Vạn vật không lên tiên - Chương 1211: Tiếng Vọng Của Giằng Xé: Lắng Nghe Huyền Vực Tâm Châu
Tần Mặc gục đầu trên nền đá lạnh lẽo của Linh Thú Sơn Mạch, từng thớ thịt trong thân thể gầy gò của hắn như đang bị rút cạn sinh lực. Đêm đã về khuya, vầng trăng mờ nhạt lẩn khuất sau những cụm mây xám, chỉ đủ soi rọi một thứ ánh sáng yếu ớt lên khung cảnh hoang sơ, hùng vĩ nhưng lúc này lại tràn ngập bi thương. Xung quanh hắn, những cây cổ thụ vươn mình sừng sững như những pho tượng chứng nhân của thời gian, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo, dường như cũng đang nín thở theo dõi sự kiện trọng đại này. Tiếng gầm rú của linh thú đã tắt, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt và tiếng lá cây xào xạc trong làn gió đêm mang theo hơi sương lạnh lẽo. Mùi đất ẩm và rêu phong quyện vào mùi hương trầm nhẹ của thảo dược núi rừng, nhưng trong khứu giác nhạy bén của Tần Mặc, hắn vẫn cảm nhận được một mùi tanh của sự hủy diệt, một mùi hương của cái chết đang lan tỏa từ phía chân trời xa xăm, nơi Hoàng Thành Thiên Long giờ đây chỉ còn là một khối tinh thể khổng lồ, lấp lánh thứ ánh sáng xanh tím kỳ dị, vô hồn.
Hắn vẫn ôm chặt Huyền Vực Tâm Châu trong lòng bàn tay, cảm nhận từng đường nứt nhỏ li ti đang lan dần trên bề mặt nhẵn bóng của nó. Những vết nứt không phải là sự đổ vỡ vật lý ��ơn thuần, mà là những vết sẹo của nỗi đau, của sự giằng xé nội tại đang gặm nhấm linh hồn của thế giới. Tâm Châu khẽ rung lên từng đợt, như một trái tim đang co thắt trong tuyệt vọng.
“Hoàng Thành Thiên Long… ý chí của nó đã hoàn toàn biến mất.” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, đau đớn như thể từng lời nói đang xé nát cổ họng. Hắn không nhìn ai, ánh mắt trống rỗng dán vào khối pha lê xa xăm, nơi mà chỉ cách đây không lâu vẫn còn là một trung tâm phồn hoa, nơi vạn vật mang theo ý chí riêng của mình. Giờ đây, tất cả đều đã bị tước đoạt, bị đông cứng thành những bức tượng vô hồn, đẹp đẽ một cách chết chóc. “Vô hồn… tất cả đều vô hồn…”
Tô Lam khẽ tiến lại gần, nàng quỳ xuống bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ lo lắng đến tột độ. Nhan sắc thanh tú của nàng lúc này nhuốm màu u buồn, nhưng vẫn toát lên sự kiên định thường thấy. Nàng khẽ đặt tay lên vai Tần Mặc, bàn tay ấm áp truyền cho hắn một chút hơi ấm giữa đêm lạnh. “Tần Mặc, chàng có sao không? Đừng quá… tự trách.” Giọng nàng nhẹ nhàng, thấm đẫm sự xót xa. Nàng biết Tần Mặc đang phải gánh chịu nỗi đau lớn lao đến mức nào, không chỉ là nỗi đau của thất bại, mà là nỗi đau của cả một thế giới.
Thạch Trụ, với thân hình cột đá khổng lồ vững chãi, đứng sừng sững không chút lay chuyển, như một ngọn núi trấn giữ mọi phong ba. Tuy không phát ra âm thanh, nhưng một ý niệm trầm mặc, sâu sắc truyền thẳng vào tâm trí của Tần Mặc. *“Sức mạnh của Tôn Giả đã vượt quá giới hạn. Huyền Vực đang trả giá.”* Ý niệm đó không mang tính phán xét, mà là một sự thật hiển nhiên, lạnh lùng, và tàn khốc. Thạch Trụ đã chứng kiến quá nhiều kỷ nguyên, quá nhiều biến cố, và y hiểu rằng sự can thiệp thô bạo vào bản chất của vạn vật luôn dẫn đến những hậu quả khó lường.
Bạch Hổ Lão Tổ, với bộ lông trắng như tuyết lấp lánh dưới ánh trăng mờ, khẽ gầm gừ một tiếng khẽ, tiếng gầm mang theo sự bất lực và phẫn nộ. “Hắn muốn biến tất cả thành những thứ vô hồn như vậy sao?” Giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy của thần thú lúc này cũng nhuốm một tầng bi ai. Ngay cả một thần thú mạnh mẽ như Bạch Hổ, kẻ từng tự hào về bản năng và ý chí kiên cường của mình, cũng cảm thấy rùng mình trước viễn cảnh trở thành một khối tinh thể vô hồn, không còn bản chất.
Tần Mặc không đáp lời, hắn chỉ khẽ siết chặt Huyền Vực Tâm Châu. Tiếng “rắc” nhỏ bé từ Tâm Châu ban đầu là giọt nước tràn ly, đẩy hắn vào vực sâu tuyệt vọng. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc của sự tĩnh lặng và nỗi đau tột cùng, hắn lại cảm nhận được một điều khác. Tiếng “rắc” đó không chỉ là sự vỡ vụn, mà còn là một tiếng kêu cứu, một lời thỉnh cầu. Đó không phải là sự tức giận bùng nổ như những phản ứng hỗn loạn trước đó, mà là một nỗi đau âm ỉ, sâu thẳm, một sự giằng xé không thể diễn tả bằng lời.
“Nó… nó đang kêu cứu. Không phải là sự tức giận, mà là… nỗi đau.” Tần Mặc lặp lại, ánh mắt hắn dần thoát khỏi sự trống rỗng, thay vào đó là một tia sáng của sự tập trung cao độ, một quyết tâm mới le lói trong đôi mắt đen láy. Cái chết của Hoàng Thành Thiên Long, sự biến đổi của nó thành pha lê, là một thảm kịch không thể đảo ngược, nhưng tiếng kêu cứu từ Huyền Vực Tâm Châu lại mở ra một cánh cửa khác. Có lẽ, thế giới này không chỉ cần một người đánh thức, mà cần một người xoa dịu, một người lắng nghe tiếng lòng đang tan vỡ của nó. Hắn nhắm mắt lại, dồn nén nỗi tuyệt vọng đang cố gắng nhấn chìm mình. Hơi thở của hắn trở nên đều đặn hơn, tập trung hơn. Năng lực dị thường của hắn, khả năng nghe được “ý chí tồn tại” của vạn vật, đã từng là một lời nguyền trong thế giới săn đuổi sức mạnh, nhưng giờ đây, nó lại là tia hy vọng duy nhất. Hắn phải lắng nghe. Hắn phải hiểu. Hắn bắt đầu tập trung toàn bộ tâm trí, toàn bộ linh hồn, vào Huyền Vực Tâm Châu đang rung động trong lòng bàn tay.
***
Đêm càng về khuya, sương lạnh càng giăng mắc dày đặc, phủ lên những tán cây cổ thụ một lớp áo bạc huyền ảo. Trong ánh trăng mờ ảo, Tần Mặc vẫn ngồi bất động, thân hình hắn như một pho tượng tạc từ đá, chỉ có hơi thở nhè nhẹ thoát ra từ lồng ngực là dấu hiệu của sự sống. Hắn đưa Huyền Vực Tâm Châu lên ngang trán, đôi mắt nhắm nghiền, toàn bộ ý chí và tinh thần hắn hòa nhập vào viên ngọc đang phát sáng yếu ớt. Những đường nứt trên Tâm Châu, giờ đây, không còn mang vẻ đau đớn dữ dội như lúc ban đầu, mà lại lấp lánh một thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, như mạch máu đang co giật, nhưng lại đầy vẻ mong manh, yếu ớt. Viên ngọc không ngừng rung lên từng hồi, và theo mỗi nhịp rung, một luồng năng lượng bí ẩn, vô hình, dường như đang truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, xuyên qua trán hắn, hòa vào sâu thẳm linh hồn.
Tô Lam đứng phía sau, nàng không dám nhúc nhích, thậm chí hơi thở cũng trở nên nhẹ bẫng. Nàng nhìn Tần Mặc, thấy từng giọt mồ hôi lạnh đang túa ra trên vầng trán thanh tú của hắn, khuôn mặt hắn biến đổi liên tục, lúc thì nhăn nhó vì đau đớn, lúc lại giãn ra trong sự ngạc nhiên, rồi lại co rút lại trong sự phẫn nộ tột cùng. Nàng lo lắng, khẽ thì thầm với Thạch Trụ, giọng nàng run rẩy đến khó nghe. “Chàng ấy đang làm gì? Có nguy hiểm không?” Nàng chưa từng thấy Tần Mặc tập trung đến mức độ này, chưa từng thấy hắn biểu lộ nhiều cảm xúc đến vậy chỉ qua một hành động tĩnh lặng. Viên ngọc trong tay hắn dường như có một sức mạnh vô biên, một sức mạnh có thể nuốt chửng cả ý thức của con người.
Thạch Trụ, dù không có miệng lưỡi để nói, nhưng ý niệm của y lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí Tô Lam, mang theo sự uyên bác và kinh nghiệm của hàng ngàn năm tồn tại. *“Hắn đang cố gắng ‘nhập’ vào trái tim của thế giới. Một hành động chưa từng có.”* Ý niệm của y nặng nề, như thể y đang cân nhắc từng từ, từng ý. *“Huyền Vực Tâm Châu không chỉ là một vật phẩm, nó là sự cô đọng của ý chí nguyên thủy của toàn bộ Huyền Vực. Để kết nối với nó, phải có ý chí đủ mạnh, đủ thuần khiết, và phải sẵn sàng đối mặt với mọi thứ mà thế giới đang gánh chịu.”* Y không nói thêm, nhưng sự im lặng sau đó còn nặng nề hơn vạn lời nói, ám chỉ những hiểm nguy khôn lường mà Tần Mặc đang phải đối mặt.
Bạch Hổ Lão Tổ, với đôi mắt vàng rực sắc lạnh, cũng gật đầu đồng tình với ý niệm của Thạch Trụ. Y cảm nhận được luồng năng lượng đang tuôn chảy từ Huyền Vực Tâm Châu vào Tần Mặc, một luồng năng lượng không phải của linh lực, m�� là của ý chí, của cảm xúc, của những ký ức và khát vọng vô tận. Đó là một sự kết nối sâu sắc hơn bất kỳ phương pháp tu luyện nào mà y từng chứng kiến. Tần Mặc không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng sự đồng cảm để hòa nhập.
Trong khi đó, Tần Mặc, thân thể hắn bắt đầu run rẩy dữ dội hơn, như thể có một dòng điện chạy qua từng tế bào. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, làm ướt đẫm mái tóc đen nhánh của hắn. Các cơ bắp trên khuôn mặt hắn co giật không ngừng, biểu lộ sự giằng xé nội tâm dữ dội. Hắn cảm thấy mình đang bị kéo căng ra, kéo giãn ra, như thể linh hồn hắn đang bị xé toạc giữa hai thế giới, giữa hai dòng chảy ý chí đối lập. Một bên là sự bình yên tĩnh lặng của Vô Tính Thành, một bên là sự hỗn loạn, dữ dội của Huyền Vực đang trả giá.
Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn, giờ đây, không chỉ là một vật phẩm, mà là một cánh cổng, một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ, đưa ý thức hắn xuyên qua những tầng không gian và thời gian, đi sâu vào tận cùng cội rễ của thế giới. Hắn cảm nhận được tiếng gió rít qua những dãy núi xa xăm, tiếng sóng vỗ vào bờ cát của những đại dương chưa từng đặt chân đến, tiếng lá cây xào xạc trong những khu rừng nguyên sinh, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và cả tiếng thở đều đặn của những sinh linh đang say ngủ. Nhưng xen lẫn vào đó là một thứ âm thanh khác, chói tai, hỗn loạn và đầy đau đớn, như tiếng gào thét không lời của một sinh vật khổng lồ đang bị tra tấn. Đây không còn là sự lắng nghe ý chí của từng vật thể riêng lẻ, đây là sự hòa mình vào ý chí tổng hòa, là thấu hiểu nỗi đau của cả một Huyền Vực.
***
Trong khoảnh khắc vô định, Tần Mặc thấy mình bị nhấn chìm hoàn toàn. Không gian xung quanh hắn không còn là Linh Thú Sơn Mạch lạnh lẽo, mà là một biển ý chí hỗn loạn, một vũ trụ của những khát vọng và cảm xúc đan xen vào nhau. Hắn không có thân thể, không có hình hài, chỉ là một ý thức thuần túy trôi nổi giữa vô tận. Hắn cảm nhận được sự bao la, hùng vĩ của Huyền Vực, một sự tồn tại nguyên thủy, vĩnh cửu, tràn đầy sức sống và sự cân bằng. Đó là ý chí của sự tuần hoàn, của sự sinh sôi nảy nở, của sự đa dạng không giới hạn – một thanh kiếm muốn chém, một con thú muốn chạy trốn, một tòa thành muốn đứng vững, một dòng sông muốn chảy. Tất cả đều có bản chất riêng, đều có khát vọng riêng, và tất cả cùng tồn tại trong một thể thống nhất hài hòa, tạo nên một bản giao hưởng vĩ đại của sự sống. Hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng của những ngọn núi già cỗi, sự hưng thịnh của những cánh rừng nguyên sinh, sự bao dung của đại dương sâu thẳm, và sự sống động của từng hạt cát, từng giọt nước. Đó chính là ý chí nguyên thủy của Huyền Vực, một ý chí không cần thăng cấp, không cần vươn lên, chỉ cần được là chính nó.
Nhưng rồi, một luồng ý chí khác, mạnh mẽ đến mức gần như nuốt chửng mọi thứ, bắt đầu xâm lấn. Nó không phải là một luồng ý chí hữu cơ, mà là một ý chí cơ học, lạnh lẽo, độc đoán và đầy áp đặt. Luồng ý chí này giống như một cỗ máy khổng lồ, đang cố gắng nghiền nát, bóp méo, và cưỡng ép Huyền Vực phải tuân theo một khuôn mẫu duy nhất, một lý tưởng được định sẵn. Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn tột cùng khi luồng ý chí này bắt đầu đâm sâu vào từng ngóc ngách của thế giới, xuyên qua từng hòn đá, từng cành cây, từng dòng sông, từng linh hồn, cố gắng loại bỏ đi những "khiếm khuyết", những "yếu đuối", những "bản chất" không phù hợp với mục tiêu tối thượng của nó.
Hắn nhận ra đó chính là ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả. Không phải là sự thăng tiên như một lựa chọn, mà là một sự "tái tạo", một sự "thanh tẩy" cưỡng bức. Thiên Diệu Tôn Giả không muốn vạn vật thăng tiên theo cách của chúng, mà muốn chúng "thăng tiên" theo lý tưởng của hắn, trở thành những thực thể tinh khiết, vô hồn, không còn ý chí riêng, không còn bản chất riêng, chỉ còn là những mảnh ghép hoàn hảo trong một bức tranh vĩ đại mà hắn tự vẽ ra. Cơn đau dữ dội ập đến Tần Mặc, như thể chính linh hồn hắn đang bị Thiên Diệu Tôn Giả bóp nát. Hắn cảm nhận được sự giằng xé khủng khiếp của Huyền Vực Tâm Châu, một bên là ý chí nguyên thủy đang gào thét đòi được giữ lại bản chất, một bên là áp lực khổng lồ từ ý chí độc đoán đang cố gắng đồng hóa mọi thứ.
“Không… đây không phải là thăng tiên… đây là sự tra tấn!” Tần Mặc gào lên trong tâm trí, tiếng gào của hắn lạc lõng giữa biển ý chí hỗn loạn. Hắn hiểu ra rồi. "Thăng tiên" của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là sự sống mới, mà là một cái chết tàn bạo, một sự hủy diệt bản chất dưới danh nghĩa "tinh khiết". Hoàng Thành Thiên Long không phải là "thăng hoa", nó là bị "thanh tẩy" ý chí, biến thành một vật thể đẹp đẽ nhưng vô hồn, một minh chứng cho sự thành công của Thiên Diệu Tôn Giả trong việc tước đoạt. Đây là sự hủy diệt nhân tính, hủy diệt bản chất, hủy diệt cái tôi của vạn vật. Cái tiếng "rắc" từ Huyền Vực Tâm Châu không phải là tiếng vỡ tan của sự sống, mà là tiếng kêu cứu từ một linh hồn đang bị xé nát, một linh hồn cố gắng bám víu vào chút bản chất cuối cùng.
Trong tận cùng của sự giằng xé đó, Tần Mặc cảm nhận được một sợi chỉ mong manh, một tiếng kêu cứu yếu ớt nhưng đầy kiên cường. Đó là tiếng lòng của Huyền Vực, một khát vọng được trở về với bản chất, được là chính nó, không bị ép buộc, không bị bóp méo. Đó là sợi chỉ của sự phản kháng cuối cùng, không phải là sự bùng nổ hung hãn như những gì hắn đã thấy trước đây, mà là một sự phản kháng âm thầm, dai dẳng, một sự níu kéo lấy sự sống, lấy cái tôi. Huyền Vực Tâm Châu không muốn bị biến thành một công cụ cho lý tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả, nó muốn được là trái tim của một thế giới sống động, đa dạng, không phải là một trái tim pha lê lạnh lẽo.
Sợi dây liên kết giữa Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ là người lắng nghe, hắn còn là người duy nhất có thể cảm nhận được nỗi đau này, duy nhất có thể hiểu được sự giằng xé này. Thiên Diệu Tôn Giả có thể cưỡng ép Huyền Vực thăng tiên, có thể biến vạn vật thành những thứ vô hồn, nhưng hắn không thể tước đoạt đi tiếng kêu cứu cuối cùng, tiếng gọi bản năng từ sâu thẳm tâm hồn thế giới. Sợi chỉ mong manh đó, chính là hy vọng.
Con đường phía trước không phải là đánh thức sự phản kháng dữ dội để chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, bởi sự phản kháng đó đã bị biến thành công cụ cho chính kẻ thù. Con đường mới là chữa lành vết thương đã hóa đá, là tìm cách xoa dịu những linh hồn vô hồn, và dẫn dắt chúng trở lại với bản chất của mình, ngay cả khi chúng đã bị biến đổi đến mức không còn nhận ra chính mình. Tần Mặc không thể từ bỏ. Hắn phải tìm một con đường mới, không phải để chống lại sự hủy diệt, mà để tái tạo sự sống từ chính đống tro tàn vô hồn này. Hắn phải dùng năng lực của mình để làm lung lay nền tảng ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả, không phải bằng vũ lực, mà bằng cách chữa lành trái tim của Huyền Vực. Đây sẽ là một trận chiến không chỉ vì Huyền Vực, mà còn vì sự cân bằng bản chất của vạn vật, một cuộc chiến để khẳng định rằng "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" là một chân lý bi thảm, và chỉ có sự cân bằng mới là con đường duy nhất dẫn đến sự tồn tại đích thực.
Ý chí của Tần Mặc không còn tuyệt vọng, mà bừng lên một ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. Hắn sẽ là người dẫn dắt Huyền Vực, không phải lên tiên, mà trở về với chính nó.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.