Vạn vật không lên tiên - Chương 1122: Bản Ngã Vạn Vật: Tiếng Gọi Từ Tâm Hạch
Mùi linh khí thanh khiết bỗng chốc bị pha lẫn bởi một mùi vị nồng nặc của sự hủy diệt. Tần Mặc vẫn giữ vững sự bình tĩnh, hắn biết rằng đây mới chính là khởi đầu của cuộc chiến thật sự. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không chấp nhận thất bại về mặt triết lý. Hắn sẽ dùng sức mạnh để bảo vệ niềm tin cuối cùng của mình, và có lẽ, Huyền Vực Tâm Châu sẽ là mục tiêu hoặc công cụ cho hành động cực đoan tiếp theo của hắn.
Và rồi, sự "có lẽ" ấy đã trở thành hiện thực, dữ dội và tàn bạo hơn bất kỳ dự đoán nào. Ánh mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả, vốn đã ẩn chứa sự lạnh lẽo và tính toán, giờ đây bùng cháy lên một ngọn lửa điên cuồng, tựa như một vì sao băng đang lao vào vực thẳm của sự hủy diệt. Luồng linh khí tối tăm, ẩn chứa sự cấm kỵ và cuồng bạo mà Tần Mặc đã cảm nhận được, không còn chỉ là một luồng khí thoát ra từ cơ thể Thiên Diệu Tôn Giả nữa, mà nó bỗng chốc vặn vẹo và cuộn xoáy quanh hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy màu mực. Không gian trong Tâm Hạch Huyền Vực, vốn đã là một nơi của linh khí tinh thuần và sự cân bằng nguyên thủy, giờ đây bị bóp méo đến ghê rợn. Từng hạt linh quang, từng dòng năng lượng trong không khí đều bị luồng xoáy đen tối đó hút vào, biến chất, rồi bị đẩy ra thành những luồng xung kích mang theo ý chí hủy diệt.
Khuôn mặt tuấn tú của Thiên Diệu Tôn Giả co giật, gân xanh nổi lên trên vầng trán trắng muốt. Mái tóc trắng như tuyết của hắn bay loạn xạ trong luồng năng lượng hỗn loạn, nhưng ánh mắt hắn lại cố định, khóa chặt vào Huyền Vực Tâm Châu và Tần Mặc đang đứng cạnh nó. Giọng nói của hắn, trầm ấm và uy áp ngày nào, giờ đã biến thành một tiếng gầm gừ khàn đặc, xen lẫn sự giận dữ và nỗi đau đớn bị phản bội.
“Ngươi sẽ thấy, Tần Mặc!” Hắn gằn lên, từng chữ như xé toạc không gian, mang theo sức mạnh của một kẻ bị dồn vào đường cùng. “Sức mạnh mới là chân lý tối thượng! Tất cả những ý chí hèn mọn, những bản chất tầm thường kia, chỉ là vật cản trên con đường thăng hoa! Ta sẽ thanh tẩy tất cả, sẽ ép buộc chúng vươn lên, dù có phải dùng đến tận cùng sức lực của mình!”
Một luồng linh khí tối tăm, đậm đặc đến mức gần như hóa thành thực thể, từ từ tụ lại trên lòng bàn tay của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không còn là linh khí thuần túy, mà là một hỗn hợp của sự phẫn nộ, tuyệt vọng, và một thứ năng lượng cấm kỵ đã bị hắn chôn giấu từ lâu, giờ đây được giải phóng hoàn toàn. Tần Mặc cảm nhận được một áp lực khủng khiếp đang đè nén lên mình, không chỉ là áp lực vật lý mà còn là áp lực tinh thần, một ý chí bá đạo muốn nghiền nát mọi thứ không tuân theo. Mùi lưu huỳnh cháy khét, xen lẫn với mùi ozone nồng nặc từ những tia sét đen tối xẹt qua không khí, bao trùm Tâm Hạch Huyền Vực, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tần Mặc không hề nao núng. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường, đôi mắt đen láy sâu thẳm chỉ ánh lên sự thấu hiểu và một chút thương cảm. Hắn biết Thiên Diệu Tôn Giả đang đấu tranh với chính mình, đang giãy giụa trong mớ bòng bong của niềm tin và sự nghi ngờ. Đòn tấn công này không chỉ nhắm vào hắn hay Huyền Vực Tâm Châu, mà còn là một hành động tuyệt vọng của Thiên Diệu Tôn Giả để chứng minh cho chính hắn rằng con đường mình chọn là đúng, rằng sự hy sinh của hắn là có ý nghĩa.
Tần Mặc không phản kháng bằng sức mạnh vật lý. Hắn biết rằng, với năng lực của mình, việc đối chọi trực diện với một Tôn Giả đang cuồng loạn sẽ không mang lại kết quả gì ngoài sự hủy diệt. Hắn nhắm mắt lại, một hành động đầy tín nhiệm và phó thác. Bàn tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ của hắn nhẹ nhàng đặt lên Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận từng rung động, từng luồng linh khí nguyên thủy chảy qua nó. Hắn không cần lời nói để phản bác, bởi lẽ, chân lý không nằm ở những lời hùng biện hay sức mạnh hủy diệt, mà nằm ở chính bản chất của vạn vật. Hắn sẽ để vạn vật tự nói lên tiếng lòng của chúng.
Khi Tần Mặc nhắm mắt, một luồng ánh sáng ấm áp, dịu nhẹ nhưng đầy kiên cường bắt đầu tỏa ra từ Huyền Vực Tâm Châu. Luồng sáng đó không hề chói chang hay rực rỡ, mà là một thứ ánh sáng đa sắc, hội tụ đủ các gam màu của sự sống, của thiên nhiên, của vạn vật. Nó đối lập hoàn toàn với luồng năng lượng đen tối, hủy diệt của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng lại không hề yếu ớt hơn. Ngư��c lại, khi ánh sáng đó lan tỏa, nó bắt đầu đẩy lùi những luồng linh khí đen tối đang cuộn xoáy, từng chút một, như mặt trời xua tan bóng đêm.
Không gian trong Tâm Hạch Huyền Vực, vốn đang bị bóp méo bởi sự cuồng bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, dần dần ổn định trở lại dưới ảnh hưởng của Huyền Vực Tâm Châu. Những đường cong vặn vẹo của không gian thẳng ra, những tia sét đen tối dần tắt lịm, và mùi lưu huỳnh nồng nặc được thay thế bằng một hương thơm thanh khiết, thoang thoảng mùi đất ẩm sau mưa, mùi lá cây mới nhú, mùi của dòng suối mát lành.
Thiên Diệu Tôn Giả, đang chuẩn bị tung ra đòn tấn công hủy diệt, bỗng sững sờ. Hắn không thể hiểu nổi điều gì đang xảy ra. Sức mạnh cấm kỵ của hắn, thứ lẽ ra phải nghiền nát mọi thứ, lại đang bị đẩy lùi bởi một thứ ánh sáng dịu dàng đến khó tin. Hắn cố gắng thúc đẩy thêm năng lượng, nhưng cảm giác như có một bức tường vô hình, được dệt nên từ vô số sợi tơ mỏng manh nhưng lại bền chắc vô cùng, đang chặn đứng hắn.
Rồi, một cảnh tượng kinh hoàng hơn cả sự hủy diệt đã hiện ra trước mắt Thiên Diệu Tôn Giả, một cảnh tượng khiến hắn phải run rẩy đến tận xương tủy. Khi Tần Mặc hoàn toàn kết nối với Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc không còn chỉ tỏa sáng mà nó bắt đầu rung động dữ dội, như một trái tim vĩ đại đang đập những nhịp đập mãnh liệt nhất của mình. Từ tâm điểm của Tâm Châu, vô số luồng ánh sáng nhỏ li ti tỏa ra, không ngừng lan rộng khắp không gian Tâm Hạch.
Trong những luồng ánh sáng ấy, vô vàn hình ảnh, âm thanh, và cảm xúc bắt đầu hiện lên, rõ nét đến mức Thiên Diệu Tôn Giả có thể cảm nhận chúng như đang chạm vào thực thể. Đó không phải là ảo ảnh, mà là sự hiện hữu của "ý chí tồn tại" của vạn vật trên khắp Huyền Vực.
Hắn thấy một viên đá cổ xưa nằm sâu trong lòng đất, rung lên khẽ khàng với khát khao được đứng vững, được là một phần bất biến của đại địa, chống chọi với phong sương, không muốn tan chảy thành linh dịch hay hóa thành linh thạch để thăng hoa. Hắn nghe tiếng một dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, tiếng nước reo ca khúc ca tự do, khao khát được uốn lượn theo ý mình, được ôm ấp vạn vật ven bờ, chứ không muốn bị gò bó trong một dòng chảy duy nhất để tạo thành linh mạch. Hắn cảm nhận được ý chí của một thanh kiếm rỉ sét trong một ngôi mộ cổ, nó muốn được tôi luyện trong lửa và máu, muốn được một chiến binh vung lên trên chiến trường, muốn được vang lên tiếng kêu giòn tan khi chém đứt giáp trụ, chứ không phải bị cường hóa đến mức mất đi bản chất của một vũ khí.
Hắn nhìn thấy một khu rừng nguyên sinh bạt ngàn, nơi mỗi cây cổ thụ đều mang một linh hồn riêng, một khát vọng vươn lên đón ánh mặt trời, tạo bóng mát cho muôn loài, mang lại sự sống cho đất đai, chứ không muốn bị bứt gốc để luyện thành đan dược tăng cường linh lực. Hắn nghe tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả, tất cả đều là những bản giao hưởng của sự sống tự nhiên, không bị cưỡng ép, không bị biến đổi.
Một đàn linh thú hoang dã hiện lên, chúng khao khát được chạy nhảy tự do trên thảo nguyên, được săn bắt theo bản năng, được sống cuộc đời của một linh thú thực thụ, chứ không phải bị ép buộc "thăng hoa" thành dạng người, từ bỏ hình hài và ý chí nguyên thủy của mình. Hắn thấy những tia sáng nhỏ li ti, đó là ý chí của những con đom đóm muốn chiếu sáng màn đêm, của những hạt sương muốn đọng trên lá, của những ngọn lửa muốn nhảy múa trong đêm tối.
Mỗi "ý chí" đều là một lời phản bác không lời, mạnh mẽ đến rung động tâm can Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng không cần phải nói, bởi sự hiện hữu của chúng đã là một minh chứng hùng hồn nhất. Chúng không phán xét, không lên án, nhưng lại phơi bày sự thật một cách trần trụi và đau đớn.
Trong không gian tâm linh đầy ắp những "ý chí tồn tại" ấy, giọng nói của Tần Mặc vang vọng, bình thản nhưng lại mang theo sức nặng của toàn bộ Huyền Vực. Hắn không nói lớn, nhưng lời của hắn lại như lưỡi dao sắc bén xuyên thẳng vào tâm hồn Thiên Diệu Tôn Giả.
“Ngươi muốn chúng 'thăng hoa', nhưng chúng chỉ muốn được là chính mình, Thiên Diệu,” Tần Mặc nói, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng giọng điệu lại tràn đầy sự thấu hiểu. “Ngươi đã bao giờ lắng nghe chưa? Ngươi đã bao giờ dừng lại và hỏi xem, một viên đá có thực sự muốn hóa thành ngọc quý không? Một dòng sông có thực sự muốn bị bẻ cong dòng chảy không? Một thanh kiếm có thực sự muốn mất đi sự sắc bén tự nhiên để trở thành một thứ gì đó khác, xa lạ với bản chất của nó không?”
Những lời ấy, được khuếch đại bởi Huyền Vực Tâm Châu, vang vọng khắp không gian, cộng hưởng với hàng vạn "ý chí" đang hiện hữu. Mỗi câu hỏi của Tần Mặc không chỉ là một lời chất vấn, mà còn là một sự phơi bày sự thật mà Thiên Diệu Tôn Giả đã cố tình lảng tránh suốt hàng ngàn năm. Hắn đã tin rằng mình đang cứu rỗi vạn vật, đang dẫn dắt chúng đến một cảnh giới cao hơn, nhưng hắn lại chưa bao giờ thực sự lắng nghe chúng muốn gì. Hắn đã áp đặt ý chí của mình lên toàn bộ thế giới, nhân danh sự "thăng hoa", "tiến hóa", và "cứu rỗi".
Thiên Diệu Tôn Giả bị bao vây bởi hàng vạn "ý chí" phản kháng, không còn là những tiếng nói đơn lẻ mà là một bản giao hưởng hùng tráng của sự sống và khát vọng tự do. Năng lượng tà dị mà hắn đã triệu hồi bắt đầu tan rã nhanh chóng, không thể duy trì được nữa trước sức mạnh của sự chân thật và bản nguyên. Hắn cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, hàng ngàn giọng nói, hàng vạn hình ảnh, hàng triệu cảm xúc dội vào tâm trí hắn, không phải là sự tấn công, mà là sự phơi bày, sự bác bỏ.
Hắn ôm đầu, hai tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, tiếng gầm gừ đau đớn thoát ra từ cổ họng, không còn là tiếng gầm của sự giận dữ mà là tiếng rên rỉ của một linh hồn đang bị xé nát. Khuôn mặt tuấn tú của hắn vặn vẹo, méo mó vì thống khổ, ánh mắt xanh thẳm giờ đây tràn ngập sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi sâu sắc, nỗi sợ hãi khi nhận ra rằng toàn bộ cuộc đời, toàn bộ niềm tin của mình có thể đã là một sai lầm khủng khiếp.
Niềm tin vào con đường "thăng tiên" cực đoan của hắn, được xây dựng qua hàng ngàn năm, được củng cố bằng vô số lời biện minh và sự hy sinh, đang sụp đổ ngay trước mắt. Bị chính vạn vật mà hắn muốn "cứu rỗi" bác bỏ. Sự thật này còn đau đớn hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào. Hắn không thể chịu đựng thêm nữa. Cảm giác bị phản bội, bị hiểu lầm, và bị chính thế giới mà mình muốn bảo vệ từ chối đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn.
“Không... không thể nào...” Giọng Thiên Diệu Tôn Giả lẩm bẩm, không còn chút uy lực nào, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và hoài nghi. Hắn ngã khuỵu gối xuống, cơ thể run rẩy bần bật. “Tất cả... tất cả đều sai lầm sao...? Niềm tin của ta... lẽ nào chỉ là... một ảo tưởng?”
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn chạm vào Thiên Diệu Tôn Giả, vẫn không phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Huyền Vực Tâm Châu vẫn tỏa sáng dịu nhẹ, những "ý chí tồn tại" dần mờ đi, để lại không gian trong Tâm Hạch Huyền Vực trở về sự thanh khiết ban đầu. Cảm giác yên bình, tĩnh lặng lan tỏa, như thể một cơn bão dữ dội vừa đi qua, để lại bầu trời trong xanh và không khí trong lành.
Thiên Diệu Tôn Giả ngước nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập sự hỗn loạn. Hắn thấy sự bình tĩnh của Tần Mặc, thấy sự kết nối mãnh liệt của Tần Mặc với vạn vật, và hắn hiểu rằng, mình đã thua. Không phải thua về sức mạnh, mà thua về triết lý, thua về sự thấu hiểu. Nhưng sự thua cuộc này không mang lại sự buông xuôi, mà lại kích thích một tia điên cuồng khác trong tâm trí hắn.
Sự tuyệt vọng và sự tức giận bùng phát một lần nữa, nhưng lần này nó không còn là sự cuồng loạn mù quáng nữa, mà là một sự lạnh lẽo đến ghê người. Hắn không thể chấp nhận rằng mình đã sai, không thể chấp nhận rằng ngàn năm theo đuổi của mình là vô nghĩa. Nếu không thể thuyết phục, không thể ép buộc vạn vật chấp nhận con đường của hắn, thì hắn sẽ tìm một con đường khác. Một con đường tàn khốc hơn, tuyệt đối hơn.
“Các ngươi sẽ phải hối hận...” Thiên Diệu Tôn Giả thì thầm, giọng nói khàn đặc, nhưng lần này lại mang theo một ý chí kiên định đến rợn người, một lời thề độc địa. Hắn đứng dậy, cơ thể vẫn run rẩy, nhưng đôi mắt xanh thẳm đã không còn sự hỗn loạn mà thay vào đó là một quyết tâm sắt đá, tàn nhẫn. “Ta sẽ chứng minh... bằng mọi giá! Ta sẽ khiến các ngươi hiểu được cái giá của sự yếu đuối, cái giá của việc từ chối sự thăng hoa! Các ngươi sẽ cầu xin ta cứu rỗi!”
Nói đoạn, một luồng ánh sáng xanh tối đột ngột bùng lên từ Thiên Diệu Tôn Giả, không phải là năng lượng hủy diệt, mà là một phép thuật dịch chuyển không gian cực kỳ cổ xưa và mạnh mẽ. Luồng sáng đó nhanh chóng bao bọc lấy hắn, bóp méo không gian xung quanh một lần nữa, nhưng không phải là sự bóp méo của năng lượng cuồng bạo, mà là sự biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết.
Trong tích tắc, Thiên Diệu Tôn Giả biến mất khỏi Tâm Hạch Huyền Vực, để lại Tần Mặc đứng một mình giữa không gian thanh tịnh. Sự rút lui của hắn không phải là một thất bại hoàn toàn, mà là một sự chuyển hướng sang một phương pháp cực đoan hơn, một lời đe dọa ẩn chứa một bí mật kinh hoàng. Tần Mặc biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ cuộc, và với sự tuyệt vọng cùng quyết tâm sắt đá vừa được tái sinh, hắn sẽ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Hắn có thể sẽ tìm cách 'bẻ cong' hoặc 'chiếm đoạt' ý chí của vạn vật, thay vì chỉ ép buộc thăng hoa, hoặc sử dụng một thứ sức mạnh cấm kỵ nào đó để chứng minh "chân lý" của mình.
Tần Mặc đứng thẳng, Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn trở lại trạng thái tỏa sáng dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ, như một ngôi sao vĩnh cửu trong vũ trụ bao la. Mối liên kết giữa hắn và Tâm Châu giờ đây đã sâu sắc hơn bao giờ hết, tựa như hai thực thể đã hòa làm một, cùng nhau gánh vác trách nhiệm cân bằng và duy trì sự sống cho toàn bộ Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt hắn lại ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn đã chứng minh được sức mạnh của "ý chí tồn tại" tập thể, nhưng hắn cũng biết rằng, chặng đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, và hắn, cùng Huyền Vực Tâm Châu, sẽ phải là ngọn hải đăng dẫn lối cho một con đường cân bằng, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, cũng không phải là sự cưỡng ép. Chân lý đã được phơi bày, nhưng cuộc chiến để bảo vệ chân lý ấy mới chỉ bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.