Vạn vật không lên tiên - Chương 1052: Thiên Diệu Chi Nhãn: Quyết Đoán Cổng Không Gian
Ánh chiều tà dần buông, nhuộm đỏ những đỉnh núi xa xăm, báo hiệu một đêm tĩnh mịch sắp bao trùm khắp Huyền Vực. Nhưng dưới lòng đất Vô Tính Thành, một ngọn lửa ý chí vừa được thắp lên, rực cháy trong lời thề kiên định của Thiết Giáp Thành Linh và những bản thể khác. Lời tuyên bố của Tần Mặc, rằng sức mạnh không nằm ở việc biến đổi mà ở việc vững vàng là chính mình, đã gieo mầm hy vọng và quyết tâm. Tuy nhiên, ở một nơi xa xôi, nơi ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua những tầng mây bạc, một ý chí khác, tàn bạo và độc đoán hơn, đang định hình số phận của cả thế giới.
***
Trong Phủ Thiên Diệu, nơi mà kiến trúc nguy nga uốn lượn như một con rồng thiêng ẩn mình giữa những đỉnh non cao, Thiên Diệu Tôn Giả đang an tọa trên bảo tọa ngọc bích. Tấm ngọc trong suốt, phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, phản chiếu dáng người thanh lịch, cao ráo của hắn. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú không một nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh như băng tuyết ngàn năm, ẩn chứa một sự tính toán sâu xa và khinh bạc vô tận. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến lấp lánh như tinh tú, ôm lấy thân hình hắn, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực tối thượng, nhưng cũng đồng thời lan tỏa một khí tức lạnh lẽo khó gần, khiến không gian xung quanh như ngưng đọng.
Trước mặt hắn, Trần Trưởng Lão với râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, cùng Thiên Diệu Ảnh mờ ảo như một cái bóng không hình, đang quỳ một gối, cung kính báo cáo. Ánh đèn lồng treo cao trong sảnh đường, được chế tác từ ngọc lưu ly, tỏa ra ánh sáng ấm áp nhưng không đủ xua tan đi bầu không khí áp bức, ngột ngạt. Mùi trầm hương thanh khiết, lạnh lẽo lan tỏa trong không khí, như để xoa dịu sự căng thẳng, nhưng lại càng làm nổi bật thêm vẻ tĩnh mịch, vô cảm của nơi này. Gió đêm réo rắt bên ngoài, mang theo hơi lạnh của tuyết, lướt qua những khe cửa đá, tạo nên âm thanh như tiếng thở dài của Huyền Vực.
Trần Trưởng Lão dâng lên một ngọc giản, giọng nói trầm ổn nhưng thấp thoáng sự e dè. "Bẩm Tôn Giả, liên minh của Tần Mặc đã tập kết tại Vô Tính Thành. Hắn cùng các vật thể khác, đặc biệt là Thiết Giáp Thành Linh, đã đưa ra một thứ gọi là 'Tuyên Ngôn Của Bản Thể Bất Diệt'. Chúng tuyên bố sẽ không theo con đường thăng tiên, mà giữ vững bản chất nguyên thủy của mình."
Thiên Diệu Tôn Giả không đáp lời ngay. Ánh mắt xanh thẳm của hắn lướt qua tấm bản đồ Huyền Vực được làm từ linh thạch phát sáng đang lơ lửng trước mặt. Từng đường nét, từng địa danh trên bản đồ đều hiện lên rõ ràng, lung linh như dải ngân hà thu nhỏ. Hắn nhẹ nhàng phất tay, tấm bản đồ thu nhỏ lại, bay vào tay hắn như một con bướm đêm vâng lời. Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên bề mặt linh thạch, cảm nhận từng mạch linh khí, từng điểm nút chiến lược. Hắn trầm tư, như đang cân nhắc một ván cờ vĩ đại, mà vạn vật trong Huyền Vực chỉ là những quân cờ vô tri.
Một luồng linh lực vô hình lan tỏa từ Thiên Diệu Tôn Giả, khiến Trần Trưởng Lão và Thiên Diệu Ảnh cảm thấy một áp lực vô hình đè nén, như n��i Thái Sơn đổ ập. Họ không dám ngẩng đầu, chỉ biết cúi mình sâu hơn, chờ đợi phán quyết.
Sau một khắc tĩnh lặng tưởng chừng như vô tận, giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả cuối cùng cũng cất lên. Giọng hắn trầm ấm, nhưng mang theo một uy áp không thể chống cự, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh, không chấp nhận bất kỳ sự phản đối nào. "Ồ? 'Tuyên ngôn của bản thể bất diệt' ư? Thật là một trò hề lố bịch." Hắn khẽ cười, tiếng cười lạnh lẽo như tiếng kim loại va chạm trong đêm đông. "Sự 'bất diệt' thực sự chỉ có thể đạt được qua Tiên lộ, không phải qua sự trì trệ của bản chất nguyên thủy. Những kẻ ngu muội kia không hiểu rằng, vạn vật tiến hóa là lẽ tự nhiên của 'đạo'. Sự 'nguyên thủy' mà chúng ca ngợi, chẳng qua chỉ là sự yếu đuối, sự sợ hãi trước những biến đổi để đạt đến đỉnh cao hơn mà thôi. Đó là một sự từ chối Thiên cơ, một sự đi ngược lại dòng chảy của vũ trụ."
Trần Trưởng Lão tiếp lời, cẩn trọng từng câu chữ: "Bẩm Tôn Giả, có vẻ như Tần Mặc đang cố gắng liên kết ý chí của vạn vật bằng thứ triết lý mơ hồ đó. Tuy nhiên, sức mạnh của chúng vẫn còn quá nhỏ bé. Mặc dù Thiết Giáp Thành đã được gia cố, và một vài vật thể có ý chí khác cũng biểu lộ sự kiên định, nhưng so với đại quân Thiên Diệu của chúng ta, chúng chỉ như châu chấu đá xe."
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi tấm bản đồ trong tay. "Nhỏ bé hay không, không quan trọng. Quan trọng là mầm mống phản loạn, dù nhỏ đến mấy, cũng phải bị nhổ tận gốc. Hắn dám thách thức tín ngưỡng ngàn năm của Huyền Vực, dám gieo rắc thứ tư tưởng lệch lạc, cản trở con đường thăng hoa của vạn vật. Đó là tội không thể tha thứ." Hắn vuốt nhẹ lên một điểm sáng trên bản đồ, nơi Cổng Không Gian được đánh dấu nổi bật. "Tuy nhiên, ta không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột với một kẻ yếu ớt như Tần Mặc. Mỗi khoảnh khắc trì hoãn là một khoảnh khắc Huyền Vực vẫn còn chìm trong sự phàm tục. Chúng ta cần một đòn đánh quyết định, một đòn đánh sẽ khiến mọi sự phản kháng tan biến như khói sương." Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, chứa đựng sự quyết đoán tàn nhẫn. "Hắn nói về 'bản thể bất diệt'? Ta sẽ cho hắn thấy, 'bản thể' của hắn sẽ bị nghiền nát dưới chân Tiên lộ mà ta đang mở ra."
***
Ngay sau đó, một luồng linh lực vô hình quét qua toàn bộ Phủ Thiên Diệu, triệu tập tất cả các tướng lĩnh và Hắc Thiết Vệ tinh nhuệ. Thiên Diệu Tôn Giả đứng dậy, bước đến một bệ đá cao giữa Sảnh Điều Lệnh, nơi một bản đồ ba chiều của Huyền Vực được chiếu sáng bằng linh khí. Từng ngọn núi, dòng sông, từng thành trì và khu rừng đều hiện lên rõ nét, xoay chuyển trong không gian, như một thế giới thu nhỏ đầy sống động. Hắn chỉ tay vào Cổng Không Gian, một điểm kết nối trọng yếu giữa các khu vực của Huyền Vực, vốn được sử dụng cho việc di chuyển và giao thương. Ánh mắt hắn sắc bén, như tia chớp xuyên màn đêm, nhìn thấu mọi ngóc ngách của chiến lược.
"Cổng Không Gian..." Giọng Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng khắp sảnh đường, trầm ấm nhưng mang theo uy lực lay động cả linh hồn, khiến không khí lạnh lẽo như càng thêm đông đặc, "đó chính là yết hầu của Huyền Vực. Kẻ nào khống chế được nó, kẻ đó có thể kiểm soát dòng chảy linh khí, kiểm soát sự vận chuyển, và quan trọng nhất, cắt đứt mọi liên lạc, mọi sự hỗ trợ giữa các mảnh ghép rời rạc của Huyền Vực." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng tướng lĩnh đang quỳ gối, mỗi người đều toát lên khí tức cường đại, nhưng lại cúi đầu tuyệt đối phục tùng. "Một khi Cổng Không Gian nằm trong tay ta, liên minh nhỏ bé của Tần Mặc sẽ trở thành những con ếch trong giếng, không thể hợp lực, không thể chống cự. Chúng sẽ chỉ còn là những mục tiêu đơn lẻ, dễ dàng bị nghiền nát."
Hắn khẽ hít một hơi, mùi trầm hương vẫn quẩn quanh, nhưng giờ đây nó dường như hòa lẫn với mùi ozone do linh lực cường đại tạo ra, khiến không khí càng thêm căng như dây đàn. "Hắn nói về 'cân bằng bản chất'? Hắn nói về 'ý chí tồn tại'?" Thiên Diệu Tôn Giả lại cười khẩy, tiếng cười mang đầy vẻ khinh miệt. "Triết lý của Tần Mặc? Chỉ là lời lẽ của kẻ yếu đuối, những kẻ sợ hãi sự thay đổi, s��� hãi bước lên đỉnh cao. Sức mạnh mới là chân lý duy nhất để thăng hoa. Tiên lộ không dành cho những kẻ chỉ biết bám víu vào sự tầm thường. Ta sẽ cho hắn thấy, 'bản thể bất diệt' mà hắn ca ngợi sẽ bị nghiền nát dưới bánh xe của Tiên lộ! Ta sẽ chứng minh rằng, chỉ có sự khai mở vật tính đến cực hạn, chỉ có sự vươn lên không ngừng, mới là con đường đúng đắn. Tất cả những gì hắn xây dựng sẽ sụp đổ, và vạn vật sẽ nhận ra rằng, chỉ có Tiên lộ mới là cứu cánh cuối cùng."
Ánh mắt hắn dừng lại trên Cổng Không Gian trên bản đồ, nơi ánh sáng rực rỡ nhất, như một ngôi sao dẫn lối cho tham vọng của hắn. "Cổng Không Gian không chỉ là một điểm chiến lược thông thường. Nó là mạch máu luân chuyển của Huyền Vực, nơi linh khí hội tụ và phân tán, nơi liên kết các tiểu thế giới lại với nhau. Kiểm soát nó không chỉ là kiểm soát sự di chuyển, mà là kiểm soát chính sự sống của Huyền Vực. Ta sẽ dùng nó làm bàn đạp, để khống chế toàn bộ 'mạch máu' của thế giới này, từ đó tìm ra Huyền Vực Tâm Châu, và biến nơi đây thành một phần của Tiên giới, hoàn toàn nằm trong tầm tay ta."
Lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là một tuyên ngôn về ý chí tuyệt đối. Mỗi từ hắn thốt ra đều mang theo một uy lực vô hình, xuyên thẳng vào tâm trí các tướng lĩnh, củng cố niềm tin mù quáng và sự trung thành sắt đá của họ. Không ai dám nghi ngờ, không ai dám phản đối. Trong thế giới của Thiên Diệu Tôn Giả, chỉ có một con đường, một chân lý, và đó là con đường của hắn. Hắn tin rằng hành động của mình là vì 'lẽ phải', vì sự 'thăng hoa' của vạn vật, dù cho điều đó có nghĩa là phải nghiền nát ý chí và bản chất nguyên thủy của chúng. Sự mù quáng trong niềm tin vào con đường thăng tiên, sự mâu thuẫn giữa khát vọng cá nhân đạt đến đỉnh cao và sự ổn định thực sự của thế giới, tất cả đều bị hắn bỏ qua, chỉ còn lại sự tự lừa dối về ý nghĩa của 'tiến hóa'. Hắn đã tự định nghĩa lại 'tiến hóa' theo cách của riêng mình, một cách tàn bạo và độc đoán.
"Vậy nên," Thiên Diệu Tôn Giả kết luận, giọng nói trầm hùng như sấm sét giữa trời quang, "ta ra lệnh. Toàn bộ binh lực tinh nhuệ, bao gồm Hắc Thiết Vệ và các 'vật' đã được khai linh cấp cao, sẽ tập trung và tấn công Cổng Không Gian ngay lập tức. Không để cho liên minh của Tần Mặc kịp phản ứng, không để cho bất kỳ ai có cơ hội cản trở. Đây không chỉ là một trận chiến, đây là một cuộc thanh trừng, một bước ngoặt để mở ra kỷ nguyên mới của Huyền Vực, một kỷ nguyên mà vạn vật đều hướng về Tiên lộ!"
***
Vài khắc sau, Phủ Thiên Diệu trở nên náo động, nhưng vẫn giữ được sự trật tự đáng sợ. Dưới sự chỉ huy của Trần Trưởng Lão và Thiên Diệu Ảnh, các quân đoàn của Thiên Diệu Tôn Giả bắt đầu tập kết. Tiền sảnh rộng lớn của Phủ Thiên Diệu, vốn được chạm khắc tinh xảo từ đá cẩm thạch trắng, giờ đây tràn ngập những bóng hình hùng vĩ và đáng sợ. Hàng vạn Hắc Thiết Vệ, khoác lên mình bộ giáp sắt đen toàn thân, che kín cả khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực như than hồng cháy. Chúng không phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng mỗi khi cử động, tiếng bước chân đồng loạt vang lên như nhịp trống chiến, mang theo một sát khí ngút trời, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Mỗi người lính đều cầm trên tay vũ khí nặng nề, lấp lánh dưới ánh trăng.
Bên cạnh Hắc Thiết Vệ là những hình thù kỳ dị của các 'vật' đã được khai linh và biến đổi thành vũ khí sống. Có những cỗ máy khổng lồ được tạo thành từ hợp kim quỷ dị, mang theo những khẩu pháo linh lực gầm gừ. Có những sinh vật dị dạng, thân thể biến dạng đến mức không còn nhận ra hình dáng ban đầu, ánh mắt trống rỗng nhưng lại chứa đựng sức mạnh kinh hoàng. Chúng là biểu tượng cho sự tàn bạo và hiệu quả của Thiên Diệu Tôn Giả, những minh chứng sống cho triết lý 'thăng hoa' của hắn. Mùi sắt, mùi máu tanh nhẹ từ những 'vật' bị biến đổi, và mùi linh khí cường đại bao trùm không gian, tạo nên một hỗn hợp ám ảnh.
Trần Trưởng Lão đứng ở vị trí cao nhất, ánh mắt sắc sảo quét qua từng đội quân. Giọng hắn vang dội, dứt khoát, mang theo uy quyền tuyệt đối: "Toàn quân chú ý! Mục tiêu: Cổng Không Gian! Kh��ng cho phép bất kỳ sự phản kháng nào tồn tại! Kẻ nào dám cản trở, kẻ đó sẽ phải tan biến cùng với thứ 'bản chất nguyên thủy' ngu xuẩn của mình! Thiên Diệu Tôn Giả vạn tuế!" Lời hô cuối cùng của hắn vang lên như một tiếng sấm rền, khiến cả không gian rung chuyển.
Thiên Diệu Ảnh, mờ ảo như một cái bóng, không nói một lời, nhưng khí tức lạnh lẽo của nàng lại bao trùm lên toàn bộ quân đội, như một lời khẳng định về sự trung thành tuyệt đối và ý chí không thể lay chuyển của Thiên Diệu Tôn Giả.
Hàng vạn bóng người, cùng với những hình thù kỳ dị của các 'vật' đã bị biến đổi, bắt đầu di chuyển. Chúng tạo thành một dòng thác đen kịt, một bức tường thép và thịt, cuồn cuộn đổ ra khỏi Phủ Thiên Diệu, hướng thẳng về phía Cổng Không Gian. Ánh sáng từ những ngọn đuốc, từ những lửa trại được thắp vội vã, chỉ đủ để chiếu rọi một phần nhỏ của biển người đang hành quân, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của đoàn quân. Tiếng gió đêm lạnh lẽo rít qua, hòa cùng tiếng kim loại va chạm, tiếng bước chân nặng nề, và đôi khi là tiếng gầm gừ vô cảm của những 'vật' bị biến đổi, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Trên đỉnh Phủ Thiên Diệu, Thiên Diệu Tôn Giả đứng sừng sững, trường bào trắng của hắn khẽ bay phất phơ trong gió lạnh. Ánh mắt xanh thẳm của hắn dõi theo đoàn quân đang cuồn cuộn rời đi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, tự tin vào chiến thắng. Hắn biết rằng, với đòn đánh này, hắn sẽ không chỉ chiếm được một cứ điểm chiến lược, mà còn giáng một đòn chí mạng vào niềm tin của Tần Mặc, vào cái gọi là 'cân bằng bản chất'.
Việc Thiên Diệu Tôn Giả tập trung vào Cổng Không Gian cho thấy hắn đang tìm cách kiểm soát toàn bộ 'mạch máu' của Huyền Vực, một bước đi chiến lược quan trọng để đạt được mục tiêu tối thượng của hắn, có thể liên quan đến việc định vị hoặc thao túng Huyền Vực Tâm Châu. Sự huy động lực lượng tinh nhuệ và những 'vật' bị biến đổi sẽ đẩy cường độ chiến tranh lên một tầm cao mới, mang đến những thử thách khốc liệt cho liên minh Tần Mặc và buộc họ ph���i đối mặt với những hình thức chiến đấu tàn bạo nhất. Lời khinh miệt của Thiên Diệu Tôn Giả đối với 'triết lý cân bằng' của Tần Mặc cho thấy sự đối đầu không chỉ về sức mạnh mà còn về hệ tư tưởng, và sẽ là động lực chính cho các 'phản công triết lý' của Tần Mặc trong tương lai.
Đoàn quân Thiên Diệu cuồn cuộn như bão tố, mang theo ý chí độc đoán của kẻ tối thượng, lao vào đêm tối, hướng về Cổng Không Gian. Cuộc chiến vĩ đại nhất của Huyền Vực, nơi số phận của vạn vật và triết lý tồn tại của chúng sẽ được định đoạt, đã thực sự chuyển mình từ một cuộc đấu tranh tư tưởng sang một cuộc chiến tổng lực đẫm máu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.