Vạn vật không lên tiên - Chương 1121: Chân Lý Cuồng Loạn: Lời Phản Bác Đầy Dao Động
Không khí giữa hai người căng như dây đàn, sự im lặng bao trùm chỉ bị phá vỡ bởi nhịp đập mãnh liệt của Huyền Vực Tâm Châu. Ánh sáng của nó lúc mạnh lúc yếu, phản chiếu sự giằng xé nội tâm của Thiên Diệu Tôn Giả. Mùi linh khí nguyên thủy trở nên hỗn loạn hơn, như một cơn bão vô hình đang gào thét trong không gian Tâm Hạch. Tần Mặc vẫn giữ nguyên vị trí, không lùi bước, ánh mắt kiên định và thấu cảm. Hắn không có ý định chiến thắng bằng sức mạnh, mà bằng sự thức tỉnh, bằng cách gieo mầm nghi ngờ vào tận gốc rễ của một niềm tin sai lầm.
"Một thế giới mà tất cả đều phải giống nhau, đều phải vươn tới một mục đích duy nhất..." Tần Mặc cất lời, giọng nói giờ đây pha trộn sự trầm tư và bi ai. "Liệu đó có phải là sự sống thực sự, Tôn Giả? Hay chỉ là một nhà tù vĩ đại được tạo ra bởi chính khát vọng của ngươi, giam hãm mọi ý chí, mọi bản chất, mọi sự đa dạng của Huyền Vực này?" Hắn không buộc tội, mà chỉ đặt câu hỏi, những câu hỏi nặng trĩu ý nghĩa, khiến Thiên Diệu Tôn Giả phải đối mặt với chính bản thân mình.
Thiên Diệu Tôn Giả không trả lời ngay. Ánh mắt hắn lướt qua Tần Mặc, có sự tức giận, sự căm ghét, nhưng cả một nỗi sợ hãi mơ hồ sâu thẳm. Nỗi sợ hãi ấy không phải đến từ Tần Mặc, mà đến từ chính những câu hỏi mà Tần Mặc đã gợi ra, những câu hỏi đã đánh thức một sự thật mà hắn đã cố tình chôn vùi trong hàng ngàn năm. Hắn nhìn Huyền Vực Tâm Châu đang rung động dữ dội, như thể đang tìm kiếm câu trả lời hoặc một cách để thoát khỏi sự chất vấn này. Mái tóc trắng như tuyết của hắn dường như cũng run rẩy, và làn da không tì vết giờ đây ánh lên một vẻ mệt mỏi hiếm thấy.
"Ngươi... ngươi không hiểu." Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, không còn uy áp như trước, mà thay vào đó là sự tuyệt vọng và cố chấp. "Ngươi không biết... cái giá của sự yếu đuối. Ngươi không biết thế giới này sẽ mục rữa ra sao nếu không có một con đường để vươn lên, để thoát khỏi sự hữu hạn, sự tàn lụi. Ngươi không thấy được sự hủy diệt, sự diệt vong đang chờ đợi nếu vạn vật không đạt đến cảnh giới cao hơn, không trở thành tiên!" Mỗi từ hắn thốt ra như chứa đựng một nỗi đau khôn tả, một sự ám ảnh về một quá khứ tăm tối, một vết thương lòng mà hắn đã dùng con đường 'thăng tiên' để che giấu. Nỗi sợ hãi 'sự yếu đuối' này dường như là động lực cốt lõi, là bí mật sâu xa nhất đã thúc đẩy hắn điên cuồng theo đuổi con đường này, không ngừng ép buộc vạn vật phải biến đổi.
Đột nhiên, Thiên Diệu Tôn Giả vung tay. Đó không phải là một đòn tấn công nhắm vào Tần Mặc, mà là một hành động xua đi sự bối rối, sự hoang mang đang xâm chiếm tâm trí hắn, như muốn xua tan những lời Tần Mặc vừa nói, xua tan những hạt mầm nghi ngờ đang nảy nở. Một luồng linh khí cực kỳ mạnh mẽ, tinh thuần và cuồng bạo, bùng phát từ cơ thể hắn, lan tỏa khắp không gian Tâm Hạch. Luồng linh khí ấy không có mục tiêu rõ ràng, chỉ là sự giải tỏa áp lực, sự bộc phát của một ý chí đang bị giằng xé đến cực điểm. Tiếng gầm gừ nhẹ trong cổ họng hắn, như một con mãnh thú bị thương đang cố gắng chống cự.
Tần Mặc vẫn đứng vững, không một chút nao núng trước luồng linh khí cuồng bạo ấy. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề dịch chuyển khỏi Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn hiểu rằng, sự bộc phát này không phải là dấu hiệu của sự khuất phục, mà là sự phản kháng cuối cùng của một niềm tin đã bị lung lay đến tận gốc rễ. Thiên Diệu Tôn Giả, vị thần tối cao của con đường thăng tiên, giờ đây đang đứng trước vực thẳm của sự nghi ngờ, của sự thật bị chôn vùi. Hắn đã bộc lộ một phần nỗi sợ hãi, một bí mật cá nhân đã thúc đẩy hắn. Mối liên kết sâu sắc giữa Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu, giờ đây đang rõ ràng hơn bao giờ hết, báo hiệu rằng nó sẽ đóng vai trò quyết định trong việc khôi phục sự cân bằng cho Huyền Vực. Cuộc đối đầu triết lý đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến mới, có thể tàn khốc hơn, đang chờ đợi. Liệu Thiên Diệu Tôn Giả sẽ dùng sức mạnh cấm kỵ nào để bảo vệ niềm tin cuối cùng của mình, hay sẽ có một sự chuyển biến không ngờ? Câu trả lời vẫn còn lơ lửng trong không gian căng thẳng của Tâm Hạch Huyền Vực.
***
Trong lòng Tâm Hạch Huyền Vực rực sáng, ánh sáng của Huyền Vực Tâm Châu hòa quyện với những luồng linh khí chấn động không ngừng, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đầy bất an. Thiên Diệu Tôn Giả, với vẻ ngoài thanh lịch và uy nghiêm thường thấy, giờ đây lại mang theo sự xáo động sâu sắc. Đôi mắt xanh thẳm của hắn, thường sắc lạnh và đầy tính toán, lúc này lại tràn ngập một sự phẫn nộ cố chấp xen lẫn nỗi sợ hãi mơ hồ. Uy áp từ hắn bùng nổ, không còn là sự trấn áp có ý thức, mà là một làn sóng hỗn loạn của linh lực cuồng bạo, cố gắng áp chế không gian và tinh thần của Tần Mặc. Tuy nhiên, Tần Mặc vẫn đứng đó, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ kiên cường, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự bình tĩnh đến lạ thường, như một ngọn núi vững chãi giữa tâm bão. Hắn không hề lùi bước, không hề né tránh, chỉ đơn thuần đối diện, để ánh mắt mình xuyên thẳng vào sự giằng xé trong nội tâm của Thiên Diệu Tôn Giả.
"Ngươi dám... dám chất vấn Thiên Đạo! Ngươi dám phủ nhận con đường tiến hóa vĩ đại mà vạn vật hằng khao khát?" Giọng Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, âm điệu trầm hùng nhưng ẩn chứa sự gằn gừ không thể che giấu. Mỗi từ ngữ hắn thốt ra đều mang theo uy lực của một kẻ nắm giữ quyền năng tối thượng, của một giáo chủ đã định hình niềm tin cho cả một thế giới. Hắn dùng ánh mắt sắc như dao để nhìn Tần Mặc, như muốn xuyên thủng sự bình tĩnh của thiếu niên này. Trong tâm trí hắn, Tần Mặc chỉ là một hạt cát nhỏ bé, một kẻ phàm tục đến từ Vô Tính Thành, không linh căn, không thiên phú, vậy mà lại dám thách thức cả một nền văn minh, một con đường đã được khẳng định qua hàng vạn năm. Sự phẫn nộ trong hắn không chỉ đến từ việc Tần Mặc chống đối, mà còn từ việc Tần Mặc dám chạm vào những góc khuất, những mảng tối mà hắn đã dày công che giấu.
Thiên Diệu Tôn Giả không thể chấp nhận. Hắn đã dành cả cuộc đời để xây dựng con đường này, để chứng minh sự đúng đắn của nó. Mỗi lần một sinh linh thăng tiên, mỗi lần một vật chất hữu cơ biến đổi thành tiên thể, đều là minh chứng cho "chân lý" của hắn. Tần Mặc, với những câu hỏi đơn giản nhưng đầy sức nặng, đang đe dọa phá hủy mọi thứ. Hắn cảm thấy một cơn tức giận bùng cháy, một sự căm ghét dành cho cái "khác biệt" mà Tần Mặc đại diện. Nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn len lỏi, một nỗi sợ hãi rằng những lời của Tần Mặc có thể là sự thật, một sự thật sẽ khiến tất cả những gì hắn tin tưởng sụp đổ.
Tần Mặc vẫn kiên định, không đáp lời. Hắn chỉ nhìn sâu vào Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt thấu hiểu và chứa đựng một nỗi bi ai vô hạn. Hắn không cần phải nói. Bởi lẽ, mỗi rung động của Huyền Vực Tâm Châu, mỗi ánh sáng yếu ớt thoát ra từ nó, đều đang cộng hưởng với "ý chí tồn tại" của vạn vật, truyền tải một thông điệp không lời đến Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc cảm nhận được sự hỗn loạn trong linh khí của Tôn Giả, cảm nhận được nỗi sợ hãi đang dâng trào bên trong hắn. Hắn không muốn chiến thắng bằng cách ép buộc Thiên Diệu Tôn Giả phải chấp nhận, mà muốn hắn tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận được sự thật.
Một luồng linh lực mạnh mẽ hơn nữa quét qua không gian Tâm Hạch, rung chuyển cả nền đá cổ kính. Lần này, nó không còn là một sự bộc phát vô định, mà là một làn sóng áp lực có chủ đích hơn, như muốn đẩy Tần Mặc ra xa, hoặc ít nhất là khiến hắn nao núng. Tuy nhiên, Tần Mặc vẫn đứng vững như bàn thạch, không một tấc dịch chuyển. Cơ thể hắn, tuy gầy gò, lại tỏa ra một sự kiên cường không thể lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự nóng rát của linh khí cuồng bạo lướt qua, nhưng nó không thể chạm tới ý chí của hắn. Huyền Vực Tâm Châu rung động dữ dội hơn, đáp lại sự hỗn loạn của Thiên Diệu Tôn Giả bằng một làn sóng năng lượng cân bằng, như một lời nhắc nhở thầm lặng về bản chất nguyên thủy của thế giới.
Thiên Diệu Tôn Giả thở dốc, mái tóc trắng như tuyết khẽ run rẩy. Hắn có thể cảm thấy sự phản kháng của Tâm Châu, cảm thấy những lời của Tần Mặc đang vang vọng trong tâm trí mình, được khuếch đại bởi chính vật thể trung tâm của Huyền Vực. Sự giằng xé nội tại của hắn rõ ràng đến mức, ngay cả linh khí tinh thuần của Tâm Hạch cũng bị nhiễm bẩn bởi mùi vị khó chịu của phẫn nộ và tuyệt vọng. Hắn cố gắng kìm nén, cố gắng giữ vững vẻ uy nghiêm, nhưng sự run rẩy trong đôi tay nắm chặt và ánh mắt liên tục liếc nhìn Huyền Vực Tâm Châu đã phản bội sự bất ổn của hắn. Tần Mặc không nói, nhưng sự hiện diện của hắn, sự bình tĩnh của hắn, và sự cộng hưởng của Huyền Vực Tâm Châu, đã trở thành một thanh kiếm vô hình, đâm thẳng vào niềm tin kiên cố mà Thiên Diệu Tôn Giả đã dày công xây dựng.
***
Thiên Diệu Tôn Giả bắt đầu đi đi lại lại trong không gian giới hạn của Tâm Hạch, mỗi bước chân đều mang theo sự nặng nề của một tâm hồn đang bị giằng xé. Giọng nói của hắn, ban đầu còn hùng hồn, dần trở nên gằn gừ và run rẩy, như một dòng sông đang cố gắng chảy xiết nhưng lại bị vô số tảng đá ngầm cản trở. Hắn bắt đầu một bài diễn thuyết dài, một bản tuyên ngôn về tầm quan trọng của "thăng tiên", rằng đó là sự thăng hoa của sinh mệnh, là mục đích tối thượng mà mọi thực thể nên hướng tới. Mỗi lời hắn thốt ra đều cố gắng củng cố lại bức tường niềm tin đang lung lay trong chính hắn.
"Thăng tiên không phải là ép buộc, mà là sự giải thoát! Là thoát ly khỏi xiềng xích của phàm trần, đạt tới cảnh giới bất diệt!" Thiên Diệu Tôn Giả tuyên bố, ánh mắt hắn lướt qua Tần Mặc rồi lại quay về Huyền Vực Tâm Châu, như thể đang cố gắng thuyết phục cả Huyền Vực này, chứ không riêng gì Tần Mặc. "Ngươi, một kẻ phàm tục, sao có thể hiểu được khát vọng vĩ đại đó? Ngươi đến từ Vô Tính Thành, nơi mà vạn vật chấp nhận sự mục nát, chấp nhận sự hữu hạn, sự tàn lụi! Ngươi không biết gì về sự vinh quang của tiên giới, về sự trường tồn vĩnh cửu mà chúng ta hằng khao khát!"
Hắn viện dẫn những ví dụ về các thế hệ tiên nhân đã đạt được cảnh giới tối cao, về sự vĩ đại của Huyền Vực khi nó "tiến hóa" dưới sự dẫn dắt của hắn. Hắn nói về những sinh linh đã vượt qua giới hạn của bản thân, từ bỏ hình hài phàm tục để trở thành những thực thể linh thiêng, vĩnh cửu. Trong tâm trí hắn, những câu chuyện đó là bằng chứng không thể chối cãi, là chân lý tối thượng. Hắn nhớ về những ngày đầu khi hắn nhận ra "Thiên Đạo", khi hắn tìm thấy con đường "thăng tiên", và hắn tin rằng đó là giải pháp duy nhất để cứu vãn một thế giới đang dần mục rữa. Hắn tin rằng sự "yếu đuối" là kẻ thù lớn nhất, và chỉ có "thăng tiến" mới là lối thoát.
Tuy nhiên, càng nói, giọng điệu của hắn càng trở nên gắt gao, gấp gáp, như thể hắn đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục Tần Mặc. Hắn liếc nhìn Tần Mặc với vẻ khó chịu, như muốn tìm kiếm một sự đồng tình, nhưng chỉ nhận được ánh mắt trầm tĩnh, thấu hiểu. Mỗi khi hắn nhắc đến "giải thoát" hay "trường tồn", hắn lại cảm thấy một sự trống rỗng mơ hồ trong lồng ngực. Những lời của Tần Mặc, rằng "một thế giới mà tất cả đều phải giống nhau... liệu có phải là sự sống thực sự?", cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, như một lời nguyền rủa.
Tần Mặc chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về Huyền Vực Tâm Châu. Hắn không cần phải tranh cãi. Bởi lẽ, hắn đang lắng nghe. Hắn lắng nghe tiếng thở than vô hình của những "vật tính" bị ép buộc biến đổi, tiếng than khóc của những ý chí bị bóp méo, tiếng rên rỉ của những sinh linh đã bị tước đoạt bản chất nguyên thủy của mình trên con đường "thăng tiên" do Thiên Diệu Tôn Giả vạch ra. Những âm thanh đó, chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy, nhưng Huyền Vực Tâm Châu đang khuếch đại chúng, khiến chúng trở thành một làn sóng năng lượng vô hình, dội thẳng vào tâm hồn Thiên Diệu Tôn Giả.
Linh khí quanh Thiên Diệu Tôn Giả chấn động không ngừng, phản ánh sự bất ổn trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy nóng rát, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào linh hồn. Những ký ức về Tô Lam, về Thiết Giáp Thành Linh, những hình ảnh về sự hy sinh và biến chất của chúng, cứ hiện lên chập chờn trong tâm trí hắn. Hắn đã cố gắng gạt bỏ chúng, coi đó là "cái giá cần thiết" cho sự vĩ đại. Nhưng Tần Mặc, bằng ánh mắt thấu hiểu và sự im lặng của mình, đã không ngừng nhắc nhở hắn về những "cái giá" đó, về những "vật tính" đã bị đánh mất.
Thiên Diệu Tôn Giả bỗng nhiên dừng lại, nắm chặt hai tay. Hắn không thể tiếp tục bài diễn thuyết của mình. Mỗi lời hắn thốt ra, dù hùng hồn đến mấy, cũng đều trở thành những sợi xích vô hình trói buộc chính hắn, khiến hắn càng thêm bối rối, càng thêm tuyệt vọng. Hắn cảm thấy mình đang lạc lối trong mê cung của chính những lý lẽ mà hắn đã tạo ra. Hắn đã từng tin rằng "thăng tiên" là lối thoát, là sự cứu rỗi. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm nghi ngờ: liệu con đường đó có phải là một nhà tù vĩ đại, một sự dối trá vĩ đại mà hắn đã tự mình dựng lên? Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự giằng xé. "Một kẻ phàm tục... làm sao có thể khiến ta phải dao động?" Hắn tự hỏi chính mình, nhưng không có câu trả lời. Chỉ có tiếng vọng của Huyền Vực Tâm Châu, như một lời thì thầm thấu hiểu, vang vọng trong tâm trí hắn.
***
Giữa không gian Tâm Hạch Huyền Vực nặng nề, giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trở nên khàn đặc, đôi khi bị ngắt quãng bởi những hơi thở gấp gáp. Hắn đã cố gắng dùng những lời lẽ mạnh mẽ nhất để bảo vệ "chân lý" của mình, nhưng sự dao động trong hắn lại càng lộ rõ. Mỗi từ ngữ hắn thốt ra đều mang theo sự chua chát của thất vọng, của một niềm tin đang tan vỡ. Hắn bắt đầu đề cập đến "cái giá phải trả", "sự hy sinh cần thiết", nhưng những từ ngữ đó không còn mang sự tự tin tuyệt đối như trước, mà pha lẫn một nỗi sợ hãi cố hữu, một sự hoang mang sâu sắc.
"Ngươi nói vạn vật có quyền là chính nó?" Thiên Diệu Tôn Giả gằn giọng, ánh mắt xanh thẳm của hắn dao động dữ dội, như muốn tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong không gian hư vô. "Vậy những kẻ không có chí tiến thủ, những kẻ chấp nhận sự mục nát, yếu đuối, chúng có đáng được tồn tại? Đó là quy luật đào thải của trời đất! Những thứ không thể vươn lên, không thể thăng hoa, chúng chỉ xứng đáng bị lãng quên, bị nghiền nát dưới bánh xe của thời gian! Ngươi muốn giữ lại cái gì? Sự tàn lụi? Sự yếu kém? Sự hữu hạn?"
Giọng hắn run rẩy, ánh mắt thoáng lộ ra sự hoang mang, sự lạc lối mà ngay cả bản thân hắn cũng không thể che giấu. Hắn tự hỏi, liệu những linh hồn đã "thăng hoa" có thực sự hạnh phúc? Liệu chúng có thực sự đạt được sự bất diệt như hắn đã hứa hẹn, hay chỉ là một hình thái khác của sự mất mát, một sự biến chất không thể quay đầu? Hắn nhớ lại những lời thì thầm của một vài tiên nhân cũ, những câu nói đầy ẩn ý về "cái giá của sự trường tồn", về "sự trống rỗng của cảnh giới tối cao". Những ký ức đó, bấy lâu nay bị hắn chôn vùi, giờ lại trỗi dậy, được khuếch đại bởi những lời của Tần Mặc và sự cộng hưởng của Huyền Vực Tâm Châu.
Hắn nhớ về quá khứ xa xăm, về một thế giới đã từng mục rữa, về nỗi sợ hãi khi chứng kiến sự tàn lụi của những sinh linh thân yêu. Hắn đã tìm thấy con đường "thăng tiên" như một lối thoát, một tia hy vọng duy nhất. Hắn tin rằng chỉ có sự vươn lên không ngừng, sự tiến hóa đến cực hạn mới có thể cứu vãn mọi thứ khỏi sự hủy diệt. Nhưng Tần Mặc, với đôi mắt thấu hiểu và câu hỏi về "bản chất tồn tại", đã khiến hắn phải đối mặt với một sự thật đau lòng: liệu con đường của hắn có phải là cứu vãn, hay chỉ là một hình thức khác của sự hủy diệt, một sự hủy diệt bản chất và ý chí của vạn vật?
Huyền Vực Tâm Châu phản ứng với những suy nghĩ này, phát ra những gợn sóng năng lượng yếu ớt nhưng đầy ý nghĩa, như một lời xác nhận cho sự thật mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố phủ nhận. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé mãnh liệt trong linh hồn Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không nói một lời nào, chỉ đáp lại bằng một cái nhìn đầy thấu hiểu, như thể đã nhìn thấy tận sâu trong tâm can của Thiên Diệu Tôn Giả, nhìn thấy những nỗi sợ hãi, những dằn vặt mà hắn đã cố gắng chôn vùi suốt hàng ngàn năm. Ánh mắt đó, không hề phán xét, không hề lên án, nhưng lại mạnh mẽ hơn vạn lời nói, bởi nó chứa đựng sự đồng cảm và sự thật trần trụi.
Đột nhiên, Thiên Diệu Tôn Giả im lặng. Hắn không thể nói thêm được nữa. Mọi lời lẽ, mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa trước ánh mắt của Tần Mặc và sự cộng hưởng của Huyền Vực Tâm Châu. Hắn nhắm chặt mắt lại, hai tay nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đang chống chọi với một cuộc chiến nội tâm dữ dội, một cuộc chiến giữa niềm tin mù quáng và những hạt mầm nghi ngờ đang nảy nở, giữa khát vọng vĩ đại và cái giá tàn khốc của nó. Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị xé toạc.
Huyền Vực Tâm Châu phát ra một tia sáng dịu nhẹ, một luồng ánh sáng tinh khiết và nguyên thủy, bao trùm Tần Mặc. Luồng sáng đó không hề có ý đồ tấn công, mà là một sự kết nối, một sự công nhận đối với người có thể lắng nghe "ý chí tồn tại" của nó. Tuy nhiên, khi luồng sáng đó lan đến Thiên Diệu Tôn Giả, hắn lại cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc, như bị thiêu đốt. Đó kh��ng phải là nỗi đau thể xác, mà là một sự chối bỏ, một sự phơi bày những vết nứt trong linh hồn hắn. Ánh sáng của Tâm Châu, đối với hắn, giờ đây như một tấm gương phản chiếu những sai lầm, những sự thật mà hắn đã cố tình bóp méo.
"Không... không thể nào..." Giọng Thiên Diệu Tôn Giả thì thầm, không còn uy lực mà chỉ còn lại sự tuyệt vọng. Hắn mở mắt, ánh mắt xanh thẳm giờ đây tràn ngập sự hỗn loạn. Hắn không thể chấp nhận rằng niềm tin của mình đang bị lung lay bởi một thiếu niên phàm tục, bởi những "ý chí tồn tại" mà hắn đã khinh miệt. Sự dao động này, sự nghi ngờ này, là điều cấm kỵ đối với một kẻ đã đặt cược tất cả vào con đường "thăng tiên". Hắn không thể từ bỏ. Niềm tin này là bản ngã của hắn, là mục đích sống của hắn. Nếu niềm tin này sụp đổ, hắn sẽ chẳng còn gì.
Thiên Diệu Tôn Giả đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên một tia điên cuồng. Sự tức giận, nỗi sợ hãi, và sự tuyệt vọng đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một quyết định tàn khốc. Nếu lý lẽ không thể chiến thắng, vậy thì sức mạnh sẽ là câu trả lời cuối cùng. Hắn sẽ chứng minh rằng con đường của hắn là đúng, bằng bất cứ giá nào.
Một luồng linh khí tối tăm, ẩn chứa sự cấm kỵ và cuồng bạo, bắt đầu bùng phát từ sâu thẳm cơ thể Thiên Diệu Tôn Giả, khác hẳn với linh khí tinh thuần của Tâm Hạch. Mùi linh khí thanh khiết bỗng chốc bị pha lẫn bởi một mùi vị nồng nặc của sự hủy diệt. Tần Mặc vẫn giữ vững sự bình tĩnh, hắn biết rằng đây mới chính là khởi đầu của cuộc chiến thật sự. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không chấp nhận thất bại về mặt triết lý. Hắn sẽ dùng sức mạnh để bảo vệ niềm tin cuối cùng của mình, và có lẽ, Huyền Vực Tâm Châu sẽ là mục tiêu hoặc công cụ cho hành động cực đoan tiếp theo của hắn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.