Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 118: Hồi Ức Nguyên Khởi và Kế Hoạch Chữa Lành

Tần Mặc cảm nhận được một nỗi đau xót sâu sắc dâng lên trong lòng. Hắn nhận ra rằng đây chính là khởi nguồn của mọi tai họa, là mầm mống của "chân lý thất lạc". Sự khao khát vượt lên chính mình, mà không hiểu rằng bản chất đã là hoàn mỹ, đã là một sự tồn tại trọn vẹn.

"Đây chính là khởi nguồn... của mọi tai họa..." ý niệm của Tần Mặc nặng trĩu. "Sự khao khát vượt lên chính mình, mà không hiểu rằng bản chất đã là hoàn mỹ."

Hắn cố gắng "chạm" vào những ý niệm này, muốn hiểu rõ hơn về chúng, muốn tìm cách ngăn chặn chúng ngay từ trong trứng nước. Nhưng chúng quá lớn, quá mạnh mẽ, như một dòng chảy không thể ngăn cản của ý thức tập thể, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi. Tần Mặc cảm nhận được sự hấp dẫn đến mê hoặc của chúng, một lời hứa hẹn về sức mạnh và sự bất tử, nhưng đồng thời cũng là sự nguy hiểm tiềm tàng, một con đường dẫn đến sự tha hóa và hủy diệt. Hắn hiểu rằng một khi mầm mống này đã nảy sinh, nó sẽ phát triển thành một hệ tư tưởng thống trị, định hình số phận của Huyền Vực trong hàng ngàn năm.

Sự choáng ngợp trước quy mô của "Kỷ Nguyên Khai Sáng" và sự nhận thức đau đớn về nguồn gốc của sự mất cân bằng đã đè nặng lên Tần Mặc. Gánh nặng trách nhiệm trong lòng hắn trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Vấn đề không chỉ là "thăng tiên" như một mục tiêu, mà là sự "thoát ly bản chất" đã ăn sâu vào ý chí vạn vật từ rất sớm, một di sản cổ xưa bị lãng quên.

Khám phá này làm Tần Mặc nhận ra tầm quan trọng không tưởng của Vô Tính Thành và triết lý sống của người dân nơi đó. Vô Tính Thành không phải là phế địa, mà là một "ký ức" sống động về trạng thái cân bằng nguyên thủy đã bị lãng quên, một pháo đài cuối cùng chống lại dòng chảy của thời gian và sự tha hóa.

Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột ập đến, kéo Tần Mặc trở lại thực tại. Ánh sáng ngọc bích từ cơ thể hắn vụt tắt. Hắn mở mắt, cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, như thể tâm trí hắn vừa trải qua một cuộc hành trình vạn dặm. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt của Hang Động Cửu U lại bao trùm lấy hắn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều, tiếng gió rít u ám, và mùi đất ẩm lại quen thuộc đến gai người. Hắc Phong và Linh Thú Bị Bỏ Rơi lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt chúng tràn đầy sự lo lắng khi thấy Tần Mặc thoát khỏi trạng thái nhập định.

Tần Mặc thở hắt ra một hơi, tầm nhìn của hắn vẫn còn lấp lánh dư ảnh của Huyền Vực sơ khai. Hắn đã hiểu. "Chân lý thất lạc" không phải là một lời tiên tri, mà là một sự cảnh báo dựa trên một sự thật lịch sử, một chu kỳ đã từng xảy ra. Sự mất cân bằng của Huyền Vực không phải là một hiện tượng mới mẻ, mà là sự lặp lại của một sai lầm đã có từ thuở sơ khai, khi những "rung động" đầu tiên của khao khát "thoát ly bản chất" bắt đầu nảy mầm.

Tần Mặc đứng dậy, bước chân hắn vững vàng hơn bao giờ hết, nhưng đôi mắt lại ánh lên một vẻ trầm tư sâu sắc, pha lẫn nỗi buồn man mác. Hắn đã nhìn thấy nguồn gốc của sự mê hoặc, của khao khát vượt lên chính mình. Hắn đã thấy sự thuần khiết, và cả sự tha hóa. Con đường của hắn, giờ đây, không chỉ là ngăn chặn sự tàn khốc, mà còn là tìm cách hàn gắn vết nứt đã tồn tại từ bình minh của thời gian, tìm cách đưa Huyền Vực trở lại trạng thái cân bằng đã mất. Nhiệm vụ đó, hắn biết, sẽ còn gian nan hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng.

***

Từng giọt nước đều đặn rơi xuống từ trần hang động, vỡ tan trên nền đá ẩm ướt, tạo nên một âm thanh vang vọng và đều đặn, như tiếng đồng hồ đếm ngược của thời gian vô tận. Không khí trong Hang Động Cửu U vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi của khoáng vật thô sơ, của đất đá ngàn năm, và một chút mùi tanh nồng của những sinh vật bí ẩn sống sâu dưới lòng đất. Ánh sáng yếu ớt từ những tinh thạch tự nhiên lấp lánh trên vách đá chỉ đủ để soi rõ những đường nét gồ ghề của thạch nhũ và măng đá, tạo nên những bóng hình kỳ dị và huyền ảo. Trong bóng tối lờ mờ đó, đôi khi có thể nghe thấy tiếng gió rít qua các khe nứt, tạo thành những bản giao hưởng u ám, thê lương. Tần Mặc cảm thấy đầu mình vẫn còn âm ỉ đau nhói, như thể tâm trí hắn vừa phải chứa đựng một lượng kiến thức khổng lồ vượt quá sức tải. Hắn đã chứng kiến một bức tranh toàn cảnh về Huyền Vực, từ thuở sơ khai cho đến những mầm mống đầu tiên của sự tha hóa, một hành trình tâm linh kéo dài hàng vạn năm chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Hắc Phong, con sói đen tuyền trung thành, đã ngẩng đầu dậy ngay khi Tần Mặc khẽ cử động. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự quan tâm sâu sắc, xen lẫn một chút sợ hãi khó hiểu. Nó tiến lại gần, dụi đầu vào chân Tần Mặc, bộ lông dày và mềm mại của nó mang theo chút hơi ấm hiếm hoi trong cái lạnh buốt của hang động. Linh Thú Bị Bỏ Rơi cũng rụt rè nhìn hắn, đôi mắt to tròn, long lanh, dường như cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong chủ nhân.

Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong, cảm nhận sự tin cậy tuyệt đối từ sinh linh này. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những dư ảnh còn vương vấn trong tâm trí. "Không sao đâu, Hắc Phong," hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc. Hắn không thể giải thích cho nó nghe về Kỷ Nguyên Khai Sáng, về ý chí nguyên thủy của vạn vật, hay về mầm mống của sự tha hóa đã nảy sinh từ thuở hồng hoang. Nhưng hắn biết, Hắc Phong, với bản năng thuần khiết của một linh thú, sẽ hiểu được một phần gánh nặng mà hắn đang mang.

Hắn đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định lạ thường. Bước chân hắn không còn nặng nề hay do dự, mà trở nên vững chãi, chắc chắn hơn bao giờ hết. Mặc dù đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ trầm tư sâu sắc, pha lẫn nỗi buồn man mác khi nhớ về những gì đã thấy, nhưng sâu thẳm trong đó là một ngọn lửa ý chí không thể dập tắt. Hắn đã nhìn thấy nguồn gốc của sự mê hoặc, của khao khát vượt lên chính mình một cách mù quáng. Hắn đã thấy sự thuần khiết nguyên bản, và cả sự tha hóa dần dà. Con đường của hắn, giờ đây, không chỉ là ngăn chặn sự tàn khốc hiện hữu, mà còn là tìm cách hàn gắn vết nứt đã tồn tại từ bình minh của thời gian, tìm cách đưa Huyền Vực trở lại trạng thái cân bằng đã mất. Nhiệm vụ đó, hắn biết, sẽ còn gian nan hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc không còn là thiếu niên của Vô Tính Thành chỉ muốn bảo vệ quê hương mình. Hắn đã trở thành người gánh vác một sứ mệnh vượt xa khỏi giới hạn của bản thân, một sứ mệnh liên quan đến vận mệnh của toàn bộ Huyền Vực. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi không thể đến từ bạo lực hay đối đầu trực diện, bởi vì nguồn gốc của vấn đề nằm sâu trong ý chí, trong niềm tin đã ăn sâu vào tâm hồn vạn vật.

"Một sự thật bị lãng quên..." Tần Mặc tự lẩm bẩm, âm thanh của hắn hòa vào tiếng gió rít. Hắn đưa tay chạm vào vách đá lạnh lẽo, cảm nhận sự bền vững của nó. "Vô Tính Thành... không phải là phế địa. Nó là lời nhắc nhở. Là một ký ức."

Hắn quay người, ánh mắt hướng về phía lối ra của hang động, nơi có một tia sáng mờ nhạt từ thế giới bên ngoài. Hắc Phong và Linh Thú Bị Bỏ Rơi lặng lẽ đi theo sau hắn, như những cái bóng trung thành. Tần Mặc biết, bước chân này không chỉ đưa hắn ra khỏi hang động, mà còn đưa hắn vào một hành trình mới, một hành trình mà hắn sẽ phải dùng trí tuệ, lòng đồng cảm và sự kiên trì để đối mặt với một thế giới đã lạc lối trong ảo vọng của sự "thăng tiên". Gánh nặng trên vai hắn dẫu lớn lao, nhưng ý chí trong lòng hắn đã vững như bàn thạch.

***

Khi Tần Mặc trở lại Vô Tính Thành, mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời. Hắn tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi thường ngày Lão Khang vẫn ngồi nhâm nhi chén trà, lắng nghe những câu chuyện đời thường của người dân. Quán trà được làm từ gỗ đơn giản, mái hiên rộng rãi, có một sân nhỏ và một ao cá trong vắt, nơi những chú cá vàng bơi lội thong thả. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, cùng tiếng nói chuyện rì rầm của vài ba khách quen, tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng và ấm cúng. Mùi trà thơm dịu hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ tự nhiên, mang lại cảm giác thư thái lạ thường, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lẽo, u ám của Hang Động Cửu U.

Lão Khang ngồi đó, mái tóc bạc phơ như tuyết, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc. Ông đang chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, làn khói mỏng bốc lên từ chén ngọc, như hòa vào dòng suy nghĩ của ông. Khi Tần Mặc bước vào, Lão Khang khẽ ngẩng đầu, đôi mắt ông dừng lại trên khuôn mặt Tần Mặc lâu hơn bình thường một chút, dường như đã nhận ra sự thay đổi sâu sắc trong thiếu niên này. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tần Mặc ngồi xuống ghế đối diện. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt vẫn cảnh giác dõi theo mọi cử động.

Tần Mặc ngồi xuống, ánh mắt lướt qua khung cảnh bình dị quen thuộc, rồi lại quay về nhìn Lão Khang. Hắn không kể chi tiết về chuyến hành trình tâm linh của mình, bởi những điều hắn đã thấy vượt quá mọi ngôn ngữ trần tục có thể diễn tả. Nhưng ánh mắt hắn, sự trầm tư trên khuôn mặt, và cả cái khí chất tĩnh lặng hơn thường ngày của hắn, đã nói lên tất cả.

"Lão Khang," Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm ổn, pha chút nặng nề. "Con đã thấy... khởi nguyên. Và cả mầm mống của sự tha hóa."

Lão Khang đặt chén trà xuống, không một tiếng động, đôi tay gầy guộc của ông đan vào nhau. "Mọi dòng sông đều có nguồn cội, và mỗi ngọn gió đều mang theo hạt bụi của nó. Con đã thấy, vậy con sẽ làm gì?" Giọng ông bình thản, như thể đã chờ đợi câu hỏi này từ rất lâu. Ông không hỏi "con đã thấy gì", mà hỏi "con sẽ làm gì", bởi ông tin rằng điều quan trọng không phải là biết sự thật, mà là hành động trước sự thật đó.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, mùi trà thơm xộc vào khoang mũi, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lòng. "Con đã từng nghĩ, phải dùng sức mạnh để ngăn chặn những kẻ muốn cưỡng ép vạn vật 'thăng tiên'. Nhưng giờ đây, con hiểu rằng, đối đầu trực diện chỉ là giải quyết phần ngọn." Hắn ngước nhìn Lão Khang, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên tia sáng của sự giác ngộ. "Vấn đề nằm ở 'ý chí tồn tại' đã bị bóp méo. Nó đã nảy mầm từ thuở sơ khai, như một hạt giống sai lầm đã được gieo vào tâm thức của vạn vật."

Lão Khang khẽ gật đầu, đôi mắt ông ánh lên vẻ tán đồng. "Chính xác. Một cái cây đã mọc rễ sâu, khó lòng nhổ tận gốc chỉ bằng một nhát rìu. Con người, hay vạn vật, khi đã tin vào một điều gì đó, niềm tin ấy sẽ trở thành bản chất thứ hai của chúng."

"Con không thể chặn dòng nước bằng bức tường," Tần Mặc tiếp lời, giọng hắn dần trở nên kiên định. "Nhưng con có thể dẫn dắt nó chảy theo một hướng khác. Con không thể ép buộc vạn vật từ bỏ khao khát của chúng, nhưng con có thể khơi gợi lại 'ý chí tồn tại' thuần khiết bên trong, để chúng tự nguyện quay về với bản chất đích thực của mình."

Đây là một ý tưởng táo bạo, một chiến lược khôn ngoan hơn rất nhiều so với việc chỉ đơn thuần đối đầu bằng vũ lực. Tần Mặc nhận ra rằng, để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật qua hàng ngàn năm, hắn cần một con đường tinh tế hơn, một sự thay đổi từ bên trong. "Sự 'thăng tiên' không sai, nếu đó là sự phát triển tự nhiên của 'vật tính'," Tần Mặc chậm rãi nói, "nhưng khi nó trở thành sự 'thoát ly bản chất', sự cưỡng ép, sự mù quáng, thì đó là tai họa."

Lão Khang nhắm mắt lại, dường như đang chìm vào suy tư. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Con đã học được điều này, Tần Mặc. Đó là trí tuệ của Vô Tính Thành. Là con đường mà chúng ta vẫn luôn đi, dù thế giới ngoài kia có thay đổi đến đâu." Ông mở mắt, nhìn Tần Mặc với một nụ cười hiền hậu. "Nhưng dẫn dắt một dòng chảy đã chảy sai hướng hàng vạn năm, đó là một hành trình dài. Con có sẵn lòng không?"

"Con biết sẽ rất gian nan," Tần Mặc đáp, ánh mắt kiên định. "Nhưng con đã thấy Vô Tính Thành là một 'ký ức' sống động về trạng thái cân bằng nguyên thủy. Con đã thấy sự bình yên này, sự tự tại này. Con tin rằng, nếu Vô Tính Thành có thể tồn tại, thì cả Huyền Vực cũng có thể tìm lại được sự cân bằng của nó." Hắn không còn là thiếu niên bị động bị cuốn vào vòng xoáy định mệnh, mà đã chủ động nắm lấy sứ mệnh của mình. "Con sẽ bắt đầu từ đâu, Lão Khang?"

Lão Khang mỉm cười nhẹ. "Con đã có câu trả lời rồi, Tần Mặc. Con sẽ bắt đầu từ những nơi mà 'ý chí tồn tại' đang bị tổn thương sâu sắc nhất. Từ những sinh linh bị cưỡng ép, từ những vật phẩm bị tha hóa. Hãy để chúng cảm nhận lại sự thuần khiết, để chúng nhớ lại bản chất của chính mình. Đó là con đường của sự chữa lành, không phải sự đối đầu."

Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, không có phép màu nào có thể thay đổi tư tưởng của cả một thế giới chỉ trong một sớm một chiều. Nhưng hắn có niềm tin. Niềm tin vào bản chất vốn có của vạn vật, niềm tin vào khả năng tìm lại sự cân bằng, và niềm tin vào con đường mà Vô Tính Thành đã chỉ ra.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Tần Mặc rời Quán Trà Vọng Nguyệt, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. Hắn đi về phía Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi những con thuyền nhỏ neo đậu yên bình trên mặt nước tĩnh lặng. Kiến trúc ở đây cũng đơn giản, chỉ là một cầu cảng gỗ cũ kỹ, vài ba thuyền chài nhỏ và một nhà kho nhỏ nằm khuất sau những bụi cây ven bờ. Tiếng nước vỗ bờ rì rầm, nhẹ nhàng như lời thì thầm của đại dương. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi nước, mùi gỗ ẩm và một chút vị mặn của biển cả, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ thường.

Tần Mặc đứng một mình bên bến tàu, ngắm nhìn mặt nước phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, như một bức tranh thủy mặc sống động. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về kế hoạch dài hạn, về con đường 'chữa lành sự tha hóa của ý chí' mà hắn vừa phác thảo. Hắn biết, đó không phải là một con đường dễ dàng, mà là một hành trình dài và phức tạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn vô hạn. Sẽ có những lúc hắn phải đối mặt với sự hiểu lầm, sự phản đối, thậm chí là căm thù từ những kẻ cố chấp bám víu vào ảo vọng "thăng tiên" mù quáng.

Một hơi ấm quen thuộc khẽ chạm vào bàn tay hắn. Hạ Nguyệt, trong bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, đã lặng lẽ bước đến bên cạnh Tần Mặc từ lúc nào không hay. Mái tóc đen dài của nàng được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định và một tình yêu thương vô bờ bến. Nàng không hỏi hắn đã đi đâu, đã làm gì, hay đã thấy những gì. Nàng chỉ đơn giản là ở đó, sự hiện diện của nàng tựa như một dòng suối mát lành, xoa dịu mọi gánh nặng trong lòng Tần Mặc.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng siết lấy bàn tay hắn, truyền hơi ấm từ lòng bàn tay mềm mại của nàng. Cử chỉ nhỏ bé ấy lại có sức mạnh xoa dịu phi thường, như một lời cam kết không lời, một nguồn động viên vô tận. "Dù có chuyện gì xảy ra, em sẽ luôn ở đây," nàng thì thầm, giọng nói dịu dàng như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kiên cường. Đối với Tần Mặc, Hạ Nguyệt không chỉ là người yêu, mà còn là biểu tượng sống động của "bản chất" mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Nàng là sự bình yên, sự thuần khiết, là hiện thân của Vô Tính Thành mà hắn đã hiểu sâu sắc tầm quan trọng của nó.

Tần Mặc quay đầu, nhìn vào đôi mắt Hạ Nguyệt. Một nụ cười nhẹ, hiếm hoi nhưng chân thành, xuất hiện trên khuôn mặt hắn. "Anh biết." Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm. "Và chính vì thế, anh phải tìm ra con đường." Hắn không còn cảm thấy miễn cưỡng hay bị ép buộc. Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự chấp nhận sâu sắc, một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Đây không phải là gánh nặng, mà là sứ mệnh. Sứ mệnh để bảo vệ những gì thuần khiết nhất, để hàn gắn những vết nứt đã có từ thuở sơ khai.

Hắn lại quay đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đã dần tắt, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh đầu tiên. Trong lòng hắn, một kế hoạch đã bắt đầu hình thành rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ rời Vô Tính Thành, rời bỏ sự bình yên mà hắn yêu quý, nhưng không phải để tìm kiếm sức mạnh hay quyền lực. Hắn sẽ đi, để lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật, để xoa dịu những nỗi đau, để khơi gợi lại "bản chất" thuần khiết đã bị lãng quên.

Hắc Phong, nằm dưới chân họ, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời xác nhận. Nó đã cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân, cảm nhận được quyết tâm sắt đá đang trỗi dậy. Tần Mặc biết, hành trình phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng khi có Hạ Nguyệt bên cạnh, có Vô Tính Thành làm hậu phương, có "ký ức nguyên thủy" làm kim chỉ nam, hắn tin rằng mình có thể làm được.

Bến tàu Hải Nguyệt, trong ánh sáng mờ ảo của đêm về, trở thành một điểm khởi đầu, một cánh cửa dẫn đến một hành trình vĩ đại. Tần Mặc siết chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn ngời sáng, không còn là nỗi buồn man mác, mà là một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với Huyền Vực, không phải với bạo lực, mà với trí tuệ, lòng đồng cảm, và một chiến lược "chữa lành" đã được thai nghén từ tận cùng của thời gian. Con đường của "Vạn Vật Không Lên Tiên" đã thực sự bắt đầu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free