Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 117: Dấu Ấn Nguyên Thủy: Khởi Sinh của Ý Chí Vạn Vật

Tần Mặc chậm rãi bước ra khỏi hang động nơi Linh Đăng Hoang Tàn đã trút hơi thở cuối cùng, hoặc chính xác hơn là đã được giải thoát khỏi vòng luân hồi thống khổ của sự tồn tại méo mó. Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm Linh Thú Sơn Mạch, nuốt chửng những đường nét hùng vĩ của núi non, chỉ còn lại những khối hình đen thẫm ẩn hiện dưới ánh trăng mờ nhạt. Không khí trong lành của núi rừng, mang theo hơi sương và mùi đất ẩm, dường như cũng không thể xua đi cái cảm giác nặng nề còn đọng lại trong tâm trí hắn. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều mang theo một sự kiên định mới, nhưng cũng ẩn chứa nỗi đau âm ỉ. Hắn đã thấy, đã cảm nhận sự tàn khốc của niềm tin mù quáng. Niềm tin ấy không chỉ biến sinh linh thành công cụ, mà còn bóp méo cả bản chất của vật vô tri, đẩy chúng vào vực thẳm của sự giày vò không lối thoát.

"Con đường của ta... không chỉ là bảo vệ, mà còn là ngăn chặn sự tàn khốc này," lời nói của Tần Mặc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời thề nguyện khắc sâu vào lòng núi. Hắn siết chặt viên đá nhỏ từ Hạ Nguyệt trong túi áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, nhưng cũng là sự vững chãi của một niềm tin không thể lay chuyển. "Cho vạn vật quyền được là chính nó. Đó mới là chân lý." Hắn đã hiểu rõ hơn bao giờ hết. Sự mất cân bằng của Huyền Vực không chỉ dừng lại ở sinh linh, mà còn lan rộng đến cả những vật phẩm vô tri. "Khai linh cưỡng bức" không phải là con đường dẫn đến thăng hoa, mà là một sự tra tấn tàn khốc, bóp méo bản chất, hủy hoại "ý chí tồn tại" của vạn vật. Chiếc Linh Đăng này, mặc dù không thể cứu vãn, nhưng đã trở thành một bài học nghiệt ngã, một ngọn lửa bùng cháy trong trái tim Tần Mặc, củng cố thêm ý chí và quyết tâm của hắn. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy những bi kịch tương tự, những thực thể bị tha hóa, những nỗi đau không lời. Hắn không thể cứu rỗi tất cả, nhưng hắn có thể xoa dịu, có thể giải thoát, và quan trọng hơn, hắn có thể chiến đấu để ngăn chặn những bi kịch tương tự xảy ra. Tần Mặc quay lưng rời khỏi hang động, bước chân hắn giờ đây vững vàng và kiên định hơn bao giờ hết, mang theo gánh nặng của nỗi đau và ngọn lửa của hy vọng cho một Huyền Vực đang khao khát được cân bằng trở lại.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong màn đêm, không rời Tần Mặc nửa bước. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân, một sự trưởng thành đau đớn nhưng cần thiết. Linh Thú Bị Bỏ Rơi vẫn rúc sát vào chân Tần Mặc, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh sáng yếu ớt của trăng, sự sợ hãi ban đầu đã được thay thế bằng một niềm tin tuyệt đối vào bóng hình gầy gò phía trước.

***

Tần Mặc cùng hai linh thú đồng hành tiếp tục hành trình xuyên qua màn đêm của Linh Thú Sơn Mạch. Hắn không tìm kiếm một nơi an toàn hay ấm áp để nghỉ ngơi, mà thay vào đó, một sự thôi thúc mạnh mẽ đã dẫn lối hắn đến một hang động sâu thẳm, được gọi là Hang Động Cửu U. Nơi đây, linh khí từ lòng đất dồi dào đến mức gần như hóa thành sương mù, nhưng cũng pha lẫn những tạp niệm nặng nề, những tiếng vọng của thời gian và những ý chí đã mục ruỗng.

Hang động khổng lồ này là một kiệt tác của tự nhiên, với những kiến tạo đá kỳ vĩ vươn lên như những cột trụ chống trời, những thạch nhũ và măng đá sắc nhọn treo lơ lửng, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đáng sợ. Đâu đó trong bóng tối, có thể nhận ra những dấu vết mờ nhạt của một nền văn minh cổ đại đã từng tồn tại dưới lòng đất, những bức tường đá được đục đẽo thô sơ, những lối đi mòn vẹt. Hay có lẽ, đó chỉ là những tàn tích của các công trình khai thác mỏ từ hàng ngàn năm trước, nay đã bị thiên nhiên nuốt chửng, trở thành một phần của lòng núi sâu hun hút.

Không khí trong hang lạnh lẽo, ẩm ướt đến thấu xương, mang theo mùi đất ẩm, khoáng vật đặc trưng và một chút mùi tanh nhẹ, khó chịu của các sinh vật sống trong bóng tối. Mỗi tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang đều vang vọng rõ mồn một, kéo dài rồi tắt hẳn trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Đôi khi, một luồng gió lạnh buốt lướt qua các khe đá, tạo ra những âm thanh u ám, như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa. Từ sâu thẳm trong lòng đất, những tiếng vọng không rõ nguồn gốc cứ thế vọng lên, cùng với tiếng chân khẽ khàng của các sinh vật dưới đất di chuyển trong bóng tối, và đôi khi, Tần Mặc còn như nghe thấy tiếng rì rầm của thợ mỏ hay tiếng va chạm của dụng cụ khai thác, dù biết rằng đó chỉ là ảo ảnh từ quá khứ, hay những ký ức mà lòng đất vẫn còn lưu giữ.

Ánh sáng yếu ớt từ một tinh thạch nhỏ phát quang, lấp lánh như một viên ngọc thô được gắn trên vách đá, là nguồn sáng duy nhất trong không gian u tối này. Nó đủ để chiếu rọi khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc, giờ đây ẩn hiện trong một vẻ trầm tư sâu sắc. Hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại, hoàn toàn nhập định. Hắc Phong nằm cuộn tròn cách đó không xa, đôi mắt đỏ rực quét qua mọi ngóc ngách của hang, đôi tai vểnh lên cảnh giác trước mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Linh Thú Bị Bỏ Rơi nằm nép mình giữa hai chân trước của Hắc Phong, run rẩy nhưng lại cảm thấy an toàn một cách kỳ lạ. Chúng đều cảm nhận được sự bất thường từ chủ nhân của mình, một luồng năng lượng bí ẩn đang dần lan tỏa từ Tần Mặc.

"Nỗi đau của Linh Đăng... không chỉ là sự tận cùng của một vật, mà là tiếng kêu của cả một thế giới đang mất đi bản chất..." Ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong tâm thức hắn, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ muốn xoa dịu nỗi đau của một chiếc đèn, hắn muốn tìm ra cội nguồn của bi kịch này, muốn hiểu tại sao vạn vật lại phải chịu đựng sự méo mó kinh hoàng đến vậy.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng rất nhẹ, một âm thanh trầm thấp nhưng đầy sự lo lắng và bảo vệ. Nó biết Tần Mặc đang dấn thân vào một điều gì đó vượt xa sự hiểu biết của nó, một cuộc hành trình vào sâu thẳm ý thức.

Tần Mặc nhắm mắt, năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn không chỉ lan tỏa ra xung quanh, chạm vào từng hòn đá, từng giọt nước trong hang động, mà còn cố gắng chạm đến "ký ức" nguyên thủy của chính lòng đất. Hắn muốn đi ngược dòng thời gian, tìm về khoảnh khắc đầu tiên của sự sống, của ý chí. Cơ thể hắn dần phát ra một ánh sáng mờ ảo, màu ngọc bích nhạt, như một cánh cửa vô hình đang dần mở ra, kết nối hắn với một chiều không gian khác, với một dòng chảy thời gian khác. Hắn cảm thấy mình đang tan biến, hòa vào dòng chảy của linh khí và ý chí, trôi nổi trong một hư không vô định.

***

Trong giây phút tiếp theo, Tần Mặc không còn cảm thấy sự lạnh lẽo hay ẩm ướt của Hang Động Cửu U. Hắn như một linh hồn vô hình, lơ lửng giữa một không gian bao la, không giới hạn, thuần khiết đến mức khó tin. Đây là Huyền Vực sơ khai, bình minh của thời gian, nơi thế giới còn đang trong quá trình hình thành, một bức tranh hùng vĩ của sự sáng tạo và sự sống.

Trước mắt hắn, những ngọn núi khổng lồ vươn mình từ lòng đất, không phải những khối đá xám xịt mà là những dãy núi xanh biếc, được bao phủ bởi những khu rừng nguyên sinh bạt ngàn. Lá cây xanh mướt, tươi tắn như chưa từng vương bụi trần. Những dòng sông uốn lượn như những dải lụa bạc, chảy xiết qua những thung lũng sâu thẳm, đổ vào những biển hồ trong vắt, không một gợn sóng. Ánh sáng của mặt trời nguyên thủy rực rỡ nhưng không chói chang, mang một màu vàng cam dịu mát, chiếu rọi khắp không gian, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ, đầy sức sống. Không khí trong lành đến mức Tần Mặc như có thể nếm được vị tinh khiết của nó, một vị ngọt mát lan tỏa trong tâm thức hắn.

Mỗi hòn đá, mỗi giọt nước, mỗi cọng cỏ, mỗi hạt cát, thậm chí là từng luồng gió thoảng qua, đều phát ra một "ý chí tồn tại" thuần khiết, đơn giản đến kinh ngạc. Hắn cảm nhận được chúng như những nốt nhạc riêng biệt trong một bản giao hưởng vĩ đại của tự nhiên. Hòn đá muốn được cứng rắn, vững chãi, chịu đựng phong ba mà không lay chuyển, làm nền tảng cho sự sống. Nước muốn chảy, luồn lách qua ghềnh đá, vỗ về bờ bãi, nuôi dưỡng vạn vật, hòa vào biển cả. Cây muốn vươn mình đón nắng, hút nhựa đất, tỏa bóng mát, kết trái, hoàn thành vòng đời của nó một cách tự nhiên. Ngọn lửa muốn bùng cháy tự do, mang lại hơi ấm và ánh sáng. Tinh thể băng giá muốn giữ hình dạng, phản chiếu ánh sáng, tồn tại trong sự thuần khiết của nó.

Tất cả đều hài hòa một cách tuyệt đối, không có sự tranh giành, không có sự ghen tỵ, không có bất kỳ mong muốn nào vượt quá bản chất vốn có của mình. Mỗi thực thể đều là một phần hoàn hảo của bức tranh tổng thể, tự nguyện đóng góp vào sự cân bằng chung của thế giới. Ý Chí Nguyên Thủy của Huyền Vực vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng lời nói, mà bằng một cảm nhận sâu sắc, một sự thật hiển nhiên:

*“Ta là đất. Ta là nước. Ta là gió. Ta là sự sống. Ta tồn tại. Thế là đủ.”*

Tần Mặc cảm nhận được sự thuần khiết ấy, một sự yên bình mà hắn chưa từng biết đến. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng "ý chí tồn tại" lại có thể đơn giản và chân thật đến vậy.

"Thật thuần khiết... thật cân bằng... Đây là nơi mọi thứ bắt đầu," ý niệm của Tần Mặc tràn ngập sự trầm trồ, ngưỡng mộ. Hắn như một đứa trẻ lần đầu tiên nhìn thấy thế giới, nhưng là thế giới trong trạng thái nguyên thủy nhất, không bị vẩn đục bởi những tham vọng hay khao khát méo mó. Hắn "di chuyển" qua các cảnh tượng, lướt qua những ngọn núi, xuyên qua những dòng sông, bay qua những khu rừng bạt ngàn, cảm nhận từng "ý chí tồn tại" nhỏ bé, từ tinh thể băng giá muốn giữ hình dạng, đến ngọn lửa muốn bùng cháy tự do, đến từng sợi tơ nhện muốn bám chắc vào cành cây.

Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa tất cả, một mạng lưới ý chí vĩ đại, không thể tách rời, nơi mỗi phần tử đều là một mắt xích quan trọng. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng gió xào xạc qua lá cây, tiếng đất chuyển mình, tiếng reo ca của sự sống từ vô vàn sinh vật nhỏ bé, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hùng vĩ, êm đềm, không chút tạp âm. Mùi đất tươi mới, nước trong lành, hương thực vật tinh khiết của kỷ nguyên khai sáng tràn ngập không gian, mang lại cảm giác an yên đến lạ lùng. Tần Mặc lơ lửng trong không gian vô định, cảm nhận làn gió nguyên thủy lướt qua "linh hồn" mình, một cảm giác mát lành, thanh tịnh. Hắn như được tắm mình trong suối nguồn của sự sống, hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của sự "cân bằng bản chất", của việc vạn vật được là chính nó, không cần phải là "hơn thế nữa". Hắn hiểu rằng, đây chính là trạng th��i mà Vô Tính Thành của hắn đã vô tình gìn giữ, một mảnh ký ức còn sót lại của Huyền Vực sơ khai.

***

Khi Tần Mặc chứng kiến sự hài hòa đạt đến đỉnh điểm, một cảm giác mãn nguyện sâu sắc len lỏi trong tâm hồn hắn. Nhưng rồi, như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, hắn bắt đầu cảm nhận được điều gì đó thay đổi. Đó không phải là một sự biến động đột ngột, mà là một sự rung động tinh tế, một sự chệch hướng gần như không thể nhận ra trong bản giao hưởng vĩ đại của ý chí tồn tại.

Hắn lại "nhìn" thấy một tảng đá, vốn chỉ muốn cứng rắn, vững chãi. Nhưng giờ đây, bên cạnh ý chí đó, một "ý niệm" mới bắt đầu nảy sinh, yếu ớt ban đầu, rồi mạnh mẽ dần lên: nó bắt đầu "mong muốn" trở thành bất diệt, muốn vượt qua giới hạn của sự bào mòn thời gian, muốn tồn tại vĩnh viễn, không phải chỉ là một phần của núi non mà là chính ngọn núi, là linh hồn của vạn vật. Một dòng nước, thay vì chỉ muốn chảy, nuôi dưỡng, hòa vào biển cả, giờ đây lại "khao khát" hóa thành biển cả không đáy, muốn ôm trọn, muốn nuốt chửng mọi thứ, muốn trở thành nguồn gốc và kết thúc của mọi dòng chảy. Một cây cổ thụ, vốn chỉ muốn vươn mình đón nắng, hút nhựa đất, tỏa bóng mát, giờ đây lại "ao ước" trở thành thần mộc có thể di chuyển, có thể cảm nhận mọi thứ, có thể ban phát sự sống, muốn trở thành một vị thần sống, không còn bị trói buộc bởi gốc rễ.

Đó là những "ý niệm" đầu tiên của sự "thoát ly bản chất", của khát vọng "thăng cấp", "thăng tiên". Chúng không phải là những ý chí xấu xa hay tàn độc, mà chỉ là một sự mong muốn đơn thuần được "hơn thế nữa", được vượt qua giới hạn của chính mình. Nhưng chính từ những mầm mống nhỏ bé, tinh tế này, một bi kịch vĩ đại đã bắt đầu được gieo rắc, một hạt giống của sự mất cân bằng sẽ nảy mầm và phát triển thành một hệ tư tưởng thống trị toàn bộ Huyền Vực trong hàng ngàn năm sau.

Sự thay đổi này diễn ra chậm rãi, qua hàng thiên niên kỷ, không phải trong chớp mắt. Ban đầu, chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, một khao khát thầm kín. Rồi dần dần, những ý niệm đó trở nên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, được lặp đi lặp lại trong tâm thức của vạn vật, truyền từ vật này sang vật khác, từ sinh linh này sang sinh linh khác, như một loại "linh cảm" tập thể. Chúng như những "tạp âm" tinh tế, phá vỡ sự hài hòa tuyệt đối của bản giao hưởng nguyên thủy, nhưng lại có một sức hấp dẫn ma mị, một lời hứa hẹn về một sự tồn tại vĩ đại hơn, cao cấp hơn.

Ý Chí Nguyên Thủy của Huyền Vực, vốn thuần khiết và đơn giản, giờ đây vang vọng trong tâm trí Tần Mặc với một sự phức tạp dần tăng lên:

*“Ta có thể... trở thành... hơn thế nữa...”*

Giọng điệu, hay đúng hơn là cảm nhận về ý chí đó, không còn là sự chấp nhận an yên, mà là một sự tò mò, một khao khát tiềm ẩn.

Tần Mặc cảm nhận được một nỗi đau xót sâu sắc dâng lên trong lòng. Hắn nhận ra rằng đây chính là khởi nguồn của mọi tai họa, là mầm mống của "chân lý thất lạc". Sự khao khát vượt lên chính mình, mà không hiểu rằng bản chất đã là hoàn mỹ, đã là một sự tồn tại trọn vẹn.

"Đây chính là khởi nguồn... của mọi tai họa..." ý niệm của Tần Mặc nặng trĩu. "Sự khao khát vượt lên chính mình, mà không hiểu rằng bản chất đã là hoàn mỹ."

Hắn cố gắng "chạm" vào những ý niệm này, muốn hiểu rõ hơn về chúng, muốn tìm cách ngăn chặn chúng ngay từ trong trứng nước. Nhưng chúng quá lớn, quá mạnh mẽ, như một dòng chảy không thể ngăn cản của ý thức tập thể, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi. Tần Mặc cảm nhận được sự hấp dẫn đến mê hoặc của chúng, một lời hứa hẹn về sức mạnh và sự bất tử, nhưng đồng thời cũng là sự nguy hiểm tiềm tàng, một con đường dẫn đến sự tha hóa và hủy diệt. Hắn hiểu rằng một khi mầm mống này đã nảy sinh, nó sẽ phát triển thành một hệ tư tưởng thống trị, định hình số phận của Huyền Vực trong hàng ngàn năm.

Sự choáng ngợp trước quy mô của "Kỷ Nguyên Khai Sáng" và sự nhận thức đau đớn về nguồn gốc của sự mất cân bằng đã đè nặng lên Tần Mặc. Gánh nặng trách nhiệm trong lòng hắn trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Vấn đề không chỉ là "thăng tiên" như một mục tiêu, mà là sự "thoát ly bản chất" đã ăn sâu vào ý chí vạn vật từ rất sớm, một di sản cổ xưa bị lãng quên.

Khám phá này làm Tần Mặc nhận ra tầm quan trọng không tưởng của Vô Tính Thành và triết lý sống của người dân nơi đó. Vô Tính Thành không phải là phế địa, mà là một "ký ức" sống động về trạng thái cân bằng nguyên thủy đã bị lãng quên, một pháo đài cuối cùng chống lại dòng chảy của thời gian và sự tha hóa.

Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột ập đến, kéo Tần Mặc trở lại thực tại. Ánh sáng ngọc bích từ cơ thể hắn vụt tắt. Hắn mở mắt, cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, như thể tâm trí hắn vừa trải qua một cuộc hành trình vạn dặm. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt của Hang Động Cửu U lại bao trùm lấy hắn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều, tiếng gió rít u ám, và mùi đất ẩm lại quen thuộc đến gai người. Hắc Phong và Linh Thú Bị Bỏ Rơi lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt chúng tràn đầy sự lo lắng khi thấy Tần Mặc thoát khỏi trạng thái nhập định.

Tần Mặc thở hắt ra một hơi, tầm nhìn của hắn vẫn còn lấp lánh dư ảnh của Huyền Vực sơ khai. Hắn đã hiểu. "Chân lý thất lạc" không phải là một lời tiên tri, mà là một sự cảnh báo dựa trên một sự thật lịch sử, một chu kỳ đã từng xảy ra. Sự mất cân bằng của Huyền Vực không phải là một hiện tượng mới mẻ, mà là sự lặp lại của một sai lầm đã có từ thuở sơ khai, khi những "rung động" đầu tiên của khao khát "thoát ly bản chất" bắt đầu nảy mầm.

Tần Mặc đứng dậy, bước chân hắn vững vàng hơn bao giờ hết, nhưng đôi mắt lại ánh lên một vẻ trầm tư sâu sắc, pha lẫn nỗi buồn man mác. Hắn đã nhìn thấy nguồn gốc của sự mê hoặc, của khao khát vượt lên chính mình. Hắn đã thấy sự thuần khiết, và cả sự tha hóa. Con đường của hắn, giờ đây, không chỉ là ngăn chặn sự tàn khốc, mà còn là tìm cách hàn gắn vết nứt đã tồn tại từ bình minh của thời gian, tìm cách đưa Huyền Vực trở lại trạng thái cân bằng đã mất. Nhiệm vụ đó, hắn biết, sẽ còn gian nan hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free