Vạn vật không lên tiên - Chương 119: Dấu Ấn Khởi Nguyên: Lời Răn Từ Kỷ Nguyên Sơ Khai
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Tần Mặc rời Quán Trà Vọng Nguyệt, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. Hắn đi về phía Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi những con thuyền nhỏ neo đậu yên bình trên mặt nước tĩnh lặng. Kiến trúc ở đây cũng đơn giản, chỉ là một cầu cảng gỗ cũ kỹ, vài ba thuyền chài nhỏ và một nhà kho nhỏ nằm khuất sau những bụi cây ven bờ. Tiếng nước vỗ bờ rì rầm, nhẹ nhàng như lời thì thầm của đại dương. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi nước, mùi gỗ ẩm và một chút vị mặn của biển cả, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ thường.
Tần Mặc đứng một mình bên bến tàu, ngắm nhìn mặt nước phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, như một bức tranh thủy mặc sống động. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về kế hoạch dài hạn, về con đường 'chữa lành sự tha hóa của ý chí' mà hắn vừa phác thảo. Hắn biết, đó không phải là một con đường dễ dàng, mà là một hành trình dài và phức tạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn vô hạn. Sẽ có những lúc hắn phải đối mặt với sự hiểu lầm, sự phản đối, thậm chí là căm thù từ những kẻ cố chấp bám víu vào ảo vọng "thăng tiên" mù quáng.
Một hơi ấm quen thuộc khẽ chạm vào bàn tay hắn. Hạ Nguyệt, trong bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, đã lặng lẽ bước đến bên cạnh Tần Mặc từ lúc nào không hay. Mái tóc đen dài của nàng được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định và một tình yêu thương vô bờ bến. Nàng không hỏi hắn đã đi đâu, đã làm gì, hay đã thấy những gì. Nàng chỉ đơn giản là ở đó, sự hiện diện của nàng tựa như một dòng suối mát lành, xoa dịu mọi gánh nặng trong lòng Tần Mặc.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng siết lấy bàn tay hắn, truyền hơi ấm từ lòng bàn tay mềm mại của nàng. Cử chỉ nhỏ bé ấy lại có sức mạnh xoa dịu phi thường, như một lời cam kết không lời, một nguồn động viên vô tận. "Dù có chuyện gì xảy ra, em sẽ luôn ở đây," nàng thì thầm, giọng nói dịu dàng như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kiên cường. Đối với Tần Mặc, Hạ Nguyệt không chỉ là người yêu, mà còn là biểu tượng sống động của "bản chất" mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Nàng là sự bình yên, sự thuần khiết, là hiện thân của Vô Tính Thành mà hắn đã hiểu sâu sắc tầm quan trọng của nó.
Tần Mặc quay đầu, nhìn vào đôi mắt Hạ Nguyệt. Một nụ cười nhẹ, hiếm hoi nhưng chân thành, xuất hiện trên khuôn mặt hắn. "Anh biết." Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm. "Và chính vì thế, anh phải tìm ra con đường." Hắn không còn cảm thấy miễn cưỡng hay bị ép buộc. Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự chấp nhận sâu sắc, một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Đây không phải là gánh nặng, mà là sứ mệnh. Sứ mệnh để bảo vệ những gì thuần khiết nhất, để hàn gắn những vết nứt đã có từ thuở sơ khai.
Hắn lại quay đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đã dần tắt, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh đầu tiên. Trong lòng hắn, một kế hoạch đã bắt đầu hình thành rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ rời Vô Tính Thành, rời bỏ sự bình yên mà hắn yêu quý, nhưng không phải để tìm kiếm sức mạnh hay quyền lực. Hắn sẽ đi, để lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật, để xoa dịu những nỗi đau, để khơi gợi lại "bản chất" thuần khiết đã bị lãng quên.
Hắc Phong, nằm dưới chân họ, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời xác nhận. Nó đã cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân, cảm nhận được quyết tâm sắt đá đang trỗi dậy. Tần Mặc biết, hành trình phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng khi có Hạ Nguyệt bên cạnh, có Vô Tính Thành làm hậu phương, có "ký ức nguyên thủy" làm kim chỉ nam, hắn tin rằng mình có thể làm được.
Bến tàu Hải Nguyệt, trong ánh sáng mờ ảo của đêm về, trở thành một điểm khởi đầu, một cánh cửa dẫn đến một hành trình vĩ đại. Tần Mặc siết chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn ngời sáng, không còn là nỗi buồn man mác, mà là một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với Huyền Vực, không phải với bạo lực, mà với trí tuệ, lòng đồng cảm, và một chiến lược "chữa lành" đã được thai nghén từ tận cùng của thời gian. Con đường của "Vạn Vật Không Lên Tiên" đã thực sự bắt đầu.
***
Trong ánh chiều tà dịu nhẹ, sắc vàng cam của mặt trời cuối ngày còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong, Tần Mặc và Lão Khang ngồi đối diện nhau tại Quán Trà Vọng Nguyệt. Không gian quán trà vẫn giữ nguyên vẻ bình yên vốn có, tựa như một góc nhỏ tách biệt khỏi dòng chảy hối hả của thế gian. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và những lời nói chuyện rì rầm của vài ba khách quen, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Mùi trà thơm nồng, thoảng hương hoa nhài thanh khiết, cùng mùi gỗ cũ ấm áp phả vào không khí, khiến bầu không khí thêm phần tĩnh lặng và ấm cúng.
Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ trước mặt họ, những cuộn giấy đã ngả màu thời gian được trải ra, xen kẽ là vài bản đồ cũ kỹ của Vô Tính Thành, với những đường nét phai mờ kể về một quá khứ xa xăm. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ, chậm rãi rót trà vào hai chén sứ trắng. Làn khói ấm mỏng manh bốc lên từ chén trà, uốn lượn rồi tan biến vào không khí tĩnh lặng, như một sự giao hòa giữa hiện tại và quá khứ.
Tần Mặc, với ánh mắt sâu thẳm mang theo dấu ấn của những điều hắn đã chứng kiến, chậm rãi kể lại những gì hắn đã 'thấy' và 'nghe' trong tầm nhìn về 'Kỷ Nguyên Khai Sáng'. Giọng hắn trầm ấm, mỗi lời nói đều chứa đựng sự suy ngẫm sâu sắc. Hắn miêu tả cảnh Huyền Vực sơ khai, nơi vạn vật sinh sôi thuần khiết, ý chí tồn tại dung dị và hài hòa. Rồi hắn kể về những 'rung động' đầu tiên của sự 'thoát ly bản chất', những khao khát nhỏ nhoi ban đầu, dần dần lớn lên thành tham vọng mù quáng, gieo mầm cho tư tưởng 'thăng tiên' cực đoan như ngày nay.
Lão Khang lắng nghe, gương mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt ông lão lại ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. Khi Tần Mặc kết thúc, một khoảng lặng bao trùm, chỉ còn tiếng nước chảy và tiếng gió rì rào qua mái hiên.
"Tâm ý con đã nhìn thấy khởi nguyên," Lão Khang khẽ nói, giọng trầm ấm như tiếng suối. "Đó là một chân lý mà không phải ai cũng có thể chạm tới, ngay cả những bậc tu sĩ vĩ đại nhất cũng chỉ thấy được bề nổi của nó. Nhưng lời răn cổ xưa của Vô Tính Thành ta còn ẩn chứa nhiều hơn thế, không phải ai cũng có thể 'nghe' được."
Tần Mặc nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, làm tâm trí hắn thêm phần tỉnh táo. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Lão Khang, sự kiên định hiện rõ. "Con cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế, giữa khát vọng tự nhiên và tham vọng mù quáng. Khi con 'nghe' ý chí của vạn vật, con đã có thể phân biệt được đâu là tiếng lòng thuần khiết, đâu là sự méo mó do bị ép buộc. Con cần biết thêm về 'chân lý thất lạc' mà ngài đã từng nhắc đến."
Lão Khang gật đầu chậm rãi, râu dài trắng muốt khẽ lay động theo cử chỉ của ông. "Con đã tiến bộ vượt bậc, Tần Mặc. Sự phân biệt ấy chính là chìa khóa. 'Chân lý thất lạc' không phải là một cuốn sách hay một lời nguyền, mà nó là một chuỗi những 'ký ức' mà Huyền Vực đã cố gắng chôn vùi. Những ký ức về cái giá phải trả khi vạn vật đều muốn thành tiên. Có lẽ, đã đến lúc những 'ký ức' cổ xưa ấy cần được thức tỉnh trở lại."
Ông ngừng lại một lát, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những mái nhà Vô Tính Thành đang chìm dần trong bóng hoàng hôn. "Có một nơi... nơi lưu giữ những 'tiếng vọng' của Vô Tính Thành khi nó còn là một phần của Huyền Vực sơ khai. Nơi đó không phải là một thư viện tráng lệ, mà chỉ là một nhà kho cũ kỹ, bị lãng quên, chứa đựng những vật phẩm tưởng chừng vô dụng, nhưng lại mang trong mình những 'dấu ấn' của thời gian."
Tần Mặc lắng nghe từng lời của Lão Khang, ánh mắt chăm chú. Hắn khẽ chạm vào một cuốn sách cổ trên bàn, bìa sách đã sờn rách, giấy ố vàng. Khi đầu ngón tay hắn lướt trên bề mặt cũ kỹ, một dòng ý chí yếu ớt nhưng kiên định truyền đến. Đó là ý chí của sự bền bỉ, của tri thức được gìn giữ qua bao thế hệ, một khao khát được đọc, được thấu hiểu. Nó không hề có tham vọng vượt lên, không mong cầu 'thăng tiên', chỉ đơn thuần là muốn tồn tại và truyền tải. Tần Mặc nhận ra, ngay cả một cuốn sách tưởng chừng vô tri cũng có thể là một minh chứng sống động cho "ý chí tồn tại" thuần khiết. Hắn cố gắng cảm nhận 'ý chí' của nó sâu hơn, tìm kiếm những manh mối cho hành trình của mình, một hành trình không chỉ là tìm kiếm những lời răn mà còn là học cách lắng nghe sâu thẳm hơn nữa.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, để tâm trí mình hòa vào không gian. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây kết nối vô hình, nối liền với từng vật phẩm trong quán, từ chén trà, bàn ghế, đến cả những viên đá lát sân. Mỗi vật đều có một 'tiếng lòng' riêng, một 'vật tính' độc đáo. Hắn cảm nhận được sự bình yên của chiếc bàn gỗ đã hàng trăm năm tuổi, đã chứng kiến biết bao câu chuyện. Hắn nghe được sự hài lòng của những chiếc chén sứ khi chúng chứa đựng những giọt trà thơm, phục vụ con người. Tất cả đều là những ý chí thuần khiết, không hề có bất cứ mong muốn thoát ly khỏi bản chất của mình. Chúng tồn tại, đơn giản vì chúng là chính chúng.
"Con đường này không dễ đi, Tần Mặc," Lão Khang tiếp tục, giọng nói đưa Tần Mặc trở lại thực tại. "Thiên hạ tu sĩ đã quen với việc ép buộc vạn vật theo ý muốn của mình. Để thay đổi nhận thức ấy, con không thể dùng sức mạnh. Con phải dùng sự thấu hiểu, lòng kiên nhẫn, và quan trọng nhất, là chính những 'ý chí tồn tại' mà con có thể lắng nghe. Con phải cho họ thấy rằng 'bình yên' không phải là sự yếu kém, mà là một sức mạnh nội tại vĩ đại, một sự cân bằng mà Huyền Vực đã đánh mất."
Tần Mặc mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không chỉ có sự suy tư mà còn có một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy. Hắn hiểu rằng, để 'chữa lành' Huyền Vực, hắn phải là người đầu tiên tìm lại những 'ký ức' đã bị lãng quên, những 'lời răn' từ kỷ nguyên sơ khai. Những lời răn ấy không phải để chống đối, mà là để nhắc nhở, để khơi gợi lại sự cân bằng vốn có. Hắn gật đầu, khắc ghi từng lời của Lão Khang vào tâm khảm. Cuốn sách cũ trên bàn, dù không nói nên lời, nhưng ý chí của nó như đang thì thầm một lời cổ vũ, một lời nhắc nhở về giá trị của tri thức được gìn giữ.
***
Đêm khuya, một màn sương mỏng giăng mắc bao trùm Vô Tính Thành, khiến mọi vật chìm trong vẻ huyền ảo. Tần Mặc, với chiếc đèn dầu cũ trong tay, một mình bước đi trong màn đêm tĩnh mịch, hướng về phía Nhà Kho Cũ Kỹ nằm khuất sau những rặng tre ở ngoại ô. Gió đêm rít qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của những linh hồn bị lãng quên. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và gỗ mục nồng nặc phả vào không khí, khiến bầu không khí thêm phần ảm đạm, hoang vắng và có chút rợn người.
Bên trong nhà kho, không gian tối tăm đến mức chiếc đèn dầu nhỏ bé của Tần Mặc chỉ có thể soi rọi được một khoảng nhỏ xung quanh. Bụi bặm dày đặc phủ kín mọi vật, giăng mắc thành từng lớp như mạng nhện khổng lồ. Mạng nhện cũng giăng mắc khắp nơi, tạo thành những tấm màn bạc lấp lánh trong ánh đèn lờ mờ. Chất chồng trong kho là những vật phẩm bị lãng quên theo thời gian: những dụng cụ cũ đã hoen gỉ, đồ dùng gia đình vỡ nát, những chiếc ghế lung lay, những chiếc rương gỗ đã mục ruỗng. Và xen lẫn trong đó, là những cuộn da dê mục nát, những tấm gỗ khắc chữ cổ, dường như đã bị bỏ rơi từ rất lâu.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong đêm, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc. Nó cảnh giác với mọi tiếng động dù là nhỏ nhất, đôi tai vểnh lên, sẳn sàng bảo vệ chủ nhân. Tiếng chuột chạy xột xoạt trong bóng tối, tiếng gió rít qua những khe hở trên tường gỗ cũ kỹ, tất cả càng làm tăng thêm sự rờn rợn của nơi đây.
Tần Mặc không nói một lời, hắn chỉ im lặng bước đi giữa đống đổ nát, ánh mắt dò xét từng góc khuất. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc bình gốm vỡ, cảm nhận một dòng ý chí yếu ớt nhưng đầy tiếc nuối, kể về những ngày tháng được dùng để chứa nước, được nâng niu. Rồi hắn chạm vào một chiếc búa hoen gỉ, ý chí của nó là sự khao khát được rèn đúc, được tạo tác, được giúp đỡ người thợ. Tất cả đều là những ý chí thuần khiết, không có tham vọng, chỉ mong được phục vụ bản chất của mình.
Hắn cúi xuống, nhặt lên một cuộn da dê đã mục nát, cẩn thận phủi đi lớp bụi thời gian. Trên cuộn da, những nét chữ cổ đã phai mờ, nhưng Tần Mặc vẫn có thể cảm nhận được 'ý chí' của chúng. Đó là những ghi chép về lịch sử Vô Tính Thành, về những người đầu tiên đã định cư nơi đây, về lời thề giữ gìn 'bản chất', không chạy theo những ảo vọng 'thăng tiên' của thế giới bên ngoài. Hắn nhắm mắt, cố gắng lắng nghe sâu hơn, để những 'ký ức' ấy tự mình hiển lộ. Hắn 'nghe' được tiếng vọng của những người thợ thủ công đã tạo ra chúng, tiếng lòng của những vật phẩm khi chúng phục vụ con người, và cả sự đau đớn khi chúng bị lãng quên, bị bỏ rơi.
Trong số những vật phẩm ấy, Tần Mặc đặc biệt chú ý đến một tấm gỗ khắc. Tấm gỗ không lớn, đã bị sứt mẻ nhiều chỗ, nhưng những nét chạm trổ trên đó vẫn còn khá rõ ràng. Khi Tần Mặc đặt tay lên, một dòng ý chí mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn những vật khác truyền đến. Đó là một 'ký ức' về sự ra đời của Vô Tính Thành, về một lời thề cổ xưa, một lời răn được khắc ghi từ thuở khai thiên lập địa của nơi này: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời răn ấy không chỉ là một câu nói, mà nó còn chứa đựng 'ý chí' của những bậc tiền nhân, những người đã nhìn thấy trước thảm họa của sự 'thoát ly bản chất'.
Tần Mặc tập trung phân biệt những 'ý chí' thuần túy, dung dị của các vật phẩm với những dấu hiệu của 'khát vọng vượt lên' đã từng len lỏi vào tâm trí vạn vật dù chỉ là thoáng qua trong những ghi chép cổ. Hắn nhận ra, ngay cả trong những kỷ nguyên xa xưa nhất, mầm mống của sự tham vọng cũng đã từng xuất hiện, nhưng đã bị những bậc tiền nhân của Vô Tính Thành nhận ra và kìm hãm, tạo nên một vùng đất biệt lập, nơi 'bản chất' được giữ gìn.
"Mỗi vật phẩm ở đây đều là một mảnh ghép của chân lý," Tần Mặc thầm nhủ trong tâm trí. "Chúng không chỉ là đồ vật, mà là những nhân chứng của thời gian, những lời nhắc nhở về con đường đã chọn, về cái giá phải trả khi đi chệch khỏi bản chất." Hắn cẩn thận lật giở từng cuộn da, chạm nhẹ vào các vật phẩm, nhắm mắt để kết nối sâu hơn với 'ý chí tồn tại' của chúng. Hắn thực hành điều khiển năng lực của mình, cố gắng không chỉ 'nghe' mà còn 'thấu hiểu' và 'phân tích' những rung động ý chí mà hắn cảm nhận được, dần dần làm chủ sự tinh tế của khả năng mới.
Hắn nhận ra rằng, khả năng 'nghe ý chí tồn tại' của mình không chỉ dừng lại ở việc cảm nhận cảm xúc. Giờ đây, hắn có thể 'đọc' được những 'ký ức' mà vạn vật đã trải qua, những 'bài học' mà chúng đã tích lũy. Hắn có thể phân biệt được sự khác biệt giữa 'ý chí' của một con sông chảy theo dòng tự nhiên và 'ý chí' của một con sông bị chặn dòng, cố gắng phá vỡ đập để tìm đường ra biển lớn. Một là sự thuận theo bản chất, một là sự cưỡng ép thoát ly.
Tần Mặc dành trọn đêm trong Nhà Kho Cũ Kỹ, không ngừng khám phá. Hắc Phong nằm im lìm bên cạnh, đôi mắt đỏ rực vẫn không rời khỏi chủ nhân, như một bức tượng hộ vệ trung thành. Đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, Tần Mặc mới đứng dậy, trên tay là vài cuộn da dê và tấm gỗ khắc chữ cổ. Gương mặt hắn tuy có chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, đầy sự thấu hiểu và quyết tâm. Hắn đã tìm thấy những mảnh ghép quan trọng của 'chân lý thất lạc', những lời răn từ kỷ nguyên sơ khai, và quan trọng hơn, hắn đã tinh luyện năng lực của mình đến một cấp độ mới, sẵn sàng cho những thử thách sắp tới.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả mặt sông và chân trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng phảng phất nét u buồn. Gió nhẹ thổi qua Bến Tàu Hải Nguyệt, mang theo hơi ẩm của nước và mùi gỗ cũ, làm tóc Hạ Nguyệt bay bay trong gió. Tần Mặc và Hạ Nguyệt đứng cạnh nhau trên bến tàu, bóng họ đổ dài trên mặt nước, hòa vào nhau như một bức tranh thủy mặc. Tiếng nước vỗ bờ rì rầm, như một bản nhạc dịu êm của thiên nhiên, thỉnh thoảng lại có tiếng mái chèo khua nước từ xa vọng lại, cùng những tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những ngư dân trở về sau một ngày đánh bắt. Bầu không khí bình yên, tĩnh lặng, nhưng trong lòng Tần Mặc, một hành trình vĩ đại đã sắp bắt đầu.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Tần Mặc, cảm nhận sự thay đổi trong hắn. Không còn là một thiếu niên ngây thơ của Vô Tính Thành, Tần Mặc giờ đây mang trong mình một khí chất trầm ổn, một sự kiên định vững chãi như núi. Nàng cảm nhận được gánh nặng mà hắn đang mang trên vai, gánh nặng của sứ mệnh 'chữa lành' cả Huyền Vực, nhưng nàng cũng cảm nhận được sức mạnh và lòng quyết tâm không gì lay chuyển nổi.
Nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào hắn. "Anh đi, có chắc là sẽ trở về không?" Giọng nàng dịu dàng như gió thoảng, nhưng trong đó chất chứa nỗi lo lắng và cả một chút bi thương. Nàng biết, con đường mà Tần Mặc sắp đi sẽ đầy rẫy hiểm nguy, và Vô Tính Thành này, dù là nơi bình yên nhất, cũng khó có thể bảo vệ hắn khỏi những sóng gió của thế giới bên ngoài.
Tần Mặc khẽ siết chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía xa, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. "Vô Tính Thành là khởi nguyên của con đường này, và nó sẽ là nơi con trở về. Nơi đây là cội nguồn của 'bản chất' thuần khiết, là ngọn hải đăng cho những linh hồn lạc lối. Con cần phải đi, để tìm cách chữa lành cho Huyền Vực, để không ai phải chịu đựng sự tha hóa của ý chí như những gì con đã thấy, như những gì con đã 'nghe' được từ khởi nguyên."
Hắn dừng lại một chút, nhớ lại những 'ký ức' và 'lời răn' hắn đã tìm thấy trong Nhà Kho Cũ Kỹ, những bằng chứng về sự mất mát, về bi kịch khi vạn vật đều muốn thoát ly bản chất. Những điều đó càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn. Hắn không thể quay lưng lại với sứ mệnh này, không thể để Huyền Vực chìm sâu hơn vào sự mất cân bằng.
"Em sẽ chờ anh," Hạ Nguyệt thì thầm, giọng nói nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kiên cường. "Em sẽ giữ gìn Vô Tính Thành, giữ gìn sự bình yên ở đây, như một lời hứa, như một lời nhắc nhở cho anh về nơi anh thuộc về."
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, một nụ cười ấm áp, xua tan đi phần nào nỗi lo trong lòng Hạ Nguyệt. Hắn khẽ vuốt mái tóc đen dài của nàng. "Em hãy giữ vững bình yên nơi đây, Hạ Nguyệt. Đó là ngọn hải đăng của con đường mà con đang tìm. Chính sự bình yên của Vô Tính Thành, chính 'bản chất' thuần khiết mà chúng ta đang sống, sẽ là minh chứng sống động nhất cho chân lý mà con muốn truyền tải."
Hắn khẽ chạm tay vào lan can gỗ của bến tàu. Dòng gỗ cũ kỹ, đã chịu đựng bao nhiêu nắng mưa, bao nhiêu năm tháng, truyền đến hắn một dòng ý chí thuần khiết. Đó là ý chí của sự vững chãi, của sự kiên định, của việc đứng vững trước mọi phong ba bão táp mà không hề thay đổi bản chất của mình. Nó như một lời động viên vô hình, một lời khẳng định rằng con đường hắn chọn là đúng đắn, và hắn sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách. Tần Mặc cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ hơn bao giờ hết với vạn vật, một dấu hiệu cho thấy năng lực của hắn đã tiến bộ vượt bậc, sẵn sàng cho những gì sắp đến.
Hắc Phong, nằm dưới chân họ, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời xác nhận. Nó đã cảm nhận được sự kết nối sâu sắc của chủ nhân với thế giới, và nó cũng đã sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi điều. Tần Mặc biết, hành trình phía trước sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu với những thế lực tu sĩ mạnh mẽ, mà còn là một cuộc chiến về triết lý, về nhận thức. Hắn sẽ phải dùng trí tuệ, lòng đồng cảm, và những 'chân lý thất lạc' mà hắn đã tìm thấy để khơi gợi lại 'bản chất' trong vạn vật, dẫn dắt chúng trở về con đường cân bằng.
Ánh trăng đã lên cao, rọi sáng vằng vặc mặt biển. Bến Tàu Hải Nguyệt trong ánh sáng bạc của đêm trở thành một điểm khởi đầu, một cánh cửa dẫn đến một hành trình vĩ đại, nơi Tần Mặc sẽ rời Vô Tính Thành để dấn thân vào thế giới rộng lớn của Huyền Vực. Hắn sẽ là một người kể chuyện, một người lắng nghe, một người dẫn dắt, mang theo sứ mệnh 'chữa lành' cả một thế giới đang mất cân bằng.
Con đường của "Vạn Vật Không Lên Tiên" đã thực sự mở ra, không phải bằng bạo lực hay quyền phép, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc và lòng trắc ẩn vô hạn. Tần Mặc đã sẵn sàng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.