Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1115: Phòng Tuyến Ý Chí: Con Đường Đến Tâm Nguyên

Sâu thẳm bên trong Huyền Vực Tâm Hạch, nơi mà mọi ý niệm và linh khí của thế giới này hội tụ và phân tán, Tần Mặc cảm nhận được một sự chuyển biến lớn lao. Dư chấn từ sự sụp đổ của Pháp Tướng Thiên Diệu không chỉ lay động vạn vật bên ngoài, mà còn tạo ra những làn sóng rung động tinh tế len lỏi vào tận nơi sâu kín này, chạm đến cả những lớp ý chí bị phong ấn và bóp méo. Hắn, người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành với khả năng độc nhất vô nhị là lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, giờ đây đang đứng giữa một không gian mà định nghĩa về “không gian” đã trở nên mờ nhạt.

Nơi đây không có đường đi rõ ràng, không có những khối kiến tr��c cụ thể như những gì người phàm có thể hình dung. Thay vào đó, mọi thứ đều là một dòng chảy không ngừng của linh khí nguyên thủy, hòa lẫn với vô số ý niệm chồng chéo, đan xen. Chúng như những sợi tơ vô hình, tạo nên một tấm mạng nhện khổng lồ, vừa lung linh huyền ảo, vừa ẩn chứa sự nguy hiểm chết người. Tần Mặc bước đi thận trọng, mỗi bước chân đều như dẫm lên một mặt hồ phẳng lặng của ý chí, làm gợn sóng những khát khao thầm kín, những nỗi đau bị chôn vùi. Hắn cảm nhận được vô số ý chí nhỏ bé đang kêu gào trong sự bóp méo, như những vật thể bị ép buộc thăng tiên đã biến chất, chúng tạo thành những "phòng tuyến" vô hình nhưng chết người.

"Đây là 'thanh tẩy' mà Thiên Diệu nói đến sao? Biến vạn vật thành những công cụ vô tri, bị giam cầm trong khát vọng của kẻ khác..." Tần Mặc thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối ngầm. Ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua không gian bao la, nơi ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu mờ ảo ở phía xa, bị bao phủ bởi một màn sương đen của ý niệm tà ác. Màn sương đó không phải là vật chất, mà là sự cô đọng của những khát vọng cực đoan, những ý chí cưỡng chế, những nỗi sợ hãi và tham lam đã biến chất thành một lớp màng bảo vệ, ngăn cách Tâm Châu khỏi sự tiếp cận.

Không khí nơi đây nặng trĩu, không phải vì áp lực vật lý, mà vì áp lực vô hình của những ý niệm hỗn loạn. Có tiếng thì thầm vọng lại từ mọi phía, không rõ ràng nhưng đủ để khiến tâm trí dao động. Đó là tiếng than khóc của một tảng đá bị ép buộc phải "thăng linh" thành một tòa thành bay, giờ đây chỉ còn lại nỗi mệt mỏi và khao khát được trở về với mặt đất. Là tiếng gầm gừ giận dữ của một dòng suối bị biến thành dòng linh tuyền để nuôi dưỡng một tông phái, giờ đây chỉ còn lại sự tức giận vì bản chất tự do của mình bị bóp méo. Và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của một ngọn cỏ nhỏ bé, bị cưỡng ép hấp thụ linh khí để trở thành linh dược, nhưng nó chỉ muốn được héo tàn và trở về với đất mẹ. Những âm thanh đó, chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy, chúng hòa quyện thành một bản giao hưởng bi tráng của sự biến chất.

Tần Mặc dừng lại, hít thở một hơi thật sâu. Hắn không thể nhìn thấy mùi, nhưng hắn cảm nhận được mùi của khát vọng nồng nặc, một mùi hương vừa ngọt ngào lôi cuốn, lại vừa tanh tưởi của sự mục nát. Đó là mùi của những ý chí bị cưỡng ép, bị đẩy đến cực hạn, cuối cùng tan vỡ thành những mảnh vụn khao khát hỗn loạn. Mỗi hạt linh khí nơi đây đều mang theo một câu chuyện, một bi kịch của sự "thoát ly bản chất." Hắn chợt nhớ đến lời của Thiên Diệu Tôn Giả, những lời hùng hồn về "tiến hóa", về "khai linh" để đạt tới cảnh giới tối thượng. Nhưng những gì Tần Mặc nhìn thấy và cảm nhận được lại là một bức tranh hoàn toàn khác: một sự hủy diệt tinh thần dưới danh nghĩa "tiến hóa", một sự giam cầm dưới danh nghĩa "tự do".

Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Tiếng gọi từ Huyền Vực Tâm Châu, dù bị lớp sương đen che phủ, vẫn vọng tới hắn, yếu ớt nhưng kiên định, như một trái tim đang thoi thóp nhưng chưa chịu ngừng đập. Đó là một ý chí cổ xưa, thuần khiết, khác hẳn với những ý niệm biến chất xung quanh. Nó mang theo sự dịu dàng của đất mẹ, sự bao la của bầu trời, sự kiên định của dòng thời gian. Nhưng nó cũng mang theo một nỗi đau sâu sắc, một sự kiệt quệ đến cùng cực. Tần Mặc cảm nhận được rằng ý chí này đã bị giam cầm, bị bóp méo, bị rút cạn sức sống để phục vụ cho mục đích của kẻ khác. Nỗi đau của nó lan tỏa khắp không gian, chạm vào trái tim đầy đồng cảm của Tần Mặc, khiến hắn quyết tâm hơn bao giờ hết.

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định xuyên qua màn sương ý niệm. Ánh sáng của Tâm Châu yếu ớt, nhưng chính nó lại là ngọn hải đăng duy nhất trong không gian hỗn độn này. Tần Mặc không dùng linh lực để mở đường, cũng không dùng sức mạnh để đẩy lùi những ý niệm biến chất. Hắn chỉ đơn thuần là di chuyển, từng bước, từng bước, lắng nghe và cảm nhận. Hắn biết rằng, ở nơi này, sức mạnh vật chất không còn là yếu tố quyết định. Cuộc chiến ở đây là cuộc chiến của ý chí, của triết lý, của sự thấu hiểu. Và hắn, người có thể nghe được tiếng lòng của vạn vật, chính là ngư���i duy nhất có thể đi xuyên qua những phòng tuyến vô hình này. Mỗi lần hắn bước qua một "vùng" ý niệm, hắn lại cảm thấy một sự kháng cự, một sự khao khát muốn níu giữ hắn lại, muốn hắn cũng trở thành một phần của dòng chảy biến chất đó. Nhưng Tần Mặc không lung lay. Hắn không phải là kẻ muốn "thăng tiên", hắn chỉ muốn "cân bằng". Và chính sự kiên định vào bản chất đó đã trở thành lá chắn mạnh mẽ nhất của hắn.

Hắn tiến sâu hơn, và áp lực từ những ý niệm biến chất càng trở nên rõ ràng. Chúng không còn là những tiếng thì thầm mơ hồ, mà đã ngưng tụ thành một "phòng tuyến" đầu tiên, hiện hữu một cách đầy đe dọa.

Phía trước Tần Mặc, không có bức tường đá hay hàng rào sắt thép, mà là một dòng chảy ý niệm cuộn xoáy khổng lồ, một xoáy nước tinh thần không ngừng biến động. Từ dòng chảy đó, vô số "cánh tay" vô hình vươn ra, chúng không có hình dạng cố định, mà liên tục biến đổi, lúc là một lưỡi kiếm sắc bén rung lên tiếng gào thét của chiến trận, lúc là một thân cây cổ thụ với những cành cây khô héo đang vặn vẹo trong đau đớn, lúc lại hóa thành một con mãnh thú với đôi mắt đỏ ngầu đầy hung tợn. Đây là Phòng Tuyến Khát Vọng, được hình thành từ ý chí của hàng ngàn, hàng vạn binh khí, linh thú, thậm chí là những ngọn núi, dòng sông, tất cả đều đã bị ép buộc "thăng tiên" theo cách cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả.

Những cánh tay ý niệm này không tấn công bằng sức mạnh vật lý, mà bằng sự hung tợn, cố chấp và khát vọng mãnh liệt muốn "đồng hóa" Tần Mặc. Chúng vươn tới, không phải để hủy diệt, mà để kéo hắn vào dòng chảy của chúng, để hắn cũng trở thành một phần của sự biến chất không ngừng nghỉ này. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau ẩn sâu bên trong sự hung tợn đó, một nỗi đau của bản chất bị cưỡng bức, của ý chí bị bóp méo. Chúng không thực sự muốn làm hại hắn, chúng chỉ muốn tìm một sự giải thoát, một sự đồng cảm, nhưng đã bị giam cầm quá lâu trong khát vọng của kẻ khác, khiến chúng trở nên điên cuồng và mù quáng.

Một lưỡi kiếm ý niệm vút qua sát mặt Tần Mặc, mang theo tiếng gầm gừ của một ý chí từng là thanh kiếm thép được tôi luyện qua ngàn trận chiến, nhưng giờ đây bị ép buộc phải "thăng cấp" thành linh khí cấp cao, mất đi sự giản dị và sắc bén ban đầu. Nó khao khát được chém, khao khát được hoàn thành sứ mệnh của một thanh kiếm, nhưng nó lại bị giam cầm trong một hình hài biến chất, không thể tự do vung vẩy. Tần Mặc không né tránh, hắn đứng vững, ánh mắt tập trung nhìn vào lưỡi kiếm ý niệm đó.

"Ta nghe thấy... sự thống khổ của các ngươi. Các ngươi không muốn như vậy, đúng không?" Tần Mặc cất tiếng, giọng nói không lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian ý niệm hỗn loạn này, như một tiếng chuông cảnh tỉnh.

Lời nói của hắn không mang theo linh lực, không có uy áp, nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm của những ý chí biến chất kia. Những cánh tay ý niệm hơi chững lại, sự hung tợn trong chúng giảm đi một phần nhỏ, nhường chỗ cho một sự bối rối, một sự ngạc nhiên. Chúng chưa từng nghe thấy một tiếng nói nào như vậy, một tiếng nói thấu hiểu và không phán xét.

Tần Mặc không tránh né, mà vươn tay ra, không phải để tấn công, mà để "chạm" vào dòng chảy ý niệm. Hắn nhắm mắt lại, năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn được phát huy đến cực hạn. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận, thấu hiểu từng mảnh ý chí nhỏ bé đang cấu thành nên Phòng Tuyến Khát Vọng này. Hắn cảm nhận được nỗi nhớ nhung của một viên đá về sự tĩnh lặng của mặt đất, nỗi khao khát của một dòng suối về sự tự do chảy trôi, sự giận dữ của một linh thú vì bị ép buộc phải từ bỏ bản năng hoang dã để trở thành linh thú hộ pháp.

Khi Tần Mặc "chạm" vào dòng chảy, một luồng năng lượng ôn hòa từ hắn truyền ra, không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là sự đồng cảm thuần túy. Hắn không cố gắng thay đổi hay phá hủy chúng. Hắn chỉ đơn thuần là lắng nghe, chấp nhận, và xoa dịu. Hắn kể cho chúng nghe về Vô Tính Thành, về những hòn đá được nằm yên trên núi, về những dòng suối được tự do đổ ra biển, về những linh thú được sống theo bản năng của mình, không bị ép buộc phải "thăng tiên", không bị cưỡng ép phải "khai linh".

Những ý chí biến chất trong dòng chảy dần dần phản ứng. Sự hung tợn trong chúng bắt đầu tan biến, nhường chỗ cho sự bối rối, rồi đến một nỗi buồn sâu sắc. Các cánh tay ý niệm co lại, không còn vươn tới Tần Mặc một cách hung hăng, mà chỉ nhẹ nhàng chạm vào hắn, như muốn tìm kiếm một sự an ủi. Chúng cảm nhận được sự chân thành trong lời nói và hành động của Tần Mặc, một sự chân thành mà chúng đã đánh mất từ lâu, bị chôn vùi dưới lớp vỏ của khát vọng biến chất.

"Hãy nhớ lại bản chất của mình," Tần Mặc nói khẽ, giọng điệu đầy sự thấu hiểu. "Một thanh kiếm được tạo ra để chém, một dòng suối để chảy, một ngọn núi để đứng vững. Các ngươi không cần phải trở thành thứ gì khác ngoài chính mình để có ý nghĩa."

Lời nói của Tần Mặc như một làn gió mát lành thổi qua sa mạc khô cằn của những ý chí biến chất. Dòng chảy ý niệm cuộn xoáy bắt đầu chậm lại, không còn dữ dội như trước. Những cánh tay ý niệm không biến mất, nhưng chúng không còn mang theo sự hung tợn. Thay vào đó, chúng nhẹ nhàng bao bọc Tần Mặc, như một lời chào, một lời tạm biệt, và một lời cảm ơn. Một số ý niệm yếu ớt hơn thậm chí còn tan biến vào không khí, như thể đã tìm thấy sự bình yên cuối cùng của mình, thoát khỏi gông cùm của sự cưỡng ép.

Phòng Tuyến Khát Vọng không bị phá hủy, nhưng nó đã bị "thuần hóa". Tần Mặc không chiến thắng bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn đi xuyên qua dòng chảy ý niệm đã được xoa dịu, để lại phía sau một không gian tĩnh lặng hơn, nơi những tiếng thì thầm của ý chí đã trở nên nhẹ nhàng, mang theo một nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy hy vọng về sự giải thoát.

Vượt qua Phòng Tuyến Khát Vọng, Tần Mặc tiếp tục tiến sâu hơn vào Huyền Vực Tâm Hạch. Không gian xung quanh hắn dần thay đổi, không còn là dòng chảy ý niệm hỗn loạn, mà trở thành một chuỗi những ảo ảnh chập chờn, vô cùng chân thực. Đây là Cạm Bẫy Triết Lý, một cuộc chiến về tư tưởng, về niềm tin, được Thiên Diệu Tôn Giả tạo ra để thử thách và bóp méo ý chí của bất kỳ kẻ nào dám đi ngược lại con đường "thăng tiên" của hắn.

Ban đầu, những ảo ảnh hiện ra là những cảnh tượng hùng vĩ của sự "thăng tiên" vĩ đại. Tần Mặc thấy một ngọn núi trọc cằn cỗi bỗng chốc hóa thành một ngọn linh sơn uy nghi, bao phủ bởi mây mù và linh khí cuồn cuộn, nơi vô số tu sĩ đang ngự tọa tu hành. Hắn thấy một thanh kiếm sắt vụn bị vứt bỏ, bỗng hóa thành một thần binh vô song, chém nát thiên địa, mang theo tiếng reo hò của hàng vạn người. Hắn thấy một con sông cạn khô bỗng biến thành dòng sông linh mạch, nuôi dưỡng vạn vật, mang lại sự sống cho một vùng đất rộng lớn. Những cảnh tượng đó rực rỡ, mê hoặc, tràn đầy sức mạnh và vinh quang, như muốn chứng minh rằng "thăng tiên" là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩ đại và trường tồn.

Trong tâm trí T��n Mặc, một giọng nói vang vọng, uy nghiêm và đầy sức nặng, chính là tiếng nói của Thiên Diệu Tôn Giả, dù hắn không hề hiện diện vật lý ở đây. Giọng nói đó mang theo sự tự tin tuyệt đối, như một lời tuyên ngôn không thể lay chuyển. "Ngươi là kẻ cản trở sự tiến hóa! Ngươi muốn vạn vật mãi mãi chìm trong sự phàm tục yếu kém sao? Hãy nhìn xem, đây là tương lai của Huyền Vực, là định mệnh mà ta đã định ra! Ngươi có thể thấy sự vĩ đại mà chúng có thể đạt được, sự tồn tại siêu việt mà chúng có thể chạm tới!"

Tần Mặc đứng vững giữa những ảo ảnh choáng ngợp đó. Khuôn mặt thanh tú của hắn không hề biểu lộ sự dao động hay kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn xuyên qua vẻ hào nhoáng bên ngoài, và hắn nhìn thấy sự trống rỗng, vô hồn ẩn sâu bên trong những cảnh tượng "thăng tiên" đó. Ngọn linh sơn uy nghi kia, Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau của bản chất núi đá bị cưỡng bức, nó không còn là một ngọn núi đứng vững, mà chỉ là một công cụ để tích tụ linh khí. Thanh thần binh vô song kia, Tần Mặc nghe thấy tiếng gào thét của ý chí kim loại bị đốt cháy và uốn nắn quá mức, mất đi sự cân bằng và tinh túy ban đầu. Dòng sông linh mạch kia, hắn cảm nhận được sự cạn kiệt của nguồn nước tự nhiên bị vắt kiệt, nó chỉ còn là một dòng chảy nhân tạo, không có linh hồn.

"Không phải yếu kém, mà là lựa chọn. Không phải ép buộc, mà là tôn trọng." Tần Mặc đáp lại, giọng nói bình thản nhưng kiên định, vang vọng giữa không gian ảo ảnh, đối chọi trực tiếp với lời lẽ hùng hồn của Thiên Diệu. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói của hắn mang theo một sức nặng của chân lý, đủ để làm rung chuyển những ảo ảnh xung quanh.

Ngay lập tức, cảnh tượng thay đổi. Những ảo ảnh rực rỡ của sự "thăng tiên" vĩ đại tan biến, nhường chỗ cho những hình ảnh đen tối và bi thương hơn. Tần Mặc thấy những sinh linh bị hành hạ, bị ép buộc biến chất để phục vụ cho mục đích "thăng tiên" của Thiên Diệu. Một con linh thú bị lột da, biến thành một bộ giáp sống. Một cây cổ thụ bị chặt phá, linh hồn cây bị phong ấn vào một pháp khí. Một dòng suối bị chuyển hướng, linh mạch của nó bị hút cạn để cung cấp năng lượng cho một trận pháp. Những cảnh tượng này không còn lấp lánh hào quang, mà tràn ngập nỗi đau đớn, sự giằng xé và tuyệt vọng.

Giọng nói của Thiên Diệu lại vang lên, lần này mang theo sự lạnh lùng và tàn nhẫn, không còn vẻ hùng hồn trước đó. "Đó là cái giá của sự tiến hóa! Là sự hy sinh cần thiết để đạt tới cảnh giới tối thượng! Ngươi không thể hiểu được tầm nhìn của ta, sự vĩ đại của con đường ta đã chọn! Những kẻ yếu đuối, những vật chất phàm tục này chỉ là bậc thang để vạn vật chân chính đạt tới đỉnh cao!"

Tần Mặc lắc đầu nhẹ. "Không có sự vĩ đại nào được xây dựng trên sự cưỡng bức và nỗi đau. Con đường của ngươi không phải là tiến hóa, mà là sự hủy diệt bản chất. Một hòn đá dù không thể bay lên trời, nhưng nó vẫn kiên cường đứng vững trước bão tố. Một dòng suối dù không thể hóa thành linh tuyền, nhưng nó vẫn có thể nuôi dưỡng sự sống. Giá trị của chúng không nằm ở việc chúng trở thành gì, mà nằm ở việc chúng được là chính mình."

Hắn đứng vững giữa các ảo ảnh, không bị lung lay bởi sự vĩ đại giả tạo hay sự tàn nhẫn trần trụi. Hắn không dùng linh lực để phá hủy những ảo ảnh này. Thay vào đó, hắn dùng sự kiên định của mình, sự thấu hiểu sâu sắc về "vật tính" và "ý chí tồn tại" để phá tan những lời lẽ dối trá và hình ảnh giả tạo. Mỗi lời Tần Mặc nói ra, mỗi suy nghĩ của hắn, đều như một nhát búa vô hình giáng xuống bức tường ảo ảnh. Chúng bắt đầu rạn nứt, lung lay, và cuối cùng vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, tan biến vào hư vô.

Cạm Bẫy Triết Lý sụp đổ không phải vì sức mạnh, mà vì sự chân thật. Tần Mặc đã chứng minh rằng ý chí kiên định vào sự "cân bằng bản chất" có thể đối chọi và vượt qua mọi luận điệu cực đoan nhất, mọi ảo ảnh mê hoặc nhất. Hắn không chiến đấu với Thiên Diệu bằng vũ lực, mà bằng triết lý. Và trong cuộc chiến đó, triết lý của Tần Mặc đã chiến thắng. Hắn tiếp tục bước đi, để lại phía sau một không gian tĩnh lặng, nơi chỉ còn những mảnh vỡ của ảo ảnh đang từ từ biến mất, như những lời nói dối đã bị phơi bày dưới ánh sáng của sự thật.

Sau khi vượt qua những tầng lớp ảo ảnh và ý niệm biến chất, Tần Mặc cuối cùng đứng trước một "ngưỡng cửa" cuối cùng, một ranh giới vô hình nhưng đầy uy lực, ngăn cách hắn với trái tim thực sự của Huyền Vực Tâm Hạch. Nơi đây, linh khí nguyên thủy trở nên cực kỳ dày đặc, nhưng cũng bị xen lẫn bởi một luồng khí tức tà ác, nặng nề, khiến không gian trở nên u tối và áp bức.

Trước mặt hắn, một thực thể khổng lồ, nửa hư nửa thực, xuất hiện. Nó không có hình dạng cố định, mà liên tục biến đổi giữa vô số hình thái. Lúc là một khối núi lửa đang phun trào dung nham ý chí, lúc là một đại dương cuồn cuộn sóng dữ của khát vọng, lúc lại là một sinh vật khổng lồ với hàng ngàn con mắt rực lửa và những xúc tu mọc tua tủa. Đây chính là "Người Gác Cổng", được tạo ra từ ý chí tàn bạo nhất của Thiên Diệu Tôn Giả và sự biến chất của một phần linh khí Tâm Hạch nguyên thủy. Nó không phải là một sinh vật sống, mà là một ý niệm đ��ợc cụ thể hóa, một bức tường sống ngăn chặn mọi sự tiếp cận.

Người Gác Cổng tỏa ra một luồng áp lực vô hình cực lớn, khiến cả không gian xung quanh như bị bóp méo. Nó mang trong mình nỗi sợ hãi tột độ về sự "dừng lại" của tiến hóa, sự ám ảnh về việc Huyền Vực sẽ mục nát và biến mất nếu không không ngừng vươn lên. Ý chí của nó là sự tổng hòa của hàng ngàn năm tích lũy khát vọng thăng tiên, nay bị Thiên Diệu Tôn Giả bóp méo và cực đoan hóa, biến thành một nỗi sợ hãi nguyên thủy và tàn bạo.

Từ khắp thân thể biến đổi của Người Gác Cổng, hàng ngàn giọng nói cùng vang lên, tạo thành một âm thanh đa âm ghê rợn, như tiếng gầm của bão tố hòa lẫn với tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm. "Dừng lại! Kẻ phá hoại cân bằng! Chân lý duy nhất là tiến hóa! Ngươi không thể hiểu... nỗi sợ hãi của sự mục nát, sự biến mất!"

Tần Mặc đối mặt với Người Gác Cổng, thân hình hắn có vẻ nhỏ bé và yếu ớt trước sự hùng vĩ và áp lực kinh hoàng của thực thể này. Tuy nhiên, đôi mắt đen láy của hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn nhìn thẳng vào hàng ngàn con mắt rực lửa của Người Gác Cổng, cảm nhận được nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng sâu thẳm bên trong nó. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một kẻ gác cổng đơn thuần, mà là hiện thân của nỗi ám ảnh lớn nhất của Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc thậm chí là của một thực thể cổ xưa hơn, đã chứng kiến sự suy tàn và biến mất của nhiều thế giới.

Tần Mặc không lập tức phản bác. Hắn lắng nghe tiếng gầm gừ đa âm của Người Gác Cổng, không chỉ nghe lời nói, mà còn nghe được ý chí sâu thẳm ẩn sau đó. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi về sự "mục nát", sự trống rỗng của việc không thể "tiến hóa", và sự cô độc của một ý chí đã bị đẩy đến cực đoan để chống lại một điều gì đó còn kinh hoàng hơn. Có lẽ, Thiên Diệu Tôn Giả không hoàn toàn là một kẻ ác, mà chỉ là một người đã bị nỗi sợ hãi này nuốt chửng, một người đã chọn con đường cực đoan để chống lại một vận mệnh mà hắn cho là không thể tránh khỏi.

Phía sau Người Gác Cổng, một ánh sáng yếu ớt, nhấp nháy liên tục, thu hút ánh nhìn của Tần Mặc. Đó là Huyền Vực Tâm Châu, một viên ngọc phát sáng lung linh, chứa đựng linh khí nguyên thủy và ý chí cân bằng của Huyền Vực. Nhưng ánh sáng của nó giờ đây lại yếu ớt đến thảm thương, như một trái tim đang thoi thóp, bị giam cầm trong xiềng xích của sự biến chất. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Tâm Châu, nó không nói thành lời, nhưng hắn nghe thấy một lời kêu gọi thầm lặng, một sự khao khát được giải thoát, được trở về với bản chất thuần khiết của mình. Nó đã bị Thiên Diệu Tôn Giả lợi dụng, bị hút cạn sức sống, nhưng vẫn giữ được sự thuần khiết cuối cùng, chờ đợi một bàn tay giải cứu.

"Ngươi nói đúng," Tần Mặc cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng mạnh mẽ. "Ta không thể hiểu hoàn toàn nỗi sợ hãi của ngươi. Nhưng ta hiểu được sự thống khổ khi bản chất bị bóp méo, sự đau đớn khi ý chí bị cưỡng bức. Tiến hóa không phải là con đường duy nhất, và mục nát không phải là kết cục duy nhất. Có một sự lựa chọn khác, một con đường cân bằng hơn."

Lời nói của Tần Mặc như một làn gió nhẹ thổi qua không gian nặng nề. Người Gác Cổng hơi chững lại, những hình thái biến đổi của nó tạm thời ổn định, nhưng áp lực vẫn không hề giảm bớt. Nó không hiểu lời nói của Tần Mặc, bởi vì khái niệm "cân bằng" đã hoàn toàn bị xóa bỏ khỏi ý niệm của nó. Đối với nó, chỉ có hai con đường: tiến hóa hoặc mục nát.

Tần Mặc biết, đây không phải là lúc để tranh luận triết lý sâu xa. Cuộc đối đầu này sẽ là một thử thách cuối cùng, một "bức tường ý chí" trước khi hắn có thể tiếp cận được Huyền Vực Tâm Châu. Hắn chuẩn bị cho một cuộc đối thoại, hoặc một cuộc chiến không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn sẽ phải tìm cách chạm đến phần bản chất nguyên thủy nhất còn sót lại trong Người Gác Cổng, phần đã bị nỗi sợ hãi và ý chí cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả che lấp.

Bên ngoài Huyền Vực Tâm Hạch, các đồng minh của Tần Mặc đang vật lộn với những dư chấn cuối cùng từ sự sụp đổ của Pháp Tướng Thiên Diệu, đồng thời cảm nhận được sự thay đổi lớn lao đang diễn ra. Họ không thể nhìn thấy những gì Tần Mặc đang đối mặt, nhưng họ cảm nhận được sự căng thẳng của cuộc chiến ý chí. Bên trong Tâm Hạch, Tần Mặc, người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, đã sẵn sàng đối mặt với thử thách cuối cùng, để bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật, và để tìm lại sự cân bằng đã mất cho toàn bộ Huyền Vực. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của triết lý, giờ đây mới chỉ bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free