Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1213: Bão Năng Lượng Thăng Tiên: Sự Phản Kháng Tuyệt Vọng Của Huyền Vực

Tiếng vọng bi ai của Thạch Trụ vẫn còn vương vấn trong không khí, như một âm điệu trầm buồn ngân dài giữa tàn tích hoang tàn. Nơi kết cấu tinh thể khổng lồ từng sừng sững như một ngọn núi băng vĩnh cửu, giờ đây chỉ còn lại những mảnh vỡ lấp lánh, sắc lạnh và thê lương. Gió rít lên từng hồi thê lương, cuốn theo những hạt bụi tinh thể li ti, va vào nhau tạo thành âm thanh lạo xạo dưới chân, như tiếng than khóc của chính đất trời. Một mùi ozone nồng nặc, pha lẫn cái lạnh lẽo của khoáng chất và một chút hơi tanh nhẹ, ám ảnh, như một lời nhắc nhở về sự mất mát vừa qua. Bầu không khí tĩnh mịch, nặng nề đến nghẹt thở, nhưng ẩn sâu bên trong là một luồng quyết tâm bùng cháy, một ngọn lửa ý chí không thể dập tắt, dù mang theo nỗi đau khôn tả.

Tần Mặc quỳ gối trên nền đất lạnh lẽo, những mảnh tinh thể vỡ vụn găm vào da thịt nhưng hắn dường như không cảm thấy. Đôi mắt hắn vẫn đọng nước, nhưng không còn là sự tuyệt vọng mà là một ánh lửa rực cháy, kiên định đến cùng cực. Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay. Viên châu ngọc giờ đây không chỉ rạn nứt sâu hơn, mà còn lấp lánh những hạt tinh thể vàng kim và xanh ngọc, nhỏ li ti, ẩn hiện như những vì sao xa xăm. Đó là Thạch Trụ, là một phần bản chất kiên định của y, đã hòa tan và trở thành một phần của Huyền Vực Tâm Châu, một lời nhắc nhở không ngừng về sự hy sinh cao cả và mục tiêu còn dang dở. Tần Mặc cảm nhận được sự ấm áp và bình yên kỳ lạ từ những hạt ý chí đó, như một lời động viên vô hình, một dòng chảy sức mạnh tinh thần đang truyền vào hắn.

Tô Lam, với mái tóc đen dài rủ xuống, đôi mắt phượng đỏ hoe vì lệ, khẽ đặt tay lên vai Tần Mặc. Nàng nhìn vào vết nứt mà Thạch Trụ đã tạo ra, một con đường hẹp, uốn lượn, nơi luồng năng lượng 'thanh tẩy' đã bị làm suy yếu, nhưng vẫn còn đó vô vàn hiểm nguy rình rập.

"Tần Mặc, vết nứt này... liệu chúng ta có thể tiếp tục?" Giọng nàng khản đặc, mang theo sự lo lắng và một chút run rẩy không thể che giấu. Nàng lo cho hắn, lo cho con đường phía trước còn quá đỗi mịt mù. Sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả quá kinh khủng, và cái giá phải trả cho mỗi bước tiến dường như quá đắt.

Tần Mặc từ từ đứng dậy, thân hình hơi gầy gò của hắn toát lên một vẻ kiên cường đến lạ. Hắn quay đầu, ánh mắt quét qua những gương mặt đồng minh. Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đứng đó, thân hình khổng lồ che chắn cho mọi người, ánh mắt vàng rực vừa đau buồn vừa phẫn nộ. Cổ Kiếm Hồn, bóng hình mờ ảo của y giờ đây càng thêm tĩnh lặng, thanh kiếm trong tay y vẫn sắc bén nhưng ẩn chứa nỗi đau. Mộc Lâm Chủ, với dáng vẻ nhỏ bé gầy guộc, đôi mắt xanh biếc nhắm nghiền, như đang lắng nghe tiếng khóc của vạn vật, nước mắt xanh biếc vẫn còn vương trên khóe mi. Họ đều đã mất mát, nhưng ý chí của họ vẫn không hề nao núng.

"Không còn đường lùi." Tần Mặc cất giọng trầm khàn, mỗi lời nói đều mang sức nặng ngàn cân, như được khắc vào đá. "Thạch Trụ đã mở đường, chúng ta phải đi tiếp. Giờ đây, hắn đã trở thành một phần của Huyền Vực Tâm Châu, tôi cảm nhận được ý chí của hắn... dẫn lối cho chúng ta. Ý chí kiên định của Thạch Trụ vẫn còn đó, không bị hủy diệt, mà hòa nhập, chỉ cho chúng ta thấy rằng bản chất tồn tại không thể bị cưỡng ép xóa bỏ, dù kẻ địch có mạnh đến đâu."

Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận rõ ràng từng dòng năng lượng ấm áp từ những hạt ý chí của Thạch Trụ đang chảy trong lòng bàn tay. Đó không chỉ là sức mạnh, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết. Thạch Trụ đã hy sinh không phải để họ dừng lại, mà để họ tiến lên. Hắn không thể để sự hy sinh ấy trở nên vô nghĩa. Hắn nhớ lại lời thì thầm cuối cùng của Thạch Trụ, thông qua Huyền Vực Tâm Châu: *“Con đường... đã mở... Tần Mặc... giữ vững... bản chất...”* Bản chất, đó là điều mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng bóp méo, đang cố gắng hủy diệt. Và cũng là điều mà Tần Mặc phải bảo vệ.

Tần Mặc hít sâu một hơi, mùi ozone và bụi khoáng chất lạnh lẽo lấp đầy buồng phổi. Hắn ngẩng đầu nhìn con đường mờ ảo phía trước, nơi những hạt ý chí của Thạch Trụ lấp lánh như những ngôi sao dẫn đường trong bóng tối. Đó là một con đường máu và tinh thể, một lối đi bi tráng nhưng cũng đầy hy vọng. Hắn gật đầu ra hiệu cho các đồng minh, ánh mắt kiên quyết như dao.

"Đi thôi." Hắn nói, giọng nói tuy không lớn nhưng vang vọng đầy uy lực. "Chúng ta sẽ vượt qua."

Tô Lam gật đầu, lau vội nước mắt. Nàng rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm ánh lên vẻ sắc bén và kiên định. Thanh kiếm trong tay nàng như đang cộng hưởng với ý chí của nàng, sẵn sàng chiến đấu. Bạch Hổ Lão Tổ gầm nhẹ một tiếng, bước chân vững vàng, thân hình khổng lồ của y như một bức tường thành kiên cố. Cổ Kiếm Hồn, bóng hình mờ ảo của y, lướt đi nhẹ nhàng, thanh kiếm cổ trong tay y rung lên khe khẽ, như một lời hưởng ứng. Mộc Lâm Chủ, đôi mắt xanh biếc đã mở ra, ánh lên vẻ trầm tư nhưng đầy sức sống. Cây trượng gỗ trong tay y tỏa ra một luồng ánh sáng xanh nhạt, bao bọc lấy y như một lớp bảo vệ vô hình.

Cả nhóm bắt đầu di chuyển, từng bước chân vang vọng giữa tàn tích. Mỗi bước đi đều cẩn trọng, nhưng đầy quyết tâm. Con đường hẹp, uốn lượn, đôi khi phải luồn lách qua những mảnh tinh thể sắc nhọn, đôi khi phải nhảy qua những khe nứt sâu hoắm. Luồng năng lượng 'thanh tẩy' đã yếu đi, nhưng vẫn còn đó những luồng khí lạnh lẽo, cố gắng xâm nhập, cố gắng bóp méo ý chí của họ. Nhưng Tần Mặc, với Huyền Vực Tâm Châu trong tay, cảm nhận được những hạt ý chí của Thạch Trụ đang dẫn lối, như một sợi chỉ vàng xuyên qua mê cung. Mỗi khi một luồng khí lạnh lẽo cố gắng chạm vào, những hạt ý chí trong Huyền Vực Tâm Châu lại phản ứng, tỏa ra ánh sáng ấm áp, đẩy lùi chúng.

Họ tiếp tục tiến sâu vào vùng lõi Thiên Cung, nơi mà Thiên Diệu Tôn Giả đang ẩn mình, nơi mà số phận của toàn bộ Huyền Vực đang được định đoạt. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn hiểm nguy, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Sự hy sinh của Thạch Trụ đã khắc sâu vào tim họ một lời thề: phải chiến đấu đến cùng, vì bản chất, vì sự cân bằng của vạn vật, vì một Huyền Vực không bị cưỡng ép 'thăng tiên' theo cách tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả.

***

Cùng lúc đó, trong cung điện lộng lẫy và uy nghiêm nhất của Thiên Cung, nơi mà mọi thứ đều được dát vàng, chạm ngọc, nơi mà không khí luôn ngập tràn mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát, Thiên Diệu Tôn Giả đột ngột mở bừng đôi mắt xanh thẳm. Ánh mắt hắn vốn đã lạnh lẽo, giờ đây càng sắc lạnh hơn, tựa như hai luồng băng giá xuyên thấu vạn vật. Một luồng khí tức giận không thể kìm nén bùng lên quanh hắn, khiến cho không gian xung quanh như bị bóp méo, những cánh hoa mây đang lơ lửng bỗng chốc rụng xuống, hóa thành tro bụi.

Hắn đang ngồi trên một ngai vàng được chạm khắc tinh xảo từ một loại ngọc thạch phát sáng, phía trước hắn, Huyền Vực Tâm Châu lơ lửng giữa không trung. Viên châu ngọc ấy, vốn là trái tim của toàn bộ Huyền Vực, giờ đây bị một pháp trận khổng lồ bao bọc, những sợi năng lượng sáng chói liên tục truyền vào, ép buộc nó phải biến đổi theo ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả. Từ khi bắt đầu nghi thức 'thăng tiên', Thiên Diệu Tôn Giả đã liên tục đổ năng lượng vào Huyền Vực Tâm Châu, đẩy nhanh quá trình 'thanh tẩy' và 'tái tạo' ý chí của vạn vật. Tuy nhiên, lúc này, hắn cảm nhận được một sự xói mòn rõ rệt trong dòng chảy năng lượng, một sự phản kháng mãnh liệt từ sâu thẳm Huyền Vực Tâm Châu.

Sự phá vỡ phòng tuyến! Và điều đáng giận hơn, hắn còn cảm nhận được một luồng ý chí nhỏ nhoi, kiên định đến lạ thường, đang cố gắng trỗi dậy từ bên trong Huyền Vực Tâm Châu, chống lại sự đồng hóa của hắn. Đó là những hạt ý chí của Thạch Trụ, đang lan tỏa, như những đốm lửa nhỏ bé muốn thiêu rụi cả một khu rừng băng giá.

"Dám phá vỡ phòng tuyến của ta? Bọn kiến hôi!" Giọng Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp kinh người, vang vọng khắp cung điện, khiến không khí như đông đặc lại. "Các ngươi nghĩ có thể ngăn cản con đường thăng tiên vĩ đại này sao? Vô ích! Tất cả những gì các ngươi làm chỉ là những nỗ lực tuyệt vọng, như con kiến muốn lật đổ đại thụ!" Hắn không thể tin được rằng một nhóm sinh linh yếu ớt lại có thể gây ra một sự cản trở đáng kể đến vậy. Điều này không chỉ là sự xúc phạm đến quyền năng của hắn, mà còn là sự thách thức trực tiếp đến lý tưởng 'thăng tiên' mà hắn đã dành hàng ngàn năm để theo đuổi.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo, quét qua Huyền Vực Tâm Châu đang lơ lửng. Hắn thấy rõ những vết nứt giờ đây đã sâu hơn, và luồng ý chí phản kháng đang cố gắng trỗi dậy. Điều này càng làm hắn thêm phẫn nộ. "Huyền Vực, ngươi cũng đang phản kháng? Ngươi muốn giữ lại những thứ ô uế, những bản chất tầm thường đó sao? Vô ích! Ta sẽ thanh tẩy tất cả, sẽ đưa ngươi lên một tầm cao mới, một cảnh giới mà ngươi chưa từng dám mơ tới!" Hắn tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, đang ban phước cho Huyền Vực, đưa nó lên một nấc thang tiến hóa mà không ai khác có thể làm được. Bất kỳ sự phản kháng nào cũng chỉ là sự ngu muội, là sự bám chấp vào những thứ cũ kỹ, mục nát.

Thiên Diệu Tôn Giả đứng bật dậy khỏi ngai vàng, thân hình thanh lịch, cao ráo, nhưng khí thế bùng lên tựa như một ngọn núi lửa đang phun trào. Mái tóc trắng như tuyết của hắn bay phấp phới trong luồng năng lượng vô hình. Hắn vung tay áo, một cỗ năng lượng khổng lồ, thuần túy và lạnh lẽo, tuôn trào từ cơ thể hắn, hòa vào Huyền Vực Tâm Châu. Đó là năng lượng của hàng ngàn năm tu luyện, của ý chí sắt đá, của niềm tin mù quáng vào 'thăng tiên'.

Ánh sáng từ châu ngọc bùng lên mãnh liệt, chói lóa, chiếu rọi khắp cung điện, khiến mọi thứ đều hóa thành một màu trắng bạc. Kèm theo đó là những tiếng "rắc, rắc" vang dội, không phải từ Huyền Vực Tâm Châu mà là từ chính không gian xung quanh, từ những pháp trận, từ những viên ngọc thạch đang bao bọc nó. Tiếng nứt vỡ, như thể nó đang bị ép đến giới hạn, đang chịu đựng một áp lực không thể tưởng tượng nổi. Pháp trận bao quanh Huyền Vực Tâm Châu cũng rung chuyển dữ dội, những ký tự cổ xưa trên đó sáng rực, rồi lại tối sầm, như đang chống đỡ một sức ép khủng khiếp.

Nghi thức 'thăng tiên' được Thiên Diệu Tôn Giả đẩy lên mức cao nhất. Không còn là sự thanh tẩy từ từ, mà là một cuộc cưỡng bức toàn diện. Năng lượng bắt đầu cuộn xoáy dữ dội, không chỉ trong cung điện mà còn lan tỏa ra khắp Thiên Cung, rồi từ đó, tỏa đi khắp toàn bộ Huyền Vực. Hắn không còn kiên nhẫn để đợi chờ, hắn sẽ ép buộc Huyền Vực phải 'thăng tiên', phải chấp nhận sự 'tái tạo' của hắn, dù phải trả giá bằng sự hủy diệt tạm thời. Sự phản kháng của Tần Mặc và đồng minh, dù nhỏ bé, đã châm ngòi cho một cơn thịnh nộ không thể kiểm soát của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn sẽ cho bọn chúng thấy, ai mới là người định đoạt số phận của Huyền Vực.

***

Ngay sau đó, khắp Huyền Vực, những cơn bão năng lượng khổng lồ đột ngột bùng phát, không phải là những hiện tượng tự nhiên, mà là những xoáy năng lượng khổng lồ, mang theo ý chí cưỡng ép 'thăng tiên' của Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng không phải là bão cát hay bão tuyết, mà là những cơn lốc xoáy của ánh sáng trắng bạc, của năng lượng thuần túy và lạnh lẽo, cuộn tròn trên bầu trời, xé toạc mây mù, và lao xuống mặt đất với sức mạnh hủy diệt không gì sánh kịp. Tiếng sấm sét vang trời, không phải tiếng sấm của mưa bão, mà là tiếng nứt vỡ của không gian, của ý chí vạn vật đang bị ép buộc biến đổi. Gió rít gào như quỷ khóc, mang theo những mảnh vụn tinh thể sắc nhọn, những mảnh đá vỡ và những tàn tích của sự sống.

Các khu vực gần Thiên Cung bị ảnh hưởng trực tiếp và khủng khiếp nhất. Những ngọn núi hùng vĩ, vốn sừng sững hàng triệu năm, giờ đây bắt đầu phát sáng, rồi dần dần hóa thành tinh thể sáng chói, cứng nhắc và vô hồn. Cây cối biến thành những tượng đài pha lê, không còn sức sống. Các dòng sông sôi sục, bốc hơi thành những cột khói trắng đục, rồi lòng sông cũng hóa thành những đường nứt tinh thể khô cằn. Những tòa thành kiên cố nhất, được xây dựng từ những vật liệu quý hiếm và pháp trận vững chắc, cũng không thể chống đỡ. Chúng bị xé toạc, vỡ vụn thành từng mảnh, hoặc biến dạng thành những kiến trúc tinh thể kỳ dị, méo mó, không còn hình dạng ban đầu. Mùi ozone nồng nặc, mùi cháy khét, mùi khoáng chất lạnh lẽo, xen lẫn mùi đất ẩm và bụi bặm, tạo thành một hỗn hợp khủng khiếp, báo hiệu sự hủy diệt đang diễn ra.

Tần Mặc và các đồng minh, đang tiến sâu vào vùng lõi Thiên Cung, bị những cơn bão năng lượng này bao vây đột ngột. Ánh sáng chói lòa từ trên cao đổ xuống, những tia năng lượng hủy diệt bắn phá tứ phía. Mỗi bước đi của họ đều là một cuộc chiến sinh tồn, một trận chiến chống lại một thứ sức mạnh vô hình, nhưng có khả năng nghiền nát mọi thứ. Không khí bị bóp méo, áp lực đè nặng lên từng thớ thịt, từng hơi thở.

Tần Mặc cảm thấy một làn sóng đau đớn khủng khiếp, như hàng ngàn mũi kim châm vào tâm trí hắn, thông qua Huyền Vực Tâm Châu. Hắn thấy hàng ngàn, vạn vật đang bị ép buộc biến đổi, ý chí của chúng bị xé nát, thăng hoa một cách cưỡng ép, trở thành những mảnh tinh thể vô tri. Hắn cảm nhận được tiếng gào thét câm lặng của một con chim đang hóa đá trên không trung, sự kinh hoàng của một dòng suối đang cạn khô và đông cứng, nỗi tuyệt vọng của một tòa thành đang vỡ vụn. Mỗi sự biến đổi đều là một nhát dao đâm vào trái tim hắn. Hắn ngã khuỵu xuống nền đất tinh thể lạnh lẽo, một tay ôm đầu, một tay siết chặt Huyền Vực Tâm Châu, cố gắng chống lại dòng năng lượng hỗn loạn đang tuôn trào, cố gắng ngăn chặn những tiếng kêu cứu vô vọng đang dội vào tâm trí hắn.

"Đây là cái quái gì? Hắn đang muốn hủy diệt tất cả sao?!" Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng giận dữ, cố gắng giữ vững thân hình khổng lồ của mình trước những cơn gió xoáy và tia năng lượng. Lông trắng của y phát ra ánh sáng bạc, tạo thành một lớp phòng hộ yếu ớt, nhưng vẫn kiên cường. Ánh mắt vàng rực của y tràn đầy sự phẫn nộ và bất lực. Y chưa từng chứng kiến một cảnh tượng hủy diệt nào tàn khốc đến vậy.

Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé gầy guộc, khó nhọc chống đỡ cây trượng gỗ xuống đất. Khuôn mặt nhăn nheo của y giờ đây tái nhợt, đôi mắt xanh biếc tràn ngập sự đau đớn. "Ý chí của vạn vật... đang bị bóp méo! Ta cảm thấy chúng đang gào thét! Chúng bị ép buộc phải từ bỏ bản chất, bị ép buộc phải 'thăng tiên' theo cách đau đớn nhất!" Giọng y run rẩy, nhưng vẫn cố gắng truyền đạt sự thật kinh hoàng. Những cơn bão này không chỉ hủy diệt vật chất, mà còn hủy diệt tinh thần, hủy diệt ý chí tồn tại của vạn vật.

Tô Lam, khuôn mặt tái mét, siết chặt Vô Danh Kiếm. Nàng cố gắng đứng vững bên cạnh Tần Mặc, dùng thân mình che chắn cho hắn khỏi những tia năng lượng bắn phá. "Sức mạnh này... không thể chống cự trực diện!" Nàng cảm nhận được sự khủng khiếp của năng lượng này, nó không phải là thứ mà sức mạnh cá nhân có thể đối chọi. Nó là ý chí của một kẻ thống trị muốn biến đổi cả một thế giới.

Tần Mặc không thể trả lời. Hắn cảm thấy mình như đang chìm đắm trong một biển lửa đau đớn, nơi mọi ý chí tồn tại đều bị đốt cháy, bị cưỡng ép biến đổi. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn rung lên dữ dội, những vết nứt ngày càng lan rộng, và những hạt ý chí của Thạch Trụ cũng đang cố gắng chống đỡ, phát ra ánh sáng vàng kim yếu ớt trong dòng thác năng lượng trắng bạc hủy diệt. Hắn thấy được Thiên Diệu Tôn Giả, với vẻ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn, đang đứng trên Thiên Cung, như một vị thần đang giáng cơn thịnh nộ xuống thế giới, tự cho mình quyền định đoạt số phận của vạn vật.

Cổ Kiếm Hồn, không nói một lời, tự động vọt ra khỏi tay Tô Lam. Thanh kiếm cổ xoay tròn trên không trung, tạo thành một lá chắn mờ ảo, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, cố gắng chặn đứng những tia năng lượng hủy diệt đang lao tới. Mặc dù y chỉ là một kiếm hồn, nhưng ý chí kiên định của y không hề thua kém bất kỳ ai. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng nữa, phóng thích toàn bộ sức mạnh thần thú của mình, tạo ra một vòng xoáy gió bạc, đẩy lùi những cơn bão nhỏ hơn. Mộc Lâm Chủ nhắm mắt lại, cây trượng gỗ trong tay y đâm sâu vào nền đất tinh thể, những rễ cây vô hình lan tỏa, cố gắng làm suy yếu năng lượng hủy diệt đang tràn đến.

Tần Mặc, nằm giữa sự bảo vệ tuyệt vọng của các đồng minh, cảm thấy sức lực đang cạn kiệt, nhưng ý chí của hắn không hề lung lay. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc đối đầu. Thiên Diệu Tôn Giả đã phô bày sức mạnh hủy diệt của mình, đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự tận diệt. Nhưng chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất này, Tần Mặc lại cảm nhận được một tia hy vọng mong manh. Những hạt ý chí của Thạch Trụ vẫn lấp lánh trong Huyền Vực Tâm Châu, và trong nỗi đau đớn tột cùng của vạn vật, hắn vẫn nghe thấy những tiếng kêu cứu, những lời phản kháng yếu ớt nhưng kiên cường. Hắn biết rằng mình không thể gục ngã. Con đường phía trước có thể là con đường chết, nhưng hắn phải đi, để mang lại sự cân bằng bản chất cho Huyền Vực, để chứng minh rằng khi vạn vật đều muốn thành tiên theo cách của Thiên Diệu Tôn Giả, thế giới sẽ không còn là thế giới.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free