Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1116: Chuyển Hóa Cạm Bẫy: Ý Chí Dẫn Lối

Không gian sâu thẳm của Huyền Vực Tâm Hạch tựa như một lồng giam vĩ đại, nơi thời gian và ánh sáng bị bóp méo, nơi mỗi hạt bụi đều mang theo áp lực của hàng ngàn mét đất đá phía trên. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy Tần Mặc, chỉ bị phá vỡ bởi những âm thanh kỳ lạ, tiếng vọng không rõ nguồn gốc, như tiếng rên rỉ từ tận cùng quá khứ hoặc tiếng thở dốc của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Ánh sáng yếu ớt, thường có màu xanh xám, le lói từ những trận pháp cổ xưa và những tinh thể năng lượng biến chất, tạo nên một cảm giác ma quái, vừa huyền bí vừa lạnh lẽo đến thấu xương.

Trước mặt Tần Mặc, Người Gác Cổng sừng sững như một ngọn núi ý chí, một thực thể mơ hồ nhưng đầy uy áp, được tạo nên từ năng lượng biến chất và ý chí tuyệt vọng. Nó không có một hình dạng cố định, luôn biến đổi như một cơn lốc xoáy của nỗi sợ hãi và căm phẫn. Các luồng năng lượng hỗn loạn xoáy quanh nó như một cơn bão tinh thần, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Hàng ngàn con mắt rực lửa trên thân thể méo mó của nó cùng lúc chớp động, mỗi ánh nhìn đều mang theo một tia tuyệt vọng và sự cố chấp đến cực đoan.

Từ khắp thân thể biến đổi của Người Gác Cổng, hàng ngàn giọng nói cùng vang lên, tạo thành một âm thanh đa âm ghê rợn, như tiếng gầm của bão tố hòa lẫn với tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm. "Dừng lại! Kẻ phá hoại cân bằng! Chân lý duy nhất là tiến hóa! Ngươi không thể hiểu... nỗi sợ hãi của sự mục nát, sự biến mất!" Lời nói đó không chỉ là một cảnh báo, mà là một lời tuyên ngôn, một sự khẳng định của một ý chí đã bị đẩy đến tận cùng của sự tuyệt vọng.

Tần Mặc đối mặt với Người Gác Cổng, thân hình hắn có vẻ nhỏ bé và yếu ớt trước sự hùng vĩ và áp lực kinh hoàng của thực thể này. Tuy nhiên, đôi mắt đen láy của hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn nhìn thẳng vào hàng ngàn con mắt rực lửa của Người Gác Cổng, cảm nhận được nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng sâu thẳm b��n trong nó. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một kẻ gác cổng đơn thuần, mà là hiện thân của nỗi ám ảnh lớn nhất của Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc thậm chí là của một thực thể cổ xưa hơn, đã chứng kiến sự suy tàn và biến mất của nhiều thế giới. Nỗi sợ hãi này không phải là vô căn cứ, nó bắt nguồn từ một vết thương sâu sắc trong linh hồn của Huyền Vực, một sự tàn phá đã từng xảy ra trong quá khứ xa xăm, khiến cho ý niệm về "tiến hóa" trở thành một ám ảnh cứu rỗi.

Tần Mặc không lập tức phản bác. Hắn lắng nghe tiếng gầm gừ đa âm của Người Gác Cổng, không chỉ nghe lời nói, mà còn nghe được ý chí sâu thẳm ẩn sau đó. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi về sự "mục nát", sự trống rỗng của việc không thể "tiến hóa", và sự cô độc của một ý chí đã bị đẩy đến cực đoan để chống lại một điều gì đó còn kinh hoàng hơn. Có lẽ, Thiên Diệu Tôn Giả không hoàn toàn là một kẻ ác, mà chỉ là một người đã bị nỗi sợ hãi này nuốt chửng, một người đã chọn con đường cực đoan để chống lại một v���n mệnh mà hắn cho là không thể tránh khỏi. Hắn tin rằng chỉ có sự thăng tiến vô hạn mới có thể cứu rỗi Huyền Vực khỏi một kết cục bi thảm, và bất cứ thứ gì cản trở điều đó đều là kẻ thù.

Phía sau Người Gác Cổng, một ánh sáng yếu ớt, nhấp nháy liên tục, thu hút ánh nhìn của Tần Mặc. Đó là Huyền Vực Tâm Châu, một viên ngọc phát sáng lung linh, chứa đựng linh khí nguyên thủy và ý chí cân bằng của Huyền Vực. Nhưng ánh sáng của nó giờ đây lại yếu ớt đến thảm thương, như một trái tim đang thoi thóp, bị giam cầm trong xiềng xích của sự biến chất. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Tâm Châu, nó không nói thành lời, nhưng hắn nghe thấy một lời kêu gọi thầm lặng, một sự khao khát được giải thoát, được trở về với bản chất thuần khiết của mình. Nó đã bị Thiên Diệu Tôn Giả lợi dụng, bị hút cạn sức sống, nhưng vẫn giữ được sự thuần khiết cuối cùng, chờ đợi một bàn tay giải cứu. Đây chính là mục tiêu của hắn, là lý do hắn phải đối mặt với thực thể kinh hoàng này.

"Ngươi nói đúng," Tần Mặc cu��i cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng mạnh mẽ trong không gian nặng nề. "Ta không thể hiểu hoàn toàn nỗi sợ hãi của ngươi. Nhưng ta hiểu được sự thống khổ khi bản chất bị bóp méo, sự đau đớn khi ý chí bị cưỡng bức. Tiến hóa không phải là con đường duy nhất, và mục nát không phải là kết cục duy nhất. Có một sự lựa chọn khác, một con đường cân bằng hơn." Hắn nói, mỗi từ như một làn sóng ý niệm, chạm vào lớp vỏ biến chất của Người Gác Cổng.

Lời nói của Tần Mặc như một làn gió nhẹ thổi qua không gian nặng nề, nhưng lại mang theo sức nặng của vạn vật. Người Gác Cổng hơi chững lại, những hình thái biến đổi của nó tạm thời ổn định, nhưng áp lực vẫn không hề giảm bớt. Nó không hiểu lời nói của Tần Mặc, bởi vì khái niệm "cân bằng" đã hoàn toàn bị xóa bỏ khỏi ý niệm của nó. Đối với nó, chỉ có hai con đường: tiến hóa hoặc mục nát, hai cực đối lập mà không có bất kỳ khoảng trống nào ở giữa.

Tần Mặc biết, đây không phải là lúc để tranh luận triết lý sâu xa. Cuộc đối đầu này sẽ là một thử thách cuối cùng, một "bức tường ý chí" trước khi hắn có thể tiếp cận được Huyền Vực Tâm Châu. Hắn chuẩn bị cho một cuộc đối thoại, hoặc một cuộc chiến không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn sẽ phải tìm cách chạm đến phần bản chất nguyên thủy nhất còn sót lại trong Người Gác Cổng, phần đã bị nỗi sợ hãi và ý chí cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả che lấp. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần ngưng tụ, kích hoạt năng lực "nghe ý chí tồn tại" đến cực hạn.

Lập tức, thế giới xung quanh Tần Mặc bỗng trở nên sống động một cách kỳ lạ. Hắn không còn chỉ nghe thấy tiếng gầm gừ hay lời cảnh báo, mà còn cảm nhận được hàng ngàn luồng ý niệm đang xoáy trong Người Gác Cổng. Đó là những mảnh vỡ ký ức, những nỗi sợ hãi nguyên thủy đã được truyền thừa qua hàng ngàn năm, những tiếng than khóc của các thế giới đã từng lụi tàn, những hình ảnh về sự suy tàn và biến mất khủng khiếp. Những viễn cảnh về những hành tinh khô cằn, những linh hồn tan biến, những vạn v���t không còn ý chí, chỉ còn lại sự trống rỗng, ập thẳng vào tâm trí hắn, cố gắng nghiền nát ý chí của hắn, để hắn cảm nhận được sự kinh hoàng tột cùng mà Người Gác Cổng đang gánh chịu.

"Ngươi không thể vượt qua! Sự mục nát đang đến! Chỉ có tiến hóa mới là con đường duy nhất!" Giọng nói đa âm lại vang lên, lần này mang theo một sự điên cuồng và tuyệt vọng dữ dội hơn. Những luồng năng lượng hỗn loạn từ Người Gác Cổng bùng nổ, không phải là đòn tấn công vật lý, mà là những đòn tấn công tinh thần dữ dội, cố gắng áp đảo Tần Mặc bằng những viễn cảnh kinh hoàng về sự suy tàn. Hàng ngàn hình ảnh đổ nát, những linh hồn méo mó, những cảnh tượng hủy diệt hiện lên trước mắt Tần Mặc, như một cơn ác mộng sống động, cố gắng gieo rắc nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vào tâm hồn hắn. Tần Mặc cảm thấy như chính ý chí của mình đang bị xé toạc, bị kéo vào vòng xoáy của sự hỗn loạn và mất mát.

Tuy nhiên, đôi mắt của Tần Mặc vẫn kiên định, dù thân thể hắn hơi run rẩy dưới áp lực tinh thần to lớn. Hắn kh��ng chống cự lại những hình ảnh đó, mà để chúng trôi qua tâm trí mình, như một người quan sát thầm lặng. Hắn thấu hiểu, không phải là chấp nhận, mà là thấu hiểu tận cùng nỗi đau và nỗi sợ hãi đã tạo nên thực thể này. "Nỗi sợ hãi của ngươi là có thật," Tần Mặc đáp lại, không phải bằng lời nói, mà bằng một luồng ý niệm thanh khiết, "nhưng sự bảo vệ của ngươi đang giết chết chính thứ ngươi muốn bảo vệ. Ngươi đang giam cầm hy vọng của Huyền Vực." Hắn không buộc tội, không phán xét, chỉ đơn thuần chỉ ra sự thật phũ phàng ẩn sau lớp vỏ bảo vệ kiên cố.

Lời nói ý niệm của Tần Mặc không mang theo bất kỳ sự phẫn nộ hay thù địch nào, chỉ có sự đồng cảm sâu sắc và một tia ánh sáng hy vọng. Điều này dường như khiến Người Gác Cổng chững lại. Những luồng năng lượng hỗn loạn quanh nó dịu đi đôi chút, như một con thú dữ bị thương đang được vỗ về. Hàng ngàn đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, nhưng sự điên cuồng trong đó đã giảm bớt, thay vào đó là một sự bối rối, một câu hỏi thầm lặng. Nó chưa từng gặp một ý chí nào không đối đầu, không tranh giành, mà chỉ muốn thấu hiểu.

Tần Mặc biết mình đã chạm đến một điểm yếu, một khe nứt trong bức tường kiên cố của nỗi sợ hãi. Hắn không lãng phí cơ hội này. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu tiến về phía Người Gác Cổng, từng bước chân chậm rãi nhưng vững chắc. Mỗi bước đi của hắn không phải là sự tấn công, mà là sự tiếp cận, là một lời mời gọi thầm lặng. Hắn không cần dùng sức mạnh để phá vỡ, mà dùng sự đồng cảm để hòa tan. Đây là một cuộc chiến ý chí, nhưng lại diễn ra trong im lặng, chỉ có sự giao thoa của những ý niệm vô hình. Hắn phải cho Người Gác Cổng thấy rằng còn có con đường khác, không phải là mục nát, cũng không phải là tiến hóa cưỡng bức, mà là cân bằng.

Khi Tần Mặc tiến sâu hơn vào những lớp ý niệm của Người Gác Cổng, không gian xung quanh hắn dần trở nên trong suốt hơn. Linh khí, tuy vẫn còn những luồng hỗn loạn cuộn xoáy, nhưng đã có những tia sáng thuần khiết len lỏi, như những mạch nước ngầm cố gắng vươn lên từ lòng đất. Mùi của đất ẩm, đá, khoáng vật đặc trưng và mùi tanh của các quái vật dưới lòng đất vẫn còn vương vấn, nhưng dần được thay thế bằng một mùi hương thanh khiết hơn, như của thảo mộc cổ xưa, một mùi hương gợi nhớ về sự sống nguyên thủy, về một khu rừng chưa từng bị chạm đến bởi sự tham lam của con người. Đó là mùi của sự khởi nguyên, của bản chất.

Tần Mặc không còn thấy những hình ảnh hủy diệt rõ rệt như trước, thay vào đó, hắn thấy được những ký ức, những nỗi sợ hãi nguyên thủy, và cả sự tuyệt vọng của Thiên Diệu Tôn Giả được khắc sâu vào thực thể Người Gác Cổng này. Hắn thấy một Thiên Diệu Tôn Giả non trẻ, tràn đầy khát vọng bảo vệ Huyền Vực, đã từng chứng kiến sự tàn phá khủng khiếp của một thế giới khác, có lẽ là một thế giới song song hoặc một nền văn minh cổ đại đã lụi tàn vì sự mất cân bằng. Nỗi sợ hãi về sự "mục nát" không phải là một ý niệm hời hợt, mà là một vết sẹo hằn sâu trong linh hồn của Thiên Diệu, khiến y tin rằng chỉ có sự thăng tiên vô hạn, sự vươn lên không ngừng mới có thể cứu rỗi Huyền Vực khỏi số phận tương tự.

Tần Mặc thấu hiểu, Người Gác Cổng không phải là một kẻ thù, mà là một phần của Tâm Hạch bị bóp méo bởi nỗi sợ hãi đó. Nó là một bức tường bảo vệ được xây lên từ nỗi ám ảnh, một công cụ của Thiên Diệu, nhưng cũng là một nạn nhân của sự tuyệt vọng. Những mảnh ký ức trôi nổi trong tâm trí Tần Mặc cho thấy những nỗ lực không ngừng nghỉ của Thiên Diệu Tôn Giả, những hy sinh mà y đã thực hiện, tất cả chỉ để ngăn chặn sự "mục nát" mà y tiên đoán. Nhưng trong nỗ lực đó, y đã quên mất bản chất của sự sống, quên mất rằng sự cân bằng mới là cốt lõi của tồn tại.

"Nỗi sợ hãi của ngươi là có thật," Tần Mặc lại gửi đi một luồng ý niệm trầm tư, không một chút phán xét, "nhưng giải pháp của ngươi đang tạo ra một nỗi sợ hãi lớn hơn. Sự cưỡng ép thăng tiên, sự bóp méo bản chất, đó mới là con đường dẫn đến mục nát thực sự. Ngươi đang bảo vệ một xác chết, trong khi linh hồn đang kêu cứu."

Lời nói này, được truyền tải trực tiếp vào sâu thẳm ý chí của Người Gác Cổng, dường như đã đánh trúng một sợi dây yếu ớt. Thực thể khổng lồ bắt đầu run rẩy dữ dội hơn, nhưng không phải vì giận dữ, mà vì một sự xáo động nội tâm sâu sắc. Những luồng năng lượng hỗn loạn quanh nó bỗng chốc trở nên dữ dội, như một cơn bão đang cố gắng tự xé nát mình, rồi lại lắng xuống, lặp đi lặp lại.

"Không... không phải..." Một tiếng thì thầm yếu ớt, chỉ duy nhất một giọng nói trong hàng ngàn giọng, vang lên trong tâm trí Tần Mặc, không còn sự hùng hổ, chỉ còn sự bối rối và đau đớn tột cùng. "Ta chỉ muốn bảo vệ... không muốn mục nát..." Đó là lời thì thầm của một ý chí đã quá mệt mỏi, quá sợ hãi, nhưng vẫn còn một tia bản năng nguyên thủy: bảo vệ. Nó muốn bảo vệ, nhưng cách nó bảo vệ lại đang hủy hoại chính thứ nó trân quý.

Tần Mặc cảm nhận được sự dao động, sự rạn nứt trong bức tường ý chí của Người Gác Cổng. Hắn biết, đây là cơ hội. Hắn không dùng năng lực của mình để chiến đấu, để phá hủy, mà để "chạm" vào ý chí của Người Gác Cổng, để xoa dịu, để "chia sẻ" gánh nặng. Hắn mở rộng tâm hồn mình, cho phép Người Gác Cổng cảm nhận được sự bình yên của Vô Tính Thành, cảm nhận được ý chí của những vật vô tri vẫn tìm thấy ý nghĩa trong sự tồn tại đơn thuần của chúng, cảm nhận được sự hài hòa của vạn vật khi chúng được là chính mình, không bị ép buộc phải "tiến hóa" theo một khuôn mẫu nào. Hắn cho nó thấy một con đường thứ ba, một con đường cân bằng, nơi tiến hóa là một lựa chọn, không phải là một sự ép buộc, và mục nát không phải là kết cục duy nhất cho những ai không muốn vươn cao.

Những luồng năng lượng hỗn loạn từ Người Gác Cổng bắt đầu lắng xuống, hoặc thậm chí là "hưởng ứng" Tần Mặc. Các tia sáng thuần khiết từ Huyền Vực Tâm Châu phía sau Người Gác Cổng dường như cũng mạnh mẽ hơn, như đang cố gắng vươn tới, khích lệ Tần Mặc. Thân thể mơ hồ của Người Gác Cổng không còn cuộn xoáy điên cuồng, mà bắt đầu giãn ra, như một khối băng khổng lồ đang tan chảy, nhưng không phải là tan biến vô định, mà là hòa vào không khí, hòa vào không gian xung quanh.

Khi Người Gác Cổng dần dần tan rã, không khí xung quanh Tần Mặc trở nên thanh khiết và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Áp lực khổng lồ từ nãy đến giờ đã giảm đi đáng kể, nhường chỗ cho một sự thư thái lạ thường. Âm thanh vọng lại từ sâu thẳm không còn đáng sợ hay ám ảnh, mà dần mang theo một sự an yên, như tiếng thở dài của đất trời sau một cơn bão, hoặc tiếng suối chảy róc rách trong một khu rừng nguyên sơ. Những tia sáng xanh xám từ các trận pháp cổ xưa giờ đây cũng trở nên dịu nhẹ hơn, không còn mang vẻ ma quái mà thay vào đó là một sự ấm áp, dẫn lối.

Thân thể khổng lồ của Người Gác Cổng đã tan rã hoàn toàn, nhưng không biến mất. Thay vào đó, những mảnh vỡ của nó, những tinh thể ý chí và năng lượng biến chất đã được Tần Mặc "thanh tẩy" và "cân bằng", kết nối lại với nhau. Chúng không còn là những luồng năng lượng hỗn loạn, mà trở thành những hạt sáng li ti, lấp lánh như bụi sao trong vũ trụ. Những hạt sáng này không bay đi, mà lắng đọng, rồi dần dần, chúng tự sắp xếp lại, tạo thành một con đường tinh thần vững chắc, phát sáng dịu nhẹ, lấp lánh, dẫn lối Tần Mặc đi thẳng vào trung tâm Huyền Vực Tâm Châu.

Đây là một cầu nối ánh sáng, một cây cầu được tạo nên từ sự chuyển hóa của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, một biểu tượng cho triết lý của Tần Mặc: không cần phải hủy diệt, chỉ cần thấu hiểu và cân bằng. Con đường này không chỉ là một lối đi vật lý, mà còn là một con đường ý niệm, mở ra một cánh cửa đến sâu thẳm nhất của Huyền Vực. Tần Mặc cảm nhận được một sự "biết ơn" yếu ớt, một luồng ý niệm mờ nhạt nhưng chân thành, từ những gì còn lại của Người Gác Cổng. Nó không nói thành lời, nhưng Tần Mặc hiểu rằng nó đã tìm thấy sự bình yên, đã được giải thoát khỏi gánh nặng của nỗi sợ hãi và nhiệm vụ bảo vệ cực đoan.

"Không cần phải hủy diệt, chỉ cần thấu hiểu," Tần Mặc khẽ tự nhủ, giọng hắn trầm thấp, nhưng chứa đựng sự kiên định và một niềm tin sắt đá. Hắn bước đi trên "cầu nối ánh sáng" do Người Gác Cổng tạo thành. Mỗi bước chân của hắn đều làm con đường thêm vững chắc, những hạt sáng dưới chân hắn như đang hân hoan, reo ca. Chúng không còn là xiềng xích, mà là những viên gạch lát đường cho một tương lai mới.

Càng tiến sâu, mùi hương thanh khiết của thảo mộc cổ xưa càng trở nên đậm đặc, hòa quyện với một mùi vị linh khí nguyên thủy, mát lành và trong trẻo. Tần Mặc cảm thấy như toàn bộ cơ thể mình đang được gột rửa, tâm hồn hắn trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được tiếng gọi của "ý chí cổ xưa" mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời chào mừng nồng nhiệt, một lời thỉnh cầu khẩn thiết. Nó không còn yếu ớt như tiếng thì thầm, mà là một bản giao hưởng hùng tráng của sự sống, của bản chất.

Con đường ánh sáng cuối cùng dẫn Tần Mặc đến một không gian rộng lớn, tựa như một hang động khổng lồ, nhưng không phải là hang động đá lạnh lẽo, mà là một không gian được bao bọc bởi những tinh thể linh khí trong suốt, lấp lánh như hàng tỷ viên kim cương. Chính giữa không gian đó, Huyền Vực Tâm Châu đang tỏa sáng rực rỡ, không còn yếu ớt mà đã lấy lại phần nào vẻ tráng lệ vốn có của mình. Viên ngọc khổng lồ, phát ra ánh sáng vàng kim và xanh biếc đan xen, như một trái tim vĩ đại đang đập nhịp nhàng, truyền sự sống cho toàn bộ Huyền Vực. Tuy nhiên, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một vết nứt sâu thẳm trên bề mặt của nó, một dấu vết của sự giam cầm và tổn thương.

Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu không chói lọi mà dịu nhẹ, ấm áp, bao trùm lấy Tần Mặc. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng thuần khiết chảy vào cơ thể mình, thanh tẩy mọi mỏi mệt và áp lực. Hắn tiến đến gần Tâm Châu, đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lung linh của nó. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn, không phải là lời nói, mà là những cảm xúc, những ký ức, những khát vọng của Huyền Vực từ thuở sơ khai. Hắn thấy được sự hình thành của vạn vật, sự cân bằng nguyên thủy, và cả sự "biến chất" dần dần qua hàng ngàn năm, khi sự truy cầu thăng tiên trở thành nỗi ám ảnh.

Tần Mặc hiểu rằng, nỗi sợ hãi về "mục nát" của Người Gác Cổng và cả Thiên Diệu Tôn Giả không phải là vô căn cứ, nhưng nó đã bị bóp méo. Huyền Vực Tâm Châu đã từng trải qua một sự kiện khủng khiếp trong quá khứ xa xăm, một sự kiện đã khiến nó bị tổn thương nghiêm trọng, và nỗi sợ hãi đó đã ăn sâu vào ý chí của những sinh linh mạnh mẽ nhất, như Thiên Diệu Tôn Giả, khiến họ tìm kiếm một giải pháp cực đoan để "cứu" thế giới.

Tần Mặc đứng trước Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận được sự sống và linh hồn của cả Huyền Vực. Hắn đã tiến rất gần đến Thiên Diệu Tôn Giả, không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng cách thấu hiểu và chữa lành. Giờ đây, chỉ còn một bước cuối cùng, một cuộc đối đầu trực diện, không phải với một Người Gác Cổng biến chất, mà với chính Thiên Diệu Tôn Giả, người đã đặt niềm tin tuyệt đối vào con đường "thăng tiên" và đã lợi dụng sức mạnh của Tâm Châu. Tần Mặc biết, Thiên Diệu Tôn Giả có thể đã chuẩn bị sẵn một "bất ngờ" cuối cùng, một đòn quyết định liên quan đến vết nứt trên Tâm Châu này. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của triết lý và tương lai của Huyền Vực, giờ đây mới sắp đến hồi gay cấn nhất.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free