Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 106: Lời Hứa Dưới Trăng Vô Tính: Tầm Nhìn Mới Của Kẻ Gánh Vác

Ánh trăng vằng vặc treo giữa tầng không, rọi chiếu một vầng sáng bạc mênh mang xuống thế gian, nhuộm trắng cả mái ngói rêu phong của Quán Trà Vọng Nguyệt. Nơi đây, tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả không dứt, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng đến nao lòng. Mùi trà thơm thoảng nhẹ, quyện với hương hoa nhài dịu mát từ góc vườn, len lỏi vào từng hơi thở, xoa dịu những ưu tư còn vương vấn trong lòng người.

Trong không gian ấm cúng mà trang trọng ấy, Tần Mặc, Lão Khang và Hạ Nguyệt vẫn ngồi quanh chiếc bàn trà gỗ đã cũ. Giữa bàn, mảnh vỡ binh khí đen sì, thô ráp kia vẫn nằm đó, phản chiếu ánh trăng u tối như một mảnh ký ức đau thương. Tần Mặc khẽ chạm tay vào mảnh giáp, cảm nhận sự lạnh lẽo của sắt thép, nhưng trong tâm trí hắn, lại là một thế giới khác đang gào thét. Đôi mắt hắn, vốn dĩ đã sâu thẳm, nay càng trở nên thăm thẳm hơn, chứa đựng một nỗi niềm khôn tả và một sự kiên định lạ thường.

“Thưa Lão Khang, Hạ Nguyệt… mảnh vỡ này không chỉ là sắt thép vô tri.” Tần Mặc trầm giọng, lời nói như chứa đựng ngàn cân sức nặng, vọng ra trong tĩnh mịch. Hắn ngước lên, ánh mắt quét qua Lão Khang trầm tư và Hạ Nguyệt đầy lo lắng. “Nó mang trong mình tiếng gầm gừ, tiếng kêu cứu của một sinh linh đã bị ép buộc, bị bẻ cong ý chí. Một linh thú đã mất đi bản chất của nó, không còn là chính mình nữa.”

Hạ Nguyệt lắng nghe, đôi môi nàng mím chặt, ánh mắt trong veo ẩn chứa sự xót xa. Nàng vươn tay, khẽ nắm lấy bàn tay Tần Mặc, truyền cho hắn một sự ấm áp và sức mạnh thầm lặng. Nàng hiểu, Tần Mặc không chỉ "nghe" thấy những tiếng kêu ấy bằng thính giác, mà bằng cả linh hồn, bằng sự thấu cảm sâu sắc đến tận cùng bản chất của vạn vật. Với năng lực độc đáo của hắn, mỗi tiếng kêu đều là một vết cứa vào tâm can.

“Thế giới bên ngoài… thật đáng sợ.” Hạ Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy một chút. “Liệu chúng ta có thể làm gì, Tần Mặc? Liệu có thể thay đổi được gì khi cả thiên hạ đều đang chạy theo con đường 'thăng tiên' đầy mê hoặc đó?” Nàng không khỏi lo lắng cho Tần Mặc, cho tương lai của Vô Tính Thành, và cho cả Huyền Vực rộng lớn mà hắn sắp dấn thân vào.

Tần Mặc quay sang nhìn nàng, nở một nụ cười nhẹ, trấn an. “Con đã nghe, Hạ Nguyệt. Không chỉ là tiếng kêu của binh khí hay linh thú, mà là tiếng kêu của cả Huyền Vực này. Tiếng kêu của dòng sông bị đắp đê ngăn dòng, tiếng kêu của ngọn núi bị đào bới tận ruột, tiếng kêu của những cánh rừng bị thiêu rụi để lấy linh mộc… Tất cả đều bị bẻ cong, bị thay đổi để phục vụ cho cái gọi là ‘thăng tiên’ của nhân loại. Lời cảnh báo của ‘chân lý thất lạc’ không phải là lời nguyền, mà là lời kêu gọi. Lời kêu gọi từ ‘ý chí tồn tại’ nguyên thủy của vạn vật, đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Khai Sáng.”

Lão Khang đặt chén trà xuống, một tiếng “cạch” nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một nốt nhạc điểm xuyết vào sự trầm tư. Ông ngước nhìn Tần Mặc, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông chứa đựng một sự thấu hiểu hiếm có. “Chân lý thất lạc… ‘Vạn Vật Ý Chí’ từ Kỷ Nguyên Khai Sáng. Con đã chạm đến cốt lõi của nó, Tần Mặc. Đó không chỉ là một gánh nặng, mà còn là một sứ mệnh vĩ đại. Hàng ngàn năm trước, các bậc tiền nhân đã nhận ra rằng mỗi vật, mỗi sinh linh đều có một ‘ý chí tồn tại’ riêng, một bản chất nguyên thủy. Khi ‘Vạn Vật Ý Chí’ được tôn trọng, thế giới sẽ thịnh vượng, cân bằng. Nhưng khi con người bắt đầu cưỡng ép vạn vật ‘thăng tiên’ theo ý mình, họ đã quên đi cái gốc rễ ấy, đã bẻ cong ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, dẫn đến sự mất cân bằng mà chúng ta đang chứng kiến.”

Lão Khang dừng lại, nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà dường như lan tỏa khắp cơ thể ông, mang theo sự tĩnh tại. “Những kẻ tu sĩ hiện giờ, họ chỉ nhìn thấy ‘linh lực’, ‘tiên căn’, mà không thấy ‘vật tính’, không hiểu được ‘ý chí tồn tại’. Họ cho rằng ‘khai linh’ là ban tặng, là giúp đỡ, nhưng lại không nhận ra rằng sự ‘khai linh’ cưỡng ép đó đã biến một dòng sông thành con kênh chỉ biết chảy theo một hướng, biến một ngọn núi thành khối đá chỉ biết cung cấp khoáng vật. Họ tước đoạt quyền được là chính mình của vạn vật, chỉ để phục vụ cho tham vọng ‘thăng tiên’ cá nhân.”

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn sáng lên như vừa tìm thấy một sợi dây liên kết vô hình. “Chính xác là như vậy, Lão Khang. Con đã ‘nghe’ thấy sự giằng xé trong từng thớ đất, từng giọt nước bị khai thác quá độ. Chúng không muốn trở thành công cụ, chúng muốn được là đất, là nước, là tự do chảy và tự do tồn tại theo bản chất của mình. Con muốn tìm một con đường, không chỉ để bảo vệ Vô Tính Thành, mà là để tìm lại sự cân bằng cho vạn vật, để ‘Vạn Vật Ý Chí’ nguyên thủy có thể một lần nữa vang vọng khắp Huyền Vực này.”

Hạ Nguyệt lặng lẽ nhìn Tần Mặc, trong lòng vừa tự hào vừa xót xa. Nàng biết, con đường hắn chọn sẽ khó khăn gấp vạn lần bất kỳ con đường tu luyện nào khác. Hắn không có linh lực, nhưng lại có một thứ mạnh mẽ hơn cả linh lực: sự thấu hiểu và lòng đồng cảm với vạn vật. Nàng nắm chặt tay Tần Mặc hơn, như muốn truyền cho hắn tất cả sức mạnh và niềm tin của mình.

Lão Khang khẽ thở dài, nhưng trong tiếng thở dài ấy không phải là sự nản lòng, mà là sự chấp nhận và tin tưởng. “Con đường này sẽ cô độc, Tần Mặc. Con sẽ đứng đối đầu với cả một thế giới đã lạc lối. Họ sẽ không dễ dàng từ bỏ con đường họ đã đi hàng ngàn năm, con đường mà họ tin là chân lý duy nhất. Họ sẽ coi con là dị giáo, là kẻ phá hoại, là chướng ngại vật trên con đường ‘thăng tiên’ của họ.” Ông nhìn sâu vào mắt Tần Mặc, ánh mắt ông dường như xuyên thấu qua mọi bề mặt, chạm đến tận linh hồn hắn. “Nhưng con hãy nhớ, con không đơn độc. ‘Vạn Vật Ý Chí’ vẫn luôn tồn tại, dù bị che lấp bởi tham vọng. Sẽ có những người, những vật, những sinh linh đã bị tổn thương, bị lãng quên, sẽ chờ đợi tiếng gọi của con, chờ đợi con đưa họ trở về với bản chất của chính mình.”

Tần Mặc siết nhẹ tay Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không còn chút mơ hồ hay do dự. “Con hiểu, Lão Khang. Con đường phía trước là một vực thẳm chưa biết, nhưng con không thể quay lưng lại với những tiếng kêu mà con đã ‘nghe’ thấy. Con không thể để ‘Vạn Vật Ý Chí’ tiếp tục bị bóp méo, bị tha hóa. Con sẽ đi, để tìm kiếm, để chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường nơi vạn vật có thể tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải ‘lên tiên’ một cách cưỡng ép và đau đớn.” Hắn nhìn mảnh vỡ binh khí trên bàn, dường như tiếng gầm gừ đau đớn từ nó đã dịu đi, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng nhẹ nhõm, như thể nó đã được lắng nghe, được thấu hiểu, và tìm thấy một tia hy vọng mong manh.

Đêm đã khuya, ánh trăng dần lặn về phía Tây, nhưng sự tĩnh lặng trong Quán Trà Vọng Nguyệt vẫn còn đó, thấm đẫm những lời nói mang nặng triết lý và quyết tâm. Mùi trà thơm, hương hoa nhài vẫn vương vấn, như một lời chúc phúc thầm lặng cho hành trình sắp tới của Tần Mặc. Hắn biết, thời khắc chia ly đã cận kề, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với một thế giới đang dần mất cân bằng, mang theo ngọn lửa của sự cân bằng, ngọn lửa của ‘chân lý thất lạc’ mà thế gian đã lãng quên.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng phía chân trời, nhuộm vàng những gợn mây còn vương chút sương đêm, Bến Tàu Hải Nguyệt vẫn còn chìm trong một màn sương mờ ảo. Không khí se lạnh của buổi bình minh mang theo mùi nước và gỗ ẩm đặc trưng của bến cảng. Tiếng sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ, tạo nên một âm thanh êm dịu, như lời ru của Suối Tinh Lộ tiễn đưa người lữ khách. Vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu yên bình, đợi chờ một ngày mới.

Tần Mặc đứng bên bến tàu, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Hắn mặc bộ y phục vải thô giản dị, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng sau gáy, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần rạng rỡ. Trong ánh mắt ấy, có sự trầm tư, có nỗi niềm chia xa, nhưng trên hết là một ý chí kiên định, không gì lay chuyển nổi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí tức trong lành của Vô Tính Thành lần cuối cùng trước khi khởi hành.

Lão Khang và Hạ Nguyệt đã đến từ lúc nào, bước chân họ nhẹ nhàng, như không muốn phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng của Tần Mặc. Lão Khang vẫn với dáng vẻ lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự thấu suốt cõi đời. Hạ Nguyệt thanh tú, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai, đôi mắt trong veo nhìn Tần Mặc với một nỗi lo lắng không thể che giấu, nhưng cũng đầy tin tưởng và ủng hộ.

“Anh đi rồi… Vô Tính Thành sẽ nhớ anh lắm.” Hạ Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nàng dịu dàng như gió thoảng, nhưng chất chứa đầy tình cảm. Nàng nhìn Tần Mặc, trong đôi mắt nàng lấp lánh những giọt nước mắt chực trào, nhưng nàng cố nén lại, không muốn làm nặng lòng hắn trong giây phút chia ly. Nàng biết, Tần Mặc không chỉ đi vì Vô Tính Thành, mà vì cả một thế giới đang cần hắn.

Tần Mặc quay lại, mỉm cười nhẹ, nụ cười trấn an nhưng cũng nhuốm màu chia biệt. “Anh sẽ trở về, Hạ Nguyệt. Vô Tính Thành là nhà, là nơi mọi triết lý của anh bắt đầu. Nơi đây đã dạy anh cách lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, dạy anh về sự cân bằng bản chất. Nơi đây đã nuôi dưỡng tâm hồn anh, cho anh một điểm tựa vững chắc để đối mặt với những thử thách bên ngoài.” Hắn đưa tay khẽ vuốt tóc nàng, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và biết ơn. “Nhưng trước khi về, anh phải đi tìm câu trả lời cho những tiếng kêu mà anh đã nghe. Anh phải tìm ra con đường để ‘Vạn Vật Ý Chí’ không còn bị bóp méo, để không một linh thú nào phải gầm gừ đau đớn, không một dòng sông nào phải thay đổi dòng chảy bản chất của mình vì tham vọng của con người.”

Lão Khang tiến lại gần, đặt bàn tay khô ráp nhưng ấm áp lên vai Tần Mặc. Lực đạo vừa phải, không quá mạnh mẽ nhưng đủ để truyền đi sự tin tưởng và động viên sâu sắc. “Hãy nhớ, Tần Mặc, sức mạnh không chỉ nằm ở linh lực, mà còn ở sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Con đường cân bằng không dễ dàng, nhưng nó là con đường của ‘Vạn Vật Ý Chí’ chân chính. Con đã thấy sự tha hóa của binh khí, của linh thú bị ép buộc ‘thăng tiên’. Đó là lời cảnh báo, nhưng cũng là động lực để con tiếp tục con đường của mình.” Ông nhìn về phía chân trời đang rạng sáng, như thể đang nhìn thấy một tương lai xa xôi, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. “Lời nhắc nhở về ‘chân lý thất lạc’ mà ta từng nói, về ‘Vạn Vật Ý Chí’ từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, không phải là những truyền thuyết cổ hủ. Chúng là kim chỉ nam cho con, là sự thật mà thế gian đã quên. Con sẽ là người khơi dậy lại sự thật ấy, Tần Mặc.”

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn quét qua khung cảnh quen thuộc của Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi những người dân Vô Tính Thành bình dị đã bắt đầu ngày mới, không chạy theo linh lực, không tranh đoạt danh vọng, chỉ sống cuộc đời của chính mình. “Con sẽ nhớ, Lão Khang. Con sẽ mang theo triết lý của Vô Tính Thành, sự bình yên và cân bằng nơi đây, làm ngọn đuốc dẫn lối cho con trên hành trình đầy chông gai phía trước.”

Hạ Nguyệt không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhích lại gần, vòng tay ôm nhẹ lấy Tần Mặc. Cái ôm ấy không quá chặt, nhưng đủ để truyền tải tất cả tình yêu thương, sự lo lắng và niềm tin vô bờ bến. Trong khoảnh khắc ấy, không cần bất kỳ lời dặn dò nào, Tần Mặc cũng hiểu được tất cả. Hắn cảm nhận được hơi ấm từ nàng, mùi hương quen thuộc của nàng, và linh hồn nàng đang hòa vào linh hồn hắn, tiếp thêm sức mạnh cho trái tim vốn đã đầy quyết tâm.

Tần Mặc nhẹ nhàng gỡ tay Hạ Nguyệt ra, ánh mắt hắn vẫn giữ vững sự kiên định. Hắn quay người, bước lên một chiếc thuyền nhỏ đã được chuẩn bị sẵn. Chiếc thuyền không có cột buồm lớn, chỉ là một con thuyền gỗ đơn sơ, nhưng nó sẽ đưa hắn ra khỏi Suối Tinh Lộ, tiến vào dòng chảy rộng lớn của Huyền Vực. Hắn không nhìn lại, bởi hắn biết, nếu nhìn lại, có lẽ hắn sẽ không thể dứt áo ra đi. Hắn chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi bình minh đang bừng sáng, vẽ lên một con đường mới đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy.

Tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng, đều đặn, đẩy chiếc thuyền từ từ rời xa bến. Tần Mặc cảm nhận được sự rung động của con thuyền, cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của gỗ mục đang chở hắn, của dòng nước đang nâng đỡ hắn. Hắn không có linh lực, không có pháp khí hùng mạnh, nhưng hắn có năng lực lắng nghe và thấu hiểu. Đó chính là sức mạnh duy nhất, cũng là sức mạnh vĩ đại nhất mà hắn mang theo.

Khi con thuyền nhỏ dần khuất dạng trong màn sương buổi sớm, Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những tia nắng ban mai đã xé tan màn đêm, rọi chiếu khắp muôn nơi. Hắn biết, hành trình này sẽ dài, sẽ đầy gian nan, và có thể hắn sẽ phải đối mặt với cả thiên hạ tu sĩ. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, hắn không chiến đấu vì bản thân, mà vì ‘Vạn Vật Ý Chí’, vì sự cân bằng của Huyền Vực, vì một thế giới nơi vạn vật có thể là chính nó. Hắn sẽ là ngọn hải đăng cho những thực thể bị áp bức, là người dẫn đường cho con đường cân bằng, dù cho hắn có phải đối đầu với tất cả đi chăng nữa. Tần Mặc đã rời Vô Tính Thành, mang theo trọng trách nặng nề, nhưng cũng mang theo một niềm hy vọng mãnh liệt, một tầm nhìn mới về sự thật của thế giới này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free