Vạn vật không lên tiên - Chương 108: Hạt Giống Niềm Tin: Vạn Vật Kể Chuyện
Dưới ánh trăng bạc đêm qua, Tần Mặc đã rời bến tàu, nhưng không phải để trôi dạt vào màn đêm vô định. Hắn đã trở lại, với đôi chân vững chãi trên con đường quen thuộc của Vô Tính Thành, mang theo một quyết tâm còn kiên định hơn cả lời hứa của mình. Ánh mắt hắn vẫn dõi theo chân trời, nơi thế giới rộng lớn đang chờ đợi, nhưng tâm trí hắn vẫn đang neo chặt vào mảnh đất này, vào những con người này. Hắn hiểu rằng, để có thể an tâm dấn thân vào hành trình khám phá Huyền Vực, để biết rằng quê hương đã vững vàng hơn trong niềm tin của chính mình, hắn cần phải làm một điều gì đó cuối cùng, một sự củng cố tinh thần, một lời khẳng định thầm lặng cho triết lý mà Vô Tính Thành đã gìn giữ bao đời.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trên đỉnh núi, nhuộm vàng những mái nhà cổ kính và những bức tường thành vẫn còn hằn vết tích của cuộc chiến, Tần Mặc đã lặng lẽ bước đi trên Phố Chợ Sáng. Không khí nơi đây, dù vẫn mang hơi thở quen thuộc của cuộc sống thường nhật, nhưng đã nhuốm một màu sắc khác lạ, một sự bất an ẩn sâu dưới lớp vỏ nhộn nhịp. Các gian hàng gỗ đơn giản, mái che bằng vải thô, vẫn bày biện đủ loại hàng hóa từ rau củ quả tươi ngon đến những món đồ thủ công tinh xảo. Tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng cười nói giòn tan của trẻ nhỏ đuổi nhau trên những con đường lát đá cuội, tiếng gà gáy từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của Vô Tính Thành. Mùi thức ăn thơm lừng từ những quán hàng ven đường, mùi hoa quả chín mọng, mùi đất ẩm sau sương đêm, cùng hương thảo mộc thoang thoảng từ gánh thuốc của lão y sĩ, cứ ngỡ như không có gì thay đổi. Nhưng Tần Mặc, với năng lực thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của vạn vật, lại cảm nhận được một điều khác.
Những chiếc giỏ tre đan tỉ mỉ, từng sợi tre vốn dĩ mang trong mình 'ý chí' phục vụ, nay lại ẩn chứa sự mệt mỏi, như thể chúng cũng đang mang gánh nặng của chủ nhân. Những quầy hàng gỗ đã sờn cũ, từng thớ gỗ vốn trung thành với nhiệm vụ nâng đỡ, giờ đây lại dao động, như thể chúng đang tự hỏi liệu sự tồn tại của mình có còn ý nghĩa. Ngay cả những món đồ gốm sứ mộc mạc, từng đường nét, từng hoa văn khắc họa sự đơn thuần, cũng phảng phất một nỗi buồn khôn tả. Chúng không còn rộn ràng 'ý chí' được phô bày, được chiêm ngưỡng, mà thay vào đó là một sự co mình, một nỗi sợ hãi mơ hồ về một điều gì đó lớn lao hơn. Tần Mặc khẽ thở dài, trong lòng thấu hiểu sâu sắc rằng những vật vô tri này đang phản ánh chính tâm trạng của người dân Vô Tính Thành. Nỗi sợ hãi từ cuộc xâm lược tàn khốc của các tu sĩ bên ngoài đã gieo những hạt giống nghi ngờ vào mảnh đất vốn dĩ bình yên này, và giờ đây, những hạt giống ấy đang nảy mầm, lặng lẽ gặm nhấm niềm tin của họ.
Hắn đi ngang qua một sạp hàng bán đồ làm từ da thú, nơi Lý Đại Ca đang loay hoay sắp xếp lại những tấm da được phơi khô. Khuôn mặt chất phác của Lý Đại Ca, vốn dĩ luôn nở nụ cười hiền lành, nay lại có vài nét ưu tư, hằn lên bởi những đêm trằn trọc. Bên cạnh y là Thợ Săn Trẻ, thân hình cường tráng, vẻ ngoài rắn rỏi, tay vẫn cầm chiếc cung quen thuộc, nhưng ánh mắt thường ngày tràn đầy tự tin lại ánh lên vẻ băn khoăn, hoài nghi. Họ đang thì thầm với nhau, giọng nói đủ nhỏ để lọt thỏm giữa tiếng ồn ào của chợ, nhưng lại đủ rõ để Tần Mặc có thể nghe thấy từng lời. Tiếng gió nhẹ luồn qua những tán cây, mang theo mùi khói bếp và mùi đất ẩm, như thể cũng đang lắng nghe câu chuyện của họ.
“Sau trận chiến, ta mới thấy…” Lý Đại Ca khẽ nói, ánh mắt y nhìn ra xa xăm, nơi những bức tường thành vẫn còn hằn những vết tích của phép thuật tàn phá. “…chúng ta yếu ớt biết bao. Những kẻ bên ngoài đó… sức mạnh của họ thật kinh khủng. Ta đã thấy một tên tu sĩ vung tay là nứt cả vách núi. Liệu con đường không tu luyện này của chúng ta… có thật sự đúng đắn? Ta chỉ mong được sống yên ổn, nhưng nếu cứ yếu ớt thế này, liệu bình yên có còn tồn tại?” Giọng y trầm xuống, mang theo một nỗi lo lắng không thể che giấu, như tiếng vọng của một 'ý chí tồn tại' đang dần bị bào mòn.
Thợ Săn Trẻ gật đầu đồng tình, siết chặt cây cung trong tay, những thớ cơ bắp gồ lên dưới lớp áo thô. “Đúng vậy, Lý Đại Ca. Sức mạnh của những kẻ bên ngoài… thật đáng sợ. Ta đã thấy một pháp khí có thể xé toạc cả một bức tường đá chỉ bằng một nhát vung. Con thú mạnh nhất là con thú biết tự do, nhưng cũng phải là con thú mạnh mẽ. Nếu cứ mãi thế này, Vô Tính Thành liệu có còn bình yên? Liệu chúng ta có nên… học cách mạnh mẽ hơn, như những tu sĩ đó, để tự bảo vệ mình?” Ánh mắt hắn tràn đầy sự hoài nghi, một nỗi khao khát về sức mạnh đã bắt đầu le lói trong tâm trí, tựa như một ngọn lửa nhỏ chực bùng lên trong đêm tối.
Tần Mặc đứng cách đó không xa, lắng nghe từng lời, từng tiếng lòng của họ. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của Lý Đại Ca và Thợ Săn Trẻ, không còn thuần túy là khao khát được lao động, được bảo vệ gia đình, được sống hòa mình với thiên nhiên, mà đã bị vẩn đục bởi nỗi sợ hãi và sự so sánh. Trong nội tâm Tần Mặc, một làn sóng ưu tư dâng lên. "Những hạt giống nghi ngờ đã nảy mầm... Ta đã bảo vệ được thân thể họ, nhưng tâm hồn họ lại đang dao động. Ta phải làm gì để chúng tin vào bản chất của chính mình? Để họ hiểu rằng sức mạnh không chỉ nằm ở linh lực, mà còn ở sự chân thật, ở sự cân bằng bản chất?" Hắn biết rằng, một Vô Tính Thành với niềm tin lung lay sẽ không thể là một hậu phương vững chắc cho hành trình của mình. Hắn phải giúp họ tìm lại ánh sáng, tìm lại 'ý chí tồn tại' thuần khiết đã bị che lấp bởi bóng tối của sự sợ hãi. Hắn lặng lẽ di chuyển qua chợ, quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt người dân, lắng nghe những 'ý chí tồn tại' suy yếu, như một người thầy thuốc đang chẩn bệnh cho cả một cộng đồng, tìm cách chữa trị cho những vết thương vô hình trong tâm hồn.
***
Buổi trưa, ánh nắng dịu dàng trải dài trên mái hiên rộng của Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi những chậu hoa nhài đang bung nở, tỏa hương thơm ngát, quyện với mùi trà xanh thoang thoảng. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, nơi những chú cá vàng bơi lội, hòa cùng tiếng chim hót nhẹ từ những lùm cây xanh mát, tạo nên một bản nhạc bình yên, thư thái, xoa dịu mọi muộn phiền. Tần Mặc ngồi đối diện với Lão Khang, bên cạnh là Hạ Nguyệt, trong không gian ấm cúng của quán trà. Những chiếc bàn gỗ lim đã cũ, được lau chùi cẩn thận, phản chiếu ánh nắng lấp lánh.
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và bộ râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, khẽ nhấp một ngụm trà. “Mặc dù đã đẩy lùi được kẻ địch, nhưng những vết thương trong lòng dân làng vẫn còn đó, Tần Mặc. Niềm tin của họ như chiếc bình gốm này, tuy lành lặn nhưng đã có vết nứt khó thấy.” Lão nói, đoạn đưa tay chỉ vào một chiếc bình gốm cũ kỹ đặt trên bàn, vốn dĩ rất đẹp với những hoa văn giản dị, nhưng nay đã nứt vỡ thành nhiều mảnh, được dán lại một cách vụng về bằng thứ keo mộc. “Đây là món đồ cha của Hạ Nguyệt rất yêu quý. Ông ấy đã cố gắng sửa chữa nó, nhưng ý chí của nó dường như đã lụi tàn… không còn muốn được nguyên vẹn nữa. Nó chỉ mong được sống yên ổn, nhưng giờ đây lại mang đầy thương tích.”
Hạ Nguyệt ngồi cạnh Tần Mặc, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng. Nàng mặc váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, khiến nàng trông như một phần của khung cảnh thanh bình này, nhưng tâm hồn nàng lại nặng trĩu. “Cha con đã cố gắng hết sức, nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, con lại thấy sự đau khổ… Con cảm thấy nó như đang chờ đợi điều gì đó, nhưng lại không có hy vọng. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta, nhưng nếu niềm tin đã vỡ tan như thế này…” Nàng khẽ chạm vào mảnh gốm vỡ, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo của nó. “Ý chí của nó dường như đã lụi tàn, như cha con đã nói. Nó không còn tìm thấy ý nghĩa trong việc được ghép lại.”
Tần Mặc im lặng lắng nghe, ánh mắt hắn dõi theo từng vết nứt trên chiếc bình. Hắn khẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mảnh gốm vỡ, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo của nó dưới đầu ngón tay. Ngay lập tức, một luồng cảm xúc đau khổ, tuyệt vọng ập đến tâm trí hắn, như thể hắn đang cùng chiếc bình chịu đựng nỗi đau của sự đổ vỡ. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của chiếc bình gốm, không phải là sự lụi tàn, mà là sự bị tổn thương quá sâu sắc, đến nỗi nó không còn tin vào khả năng được chữa lành. Nó khao khát được nguyên vẹn, khao khát được trở lại hình hài ban đầu, nhưng nỗi đau từ sự đổ vỡ đã phủ mờ tất cả hy vọng, khiến nó chìm trong một sự cam chịu lặng lẽ. Nó giống như tâm trạng của người dân Vô Tính Thành, khao khát bình yên, khao khát sự ổn định, nhưng lại bị nỗi sợ hãi và nghi ngờ về con đường của mình che lấp, làm lung lay những giá trị cốt lõi.
“Không phải lụi tàn, mà là bị che lấp bởi nỗi sợ hãi,” Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán trà. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí vào 'ý chí tồn tại' của mảnh gốm. Hắn không cố gắng ép buộc nó phải thay đổi, mà chỉ lắng nghe, thấu hiểu, và truyền vào đó một tia hy vọng, một sự an ủi sâu sắc. Hắn truyền tải cảm giác rằng sự đổ vỡ không phải là dấu chấm hết, mà là một phần của sự tồn tại, và từ những mảnh vỡ, vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp và giá trị mới. Hắn muốn mảnh gốm hiểu rằng, dù không thể trở lại nguyên vẹn hoàn toàn, nó vẫn có thể mang một ý nghĩa mới, một vẻ đẹp khác, một câu chuyện riêng về sự phục hồi.
Lão Khang và Hạ Nguyệt im lặng quan sát. Họ không thể nghe được 'ý chí tồn tại' của mảnh gốm, nhưng họ cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ đang bao trùm Tần Mặc và vật thể vô tri kia. Không gian xung quanh dường như trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng tim đập nhè nhẹ, và tiếng nước chảy róc rách của ao cá càng thêm phần rõ ràng. Dần dần, một sự thay đổi tinh tế diễn ra. Mảnh gốm trong tay Tần Mặc, tuy vẫn là những mảnh vỡ, nhưng 'ý chí tồn tại' của nó dường như đã được xoa dịu. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng sự tuyệt vọng đã vơi đi, thay vào đó là một sự chấp nhận, một tia sáng yếu ớt của niềm tin, như một vết nứt được hàn gắn bằng ánh sáng hy vọng.
Tần Mặc mở mắt, nhìn Lão Khang và Hạ Nguyệt. “Để con thử…” Hắn không n��i thêm, chỉ nhìn họ với ánh mắt đầy ý nghĩa. “Hãy tập hợp những người đang hoài nghi, những người đang cảm thấy yếu lòng. Con muốn họ lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng trái tim. Con muốn họ cảm nhận ‘ý chí tồn tại’ chân thật, không bị vẩn đục bởi tham vọng thăng tiên, không bị che lấp bởi nỗi sợ hãi.” Hắn biết rằng, chỉ khi họ thực sự cảm nhận được điều đó, những hạt giống nghi ngờ mới có thể bị nhổ bỏ, và niềm tin mới có thể bén rễ sâu sắc trở lại. Sự chữa lành không chỉ dành cho mảnh gốm, mà còn cho cả cộng đồng Vô Tính Thành. Lão Khang gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự hiểu biết. Ông biết Tần Mặc đang lên kế hoạch cho một điều gì đó lớn lao hơn cả việc chữa lành một chiếc bình gốm. Hạ Nguyệt nắm chặt tay Tần Mặc, ánh mắt nàng tràn đầy hy vọng và tin tưởng. Nàng tin rằng, Tần Mặc sẽ tìm thấy con đường, không chỉ cho Vô Tính Thành, mà cho cả Huyền Vực, một con đường cân bằng bản chất.
***
Chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên những ngọn cây, nhuộm dòng suối một màu vàng óng, Tần Mặc dẫn một nhóm nhỏ người dân đến Suối Tinh Lộ. Lý Đại Ca, Thợ Săn Trẻ, Thôn Trưởng Vô Tính Thành, cùng Lão Khang và Hạ Nguyệt, tất cả đều có mặt, đứng lặng lẽ bên bờ suối. Không khí tại Suối Tinh Lộ trong lành, mát mẻ, tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Mùi nước tươi mát, mùi cây cỏ dại và đất ẩm hòa quyện, tạo nên một không gian yên bình, tĩnh lặng, hoàn toàn tách biệt khỏi những ồn ào lo toan của thế giới bên ngoài. Những cây cầu gỗ nhỏ bắc qua suối vẫn vững chãi, bờ suối được kè đá đơn giản, như thể chính chúng cũng đang kiên nhẫn lắng nghe, làm chứng cho khoảnh khắc quan trọng này.
Tần Mặc đứng bên bờ suối, nhìn vào dòng nước trong vắt, nơi những viên sỏi lấp lánh dưới đáy. Hắn quay lại nhìn những khuôn mặt đang chờ đợi, vẫn còn đó những nét ưu tư, những nỗi băn khoăn chưa được giải đáp, nhưng đã xen lẫn một chút tò mò và hy vọng. “Hãy lắng nghe…” Hắn cất giọng, không quá lớn, nhưng rõ ràng và đầy sức thuyết phục, vang vọng giữa tiếng nước chảy. “Không phải bằng tai, mà bằng trái tim. Hãy để tâm trí các ngươi mở rộng, và cảm nhận. Dòng nước này, nó chảy vì muốn được chảy, không phải vì muốn thành biển cả mênh mông, hay hóa thành mây mưa để bay lên trời, để đạt được một cảnh giới nào đó. Nó chỉ muốn là chính nó, muốn được trôi đi, mang theo sự trong lành, nuôi dưỡng cây cỏ hai bên bờ, làm mát những viên đá, và xoa dịu những linh hồn. Đó là ‘ý chí tồn tại’ thuần khiết của nó.”
Tần Mặc nhẹ nhàng chạm tay vào dòng nước mát lạnh. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' thuần khiết của nó – một khao khát được tự do, được tuôn chảy, được làm tròn sứ mệnh của mình một cách tự nhiên, không hề có chút tham vọng hay ép buộc nào. Hắn không dùng lời nói, mà dùng chính năng lực của mình để truyền tải cảm giác đó đến những người xung quanh. Một luồng sóng cảm xúc nhẹ nhàng, trong trẻo lan tỏa từ Tần Mặc, chạm vào từng người, như làn gió mát lành xua đi những ưu phiền.
Lý Đại Ca, người vốn dĩ mang trong lòng nhiều hoài nghi, khẽ nhắm mắt lại. Một lúc sau, y mở mắt, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt chất phác, những nếp nhăn giãn ra. “Ta… ta cảm nhận được… sự bình yên từ dòng nước. Nó không hề yếu đuối, Tần Mặc. Nó mạnh mẽ theo cách riêng của nó, mạnh mẽ trong sự tự do, trong sự thuần khiết. Nó không cần phải là biển cả mới có giá trị. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Ta đã hiểu rồi.” Giọng y run run, như thể vừa khám phá ra một chân lý ẩn giấu bấy lâu nay.
Tần Mặc gật đầu, rồi chỉ tay về phía một cành cây ven bờ, đang vươn mình ra giữa dòng suối, những chiếc lá xanh non rung rinh trong gió nhẹ. “Cành cây này, nó vươn mình vì muốn được sống, muốn đón lấy ánh nắng, muốn cảm nhận từng giọt mưa. Nó không vì muốn thành thần mộc cao ngất trời, cũng không vì muốn kết những trái tiên quý giá. Nó chỉ muốn là chính nó, một cành cây nhỏ bé, nhưng kiên cường, tràn đầy sinh khí, làm tổ cho chim non, che bóng mát cho người qua đường. Đó là 'vật tính' của nó, và cũng là 'ý chí tồn tại' của nó.” Hắn lại một lần nữa, dùng 'ý chí tồn tại' của chính mình, kết nối với 'ý chí' của cành cây, truyền tải cảm giác về sự kiên cường, sự hài lòng trong việc làm tròn bản chất của mình.
Thợ Săn Trẻ, đôi mắt sắc bén thường ngày, nay ánh lên một thứ ánh sáng khác lạ, không phải sự hoài nghi mà là sự giác ngộ. “Cây cỏ này… chúng không hề tham lam. Chúng chỉ muốn là chính mình, muốn được tồn tại theo cách tự nhiên nhất. Ta đã từng nghĩ, chỉ có kẻ mạnh mới có thể sống sót, nhưng nhìn chúng, ta lại thấy một thứ sức mạnh khác… một sức mạnh đến từ sự chân thật, từ sự cân bằng bản chất. Con thú mạnh nhất là con thú biết tự do, và giờ ta hiểu, tự do là được là chính mình.” Hắn siết chặt cung tên, nhưng không phải bằng sự giận dữ hay khao khát sức mạnh mù quáng, mà bằng một sự thấu hiểu mới mẻ, một quyết tâm bảo vệ sự chân thật đó.
Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc bím hai bên và đôi mắt to tròn, đen láy, hồn nhiên chạy đến bên Tần Mặc. Nàng không nghe được những lời triết lý sâu xa, nhưng nàng cảm nhận được sự ấm áp, bình yên từ Tần Mặc và từ vạn vật xung quanh. Nàng cúi xuống, mân mê một bông hoa dại nhỏ đang nở rộ ven bờ suối, cười khúc khích. Dường như, Tiểu Thảo chính là hiện thân thuần khiết nhất của 'ý chí tồn tại' mà Tần Mặc muốn mọi người cảm nhận. Nàng không cần bất cứ ai phải giải thích, nàng chỉ đơn giản là sống, là cảm nhận, là hòa mình vào thiên nhiên, là một phần của sự cân bằng vĩnh cửu.
Thôn Trưởng Vô Tính Thành, ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự giác ngộ, như thể một gánh nặng vừa được trút bỏ. “Đây chính là điều chúng ta đã lãng quên… sức mạnh thực sự không phải là lớn mạnh, mà là chân thật. Không phải là ép mình trở thành thứ gì đó cao siêu để thăng tiên, mà là trân trọng bản chất của chính mình, và của vạn vật xung quanh. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Con đã giúp chúng ta nhìn lại chính mình, Tần Mặc. Con đã giúp chúng ta tìm thấy lại niềm tin vào con đường của Vô Tính Thành.”
Dưới ánh hoàng hôn, khi mặt trời dần lặn về phía Tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, những gương mặt của người dân Vô Tính Thành đã không còn những nét ưu tư, lo lắng. Thay vào đó là sự bình yên, sự thấu hiểu, và một niềm tin mới đã được thắp sáng, rạng rỡ như những ngôi sao đầu tiên trên bầu trời đêm. Họ cảm nhận được sự tự do của dòng nước, sự kiên cường của cành cây, sự sống mãnh liệt của Tiểu Thảo, và nhận ra rằng, Vô Tính Thành không hề yếu đuối. Sức mạnh của họ không nằm ở linh lực hay pháp khí, mà nằm ở sự cân bằng bản chất, ở 'ý chí tồn tại' thuần khiết. Tần Mặc đã trở thành một cầu nối, giúp họ cảm nhận trực tiếp những điều mà bấy lâu nay họ chỉ tin tưởng một cách mơ hồ. Những hạt giống nghi ngờ đã bị nhổ bỏ, và thay vào đó, những hạt giống niềm tin vững chắc đã bén rễ sâu trong tâm hồn họ. Sự chữa lành tinh thần đã diễn ra, không chỉ cho cá nhân mà cho cả cộng đồng.
Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ quan sát. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của người dân đã trở nên vững chãi hơn, rạng rỡ hơn, như những ngọn lửa nhỏ bé đã được thổi bùng lên, cùng nhau tạo thành một ngọn hải đăng của niềm tin, soi sáng cho chính hắn. Hắn biết rằng, Vô Tính Thành đã sẵn sàng. Họ đã trở thành một 'pháo đài tinh thần' vững chắc, một hậu phương không thể lay chuyển, không chỉ về mặt vật chất mà còn về mặt triết lý. Hắn có thể an tâm ra đi, biết rằng quê hương mình sẽ không bị lung lay bởi những cám dỗ hay nỗi sợ hãi từ bên ngoài. Tiểu Thảo, hồn nhiên chạy đến, cài một bông hoa dại nhỏ lên mái tóc đen nhánh của Tần Mặc, như một lời chúc phúc thầm lặng, một biểu tượng của 'ý chí tồn tại' thuần khiết sẽ tiếp tục đồng hành cùng hắn. Nàng, với sự thuần khiết của mình, đã không chỉ là một đứa trẻ, mà còn là biểu tượng sống động nhất cho triết lý mà Tần Mặc đang theo đuổi.
Tần Mặc quay lại nhìn Lão Khang và Hạ Nguyệt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn chút ưu tư nào, chỉ còn sự kiên định và một niềm hy vọng mãnh liệt. Hạ Nguyệt mỉm cười, đôi mắt nàng lấp lánh niềm tin. Nàng biết, đã đến lúc. Lão Khang gật đầu, ánh mắt ông chứa đựng sự tự hào vô bờ bến. “Hãy đi đi, Mặc nhi. Giờ đây, con không chỉ mang theo niềm tin của riêng mình, mà còn của cả Vô Tính Thành. Hãy để Huyền Vực hiểu rằng, ‘Vạn Vật Ý Chí’ chân thật, sự cân bằng bản chất mới là con đường dẫn đến bình yên vĩnh cửu.”
Tần Mặc quay người, ánh mắt hướng về Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi màn đêm đang dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Lần này, hắn ra đi không chỉ với quyết tâm của một người gánh vác, mà còn với sự bình yên trong tâm hồn, bởi hắn biết rằng, Vô Tính Thành đã đứng vững. Chiếc thuyền nhỏ vẫn neo đậu nơi bến, chờ đợi hắn, như một lời hứa của biển cả. Từng bước chân của Tần Mặc đều vững chãi, mỗi nhịp tim đều vang lên âm điệu của một sứ mệnh cao cả. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình khám phá và thay đổi Huyền Vực, mang theo ngọn lửa của 'ý chí tồn tại' thuần khiết, để soi sáng con đường cho vạn vật tìm về bản chất của chính mình, không bị ép buộc phải "cao hơn" mà đánh mất cái tôi chân thật. Bình yên thực sự không nằm ở việc trốn tránh, mà ở việc đối mặt và tìm kiếm sự cân bằng cho mọi ý chí tồn tại, và Tần Mặc, giờ đây, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả những thử thách đang chờ đợi phía trước.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.