát khao được biến thành phi thuyền bay lượn trên trời, mà chỉ muốn được vững chãi trên sóng nước, được ra khơi đánh bắt cá, được trở về an toàn. ‘Ý chí’ của những tấm lưới đánh cá cũng vậy, chỉ muốn được giăng ra, được thu hoạch, mang lại nguồn sống cho con người.

Rồi hắn lắng nghe ‘ý chí’ của những ngư dân. Họ không có những khát vọng cao xa về sự bất tử, không truy cầu sức mạnh đỉnh cao. ‘Ý chí’ của họ rất đơn giản: một cuộc sống no đủ, một mái nhà ấm êm, những chuyến ra khơi bình an, và sự an lành cho gia đình. Họ chấp nhận cuộc sống đối mặt với bão tố biển khơi, chấp nhận sự khắc nghiệt của thiên nhiên, miễn là có thể nuôi sống bản thân và những người thân yêu.

Tần Mặc bỗng nhận ra, dù khác biệt về môi trường và hình thức tồn tại, nhưng khát khao bình dị của những ngư dân Làng Chài Hải Phong này lại tương tự như người dân Vô Tính Thành của hắn. Họ đều muốn được là chính mình, sống một cuộc đời giản dị, không bị thúc ép phải vươn cao, phải ‘thăng tiên’ theo một khuôn mẫu nào đó. Sự tương đồng này khiến trái tim Tần Mặc dâng lên một cảm giác ấm áp, nhưng cũng đi kèm với sự nặng trĩu.

Hắn nhớ lại sự bất an mơ hồ từ ‘ý chí’ của đàn chim di cư, và khát khao mãnh liệt muốn được hoàn thiện của ‘Mảnh Tinh Thạch Lạ’ trong túi hắn. Giữa những ‘ý chí’ bình dị của ngư dân, những ‘ý chí’ kiên cường của hải đăng, và những ‘ý chí’ phức tạp hơn kia, Tần Mặc cảm thấy Huyền Vực này là một bức tranh muôn màu, muôn vẻ.

Hắc Phong đi theo Tần Mặc, đôi mắt đen nhánh lướt qua những gương mặt ngư dân, những con thuyền, những đứa trẻ đang nô đùa. Nó vẫn giữ vẻ cảnh giác tự nhiên của một linh thú hoang dã, nhưng không hề tỏ ra hung hăng hay gây rối. Nó tò mò quan sát thế giới mới lạ này, như một đứa trẻ lần đầu tiên bước ra khỏi hang động của mình.

Tần Mặc dừng lại ở một góc khuất của làng, nơi bãi biển vắng vẻ hơn, chỉ có tiếng sóng vỗ và ánh trăng rọi xuống mặt biển lấp lánh. Hắn ngồi xuống trên một tảng đá phẳng, Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh, đầu gối lên chân hắn, đôi mắt vẫn mở to, ngắm nhìn biển đêm.

“Huyền Vực này… có quá nhiều ‘ý chí’ khác nhau,” Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm tư hòa lẫn vào tiếng sóng. Hắn khẽ vuốt ve bộ lông của Hắc Phong, “Làm sao để dung hòa tất cả?”

Mảnh tinh thạch trong túi hắn vẫn rung động nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở rằng không phải mọi ‘khát khao’ đều muốn sự bình yên giản dị. Nhưng liệu khát khao ‘vươn lên’ có nhất thiết phải dẫn đến sự hủy diệt như lời cảnh báo thất lạc? Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sao, lắng nghe tiếng sóng biển thì thầm những câu chuyện cổ xưa. Hắn biết, hành trình tìm kiếm ‘chân lý thất lạc’ và con đường ‘cân bằng bản chất’ sẽ vô cùng gian nan, nhưng hắn không đơn độc nữa. Bên cạnh hắn là Hắc Phong, một minh chứng sống động cho sự thấu hiểu và kết nối giữa những ‘ý chí’ khác biệt. Và trong lòng hắn, lời cảnh báo từ cánh chim di cư vẫn vang vọng, như một điềm báo cho những biến cố đang chờ đợi ở phía trước, một sự thay đổi lớn lao sắp sửa ập đến với Huyền Vực này.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free