Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 116: Nỗi Đau Của Ngọn Đèn Tàn Phế

Ánh dương ban mai rải những vệt vàng óng ả qua tán lá cổ thụ, vẽ nên những bức tranh động trên nền đất ẩm. Tần Mặc cùng Hắc Phong và Linh Thú Bị Bỏ Rơi tiếp tục hành trình sâu vào Linh Thú Sơn Mạch, bước chân hắn nhẹ nhàng nhưng mỗi hơi thở lại như lắng nghe từng nhịp đập của thế giới xung quanh. Không khí nơi đây trong lành đến mức có thể cảm nhận từng hạt sương li ti đọng trên phiến lá, mang theo mùi đất ẩm sau những cơn mưa đêm, mùi cây cỏ dại và hương hoa rừng thoang thoảng. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng như bản giao hưởng bất tận của sự sống, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó xa xa, và tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, xào xạc trên những ngọn cây cao vút. Cả không gian toát lên vẻ hoang dã, nguyên thủy, hùng vĩ và đầy sức sống, một bức tranh hoàn mỹ của tự nhiên chưa bị bàn tay con người bóp méo.

Tần Mặc bước đi, đôi mắt đen láy lướt qua từng thân cây phủ rêu phong, từng tảng đá xám bạc, từng khóm hoa dại ven đường. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng "ý chí tồn tại" của mình. Hắn lắng nghe tiếng nói thầm thì của một cây cổ thụ đang vươn mình đón nắng, khát khao được lớn thêm, được che chở cho những sinh linh bé nhỏ dưới tán lá mình. Hắn cảm nhận sự kiên cường của một tảng đá đã trải qua hàng ngàn năm mưa gió, ý chí tồn tại của nó là sự vững chãi, bất biến. Hắn thấu hiểu niềm vui đơn thuần của một dòng suối đang reo ca khi chảy về xuôi, mang theo sự mát lành và nuôi dưỡng sự sống. Tất cả đều là những "ý chí tồn tại" thuần khiết, hài hòa, đúng với bản chất sơ khai của chúng. Sự sống động và cân bằng tự nhiên này khiến tâm hồn Tần Mặc được xoa dịu, nhưng cũng đồng thời khiến hắn cảm nhận rõ hơn những vết nứt, những sự lệch lạc ẩn sâu bên trong.

"Càng đi sâu, ta càng thấy thế giới này không còn đơn thuần là 'tự nhiên' nữa," Tần Mặc thầm nghĩ, bước chân chợt chậm lại. Hắn cảm nhận được một vài "tiếng thì thầm" xa xăm, bất thường từ phía trước. Những tiếng thì thầm ấy không phải là sự huyên náo của sự sống, cũng không phải là tiếng kêu cứu rõ ràng như khóm Linh Thảo hôm trước. Chúng là một thứ gì đó hỗn loạn hơn, một sự giao thoa của những cảm xúc tiêu cực, của nỗi đau bị bóp méo và sự tuyệt vọng không thể giải thoát. Nó giống như một bản nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng hùng tráng của sơn lâm, một vết nhơ trên bức tranh tuyệt mỹ. "Có những nỗi đau không thể gọi tên, nhưng lại khắc sâu vào 'ý chí' của chúng."

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, dường như cũng cảm nhận được điều bất thường. Đôi tai nó vểnh lên, đôi mắt đỏ rực quét một vòng xung quanh, rồi dừng lại ở Tần Mặc. Nó khẽ gầm gừ một tiếng, âm thanh trầm thấp mang theo sự cảnh giác. Linh Thú Bị Bỏ Rơi, vốn đã nhạy cảm với những năng lượng tiêu cực, liền rụt rè nép sát vào chân Tần Mặc, thân hình bé nhỏ run rẩy nhẹ. Nó không hiểu rõ nguồn gốc của sự bất an, nhưng bản năng mách bảo nó rằng có điều gì đó không ổn. Tần Mặc đưa tay xoa nhẹ đầu Linh Thú, ánh mắt trấn an, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt hắn vẫn thoáng nét trầm tư. Hắn dừng hẳn lại, khẽ nhíu mày, hướng tai về phía trước, cố gắng phân định rõ hơn những âm thanh vô hình đang vọng đến tâm trí. Những tiếng thì thầm kia càng lúc càng rõ, không phải là lời nói, mà là một cảm giác, một sự rung động của "ý chí tồn tại" đang bị giày vò. Nó không hề có sự sống, nhưng lại mang một nỗi thống khổ sâu sắc hơn bất kỳ sinh linh nào hắn từng gặp. Một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu len lỏi, không phải cái lạnh của sương sớm, mà là cái lạnh toát ra từ sự tuyệt vọng, sự mục ruỗng từ bên trong. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lùng đó như đang xuyên thẳng qua da thịt, thấm vào xương tủy. Hắn biết, một điều bất thường đang chờ đợi hắn ở phía trước, một điều có thể sẽ thách thức mọi hiểu biết của hắn về "ý chí tồn tại" và "vật tính".

***

Tần Mặc dẫn đường, từng bước cẩn trọng men theo con đường mòn ngày càng heo hút. Tiếng côn trùng đã thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ đâu đó vọng lại, cùng tiếng gió rít qua khe núi như tiếng thở dài từ sâu thẳm lòng đất. Mùi đất ẩm vẫn còn đó, nhưng đã bị pha trộn bởi một mùi tanh nhẹ, của sắt, và một mùi khét khó chịu mơ hồ, như thể có thứ gì đó đang cháy âm ỉ không ngừng. Không khí xung quanh trở nên âm u, ẩm ướt, mang theo một chút hơi lạnh và một sự nặng nề khó tả. Khi Tần Mặc rẽ qua một vách đá phủ đầy dây leo, một hang động nhỏ hiện ra, ẩn mình sau một thác nước mỏng manh đang róc rách chảy xuống.

Ngay khi bước vào miệng hang, một luồng khí lạnh lẽo, kèm theo một "tiếng kêu gào" dữ dội, đau đớn hơn rất nhiều so với những tiếng thì thầm ban nãy, ập thẳng vào tâm trí hắn. Nó không phải là một âm thanh có thể nghe bằng tai, mà là một làn sóng cảm xúc, một sự rung động của "ý chí tồn tại" bị bóp méo, truyền thẳng vào ý thức Tần Mặc, khiến đầu óc hắn như muốn nổ tung. Hắc Phong lập tức gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực quét quanh hang động tối tăm, đầy cảnh giác. Linh Thú Bị Bỏ Rơi hoảng sợ kêu lên một tiếng rên rỉ yếu ớt, thân hình bé nhỏ run rẩy kịch liệt, vùi đầu sâu hơn vào bắp chân Tần Mặc, dường như muốn trốn tránh khỏi nguồn năng lượng đáng sợ này.

Trong sâu thẳm hang động, nơi ánh sáng ban ngày không thể chạm tới, một chiếc Linh Đăng Hoang Tàn nứt vỡ đang phát ra ánh sáng xanh xám yếu ớt, không ổn định. Nó không phải là thứ ánh sáng rực rỡ, ấm áp, mà là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, chết chóc, như một linh hồn đang giãy giụa trong thống khổ. Chiếc đèn được làm từ ngọc thạch cổ xưa, nhưng giờ đây bề mặt của nó đã chằng chịt những vết nứt, như những dòng nước mắt hóa đá, như mạch máu vỡ vụn. Mỗi vết nứt đều tỏa ra một luồng khí xanh xám mờ ảo, không ngừng run rẩy như sắp tắt, nhưng lại âm thầm hấp thụ linh khí xung quanh, khiến không gian trong hang càng thêm khô cằn, lạnh lẽo. Bầu không khí tà khí nồng nặc từ chiếc đèn phát ra, khiến Tần Mặc cảm thấy ngột ngạt và khó chịu, như thể có một thứ gì đó mục ruỗng đang không ngừng lan tỏa.

"Nó không phải là kêu cứu... nó đang gào thét vì đau đớn," Tần Mặc lẩm bẩm, giọng khẽ khàng, đôi mắt không rời khỏi chiếc Linh Đăng đang hấp hối. Hắn đã từng nghe những tiếng kêu cứu từ các sinh linh bị thương, bị giam cầm, nhưng đây là một loại đau đớn khác, một sự giày vò không có lối thoát.

"Nguy hiểm! Thứ này... không phải tự nhiên," Hắc Phong cảnh báo, tiếng gầm gừ vang vọng trong hang động, mang theo sự đề phòng tột độ. Nó biết những thứ gì là tự nhiên, và thứ gì đã bị bóp méo bởi ý chí tham lam của con người.

Tần Mặc biết, Hắc Phong đã đúng. Chiếc Linh Đăng này đã không còn là một vật vô tri đơn thuần. Nó đã bị "khai linh" một cách cưỡng bức, bị ép buộc phải mang một "ý chí tồn tại" không thuộc về nó, và giờ đây, nó đang phải trả giá cho sự cưỡng ép đó bằng nỗi thống khổ tột cùng. Hắn cẩn trọng từng bước tiến lại gần chiếc Linh Đăng, ánh mắt vừa xót xa vừa đầy quyết tâm. Mỗi bước chân của hắn đều như dẫm lên nỗi đau của chính chiếc đèn. Càng đến gần, luồng khí lạnh lẽo càng mạnh, mùi khét càng nồng, và "tiếng kêu gào" trong tâm trí hắn càng trở nên dữ dội, không ngừng xoáy sâu vào tận cùng ý thức. Nó là một hỗn hợp của sự tuyệt vọng, căm phẫn, và một khát khao mãnh liệt muốn được giải thoát, dù là bằng cách tự hủy diệt.

Tần Mặc đưa tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt ngọc thạch lạnh lẽo, nứt vỡ của chiếc Linh Đăng. Ngay lập tức, một làn sóng đau đớn kinh hoàng truyền thẳng vào hắn, như thể hắn đang chạm vào một vết thương hở đang rỉ máu. Hắn cảm nhận được sự run rẩy không ngừng của chiếc đèn, không phải là sự rung rẩy của một vật phẩm sắp tan vỡ, mà là sự run rẩy của một ý chí đang cố gắng chống cự lại sự hủy diệt của chính mình, một sự phản kháng yếu ớt nhưng đầy bi tráng. Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng hấp thụ toàn bộ nỗi đau ấy, cố gắng thấu hiểu sâu sắc hơn bản chất của sự tàn khốc mà hắn đang đối mặt. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô vàn những bi kịch mà "thăng tiên" mù quáng đã gây ra cho Huyền Vực này.

***

Tần Mặc ngồi xuống cạnh Linh Đăng Hoang Tàn, không màng đến luồng khí lạnh lẽo và tà khí đang tỏa ra. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào "ý chí tồn tại" của nó. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như biến mất, chỉ còn lại Tần Mặc và nỗi thống khổ vô tận của chiếc đèn. Hắn không chỉ nghe, mà hắn "thấy" – một cách rõ ràng và chân thực đến ghê rợn – toàn bộ quá trình bi thảm của nó.

Ban đầu, chiếc đèn chỉ là một khối ngọc thạch đơn thuần, một vật phẩm vô tri vô giác, nhưng nó cũng có "vật tính" và "ý chí tồn tại" riêng của mình. Ý chí ấy vô cùng đơn giản: được nằm yên bình trong lòng đất, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, rồi một ngày kia, nếu có duyên, được một thợ thủ công khéo léo đẽo gọt thành một chiếc đèn, tỏa ra ánh sáng ấm áp, mang lại sự bình yên cho những đêm tối. Đó là bản chất của nó, là khát khao sâu thẳm nhất, là con đường "thiên nhiên" của một vật phẩm.

Nhưng rồi, một bàn tay vô hình, một ý chí cưỡng ép đã can thiệp. Hắn "thấy" những tu sĩ với ánh mắt tham lam, những kẻ tin rằng vạn vật đều có thể "thăng tiên" nếu được "khai linh" và truyền vào linh khí. Họ đã chọn chiếc ngọc thạch này, ép buộc nó phải tiếp nhận vô số linh khí mạnh mẽ, không ngừng bơm vào, bắt nó phải "khai linh", phải "thăng cấp" thành một "đèn tiên", một "nguồn sáng vĩnh cửu". Họ không hiểu rằng, mỗi vật phẩm đều có một giới hạn, một "vật tính" riêng. Việc truyền linh khí quá mức, vượt quá khả năng dung nạp của nó, giống như việc nhồi nhét thức ăn vào một cơ thể bé nhỏ cho đến khi nó vỡ tung.

Áp lực đó đã bóp méo bản chất của nó một cách tàn nhẫn. Ý chí tồn tại đơn thuần muốn tỏa sáng đã bị cưỡng ép biến thành một vòng xoáy hấp thụ và tự hủy. Chiếc đèn không thể "thăng tiên", mà chỉ có thể gào thét trong câm lặng, bởi vì "vật tính" của nó không cho phép nó đạt đến cảnh giới đó, nhưng linh khí cưỡng bức lại không ngừng giày vò nó, khiến nó không thể chết, không thể tan biến. Nó bị kẹt giữa sự sống và cái chết, giữa bản chất nguyên thủy và sự tha hóa kinh hoàng, không ngừng đau đớn, không ngừng hấp thụ và tự hủy diệt, tạo ra thứ ánh sáng xanh xám yếu ớt, lạnh lẽo và tà khí nồng nặc. Mỗi vết nứt trên thân đèn là một minh chứng cho nỗi đau tột cùng, cho sự phản kháng yếu ớt của một vật phẩm vô tri bị ép buộc đi ngược lại bản chất của chính mình.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn chất chứa sự xót xa đến tột độ, xen lẫn là một sự căm phẫn âm ỉ. Hắn đã từng chứng kiến những sinh linh bị "khai linh cưỡng bức", những linh thú bị biến thành công cụ, những Linh Thảo bị bóp méo. Nhưng đây, một vật phẩm vô tri, lại phải chịu đựng nỗi thống khổ còn hơn cả cái chết.

"Họ không chỉ ép sinh linh... họ còn bóp méo cả những vật vô tri," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn khản đặc, như thể nỗi đau của chiếc đèn đã ăn sâu vào chính linh hồn hắn. "Đây không phải 'thăng tiên', đây là tra tấn."

Hắc Phong khẽ gầm gừ đồng tình, đôi mắt đỏ rực nhìn chiếc đèn với vẻ đau xót hiếm thấy. Linh Thú Bị Bỏ Rơi vẫn rúc đầu vào chân Tần Mặc, run rẩy, nhưng dường như nó cũng cảm nhận được sự thương cảm của hắn, và nỗi sợ hãi của nó cũng dần dịu đi một chút.

Tần Mặc đặt bàn tay mình lên Linh Đăng một lần nữa. Lần này, hắn không chỉ cảm nhận, mà còn truyền vào một chút linh khí của mình. Không phải để "chữa lành" chiếc đèn, vì hắn biết nó đã bị tổn thương quá nặng nề, "vật tính" đã bị phá hủy hoàn toàn, không thể cứu vãn. Hắn làm vậy để xoa dịu, để nó cảm nhận được một chút bình yên, một chút hơi ấm của sự đồng cảm trước khi tan biến. Hắn muốn cho nó được giải thoát khỏi vòng xoáy đau đớn này. Linh khí của hắn, thuần khiết và dịu dàng, như một lời thì thầm cuối cùng, một lời xin lỗi cho sự tàn độc của thế giới này.

Ngọn đèn khẽ rung lên lần cuối, ánh sáng xanh xám chợt bùng lên một chút, rồi lại yếu ớt hơn, như một ngọn nến trước gió. Tiếng kêu gào trong tâm trí Tần Mặc dần dịu lại, thay vào đó là một sự bình yên mong manh, một sự chấp nhận buông xuôi. Tần Mặc đứng dậy, nhìn chằm chằm vào chiếc Linh Đăng đang hấp hối. Biểu cảm trên mặt hắn vừa đau đớn, vừa kiên quyết.

"Con đường của ta... không chỉ là bảo vệ, mà còn là ngăn chặn sự tàn khốc này," Tần Mặc nói với chính mình, ánh mắt hắn xuyên qua khung cửa hang động, hướng về phía bóng đêm đang dần bao trùm Linh Thú Sơn Mạch. Hắn siết chặt viên đá nhỏ từ Hạ Nguyệt trong túi áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, nhưng cũng là sự vững chãi của một niềm tin không thể lay chuyển. "Cho vạn vật quyền được là chính nó. Đó mới là chân lý."

Hắn đã hiểu rõ hơn bao giờ hết. Sự mất cân bằng của Huyền Vực không chỉ dừng lại ở sinh linh, mà còn lan rộng đến cả những vật phẩm vô tri. "Khai linh cưỡng bức" không phải là con đường dẫn đến thăng hoa, mà là một sự tra tấn tàn khốc, bóp méo bản chất, hủy hoại "ý chí tồn tại" của vạn vật. Chiếc Linh Đăng này, mặc dù không thể cứu vãn, nhưng đã trở thành một bài học nghiệt ngã, một ngọn lửa bùng cháy trong trái tim Tần Mặc, củng cố thêm ý chí và quyết tâm của hắn. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy những bi kịch tương tự, những thực thể bị tha hóa, những nỗi đau không lời. Hắn không thể cứu rỗi tất cả, nhưng hắn có thể xoa dịu, có thể giải thoát, và quan trọng hơn, hắn có thể chiến đấu để ngăn chặn những bi kịch tương tự xảy ra. Tần Mặc quay lưng rời khỏi hang động, bước chân hắn giờ đây vững vàng và kiên định hơn bao giờ hết, mang theo gánh nặng của nỗi đau và ngọn lửa của hy vọng cho một Huyền Vực đang khao khát được cân bằng trở lại.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free