Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1132: Lặng Lẽ Rút Lui: Suy Ngẫm Và Tái Thiết

Giọt nước mắt băng giá của Thiên Diệu Tôn Giả đã tan vào cát bụi, nhưng dư chấn của nó thì như một cơn địa chấn, lan truyền khắp chiến trường Vạn Kiếm Thành, và sâu hơn, vào tận cùng linh hồn của những kẻ chứng kiến. Khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, xé toạc màn đêm dày đặc khói lửa và tử khí, quang cảnh nơi Thiên Diệu Tôn Giả từng ngự trị như một vị thần uy nghiêm giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn, đổ nát.

Trong lều chỉ huy tạm bợ, nơi tấm lụa trắng từng tung bay phấp phới giờ rách nát tả tơi, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn ngồi bất động. Y tựa như một pho tượng tạc từ băng, không chút sinh khí, ánh mắt xanh thẳm của y trống rỗng, vô hồn, nh�� thể mọi ánh sáng tri thức và niềm tin đã bị hút cạn. Mái tóc trắng như tuyết của y giờ rũ rượi, không còn vẻ thanh lịch, siêu phàm như trước, mà mang một màu tro tàn, của sự mục ruỗng từ bên trong. Toàn thân y toát ra một thứ khí tức quỷ dị, không phải là sự giận dữ hay thất bại, mà là một sự tan vỡ hoàn toàn, một sự buông bỏ mọi khái niệm về bản thân và thế giới.

Huyết Đao Khách đứng sững sờ trước chủ nhân. Thân hình vạm vỡ của hắn, vốn luôn tràn đầy sát khí, giờ đây lại run rẩy khẽ khàng. Khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài càng thêm méo mó vì sự hoang mang tột độ. Hắn chưa từng thấy Thiên Diệu Tôn Giả trong trạng thái này, chưa từng tưởng tượng vị chủ tể tối thượng, người đã dẫn dắt hắn và vô số kẻ khác trên con đường ‘thăng tiên’ đầy vinh quang, lại có thể sụp đổ đến vậy. Các tướng lĩnh khác, những kẻ từng thề trung thành tuyệt đối, cũng đứng quanh, vẻ mặt tái mét, hoang mang. Tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh từ các lều y tế tạm bợ xen lẫn tiếng gió rít thê lương, mang theo mùi m��u tanh nồng nặc và bụi khói chiến trường còn vương vấn. Mùi thuốc súng và mùi da thịt cháy xém vẫn lẩn khuất trong không khí lạnh lẽo của rạng đông, hòa cùng mùi ẩm mốc của đất đá bị cày xới, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi tuyệt vọng. Tiếng Hắc Thiết Vệ dọn dẹp lộn xộn, tiếng vũ khí va chạm lạch cạch, tiếng bước chân nặng nề, tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, rệu rã.

Bỗng, một âm thanh khô khốc, khàn đặc, thoát ra từ cổ họng Thiên Diệu Tôn Giả, phá vỡ sự im lặng chết chóc trong lều. Giọng y yếu ớt, không còn chút uy áp nào, từng từ như bị bóp nghẹt, bị rút cạn linh hồn: "Rút... lui... toàn... diện."

Huyết Đao Khách giật mình, đôi mắt nhỏ hẹp của hắn mở to. Hắn không thể tin vào tai mình. "Tôn Giả! Ngài nói gì? Quân ta vẫn còn sức chiến đấu! Ngài... chúng ta vẫn có thể..." Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, giọng trầm thấp cố gắng thuyết phục, nhưng sự hoảng loạn đã bắt đầu xâm chiếm tâm trí hắn. Hắn nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, muốn tìm thấy một tia sáng, một dấu hiệu nào đó của vị lãnh tụ mà hắn từng biết, nhưng chỉ thấy một vực thẳm trống rỗng.

Thiên Diệu Tôn Giả chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt xanh thẳm lướt qua Huyết Đao Khách. Ánh mắt ấy không có trọng tâm, không có sự nhận thức, không có cảm xúc, tựa như nhìn xuyên qua hắn, nhìn vào một hư vô xa xăm nào đó. Y lặp lại, vẫn với giọng điệu vô hồn, nhưng lần này có thêm một chút bi thương khó nhận thấy: "Không còn... ý nghĩa..."

Chỉ ba từ đơn giản, nhưng chúng như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Huyết Đao Khách. "Không còn ý nghĩa." Tất cả những năm tháng chiến đấu, tất cả những sinh mạng đã hy sinh, tất cả những lời thề nguyền, tất cả những lý tưởng ‘thăng tiên’ mà họ đã theo đuổi, giờ đây, trong mắt vị chủ nhân của hắn, đều trở thành vô nghĩa. Huyết Đao Khách cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì thời tiết lạnh giá, mà vì sự lạnh lẽo tột cùng trong lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn muốn gầm lên, muốn phản đối, nhưng một lực lượng vô hình đã bóp nghẹt cổ họng hắn, khiến hắn không thể thốt nên lời. Niềm tin của hắn, vốn đã lung lay sau cái chết của Tô Lam và sự suy sụp của Tôn Giả, giờ đây sụp đổ hoàn toàn.

Mệnh lệnh rút lui, dù yếu ớt, nhưng vẫn là mệnh lệnh tối cao. Huyết Đao Khách nghiến răng, quay người lại, gầm lên với các tướng lĩnh khác: "Nghe lệnh Tôn Giả! Rút lui! Rút lui!" Giọng hắn khàn đặc, không còn sự hùng hồn của một kẻ chinh phạt, chỉ còn sự tuyệt vọng và vâng lời một cách máy móc.

Quân đội Hắc Thiết Vệ nhận được lệnh trong sự bàng hoàng và mất tinh thần. Vốn dĩ họ đã bị chấn động mạnh bởi cái chết của Tô Lam và sự suy sụp của vị Tôn Giả, giờ đây, mệnh lệnh rút lui vô điều kiện này càng khiến họ hoảng loạn. Hàng ngũ tan rã, không còn đội hình, không còn sự chỉ huy. Nhiều binh sĩ ném vũ khí xuống đất, bỏ chạy trong hoảng sợ, chỉ muốn thoát khỏi chiến trường ác mộng này. Tiếng vũ khí va chạm lộn xộn, tiếng la hét cầu cứu của những kẻ bị bỏ lại, tiếng chân giẫm đạp lên bùn đất và xác chết, tất cả hòa quyện thành một khúc ca bi tráng của sự thất bại. Khung cảnh rút lui đầy rẫy sự tuyệt vọng và hỗn loạn. Mùi máu tanh và khói thuốc súng càng thêm nồng nặc trong làn gió lạnh, như một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của cuộc chiến vô nghĩa. Một kỷ nguyên đã kết thúc, không phải bằng tiếng kèn khải hoàn, mà bằng tiếng rên rỉ của những kẻ bại trận và sự im lặng đáng sợ của một lý tưởng đã chết. Thiên Diệu Tôn Giả, vẫn ngồi đó, ánh mắt trống rỗng, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân, một chân lý trần trụi và đau đớn.

***

Khi quân đội Thiên Diệu rút lui trong hỗn loạn, để lại phía sau một chiến trường tan hoang và đầy rẫy thương vong, Vạn Kiếm Thành lại trở về với sự yên tĩnh đáng sợ. Sáng muộn, ánh nắng nhạt yếu ớt len lỏi qua làn khói bụi còn vương vãi, chiếu rọi xuống đống đổ nát của những bức tường thành kiên cố, giờ đây chỉ còn là gạch đá vụn nát và những vết sẹo sâu hoắm. Gió heo may mang theo hơi lạnh và mùi khói, cùng với mùi máu tanh nồng nặc, như một lời nhắc nhở về những gì vừa xảy ra.

Tần Mặc đứng giữa khu vực phòng tuyến bị phá vỡ, nơi Tô Lam đã ngã xuống. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cường. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và đau buồn sâu sắc, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự tinh tế và một chút trầm tư, như đang nhìn thấu vào bản chất của vạn vật. Hắn mặc bộ trang phục vải thô đơn giản, không chút hoa mỹ, một biểu tượng của sự bình dị mà hắn luôn theo đuổi. Thanh Vô Danh Kiếm của Tô Lam vẫn cắm sâu trên mặt đất, lưỡi kiếm đã mất đi vẻ sáng bóng, nhưng chuôi kiếm màu xanh lam lại tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một linh hồn kiên cường.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ giờ đây càng thêm hốc hác, đôi mắt sâu trũng đỏ hoe vì thiếu ngủ và nỗi đau, đứng lặng lẽ bên cạnh Tần Mặc. Dáng người gầy gò của y hơi còng, nhưng trong ánh mắt y không còn sự hoài nghi hay chán nản, mà thay vào đó là một sự quyết đoán lạ thường, một niềm tin sắt đá đã được củng cố bằng máu và nước mắt.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, giờ đây nằm phục bên cạnh Tần Mặc, thu nhỏ hình thể xuống mức vừa phải, như để bày tỏ sự tôn kính. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của nó khẽ nheo lại, quan sát thanh kiếm của Tô Lam với một vẻ nghiêm nghị, đau buồn. Ngay cả ý chí của Thiết Giáp Thành Linh cũng đang rung chuyển dữ dội, không phải vì yếu ớt, mà vì một nỗi đau âm ỉ, một sự đồng cảm sâu sắc với sự mất mát của liên minh. Các thành viên khác của liên minh, từ những tu sĩ, chiến binh cho đến linh thú, đều tập trung xung quanh, không khí nặng trĩu nỗi buồn. Họ cúi đầu tưởng niệm, lòng đầy đau xót nhưng cũng tràn đầy sự tôn kính vô hạn dành cho người đã hy sinh. Tiếng gió rít mang theo những âm thanh yếu ớt của những binh sĩ liên minh đang bắt đầu dọn dẹp chiến trường, thu gom thi thể, cứu chữa thương binh trong im lặng, tạo nên một bản giao hưởng của sự mất mát và sự tái sinh. Mùi máu tanh và bụi khói chiến trường vẫn còn vương vấn, nhưng trong không khí đã bắt đầu xuất hiện mùi đất ẩm và cỏ dại, báo hi��u một sự khởi đầu mới.

Tần Mặc nhẹ nhàng bước đến, khẽ quỳ xuống bên cạnh thanh kiếm của Tô Lam. Hắn đưa tay chạm vào chuôi kiếm mát lạnh, cảm nhận luồng ý chí yếu ớt còn sót lại, một luồng ý chí thanh khiết, kiên định, không hề vướng bận bởi dục vọng ‘thăng tiên’, mà chỉ tồn tại vì ‘bản chất’ của chính nó. Hắn nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má, mang theo nỗi đau vô hạn.

"Lam... cô đã chiến đấu vì bản chất của mình, vì sự tự do lựa chọn của vạn vật," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm thấp, khẽ khàng, như một lời thì thầm với chính linh hồn của Tô Lam. "Cô đã cho ta thấy, không phải để ‘thăng tiên’, mà để là chính mình, bảo vệ điều mình tin tưởng. Đó là ý nghĩa lớn lao nhất của sự tồn tại." Hắn cảm nhận được sự đồng điệu sâu sắc với ý chí của thanh kiếm, một ý chí không khuất phục, không bị tha hóa, một ý chí đã chọn cách bùng cháy rực rỡ nhất để bảo vệ những gì mình trân quý.

Lục Vô Trần tiến lại gần, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ. Y đặt tay lên vai Tần Mặc, giọng nói nghẹn ngào nhưng tràn đầy sự kính trọng: "Nàng đã cho ta thấy... thế nào là một kiếm khách chân chính. Một người đã từ bỏ mọi truy cầu cá nhân, chỉ để bảo vệ ánh sáng yếu ớt của sự tự do. Nàng đã sống một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng rực rỡ hơn bất kỳ ai đã ‘thăng tiên’." Y cúi đầu thật sâu, tưởng niệm.

Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm nhẹ, một tiếng gầm trầm thấp, đầy uy lực nhưng cũng chứa đựng sự bi ai sâu sắc. "Ý chí của nàng sẽ sống mãi. Nó sẽ trở thành ngọn hải đăng cho những kẻ lạc lối, một lời nhắc nhở về giá trị thực sự của ‘vật tính’." Nó nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tin tưởng, như muốn nói rằng gánh nặng này giờ đây đặt lên vai hắn.

Các đồng minh khác cũng đặt tay lên vai nhau, bày tỏ sự chia buồn và củng cố tinh thần. Họ cảm nhận được sự mất mát lớn lao, nhưng cũng cảm nhận được một tia hy vọng mới, một sự quyết tâm mới từ Tần Mặc. Những binh sĩ đang dọn dẹp chiến trường cũng dừng lại trong giây lát, cúi đầu tưởng niệm, rồi tiếp tục công việc của mình với một sự kiên định lạ thường. Khung cảnh đau buồn, nhưng không còn tuyệt vọng. Nỗi đau đã biến thành một sức mạnh nội tại, một ngọn lửa bùng cháy trong tâm hồn mỗi người, thắp sáng con đường phía trước. Thanh kiếm của Tô Lam, dù chủ nhân đã mất, vẫn là một biểu tượng mạnh mẽ, một lời hứa vĩnh cửu về “bản chất” và “tự do lựa chọn”, cắm sâu vào lòng đất, như một hạt mầm của một tương lai mới.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã trở nên ấm áp hơn, xuyên qua những đám mây tản mát, chiếu rọi xuống Vạn Kiếm Thành, một cuộc họp quan trọng đã được triệu tập trong một tòa nhà kiên cố còn sót lại, tạm thời được dùng làm phòng họp. Không gian trang trọng, dù còn vương vấn mùi khói và bụi bẩn, với một tấm bản đồ chiến trường lớn trải trên bàn trung tâm. Tiếng gió bên ngoài khe khẽ rít qua những khe hở, cùng với tiếng bút lông sột soạt khi Tần Mặc ghi chép, tạo nên một không khí nghiêm nghị, tập trung. Mùi gỗ cũ của bàn ghế hòa lẫn với mùi mực và một chút mùi thuốc thảo mộc từ những vết thương đang được chữa lành, tạo nên một sự tương phản giữa sự tàn phá và sự tái sinh.

Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình hắn vẫn còn nét mệt mỏi và đau buồn hằn sâu trên khuôn mặt, nhưng đôi mắt đen láy của hắn giờ đây đã lấy lại vẻ bình tĩnh, kiên định lạ thường. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành, một phong thái lãnh đạo tinh thần mà không ai có thể phủ nhận. Hắn mặc bộ trang phục đơn giản, nhưng toát lên một vẻ uy nghiêm tự nhiên, không cần bất kỳ phù hiệu hay quyền trượng nào.

"Chúng ta đã giành chiến thắng... nhưng cái giá phải trả là vô cùng lớn," Tần Mặc mở lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong căn phòng. "Sự hy sinh của Tô Lam... là một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim chúng ta. Tuy nhiên, sự hy sinh của cô ấy sẽ không bao giờ là vô nghĩa." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đồng minh đang ngồi quanh bàn. Lục Vô Trần, Bạch Hổ Lão Tổ, và ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, cùng các tướng lĩnh khác, đều lắng nghe chăm chú, ánh mắt họ tràn ngập sự kính trọng và một nỗi buồn khó tả.

"Cô ấy đã chiến đấu không phải để ‘thăng tiên’, không phải để đạt được bất kỳ điều gì cho bản thân," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn trở nên mạnh mẽ hơn, "mà là để bảo vệ ‘bản chất’ của chính mình, để giữ vững ‘ý chí tồn tại’ của một thanh kiếm, một con người. Cô ấy đã cho chúng ta thấy, giá trị thực sự không nằm ở việc vươn lên cao hơn, mà ở việc là chính mình, bảo vệ điều mình tin tưởng, bảo vệ sự tự do lựa chọn của vạn vật."

Lục Vô Trần siết chặt nắm tay, khuôn mặt khắc khổ giờ đây tràn ngập sự quyết đoán. "Chúng ta sẽ không phụ lòng nàng. Ý chí của nàng sẽ là ngọn đuốc soi s��ng con đường của chúng ta." Giọng y tuy trầm, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên nghị. "Đây là khởi đầu của một giai đoạn mới. Cuộc chiến này... không chỉ là cuộc chiến về sức mạnh, mà là cuộc chiến về tư tưởng, về chân lý. Thiên Diệu Tôn Giả đã sụp đổ, nhưng tư tưởng của y vẫn còn vương vấn trong tâm trí nhiều người. Nhiệm vụ của chúng ta không chỉ là chiến thắng trên chiến trường, mà còn là hàn gắn những vết thương, tái thiết lại Huyền Vực, và chứng minh rằng con đường của chúng ta mới là con đường đúng đắn cho vạn vật, một con đường của sự ‘cân bằng bản chất’."

Hắn trải tấm bản đồ ra, dùng tay chỉ vào những khu vực bị tàn phá nặng nề. "Trước mắt, chúng ta cần tái thiết Vạn Kiếm Thành. Nó sẽ là căn cứ địa, là biểu tượng của sự kiên cường và ý chí không khuất phục. Chúng ta cần chăm sóc thương binh, chôn cất những người đã ngã xuống một cách trang trọng nhất. Các phòng tuyến cần được củng cố, không phải để tiếp tục chiến tranh, mà để bảo vệ thành quả của chúng ta và những giá trị mà Tô Lam đã hy sinh để bảo vệ."

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, khẽ gầm lên một tiếng, giọng nói trầm thấp như sấm rền: "Lão phu sẽ phái linh thú hỗ trợ việc dọn dẹp và tìm kiếm những người còn sót lại. Sức mạnh của chúng ta sẽ được dùng để xây dựng, không phải để hủy diệt." Ánh mắt nó sắc bén, nhưng giờ đây chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của cuộc chiến.

Thiết Giáp Thành Linh, thông qua một luồng ý niệm mạnh mẽ, truyền tải sự đồng thuận và quyết tâm của nó. Các bức tường thành, dù hư hại, dường như cũng đang tỏa ra một năng lượng mới, một ý chí kiên định sẽ được tái sinh từ đống tro tàn.

Tần Mặc phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng người, mỗi lời nói đều rõ ràng, dứt khoát. Hắn giao cho Lục Vô Trần phụ trách việc an ủi và định hình lại tinh thần các tu sĩ, giúp họ tìm lại niềm tin vào con đường chân chính. Bạch Hổ Lão Tổ sẽ điều phối lực lượng linh thú hỗ trợ công tác hậu cần và xây dựng. Các tướng lĩnh khác cũng nhận lấy trách nhiệm của mình. Không khí trong phòng họp từ đau buồn đã chuyển sang quyết tâm và đoàn kết. Họ biết rằng, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng sự hy sinh của Tô Lam đã thắp lên một ngọn lửa mới trong lòng họ, một ngọn lửa của hy vọng và sự kiên định. Tần Mặc, người duy nhất có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, đã trở thành ngọn cờ dẫn lối cho một Huyền Vực mới, một Huyền Vực nơi thăng tiên không còn là mục tiêu duy nhất, mà là sự lựa chọn, là sự cân bằng bản chất.

***

Vài ngày sau trận chiến, khi Vạn Kiếm Thành bắt đầu quá trình tái thiết trong không khí đau buồn nhưng đầy hy vọng, Thiên Diệu Tôn Giả lại đang chìm đắm trong một vực thẳm khác. Y đang ngồi một mình trong một hang động hẻo lánh, tối tăm, lạnh lẽo, cách xa chiến trường và mọi sự ồn ào của thế gian. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá, tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong bóng tối, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tất cả tạo nên một bản nhạc kinh dị, như đang hát khúc ca bi tráng cho một linh hồn đang lạc lối. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi lạnh lẽo của hang động hòa quyện với mùi tanh nồng của chính nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm y.

Thiên Diệu Tôn Giả, với vẻ ngoài tiều tụy, không còn chút uy nghiêm nào, thân hình thanh lịch giờ đây xiêu vẹo, yếu ớt, tựa như một cành cây khô héo. Y không tu luyện, không nghỉ ngơi, chỉ đơn thuần ngồi đó, bất động, như một pho tượng đá. Ánh mắt y không còn sắc lạnh, mà đầy hoài nghi, trống rỗng, và một nỗi đau âm ỉ. Y cho phép những ký ức về Tô Lam, về những lời nói của Tần Mặc, và về những hậu quả tàn khốc mà y đã gây ra ùa về, gặm nhấm tâm trí y.

Mỗi tiếng nước nhỏ giọt đều đều như một nhát búa gõ vào tâm hồn Thiên Diệu Tôn Giả, đánh thức những câu hỏi mà y đã cố gắng chôn vùi bấy lâu. Hình ảnh Tô Lam bùng cháy trong ánh kiếm rực rỡ, không phải để ‘thăng tiên’, mà để bảo vệ ‘bản chất’ của mình, cứ lởn vởn trong tâm trí y. Tiếng vọng trong trẻo của Tần Mặc, rằng vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải ‘cao hơn’, cứ vang vọng bên tai y, như một lời nguyền rủa.

Y đã từng tin rằng mình đang cứu rỗi Huyền Vực, dẫn dắt vạn vật đến một cảnh giới cao hơn, nhưng giờ đây, y nhận ra mình chỉ đang đẩy chúng vào vực thẳm của sự tha hóa và hủy diệt. Vô số vật thể bị cưỡng ép khai linh, bị biến thành những công cụ vô tri, bị tước đoạt ‘ý chí tồn tại’ nguyên bản của chúng, tất cả hiện lên trong tâm trí y như một thước phim kinh hoàng. Y đã tạo ra một thế giới mà ‘thăng tiên’ là mục đích tối thượng, nhưng lại quên mất rằng mục đích tối thượng của sự tồn tại là được là chính mình.

"Thăng tiên... là gì?" Thiên Diệu Tôn Giả thì thầm, giọng y yếu ớt, khàn đặc, như một tiếng thở dài từ cõi sâu thẳm nhất của linh hồn. "Lẽ nào... tất cả đều là sai lầm? Toàn bộ cuộc đời ta, mọi nỗ lực, mọi sự hy sinh, tất cả đều... vô nghĩa?"

Một giọt nước mắt khô khốc, không phải của sự yếu đuối, mà của sự đau đớn tột cùng khi niềm tin sụp đổ, chậm rãi lăn trên gò má y, rồi tan vào bóng tối. Y nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh, những câu hỏi vẫn không ngừng xoáy sâu vào tâm trí y. Y đã từng là một vị thần, là một người dẫn đường, nhưng giờ đây, y chỉ là một kẻ lạc lối, một kẻ đang đứng trước vực thẳm của sự nghi ngờ và tuyệt vọng.

Thiên Diệu Tôn Giả bắt đầu quá trình tự vấn sâu sắc, nhìn lại toàn bộ quá khứ của mình, từ những ngày đầu tiên theo đuổi con đường ‘thăng tiên’ cho đến khoảnh khắc Tô Lam bùng cháy. Y nhìn thấy sự tự mãn, sự độc đoán, và sự mù quáng của mình. Y nhận ra rằng, trong cuộc truy cầu cái gọi là ‘chân lý’ và ‘sức mạnh tối thượng’, y đã đánh mất chính mình, đánh mất đi sự thấu hiểu cơ bản nhất về vạn vật.

Bóng tối của hang động nuốt chửng lấy thân hình tiều tụy của y, nhưng trong bóng tối đó, một hạt mầm nghi ngờ đã được gieo xuống, một tia sáng yếu ớt của sự thức tỉnh bắt đầu le lói. Thiên Diệu Tôn Giả, người từng là biểu tượng của sự kiên định và uy quyền, giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự chuyển hóa ��au đớn, một sự ‘tái sinh’ tư tưởng, mà y không biết liệu mình có thể vượt qua hay sẽ mãi mãi chìm trong vực thẳm của sự nghi ngờ và tuyệt vọng. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến trong linh hồn y, chỉ mới bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free