Vạn vật không lên tiên - Chương 1212: Hy Sinh Của Thạch Trụ: Con Đường Máu Trong Tinh Thể
Sáng sớm, một màn sương bạc mỏng manh còn vương vít trên những tán lá cổ thụ trong Linh Thú Sơn Mạch, nhưng bên trong Hang Ẩn Cư, không khí lại đặc quánh sự tĩnh mịch đến ngột ngạt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vòm đá, vọng lại âm thanh cô độc giữa không gian thanh tịnh, như điểm nhịp cho những suy tư nặng nề. Mùi đất ẩm, rêu phong và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, cố gắng xoa dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm. Tần Mặc, mặc dù thân hình gầy gò vẫn toát lên vẻ linh hoạt thường thấy, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây hằn lên những quầng thâm mệt mỏi. Hắn đã kiệt sức sau đêm dài đắm mình trong ý chí giằng xé của Huyền Vực Tâm Châu, song, ánh mắt hắn lại rực lên một sự kiên định mới, một ngọn lửa không thể dập tắt.
Quanh chiếc bàn đá thô sơ giữa hang, các đồng minh chủ chốt của hắn đang tề tựu. Tô Lam, vẻ mặt thanh tú ánh lên sự lo lắng nhưng kiên định, vẫn khoác trên mình bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, tay nhẹ nhàng đặt lên chuôi Vô Danh Kiếm bên hông. Thạch Trụ, với vẻ ngoài sừng sững như một ngọn núi thu nhỏ, toát lên sự vững chãi ngàn năm. Bạch Hổ Lão Tổ, thu nhỏ thân hình khổng lồ của mình, nằm phục bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt hổ vàng r���c đầy vẻ suy tư. Cổ Kiếm Hồn, hiện thân thành một bóng hình mờ ảo của người đàn ông trung niên, đứng tựa vào vách đá, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và mái tóc bạc trắng như rễ cây, ngồi im lặng, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Tần Mặc, chờ đợi.
Tần Mặc chậm rãi đặt Huyền Vực Tâm Châu lên bàn đá. Viên ngọc vẫn ánh lên thứ ánh sáng mờ ảo, nhưng giờ đây, những vết nứt trên bề mặt nó dường như đã hằn sâu thêm, như những mạch máu đang rỉ máu của một trái tim bị tổn thương. Hắn vuốt nhẹ lên bề mặt ngọc, cảm nhận sự rung động đau đớn từ bên trong.
"Huyền Vực Tâm Châu không kêu gọi chúng ta đánh thức, mà là chữa lành," Tần Mặc cất giọng, trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không nói lớn, nhưng từng lời thốt ra đều ghim sâu vào tâm trí người nghe. "Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ ép buộc thăng tiên, hắn đang 'thanh tẩy' ý chí, biến thế giới thành một bản thể vô hồn theo lý tưởng của hắn."
Một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng các đồng minh. Tô Lam hít sâu một hơi, đôi mắt phượng nhìn xoáy vào Tần Mặc. "Thanh tẩy ý chí? Ngươi muốn nói hắn đang tước đoạt bản chất cốt lõi của vạn vật sao?" Nàng hỏi, giọng nói nghiêm nghị, cố gắng kìm nén sự phẫn nộ đang trào dâng.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt u buồn. "Hoàng Thành Thiên Long không phải là 'thăng hoa', nó là bị 'thanh tẩy' ý chí. Những sinh linh, những vật thể trong đó không phải đã 'lên tiên', mà đã bị ép buộc từ bỏ tất cả những gì làm nên chúng, để trở thành những mảnh tinh thể vô hồn, 'tinh khiết' theo cách mà Thiên Diệu Tôn Giả mong muốn. Đó là một sự hủy diệt nhân tính, hủy diệt bản chất, hủy diệt cái tôi của vạn vật dưới danh nghĩa 'tinh khiết hóa'. Tiếng 'rắc' mà ta nghe được từ Huyền Vực Tâm Châu không phải là tiếng vỡ tan của sự sống, mà là tiếng kêu cứu từ một linh hồn đang bị xé nát, một linh hồn cố gắng bám víu vào chút bản chất cuối cùng."
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm vang như sấm cuộn, chứa đựng sự phẫn nộ và đau đớn. "Kẻ đó... hắn dám bóp méo cả ý chí của trời đất!"
"Vậy con đường là gì?" Tô Lam hỏi, giọng nói nàng khẽ run lên. "Làm sao chúng ta có thể chạm tới hắn khi mỗi bước chân đều là sự hủy diệt của thế giới? Mỗi nỗ lực 'đánh thức' của chúng ta trước đây chỉ càng khiến vạn vật đau đớn hơn, và bị hắn lợi dụng để 'thanh tẩy' sâu hơn nữa. Ta đã thấy những gì xảy ra với các thành trì khác, không chỉ là Hoàng Thành Thiên Long. Chúng đang bị nuốt chửng bởi sự 'thanh tẩy' đó, trở thành những hình hài đẹp đẽ nhưng rỗng tuếch."
Tần Mặc nhắm mắt lại, một hình ảnh kinh hoàng lại hiện lên trong tâm trí hắn: những con người, những thần thú, những binh khí từng có ý chí mạnh mẽ, giờ đây hóa thành tinh thể lấp lánh, nhưng trống rỗng, không còn một chút rung động nào của sự sống, của bản ngã. Hắn cảm nhận được nỗi đau đó, nỗi đau của sự mất mát vĩnh viễn.
"Sự phản kháng đơn thuần chỉ là cung cấp thêm chất liệu cho hắn 'thanh tẩy'," Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn sáng quắc. "Con đường không phải là phá hủy, mà là chữa lành. Chúng ta không thể đánh bại ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả bằng cách đối đầu trực diện với luồng năng lượng 'thanh tẩy' của hắn. Chúng ta phải làm cho nó lung lay từ bên trong, bằng cách khơi dậy những 'hạt mầm bản chất' còn sót lại, và tạo ra một sự 'cân bằng' mới."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người. "Thiên Diệu Tôn Giả đã tạo ra một lớp phòng thủ kiên cố nhất, một kết cấu tinh thể khổng lồ bao bọc lấy Thiên Cung. Đó không phải là một bức tường vật chất đơn thuần, mà là sự ngưng đọng của vô số ý chí bị 'thanh tẩy', bị bóp méo, bị giam cầm. Nó hấp thụ mọi đòn tấn công, và biến mọi sự phản kháng thành vật liệu cho chính nó."
Cổ Kiếm Hồn khẽ rung lên, ánh mắt sắc bén lướt qua Tần Mặc. "Vậy thì, làm sao phá vỡ nó? Nếu không thể đánh, làm sao có thể tiến vào?"
Tần Mặc thở dài, giọng nói hắn trở nên nặng nề hơn. "Chúng ta cần một vật dẫn, một ý chí đủ mạnh mẽ và kiên định để hấp thụ luồng năng lượng 'thanh tẩy' đó, nhưng không bị đồng hóa. Một ý chí có thể 'hóa giải' nó từ bên trong, tạo ra một lỗ hổng, dù chỉ là tạm thời."
Thạch Trụ, vẫn im lặng nãy giờ, đột nhiên truyền một ý niệm vào tâm trí Tần Mặc, vững chãi và cổ xưa như chính bản thân hắn. *“Sự kiên định của đá có thể hấp thụ mọi chấn động. Nhưng cái giá có thể là sự vĩnh viễn không thể thay đổi.”*
Tần Mặc gật đầu, khuôn mặt hắn hiện lên sự đau đớn. Hắn biết Thạch Trụ đang nói gì. Hắn đã cảm nhận được sự sẵn sàng của Thạch Trụ khi kết nối với Huyền Vực Tâm Châu. Sự hy sinh này sẽ là một điều không thể vãn hồi.
Mộc Lâm Chủ, với đôi mắt xanh biếc đầy vẻ khôn ngoan, khẽ nhắm lại. "Cái giá phải trả cho sự cân bằng chưa bao giờ là nhỏ bé. Một cây cầu... đôi khi phải tự mình mục nát để cho những người khác bước qua."
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng chất chứa sự băn khoăn và đau xót. Nàng hiểu ý nghĩa của "vật dẫn", và nàng cũng hiểu "cái giá" mà Thạch Trụ đã ngỏ ý. "Thạch Trụ... liệu có còn cách nào khác không?" Nàng hỏi, giọng khẽ nức nở, dù biết câu trả lời có lẽ là không.
Tần Mặc lắc đầu, ánh mắt hắn hiện lên sự giày vò. "Đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể tiến vào, có thể tiếp cận Thiên Diệu Tôn Giả, và quan trọng hơn, để chứng minh cho Huyền Vực thấy rằng vẫn còn hy vọng. Rằng sự 'thanh tẩy' của hắn không phải là vĩnh viễn. Chúng ta phải làm lung lay nền tảng niềm tin của hắn, không phải bằng sức mạnh, mà bằng cách 'chữa lành' từ bên trong."
Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay, cảm nhận sự rung động yếu ớt nhưng kiên cường của nó. "Ta sẽ dùng năng lực của mình để kết nối ý chí của Thạch Trụ với Huyền Vực Tâm Châu, để hắn có thể cảm nhận sâu sắc nhất nỗi đau của thế giới, và biến sự hy sinh của mình thành một 'cầu nối' của ý chí, chứ không phải là sự đồng hóa vô hồn. Chúng ta không thể để sự hy sinh của hắn trở thành một mảnh tinh thể khác trong bức tường của Thiên Diệu Tôn Giả."
Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong hang, đầy bi tráng nhưng cũng chất chứa một hy vọng mong manh. Các đồng minh nhìn nhau, ánh mắt từ hoài nghi dần chuyển sang thấu hiểu, và cuối cùng là một quyết tâm sắt đá. Họ biết, con đường phía trước sẽ là máu và nước mắt, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Sự hy sinh này, dù đau đớn, là cần thiết.
***
Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời Huyền Vực, hắt những vệt sáng cuối cùng lên đỉnh núi, liên minh của Tần Mặc đã tiếp cận Vực Sâu Vô Định. Nơi đây, cái tên "Vô Định" không chỉ là một danh xưng, mà là hiện thân của sự hỗn mang, u ám và đáng sợ nhất. Vách đá dựng đứng, lởm chởm, bị bào mòn bởi hàng thiên niên kỷ của thời gian và khí độc, như những hàm răng sắc nhọn của một con quái vật khổng lồ đang há to miệng. Gió rít lên từng hồi như tiếng gào thét của quỷ dữ, vọng lại từ sâu thẳm vực thẳm những âm thanh không rõ nguồn gốc, rợn người. Tiếng đá rơi lách tách không ngừng, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề của những sinh vật không rõ hình dạng di chuyển trong bóng tối, tạo thành một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc.
Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ những sinh vật dị biến quấn lấy khứu giác, khiến ai nấy đều buồn nôn và chóng mặt. Không khí nặng nề, khó thở, mang theo cảm giác của sự hủy diệt và hỗn mang, như thể sự sống đã bị vắt kiệt từ lâu. Ánh sáng mặt trời không thể xuyên qua lớp sương mù độc và khí u ám, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm, nhấp nháy như đôi mắt của những sinh vật cổ xưa đang ẩn mình.
Ngay trước mắt họ, một cảnh tượng kinh hoàng và tráng lệ đến ghê người hiện ra. Một kết cấu tinh thể khổng lồ, cao vút không thấy điểm cuối, vươn lên từ vực sâu thăm thẳm. Nó phát sáng lạnh lẽo, một thứ ánh sáng xanh xám ma mị, như được đúc kết từ hàng tỷ mảnh pha lê vô hồn. Đây chính là tuyến phòng thủ đầu tiên của Thiên Diệu Tôn Giả, một bức tường không phải từ đá hay kim loại, mà từ những ý chí bị bóp méo, bị 'thanh tẩy' của vạn vật khắp Huyền Vực. Nó chặn đứng con đường duy nhất dẫn vào Thiên Cung, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang ẩn mình.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm vang như một lời cảnh báo, hàm răng nanh trắng muốt lấp loáng trong bóng tối. "Cái này... không phải đá, không phải tinh thể. Nó là sự đau đớn bị ép buộc thành hình. Ta cảm nhận được vô số linh hồn bị giam cầm trong đó, chúng đang gào thét... nhưng không thành tiếng." Đôi mắt hổ vàng rực của lão tổ hiện lên vẻ phẫn nộ chưa từng thấy.
Tần Mặc tiến đến gần, đặt bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của kết cấu tinh thể. Cảm giác lạnh buốt thấu xương lan tỏa, nhưng sâu hơn là sự rung động yếu ớt của hàng tỷ ý chí đang giằng xé. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. "Ta nghe thấy tiếng khóc của vô số ý chí bị giam cầm. Nó đang phản kháng... và cũng đang tự hủy hoại." Giọng hắn trầm thấp, nghẹn ngào, như thể tự mình đang gánh chịu nỗi đau đó. Hắn cảm nhận được sự mâu thuẫn khủng khiếp: những ý chí đó muốn thoát ra, nhưng cũng bị trói buộc, bị biến thành một phần của chính xiềng xích giam cầm chúng.
Tô Lam rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng lam nhạt, rọi sáng một góc nhỏ trong bóng tối u ám. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy quyết tâm. "Dù nó là gì, chúng ta cũng phải phá vỡ nó. Không thể để hắn tiếp tục hành động tàn bạo này."
Cổ Kiếm Hồn, bóng hình uy nghi của một kiếm khách cổ xưa, tiến lên, thanh kiếm cổ trong tay rung lên bần bật, khát khao chiến đấu. "Để ta chém mở một đường! Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Nếu ý chí của ta đủ mạnh, ta có thể cắt đứt xiềng xích của những linh hồn bị giam cầm này."
Không chần chừ, Cổ Kiếm Hồn vung kiếm. Một luồng kiếm quang rực rỡ xé toang bóng tối, mang theo sức mạnh của hàng ngàn năm tích lũy, bổ thẳng vào kết cấu tinh thể. Tiếng "choang!" vang vọng, chói tai như tiếng vỡ của một ngọn núi pha lê. Bề mặt tinh thể rung chuyển dữ dội, một vết nứt nhỏ xuất hiện, nhưng ngay lập tức, luồng năng lượng 'thanh tẩy' màu xanh xám từ bên trong kết cấu tinh thể phản đòn. Nó tỏa ra một áp lực vô hình, đẩy lùi Cổ Kiếm Hồn, khiến bóng hình của y mờ đi. Cổ Kiếm Hồn lảo đảo lùi lại, thanh kiếm trong tay y run rẩy, ánh sáng trên lưỡi kiếm trở nên yếu ớt.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng, thân hình vạm vỡ lao tới. Lão tung vuốt, những móng vuốt sắc bén như kim cương xé rách không khí, để lại những vệt sáng bạc. "Để ta thử xem! Bản năng của thần thú có thể chống lại thứ ý chí bị bóp méo này!" Móng vuốt của lão chạm vào bề mặt tinh thể, tạo ra một âm thanh chói tai khác, như tiếng kim loại cào vào đá. Nhưng cũng như Cổ Kiếm Hồn, luồng năng lượng 'thanh tẩy' phản phệ mạnh mẽ hơn. Một vòng xoáy năng lượng xanh xám bao phủ vuốt của Bạch Hổ, cố gắng đồng hóa nó. Lão Hổ rống lên đau đớn, lông trắng như tuyết lấp lánh dưới ánh sáng kỳ dị, vội vàng rút vuốt về, trên móng vuốt hiện lên những đốm tinh thể nhỏ, lấp lánh nhưng lạnh lẽo.
Mộc Lâm Chủ, đôi mắt xanh biếc lấp lánh vẻ đau xót, khẽ lắc đầu. "Không được. Năng lượng này không phải là sức mạnh để đối kháng. Nó là một loại biến đổi, một sự đồng hóa. Càng phản kháng, nó càng cố gắng biến chúng ta thành một phần của nó." Y vươn tay, triệu hồi những dây leo và rễ cây khổng lồ, chúng uốn lượn như những con rắn khổng lồ, cố gắng quấn lấy kết cấu tinh thể. Nhưng khi chúng chạm vào, những dây leo tươi tốt nhanh chóng héo úa, rồi hóa thành những sợi tinh thể mỏng manh, giòn tan.
Tần Mặc đứng đó, quan sát từng nỗ lực vô vọng của các đồng minh. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang len lỏi trong lòng mọi người. Kết cấu tinh thể này thực sự là một bức tường bất khả xâm phạm, một cỗ máy 'thanh tẩy' nuốt chửng mọi sự sống, mọi ý chí. Hắn đưa tay chạm vào Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận sự rung động yếu ớt của nó, như một tiếng thở dài của thế giới. Hắn biết, mọi nỗ lực dùng vũ lực đều là vô ích. Hắn cần tìm ra điểm yếu, một cách để 'hóa giải' thay vì 'phá hủy'.
Trong ánh sáng mờ ảo của Huyền Vực Tâm Châu, Tần Mặc nhắm mắt lại một lần nữa, lắng nghe sâu hơn, tìm kiếm một sợi chỉ mong manh của sự sống, của bản chất còn sót lại trong biển ý chí bị giam cầm đó. Hắn cảm nhận được một sự giằng xé kinh hoàng, những lời cầu cứu vô thanh, những khát khao được giải thoát. Nhưng tất cả đều bị áp chế bởi ý chí độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả, biến chúng thành một lá chắn kiên cố. Trừ khi có một ý chí đủ mạnh, đủ kiên định, và sẵn sàng hy sinh để làm vật dẫn, để hấp thụ và chuyển hóa luồng năng lượng đó từ bên trong. Một cây cầu máu và ý chí, để mở ra con đường cho những người còn lại.
***
Sương mù độc dày đặc hơn, bao phủ lấy Vực Sâu Vô Định trong một màn trắng đục, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế. Không khí nặng nề, không chỉ bởi mùi lưu huỳnh và khí độc, mà còn bởi năng lượng phản phệ từ kết cấu tinh thể, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí và linh hồn. Sau nhiều nỗ lực bất thành và tổn thất nhỏ – những vết bỏng tinh thể trên da, những mảnh tinh thể nhỏ gắn vào lông Bạch Hổ, những vết nứt trên Vô Danh Kiếm – sự im lặng nặng nề bao trùm liên minh. Họ đều hiểu, con đường này không thể dùng sức mạnh.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Thạch Trụ, vẫn sừng sững như một ngọn núi nhỏ, bước tới. Mỗi bước chân của y đều mang theo sự vững chãi của đất trời, nhưng lại không tạo ra tiếng động nào trên nền đất lởm chởm. Ánh sáng mờ ảo từ Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc khẽ lay động, chiếu rọi lên thân hình đá cổ thụ của Thạch Trụ, như một lời đáp lại cho ý chí kiên định của y. Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý niệm mạnh mẽ, rõ ràng hơn bao giờ hết, truyền thẳng vào tâm trí hắn từ Thạch Trụ. Không phải là lời nói, mà là một sự cam kết, một quyết định không thể lay chuyển.
*“Tần Mặc,”* ý niệm vang vọng trong tâm trí hắn, trầm lắng và cổ xưa, nhưng chất chứa sự từ biệt. *“Ta là đá. Ta đã đứng đây hàng ngàn năm, chứng kiến vạn vật sinh diệt, chứng kiến ý chí thăng trầm. Thân ta có thể hấp thụ mọi chấn động, mọi áp lực. Ta có thể làm cầu nối. Để Huyền Vực không trở thành một cõi vô hồn.”*
Tần Mặc siết chặt Huyền Vực Tâm Châu, đôi mắt hắn rưng rưng. Hắn hiểu, Thạch Trụ đang chấp nhận định mệnh, chấp nhận sự hy sinh cuối cùng. Hắn đưa tay ra, đặt lên vai đá của Thạch Trụ, một cái chạm nhẹ nhưng truyền tải tất cả sự biết ơn, sự đau đớn và cả gánh nặng trách nhiệm. "Thạch Trụ... ngươi đã kiên định đến mức này... Ta sẽ không để sự hy sinh của ngươi vô ích!" Giọng hắn khản đặc, nghẹn lại trong cổ họng.
Tô Lam, nhận ra ý niệm của Thạch Trụ qua sự biến đổi trên khuôn mặt Tần Mặc, lao tới, đôi mắt nàng ngấn lệ. "Thạch Trụ! Không! Chúng ta sẽ tìm cách khác! Không thể để ngươi... không thể để ngươi tan biến!" Nàng cố gắng níu kéo, nhưng Thạch Trụ đã vươn mình, cắm sâu vào kết cấu tinh thể khổng lồ.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đau đớn, tiếng gầm vang vọng giữa vực sâu, mang theo sự phẫn nộ và bất lực. Cổ Kiếm Hồn, bóng hình mờ ảo của y, khẽ cúi đầu, kiếm trong tay run rẩy, như một lời tiễn biệt thầm lặng. Mộc Lâm Chủ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt xanh biếc lăn dài trên má y, mang theo nỗi đau của sự chia ly.
Thân thể đá của Thạch Trụ bắt đầu phát sáng rực rỡ, một ánh sáng vàng kim ấm áp đối lập hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo của kết cấu tinh thể. Luồng năng lượng 'thanh tẩy' màu xanh xám từ kết cấu tinh thể lao tới, cố gắng nuốt chửng y, đồng hóa y thành một mảnh tinh thể vô hồn khác. Nhưng Thạch Trụ không phản kháng. Y đón nhận tất cả, ý chí kiên định của y không lay chuyển. Ánh sáng vàng kim và xanh xám giao thoa, va đập, tạo ra những tiếng "rắc" lớn, không phải là tiếng vỡ của đá, mà là tiếng xé toạc của năng lượng, tiếng giằng xé của bản chất.
Tần Mặc cảm nhận rõ ràng từng khoảnh khắc đau đớn của Thạch Trụ thông qua Huyền Vực Tâm Châu. Hắn thấy ý chí của Thạch Trụ, dù bị vặn vẹo, bị áp bức, nhưng vẫn kiên cường giữ vững "Vật tính" của mình. Nó không bị biến thành tinh thể chết chóc, mà đang "hấp thụ", đang "chuyển hóa". Thân thể đá của Thạch Trụ bắt đầu nứt vỡ từng mảng lớn, không phải là sự tan rã, mà là một sự biến đổi ngoạn mục. Những mảnh đá vỡ ra không phải là những viên sỏi vô tri, mà hóa thành vô số tinh thể nhỏ hơn, lấp lánh ánh vàng kim và xanh ngọc. Chúng không còn là tinh thể vô hồn, mà là những "hạt ý chí" rực rỡ, mang theo một phần bản chất kiên định của Thạch Trụ.
Những hạt ý chí đó, như những đốm sáng nhỏ bé, bắt đầu lan tỏa vào kết cấu tinh thể khổng lồ. Chúng không phá hủy, mà thẩm thấu. Chúng hấp thụ luồng năng lượng 'thanh tẩy', không phải để bị đồng hóa, mà để 'hòa tan' nó từ bên trong. Một phản ứng dây chuyền xảy ra. Kết cấu tinh thể khổng lồ bắt đầu rung chuyển dữ dội, không còn là những tiếng "rắc" đơn lẻ, mà là một âm thanh vang dội như tiếng đất trời nứt gãy. Từ những nơi hạt ý chí của Thạch Trụ thẩm thấu vào, những vết nứt sâu hơn xuất hiện, và luồng năng lượng 'thanh tẩy' mạnh mẽ ban nãy bỗng yếu đi, trở nên hỗn loạn hơn.
Một con đường hẹp, một khe hở tạm thời, bỗng nhiên mở ra giữa kết cấu tinh thể. Nó không phải là một lối đi thẳng tắp, m�� là một khoảng không gian chật hẹp, uốn lượn, nơi luồng năng lượng 'thanh tẩy' đã bị làm suy yếu, nơi những hạt ý chí của Thạch Trụ vẫn còn lấp lánh như những ngôi sao dẫn đường.
Thạch Trụ đã biến mất hoàn toàn, hóa thành vô số những hạt ý chí rực rỡ. Nhưng trong Huyền Vực Tâm Châu, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt nhưng đầy bình yên, như một lời từ biệt cuối cùng. *“Con đường... đã mở... Tần Mặc... giữ vững... bản chất...”*
Tần Mặc quỳ gối xuống, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt gầy gò. Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận sự đau đớn đến xé lòng, nhưng cũng cảm nhận được một quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự hy sinh của Thạch Trụ đã mở ra con đường. Đó không chỉ là một lối đi vật lý, mà còn là một lối đi cho hy vọng, một minh chứng cho việc bản chất và ý chí kiên định có thể chống lại cả sự 'thanh tẩy' tàn bạo nhất. Hắn ngẩng đầu nhìn con đường mờ ảo phía trước, nơi những hạt ý chí lấp lánh như những giọt máu của Thạch Trụ đang dẫn lối.
"Chúng ta đi!" Tần Mặc đứng dậy, giọng nói hắn tuy khản đặc nhưng ẩn chứa sự kiên cường đến tột cùng. "Chúng ta sẽ không để sự hy sinh của Thạch Trụ trở nên vô nghĩa. Chúng ta sẽ chứng minh rằng khi vạn vật đều muốn thành tiên theo cách của Thiên Diệu Tôn Giả, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và chúng ta sẽ mang lại sự cân bằng bản chất cho Huyền Vực!"
Tô Lam gạt nước mắt, siết chặt Vô Danh Kiếm. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đáp lời, ánh mắt đầy quyết tâm. Cổ Kiếm Hồn và Mộc Lâm Chủ cũng nhìn về phía trước, nơi con đường máu và tinh thể đang chờ đợi. Đó là một con đường bi tráng, thấm đẫm sự mất mát, nhưng cũng là con đường duy nhất dẫn đến hy vọng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.