Vạn vật không lên tiên - Chương 1131: Vực Thẳm Của Niềm Tin: Giọt Nước Mắt Băng Giá Của Thiên Diệu
Tiếng va chạm của kim loại, tiếng rên rỉ của những kẻ đang hấp hối, mùi máu tanh nồng và khói lửa cay xè vẫn còn vương vãi trên chiến trường Vạn Kiếm Thành. Thế nhưng, trong khoảnh khắc Tô Lam tan biến, một sự tĩnh lặng đến rợn người đã bao trùm lên tất cả. Không phải sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của một khoảnh khắc định mệnh, nơi mọi ý chí đều nín thở. Mùi hương hoa sen băng dịu mát, tinh khiết một cách kỳ lạ, như một lời tiễn biệt thanh tao, lan tỏa khắp không gian, đối chọi gay gắt với sự hỗn loạn của chiến tranh.
Tần Mặc ngã quỵ, nỗi đau thấu tận xương tủy dấy lên, không phải từ vết thương thể xác, mà từ sự xé toạc của linh hồn, từ "ý chí tồn tại" đang đồng điệu cùng vạn vật. Hắn cảm nhận được Tô Lam đã đi, nhưng nàng không hề mất đi. Nàng đã hòa vào vạn vật, trở thành một phần của Huyền Vực, một "kiếm tính" vĩnh hằng khắc sâu vào đá sỏi, vào gió, vào cả những hạt bụi li ti trên chiến trường này. Đôi mắt đen láy của hắn đỏ hoe, nhưng không phải vì nước mắt, mà vì một ngọn lửa mới đang bùng lên, một ngọn lửa của quyết tâm và sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Tô Lam..." Hắn thì thầm, giọng khản đặc, nghẹn ngào, hòa lẫn với tiếng gió rít mang theo bụi và tro tàn. Sự run rẩy toàn thân không còn là kiệt sức, mà là sự giằng xé giữa nỗi đau mất mát và ý chí muốn bảo vệ những gì nàng đã hy sinh để gìn giữ.
Cách đó không xa, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng bất động, dáng người thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết búi cao gọn gàng, trường bào lụa trắng thêu kim tuyến phấp phới trong gió. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn của y giờ đây mang một vẻ bàng hoàng khó tin. Đôi mắt xanh thẳm, vốn sắc lạnh và đầy sự tính toán, giờ đây lại trống rỗng, vô định, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Tô Lam vừa tan biến thành những đốm sáng lung linh. Y không thể hiểu nổi. Suốt cuộc đời y, "thăng tiên" là chân lý, là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh hằng và sức mạnh tối thượng. Nhưng Tô Lam, một kiếm sĩ mà y cho là yếu ớt, lại chọn cái chết, không phải để thăng tiên, mà để bảo vệ "bản chất", để giữ gìn "ý chí tồn tại" của vạn vật. Sự hy sinh ấy hoàn toàn nằm ngoài mọi lý lẽ, mọi tính toán, mọi triết lý mà y đã xây dựng bấy lâu nay. Nó là một vết rạn nứt đầu tiên, sâu hoắm, trong bức tường niềm tin vững chắc của Thiên Diệu Tôn Giả.
Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, một vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, đang cố gắng gượng dậy sau đòn đánh cuối cùng của Tô Lam. Hắn ho khù khụ, máu tươi trào ra từ khóe miệng, thanh đại ��ao khổng lồ nhuốm màu máu khô cắm xuống đất, đỡ lấy thân hình hắn. Đôi mắt nhỏ hẹp nhưng ánh lên sát khí của hắn nhìn chằm chằm vào nơi Tô Lam biến mất, rồi lại nhìn sang Thiên Diệu Tôn Giả đang bất động như một pho tượng. Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt dữ tợn. Hắn không hiểu. Bản năng của hắn chỉ biết đến sức mạnh, đến sự hủy diệt, đến việc chinh phục. Cái chết thanh thản của Tô Lam, và đặc biệt là sự im lặng đầy kinh ngạc của Thiên Diệu Tôn Giả, khiến hắn cảm thấy một sự bất an sâu sắc.
"Tôn Giả... Ngài ấy... sao lại có thể...?" Huyết Đao Khách gằn giọng, tiếng nói khàn đặc, yếu ớt hơn thường lệ, xen lẫn vẻ bối rối và một chút sợ hãi. Hắn không dám tiến lên, không dám hành động, bởi lẽ uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả, dù đang im lặng, vẫn là thứ hắn không thể chống lại. Nhưng sự im lặng ấy lại đáng sợ hơn bất kỳ mệnh lệnh nào.
Thiên Diệu Tôn Giả không trả lời. Y vẫn đứng đó, như một bức tượng tạc từ băng, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn địa chấn đang càn quét. "Không thể... Đó không phải là con đường... không phải là thăng tiên... vậy là gì?" Y lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây mang một vẻ lạc lõng, như tự vấn bản thân, như đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời trong mớ hỗn độn của tâm trí. Niềm tin sắt đá của y đang lung lay, và sự lung lay ấy không phải là một cơn gió thoảng qua, mà là một trận bão tố.
Tần Mặc, vẫn quỳ gối, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả. Nỗi đau trong hắn không làm hắn yếu đi, mà ngược lại, nó hun đúc nên một ý chí mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết đây là cơ hội duy nhất. Hắn không dùng lời nói, mà dùng "ý chí tồn tại" của chính mình, truyền thẳng một thông điệp vào tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả, một thông điệp không cần ngôn ngữ, nhưng lại chứa đựng toàn bộ sự thật về Tô Lam, về Huyền Vực, và về chính những gì Thiên Diệu đã làm. "Đó là sự lựa chọn, Tôn Giả. Quyền được là chính mình, không bị ép buộc."
Ngay lập tức, Thiên Diệu Tôn Giả co giật mạnh. Cả người y run rẩy như bị sét đánh. Đôi tay y ôm chặt thái dương, mái tóc trắng búi cao gọn gàng giờ đây lỏng lẻo, vài sợi rũ xuống khuôn mặt tuấn tú nhưng đang méo mó vì đau đớn. Năng lượng quanh y dao động dữ dội, không còn là uy áp của một đấng tối cao, mà là sự hỗn loạn của một tâm hồn đang vỡ vụn. Đây không phải là một sức mạnh tấn công, mà là một sự giằng xé nội tâm đến cùng cực.
Trong tâm cảnh của Thiên Diệu Tôn Giả, mọi thứ bỗng chốc trở nên siêu hình. Chiến trường Vạn Kiếm Thành vẫn đó, nhưng bị bóp méo, những tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm trở nên xa xăm, biến thành tiếng rên rỉ đau đớn của vạn vật. Mùi máu tanh và khói lửa bị thay thế bằng mùi mục ruỗng của linh khí bị ô nhiễm, mùi tuyệt vọng của những sinh linh bị biến chất. Bầu không khí nặng nề bởi sự thống khổ và những câu hỏi không lời.
Tần Mặc, với đôi mắt đỏ hoe nhưng ý chí kiên định như đá tảng, đã kết nối năng lực "ý chí tồn tại" của mình với Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn như một cây cầu, nối liền thế giới thực tại đau thương với tâm trí của kẻ đã gây ra nó. Qua Tần Mặc, Thiên Diệu Tôn Giả bị cưỡng ép "nghe" được không chỉ ý chí thanh thản của Tô Lam khi tan biến, mà còn là vô số tiếng rên rỉ, tiếng gào thét câm lặng của những vật thể, sinh linh đã bị y "khai linh" và "thăng cấp" cưỡng chế. Đó là tiếng kêu của cỏ cây đang bị bẻ cong ý chí, của đá sỏi đang mất đi sự kiên cố tự nhiên, của dòng sông đang đau đớn khi bị ép chảy theo một dòng khác.
Y nhìn thấy những cảnh tượng hủy diệt do chính mình gây ra. Những linh hồn méo mó, những vùng đất chết chóc dưới danh nghĩa "tiến hóa". Một tòa thành cổ kính bị ép phải "khai linh", để rồi những viên gạch, những bức tường, những mái ngói đều kêu gào, khao khát được trở về với bản chất vật chất đơn thuần, không mang gánh nặng của "linh tính cưỡng ép". Một con suối trong vắt bị ép thành "linh tuyền", giờ đây nước suối đục ngầu, gào thét sự đau đớn khi phải chảy mãi không ngừng, mất đi sự tự do vốn có của một dòng nước. Những khu rừng bị ép "thăng cấp", cây cối vươn mình một cách dị thường, nhưng thân cây khô héo, lá úa tàn, chúng khao khát được chết đi một cách bình thường, mục rữa thành đất, chứ không phải bị kẹt lại trong hình hài "linh mộc" méo mó.
Đây chính là "Huyền Vực Tâm Châu" đang đau đớn, và Tần Mặc là cầu nối để Thiên Diệu Tôn Giả cảm nhận được nó một cách chân thực nhất, tàn khốc nhất. Từ sâu thẳm tâm cảnh, ý chí của Tô Lam, dù yếu ớt nhưng vẫn rõ ràng, vang vọng như một tiếng chuông trong đêm tối: "Bảo vệ... bản chất... Tự do... lựa chọn..." Những từ ngữ đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, đánh thẳng vào trung tâm niềm tin của Thiên Diệu Tôn Giả.
Một tiếng gầm gừ đau đớn thoát ra từ cổ họng Thiên Diệu Tôn Giả, không phải tiếng gầm của sự giận dữ, mà của sự thống khổ tột cùng. Sau đó là một tiếng nức nở, yếu ớt, lạc lõng trong tâm cảnh hỗn loạn của y. "Không... không phải vậy... ta... ta muốn cứu rỗi... ta muốn thăng hoa..." Giọng nói của y giờ đây đã hoàn toàn vỡ vụn, những lời biện minh yếu ớt, vô nghĩa trước biển cả đau khổ mà y đang cảm nhận. Y đã luôn tin rằng mình đang mang lại sự cứu rỗi, sự v��nh cửu cho vạn vật, nhưng những gì y nhìn thấy, những gì y cảm nhận, lại là sự hủy diệt, là sự tra tấn, là sự tước đoạt bản chất đến tột cùng. Mọi lý tưởng, mọi triết lý, mọi cuộc đời mà y đã cống hiến, giờ đây sụp đổ thành cát bụi ngay trước mắt y, không phải bằng sức mạnh vật chất, mà bằng sự thật trần trụi và nỗi đau của vạn vật.
Tần Mặc đứng yên, đôi mắt hắn không chớp, chịu đựng nỗi đau của Tô Lam và toàn bộ Huyền Vực thông qua sợi dây kết nối vô hình. Hắn phải giữ cho kết nối này không bị đứt đoạn, phải buộc Thiên Diệu Tôn Giả đối mặt với sự thật, dù sự thật ấy có tàn khốc đến đâu. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong tâm trí Thiên Diệu, sự vỡ vụn của một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. Đây không phải là một trận chiến của sức mạnh, mà là một trận chiến của ý chí, của triết lý, của sự thức tỉnh. Và Tần Mặc, dù đau đớn tột cùng vì mất đi một người bạn, vẫn kiên định với sứ mệnh của mình. Hắn muốn Thiên Diệu Tôn Giả nhìn thấy, nhìn thấy cái giá phải trả cho s��� "thăng tiên cưỡng chế" mà y đã theo đuổi, nhìn thấy sự thật đằng sau những lời lẽ hoa mỹ về "cứu rỗi" và "thăng hoa".
Trên chiến trường Vạn Kiếm Thành, Thiên Diệu Tôn Giả, người vẫn còn đứng vững vài giây trước, giờ đây ngã khuỵu xuống, cả thân hình thanh lịch đổ rạp trên mặt đất lạnh giá. Ánh mắt xanh thẳm của y trống rỗng và đờ đẫn, một giọt nước mắt băng giá, trong suốt như pha lê, chậm rãi chảy dài trên khuôn mặt không tỳ vết, rồi rơi xuống đất, tan vào cát bụi. Giọt nước mắt ấy không phải của sự yếu đuối, mà là của sự sụp đổ hoàn toàn, của nỗi đau đớn khi nhận ra toàn bộ cuộc đời mình là một sai lầm tàn khốc. Nó như một biểu tượng cho sự sụp đổ của một kỷ nguyên, của một lý tưởng đã từng ngự trị tối cao.
Huyết Đao Khách và các Hắc Thiết Vệ xung quanh không thể tin vào mắt mình. Vị Tôn Giả uy nghiêm, tối thượng của họ, người mà họ tôn thờ như thần linh, lại đang nằm vật vã trên đất, hoàn toàn suy sụp. Sức mạnh và uy nghiêm của Thiên Diệu Tôn Giả hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một kẻ đang vật vã trong nỗi đau tột cùng. "Tôn Giả! Ngài làm sao vậy?! Đứng dậy đi!" Huyết Đao Khách gầm lên, giọng hắn tràn ngập sự tuyệt vọng và hoảng loạn. Hắn chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng này, chưa bao giờ nghĩ rằng vị chúa tể bất khả chiến bại của mình lại có thể sụp đổ như vậy. Sự hỗn loạn bắt đầu lan tràn trong hàng ngũ quân đội Thiên Diệu. Những Hắc Thiết Vệ, vốn vô cảm và trung thành tuyệt đối, giờ đây cũng bắt đầu bối rối, hoảng sợ. Tiếng vũ khí va chạm vẫn vang lên, nhưng tiếng la hét của quân Thiên Diệu đã trở nên yếu ớt và rời rạc, không còn sự hung hãn và quyết liệt như trước.
Liên minh của Tần Mặc, nhận thấy cơ hội ngàn vàng, lập tức phát động tổng phản công. Nỗi đau và sự phẫn nộ trước sự hy sinh của Tô Lam bỗng chốc hóa thành sức mạnh bùng nổ. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ giờ đây tràn ngập sự quyết đoán, đôi mắt đỏ hoe nhưng rực lửa. Y nhìn vào giọt nước mắt băng giá trên khuôn mặt Thiên Diệu, rồi hét lớn, giọng nói vang vọng khắp chiến trường: "Đẩy lùi chúng! Thiên Diệu đã gục ngã! Bảo vệ bản chất, chiến đấu vì Tô Lam!" Lời kêu gọi của y như một ngọn lửa, thổi bùng lên ý chí chiến đấu của toàn bộ liên minh.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng giận dữ, tiếng gầm rung chuyển cả chiến trường, uy lực hơn bất kỳ lúc nào. Thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, lao vào giữa hàng ngũ quân địch như một cơn bão tuyết. Thiết Giáp Thành Linh rung chuyển dữ dội, nhưng không phải vì kiệt sức, mà vì một sự kiên cố mới, một ý chí chiến đấu sắt đá. Các bức tường thành phát sáng rực rỡ, những ụ pháo linh lực bắn ra liên tục, đẩy lùi quân Thiên Diệu đang hoảng loạn. Ánh sáng từ các pháp trận của liên minh Tần Mặc bắt đầu mạnh mẽ trở lại, xua tan bóng tối của sự tuyệt vọng, hé lộ những tia sáng yếu ớt trên bầu trời đã bớt dày đặc khói lửa.
Thiên Diệu Tôn Giả lảo đảo đứng dậy, nhưng không phải để chiến đấu. Y quay lưng lại chiến trường, thân hình thanh lịch giờ đây xiêu vẹo, yếu ớt. Y phát ra một tín hiệu rút lui, không còn uy lực, không còn sự ra lệnh lạnh lùng, chỉ là một làn sóng ý niệm yếu ớt, nhưng đủ để Huyết Đao Khách và tàn quân nhận ra. Quân Thiên Diệu bắt đầu rút chạy trong hỗn loạn, không còn đội hình, không còn sự chỉ huy, chỉ là bản năng sinh tồn. Chúng bị quân liên minh Tần Mặc truy đuổi gắt gao, tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng khắp chiến trường.
Tần Mặc đứng yên, nhìn theo bóng lưng xiêu vẹo của Thiên Diệu Tôn Giả đang dần khuất dạng trong màn khói bụi. Hắn không đuổi theo. Hắn biết, cuộc chiến này không thể chiến thắng chỉ bằng sức mạnh vật chất. Cái chết của Tô Lam, sự hy sinh của nàng, đã trở thành một ngọn hải đăng, soi sáng con đường cho Tần Mặc và đồng thời, là một cú đánh chí mạng vào niềm tin của Thiên Diệu. Giọt nước mắt băng giá của Thiên Diệu Tôn Giả, sự sụp đổ của một lý tưởng, đã đánh dấu một khởi đầu mới. Cuộc chiến về tư tưởng đã thực sự bắt đầu, và Tần Mặc biết rằng, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phải trải qua một quá trình "tái sinh" tư tưởng đau đớn, để có thể tìm thấy một con đường mới, hoặc mãi mãi chìm trong vực thẳm của sự nghi ngờ và tuyệt vọng. Thanh kiếm của Tô Lam, vẫn còn cắm sâu dưới đất, ánh sáng xanh lam từ chuôi kiếm vẫn lấp lánh, như một lời hứa, một biểu tượng vĩnh cửu cho "bản chất" và "tự do lựa chọn", sẽ là ngọn cờ dẫn lối cho những chương tiếp theo của Huyền Vực.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.