Vạn vật không lên tiên - Chương 114: Chân Trời Vô Định, Lời Thề Bất Diệt
Bóng chiều tà dần buông, nhuộm vàng cả Thị Trấn Biên Thùy bằng một màu vàng nhạt ấm áp, Tần Mặc đã rời khỏi những con hẻm chật hẹp, những con phố ồn ào. Hắn đứng trên một con đường mòn nhỏ, lờ mờ dẫn ra khỏi thị trấn, hướng về phía chân trời. Cảnh vật nơi đây rộng lớn hơn, phóng khoáng hơn, và hùng vĩ hơn nhiều so với những gì hắn từng thấy trong Vô Tính Thành. Trước mắt hắn, sừng sững hiện ra một dãy núi trùng điệp, mờ ảo trong sắc nắng chiều, đó chính là Linh Thú Sơn Mạch, một vùng đất rộng lớn mà hắn đã nghe nói đến trong những câu chuyện của người dân biên thùy.
Gió núi thổi qua, mang theo hương vị của đất đá, của cây cối hoang dại và một chút ẩm ướt của những dòng suối ẩn mình. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lành thấm vào tận phổi. Khác với sự hỗn tạp và nặng nề của thị trấn, không khí nơi đây mang một sự trong lành, nguyên sơ hơn, dù vẫn ẩn chứa những điều bí ẩn và nguy hiểm. Hắn đưa tay vào túi áo, siết chặt viên đá nhỏ mà Hạ Nguyệt đã trao. Sự mát lạnh của viên đá truyền vào lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở dịu dàng về tình yêu thương, về quê hương bình yên mà hắn đã tạm rời xa.
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí Tần Mặc tái hiện lại thị kiến về Kỷ Nguyên Khai Sáng mà hắn đã trải qua trên con thuyền rời Vô Tính Thành. Hắn nhớ về những ý chí nguyên thủy của đất, nước, cây, đá, về sự hình thành của Huyền Vực khi vạn vật mới bắt đầu ý thức về sự tồn tại của mình. Hắn nhớ về 'Chân Lý Thất Lạc', lời cảnh báo cổ xưa: *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”* Lời cảnh báo ấy giờ đây không còn là một khái niệm mơ hồ, mà đã trở thành một thực tại hiển hiện qua những gì hắn đã chứng kiến, từ gốc cây mục nát chỉ muốn được hòa tan vào đất, đến con linh thú bé nhỏ bị bỏ rơi chỉ vì không đủ 'linh căn' để thăng tiên.
*“Chân lý thất lạc... không phải là để chống lại sự thăng tiên, mà là để đảm bảo mọi sự tồn tại đều có quyền được là chính nó. Vô Tính Thành là khởi đầu, nhưng Huyền Vực mới là nơi ta phải hoàn thành sứ mệnh,”* Tần Mặc thầm nhủ. Hắn hiểu rằng, sự thăng tiên không phải là điều xấu xa. Nó là một con đường, một lựa chọn. Nhưng khi nó trở thành một sự cưỡng ép, một mục tiêu tuyệt đối, nó sẽ phá vỡ sự cân bằng, làm biến chất bản nguyên của vạn vật. Sứ mệnh của hắn không phải là ngăn cản mọi sự thăng tiên, mà là khôi phục quyền lựa chọn, quyền được là chính mình cho vạn vật, để sự thăng tiên chỉ là một lựa chọn, không còn là một gánh nặng hay một ảo ảnh cưỡng chế.
Ánh mắt Tần Mặc hướng về Linh Thú Sơn Mạch, nơi những ngọn núi hùng vĩ vươn mình lên trời xanh, nơi những khu rừng rậm rạp ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Hắn biết, đó là nơi có thể có những linh thú cổ xưa, những thực thể mang theo ý chí tồn tại thuần khiết, chưa bị ô nhiễm bởi sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Đó cũng là nơi có thể ẩn chứa những nguy hiểm khôn lường, những thử thách đầu tiên của Arc II. Nhưng hắn không hề nao núng.
Hắn nghĩ về những lời dặn dò của Lão Khang, về sự kiên cường của Phong Dao, về ánh mắt đầy yêu thương của cha mẹ, và về nụ cười của Hạ Nguyệt. *“Hạ Nguyệt, cha, mẹ, Lão Khang... ta sẽ trở về, mang theo một Huyền Vực cân bằng hơn.”* Lời hứa ấy, không chỉ là cho riêng hắn, mà còn cho cả Vô Tính Thành, cho cả Huyền Vực đang chìm trong sự mất cân bằng. Gánh nặng trên vai hắn là rất lớn, nhưng niềm tin và quyết tâm trong lòng hắn còn lớn hơn. Hắn không đơn độc. Hắn mang theo triết lý của Vô Tính Thành, mang theo tình yêu thương và hy vọng của những người đã tin tưởng hắn.
Cảm nhận làn gió núi lạnh buốt lướt qua gò má, Tần Mặc hít thêm một hơi sâu. Hắn không còn là thiếu niên chỉ biết bảo vệ Vô Tính Thành nữa. Hắn đã chấp nhận vai trò của một người tiên phong, một người mang theo 'chân lý thất lạc' để tìm kiếm một con đường mới cho Huyền Vực. Với ánh mắt kiên định, Tần Mặc cất bước, bóng dáng hắn dần hòa vào sắc vàng của buổi chiều tà, hướng về phía Linh Thú Sơn Mạch hùng vĩ, nơi những thử thách và những khám phá mới đang chờ đợi hắn, nơi hắn sẽ bắt đầu viết nên chương tiếp theo của vận mệnh mình và của cả thế giới này.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn sương mỏng còn vương vấn trên Cổ Đạo Thương Gia. Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm, cất bước trên con đường đất lồi lõm. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên mặt đất, soi rõ dấu vết của những bánh xe thô nặng và vó ngựa dẫm đạp, minh chứng cho sự tấp nập của con đường này. Không khí buổi sớm mát lành, mang theo mùi bụi đất khô nồng, xen lẫn hương cỏ dại còn đọng hơi sương. Đôi khi, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang đến mùi mồ hôi chua nồng và da thuộc từ những gánh hàng, những đoàn lữ hành đã qua lại từ đêm.
Tần Mặc bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều cẩn trọng, như thể đang lắng nghe nhịp thở của mặt đất. Hắn không vội vã. Đây là lần đầu tiên hắn thật sự dấn thân vào thế giới bên ngoài, một thế giới mà hắn đã nghe kể qua những câu chuyện, nhưng giờ đây lại hiện hữu sống động dưới gót chân hắn. Khác xa với sự tĩnh lặng, thuần khiết của Vô Tính Thành, Cổ Đạo Thương Gia này ồn ào và hỗn tạp hơn rất nhiều. Tiếng bánh xe kẽo kẹt, tiếng ngựa hí vang dội từ xa, hòa cùng tiếng người nói chuyện rì rầm, đôi khi là những tiếng quát tháo cộc cằn của các thương nhân hay lữ khách. Sự xô bồ này không làm Tần Mặc nao núng, nhưng nó khiến hắn cảm nhận rõ ràng hơn sự khác biệt, sự thiếu vắng đi cái 'bình yên' vốn có của Vô Tính Thành.
Hắn lắng nghe. Năng lực dị thường của hắn, khả năng nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, giờ đây trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Hắn nghe thấy tiếng đất dưới chân mình, một ý chí mệt mỏi, bị giày xéo bởi vô số bước chân và bánh xe, khao khát được nghỉ ngơi, được hòa tan trở lại vào lòng đất mẹ. Hắn nghe tiếng đá dăm lăn lóc, chúng muốn được nằm yên, được trở về với hình hài nguyên bản, không bị mài mòn hay xô đẩy. Cả những cây cỏ dại ven đường, chúng không còn ý chí mạnh mẽ vươn lên đón nắng như những cây cỏ hắn từng thấy ở Vô Tính Thành, mà chỉ khao khát một sự sống đơn giản, không bị nhổ bỏ hay giẫm đạp.
*“Thị trấn này... cũng đã bị ảnh hưởng bởi khát vọng thăng tiên,”* Tần Mặc thầm nhủ. Hắn nhớ lại những gì đã chứng kiến ở Thị Trấn Biên Thùy, nơi mà ngay cả một thanh kiếm cũ kỹ cũng mang trong mình nỗi ám ảnh phải sắc bén hơn, phải được "khai linh" để trở thành một linh binh, thay vì chỉ muốn được phục vụ chủ nhân đến cuối đời. Hay những mảnh gốm vỡ vụn, chúng không cam chịu làm gốm, mà ôm ấp một ý niệm mơ hồ về việc tái sinh thành linh vật, cốt chỉ để thoát khỏi số phận tầm thường. Sự truy cầu vô độ ấy đã ăn sâu vào cả những vật vô tri vô giác, làm biến dạng 'vật tính' nguyên thủy của chúng.
Hình ảnh con Linh Thú Bị Bỏ Rơi lại hiện về trong tâm trí hắn. Một sinh linh nhỏ bé, yếu ớt, chỉ vì không đáp ứng được kỳ vọng 'thăng tiên' của chủ nhân mà bị ruồng bỏ, ý chí tồn tại của nó giờ đây chỉ là một nỗi sợ hãi và khao khát được ẩn mình. Đó là một vết sẹo sâu sắc trong bức tranh chung của Huyền Vực, một minh chứng cho sự tàn khốc của con đường 'thăng tiên cực đoan'. Tần Mặc hiểu rằng, những gì hắn cảm nhận được trên Cổ Đạo Thương Gia này, từ ý chí mỏi mệt của đất đá đến sự biến chất của cây cỏ, đều là những mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn về sự mất cân bằng của Huyền Vực.
Mái tóc đen nhánh của Tần Mặc khẽ lay động theo làn gió. Hắn mang trên mình bộ trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành. Nó không nổi bật giữa dòng người qua lại, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên cường và bình dị khác thường. Hắn không có vẻ ngoài hùng dũng, không có linh lực cường đại, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như chứa đựng cả một thế giới suy tư sâu sắc.
Con đường càng đi càng rộng mở, hai bên là những cánh đồng đã gặt hái xong, trơ lại gốc rạ khô cằn. Xa xa, những ngôi nhà của thị trấn dần khuất sau những rặng cây. Tần Mặc biết mình đang dần tiến sâu hơn vào vùng đất của Huyền Vực, nơi mà những triết lý và niềm tin của hắn sẽ bị thử thách. Hắn vẫn bước đi, nhịp nhàng và vững chãi, như một dòng suối nhỏ kiên trì chảy qua những ghềnh đá. Mỗi bước chân là một sự chấp nhận, một sự khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành chỉ biết bảo vệ nơi mình sinh ra, hắn đã trở thành một Tần Mặc mang theo sứ mệnh lớn lao hơn, một sứ mệnh cho cả Huyền Vực. Sự cô độc vẫn phảng phất, nhưng nó không còn là gánh nặng, mà trở thành một phần của sự trưởng thành, một phần của con đường mà hắn phải đi một mình.
***
Giữa trưa, mặt trời đứng bóng, những tia nắng vàng rực rỡ đổ xuống. Tần Mặc dừng chân bên một gốc cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi, gân guốc, cành lá sum suê vươn rộng như một mái vòm tự nhiên. Nơi đây, con đường mòn bắt đầu uốn lượn, men theo sườn núi, báo hiệu cho sự chuyển giao từ vùng đồng bằng sang Linh Thú Sơn Mạch hùng vĩ. Không khí ấm áp, gió nhẹ lay động những tán lá, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của ngàn xưa. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, khoáng đạt và tự do.
Tần Mặc dựa lưng vào thân cây cổ thụ, cảm nhận sự vững chãi, trầm mặc của nó. Hắn đưa tay vào túi áo, lấy ra viên đá nhỏ mà Hạ Nguyệt đã trao. Viên đá từ Suối Tinh Lộ, mang màu xanh ngọc bích trong suốt, hơi lạnh lẽo khi chạm vào da thịt. Hắn đặt nó trong lòng bàn tay, ngón cái khẽ vuốt ve bề mặt trơn nhẵn. Đôi mắt hắn từ từ nhắm lại, trong tâm trí hiện lên rõ ràng từng chi tiết của Vô Tính Thành. Hắn thấy ngôi nhà nhỏ ấm cúng của mình, nơi có cha mẹ hắn – Tần Sơn và Tần Thị – với những nụ cười hiền lành, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy yêu thương. Hắn nhớ những lời dặn dò của họ, những bữa cơm đạm bạc nhưng đậm đà tình thân.
Hắn nhớ Hạ Nguyệt, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng rằm, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên cường. Hắn nhớ khoảnh khắc họ trao nhau viên đá này, một lời hứa hẹn không lời, một sợi dây vô hình gắn kết họ. Sự mát lạnh của viên đá trong lòng bàn tay Tần Mặc dần chuyển hóa thành một hơi ấm lan tỏa, như chính tình yêu thương của Hạ Nguyệt đang sưởi ấm tâm hồn hắn.
Hình ảnh Lão Khang hiện lên, với bộ râu bạc phơ và ánh mắt tinh anh, những lời dặn dò sâu sắc của ông về 'chân lý thất lạc', về tầm quan trọng của việc giữ vững bản tâm và mục tiêu cốt lõi của sứ mệnh. *“Chân lý thất lạc... không phải là quên đi, mà là tìm lại bản chất,”* Tần Mặc thầm nhắc lại lời ấy. Hắn hiểu rằng, rời xa Vô Tính Thành không có nghĩa là lãng quên nó, mà là mang theo những giá trị cốt lõi của nó để soi sáng con đường phía trước. Nó không phải là một sự buông bỏ, mà là một sự chuyển hóa, một sự tích hợp.
Phong Dao, với sự kiên cường và lòng dũng cảm, cùng những thôn dân thân thiết khác, tất cả đều là một phần không thể thiếu trong ký ức của hắn. Họ là những con người bình dị, sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, không tranh giành, không ham muốn 'thăng tiên' vô độ. Họ đã dạy cho Tần Mặc giá trị của sự bình yên, của việc chấp nhận bản chất của chính mình.
Trong khoảnh khắc trầm tư ấy, Tần Mặc cảm nhận một sự bình yên sâu sắc dâng lên trong lòng. Nỗi nhớ nhà, sự cô độc, hay nỗi lưu luyến khi phải rời xa quê hương, tất cả đều không biến mất, nhưng chúng không còn là những gánh nặng đè nén hắn. Thay vào đó, chúng trở thành một phần của động lực, một nguồn sức mạnh nội tại. Hắn không còn cảm thấy mình là một cá thể đơn độc bị đẩy vào một sứ mệnh quá lớn. Hắn là một phần của Vô Tính Thành, mang theo ý chí và hy vọng của cả một cộng đồng.
Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn là nỗi lưu luyến xa xăm, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về trách nhiệm của mình. Ánh nắng ban trưa chói chang không làm hắn nheo mắt, mà dường như còn tăng thêm sự kiên định trong đôi đồng tử đen láy. Cái cảm giác bình yên của quê hương, vốn tưởng chừng đang dần khuất dạng trong tâm tưởng, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải như một hình ảnh để níu giữ, mà là một ngọn hải đăng để dẫn lối.
*“Vô Tính Thành... ta đã rời xa. Nhưng các người không bao giờ rời xa ta,”* Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng. Hắn siết chặt viên đá nhỏ trong lòng bàn tay một lần nữa, cảm nhận hơi ấm và sự kết nối không thể phá vỡ. Đó là một lời thề ngầm, một cam kết với bản thân và với những người hắn yêu thương. Hắn đã sẵn sàng buông bỏ những níu kéo của quá khứ, không phải để quên đi, mà để biến chúng thành năng lượng cho hành trình sắp tới. Hắn đứng dậy, tấm lưng thẳng tắp, ánh mắt hướng về phía những ngọn núi mờ ảo xa xa, nơi Linh Thú Sơn Mạch bắt đầu mở ra những thử thách mới. Tần Mặc biết, bản thân hắn đã thay đổi, đã trưởng thành. Sự chuyển mình này không dễ dàng, nhưng nó cần thiết cho sứ mệnh mà hắn đã chấp nhận.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, vẽ nên những vệt màu cam, tím, hồng rực rỡ trên nền trời xanh thẳm. Tần Mặc đứng trên một gò đất cao, nơi có thể thu vào tầm mắt toàn cảnh Linh Thú Sơn Mạch hùng vĩ. Những đỉnh núi trùng điệp, mờ ảo trong sương chiều, hiện ra như những ngọn tháp khổng lồ của một thế giới cổ xưa, trầm mặc và bí ẩn. Không khí giờ đây đã se lạnh, một làn gió núi thổi qua mang theo hơi ẩm và mùi hương đặc trưng của rừng già, của rêu phong và đất đá. Tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó dưới thung lũng, hòa cùng tiếng chim hoang dã từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên hoang dã.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự hoang dã, nguyên sơ của nơi này. Hắn lắng nghe. Ý chí tồn tại của những ngọn núi sừng sững, của những tảng đá hàng ngàn năm tuổi, của những cây cổ thụ vươn mình lên trời xanh, tất cả đều mạnh mẽ và thuần khiết hơn nhiều so với những gì hắn đã cảm nhận ở Thị Trấn Biên Thùy hay Cổ Đạo Thương Gia. Chúng mang trong mình một sự kiên cường bất khuất, một ý chí không ngừng vươn lên, không ngừng tồn tại theo bản chất của chính mình. Tuy nhiên, xen lẫn trong đó, hắn vẫn cảm nhận được những vết rạn nứt, những dấu hiệu của sự mất cân bằng tiềm ẩn. Đôi khi, một tiếng linh thú gầm gừ yếu ớt vọng lại từ sâu trong rừng, không phải là tiếng gầm uy mãnh của kẻ săn mồi, mà là một âm thanh chứa đựng sự sợ hãi, sự yếu đuối, như thể chúng cũng đang phải chịu đựng những gánh nặng nào đó. Hắn biết, ngay cả nơi hoang sơ như Linh Thú Sơn Mạch, cũng không hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của sự truy cầu 'thăng tiên' mù quáng từ thế giới bên ngoài.
*“Vô Tính Thành đã cho ta biết giá trị của bình yên. Huyền Vực sẽ dạy ta cách bảo vệ nó,”* Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã đi qua một ngày dài, từ việc chứng kiến sự hỗn tạp của Cổ Đạo Thương Gia, đến việc đối diện với nỗi nhớ quê hương bên gốc cổ thụ. Giờ đây, khi ánh hoàng hôn đổ bóng, hắn cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn mình. Sự trầm tư đã nhường chỗ cho quyết tâm. Nỗi lưu luyến đã biến thành động lực.
Hắn nghĩ về những lời dặn dò của Lão Khang, về 'chân lý thất lạc' – *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”* Lời cảnh báo ấy giờ đây không chỉ là một kiến thức, mà đã trở thành một kim chỉ nam, một sứ mệnh rõ ràng. Hắn không còn nghi ngờ về con đường mình đã chọn. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn". Đó là con đường của hắn, con đường của 'cân bằng bản chất'.
Tần Mặc đưa tay vào túi áo, ngón tay lại vô thức chạm vào viên đá nhỏ từ Hạ Nguyệt. Viên đá đã trở thành một phần của hắn, một biểu tượng của tình yêu, hy vọng và sự kiên định. Nó nhắc nhở hắn về cội nguồn, về những gì hắn đang chiến đấu vì. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Linh Thú Sơn Mạch mênh mông, hùng vĩ này chắc chắn ẩn chứa vô vàn nguy hiểm, những thử thách mà hắn chưa từng đối mặt. Hắn sẽ gặp gỡ những linh thú mạnh mẽ, những thực thể cổ xưa, và có thể cả những bí mật sâu xa của tự nhiên. Hắn sẽ phải đối diện với những hệ lụy của 'khai linh' cưỡng bức, với sự tha hóa của những vật thể bị ép buộc đi ngược lại 'vật tính' của chúng.
Nhưng giờ đây, trong trái tim Tần Mặc không còn chỗ cho sự sợ hãi hay nao núng. Hắn đã chấp nhận số phận này, chấp nhận trách nhiệm to lớn này. *“Con đường còn dài, nhưng ta sẽ đi đến cùng,”* hắn tự nhủ, ánh mắt kiên định rực sáng trong ánh hoàng hôn tàn. Hắn không ngoảnh lại. Phía sau hắn là Vô Tính Thành bình yên đã khuất dạng. Phía trước hắn là một Huyền Vực rộng lớn đang chờ đợi, một thế giới đang chìm trong sự mất cân bằng, khao khát một sự thay đổi.
Với một quyết tâm mới được tôi luyện từ nỗi lưu luyến và sự thấu hiểu, Tần Mặc cất bước. Bước chân hắn vững vàng, dứt khoát, không một chút do dự. Mỗi bước đi đều chứa đựng một ý chí sắt đá, một lời thề bất diệt. Bóng dáng hắn dần hòa vào sắc màu rực rỡ của buổi hoàng hôn, hướng thẳng về phía Linh Thú Sơn Mạch, nơi những chương mới của vận mệnh hắn và của cả Huyền Vực đang chờ được viết nên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.