Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1215: Tuyệt Vọng Giữa Tàn Phá: Ý Chí Mất Mát

Tần Mặc ngã khuỵu, cơ thể rã rời như một tấm vải rách bươm bị gió cuốn. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn, giờ đây, không còn chỉ là một vật thể linh thiêng mà tựa như một phần huyết mạch đang rỉ máu, những vết nứt lan rộng không ngừng, ánh sáng yếu ớt le lói như ngọn nến trước giông bão. Mỗi thớ thịt trong hắn đều gào thét, mỗi tế bào đều run rẩy dưới áp lực khủng khiếp của cơn bão năng lượng thăng tiên đang gầm thét quanh họ. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh nồng nặc và ozone gay mũi, cảm giác như hít thở phải những mảnh kim loại sắc lạnh đang xé toạc buồng phổi. Tiếng gió rít gào như vạn quỷ khóc than, hòa cùng âm thanh năng lượng xé toạc không gian, tạo nên một bản giao hưởng ch���t chóc mà không sinh linh nào có thể chịu đựng được lâu.

Xung quanh Tần Mặc, các đồng minh cũng đang chiến đấu với giới hạn của bản thân. Tô Lam, với Vô Danh Kiếm vẫn sáng rực ánh kiếm lam nhạt, nhưng thân hình mảnh mai của nàng đã run rẩy không ngừng. Nàng dùng toàn bộ kiếm ý và linh lực của mình để tạo nên một vòng phòng thủ chật hẹp, mỗi đường kiếm vạch ra đều là một lời thề kiên định, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời ấy giờ đây tràn ngập sự lo lắng tột độ. Nàng nhìn Tần Mặc, thấy hắn gục xuống, trái tim nàng như bị bóp nghẹt.

"Tần Mặc! Ngươi... ngươi có ổn không?" Giọng Tô Lam vang lên giữa tiếng gió rít, yếu ớt nhưng đầy khắc khoải, mang theo nỗi sợ hãi cố giấu kín. Nàng biết, nếu Tần Mặc gục ngã, mọi hy vọng của Huyền Vực sẽ tan biến.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình vĩ đại như một ngọn núi tuyết, giờ đây cũng đầy rẫy vết thương. Lông trắng của y dính máu, đôi mắt vàng rực sắc lạnh đã mờ đi vài phần. Y gầm gừ, một tiếng gầm đầy phẫn nộ và bất lực, dùng toàn bộ sức mạnh còn l���i để đỡ lấy một đợt sóng năng lượng khổng lồ. Máu từ vai y vẫn không ngừng chảy, thấm đẫm bộ lông trắng muốt. Mỗi bước chân của y đều nặng nhọc, nhưng y vẫn kiên cường đứng chắn, không để bất cứ thứ gì chạm tới Tần Mặc. Uy áp của thần thú giờ đây là một tấm lá chắn mỏng manh trước sự hủy diệt của tạo hóa.

Cổ Kiếm Hồn, sau tiếng "leng keng" đau đớn từ cuối chương trước, giờ đây chỉ còn là một khối ánh sáng xanh lam nhạt run rẩy, hình dáng người đàn ông trung niên uy nghi đã biến mất, y trở lại hình dạng một thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng vẫn cố gắng phát ra những tia sáng yếu ớt, chém tan những mảnh năng lượng nhỏ lẻ định xuyên qua lớp phòng thủ. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," lời của y vang vọng, dù giờ đây ngay cả ý chí ấy cũng đang bị thử thách đến cực điểm.

Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé gầy guộc, giờ đây đã hoàn toàn bất lực. Cây trượng gỗ cổ thụ của y đã bị tinh thể hóa gần hết, những chiếc lá và hoa rừng đính trên mái tóc bạc trắng đã r���ng tả tơi. Y ôm chặt lấy Tần Mặc, dùng tấm lưng gầy yếu của mình hứng chịu những mảnh năng lượng vụn vặt, những vết thương nhỏ liên tiếp xuất hiện trên làn da nhăn nheo. Hơi thở của y thều thào, như tiếng lá khô rơi trong gió.

"Rừng xanh... đang chết đi... không thể cứu vãn..." Mộc Lâm Chủ thì thầm, giọng nói tràn ngập nỗi đau đớn và tuyệt vọng, những giọt nước mắt hòa lẫn với tro bụi làm nhòe đi tầm nhìn của y. Y cảm nhận được từng hơi thở cuối cùng của những linh hồn cây cối, từng tiếng rên siết của dòng suối, từng tiếng vỡ vụn của đá núi. Đó là một nỗi đau vượt quá sức chịu đựng của một sinh linh có sự kết nối sâu sắc với tự nhiên như y.

Tần Mặc không đáp lời. Hắn nhắm nghiền mắt, toàn bộ ý thức đều tập trung vào Huyền Vực Tâm Châu đang rạn nứt trong tay. Những hạt ý chí của Thạch Trụ, từng lấp lánh như ngọn lửa hy vọng, giờ đây chỉ còn là những đốm tàn tro sắp tắt. Nhưng chính trong sự tĩnh lặng của tận cùng nỗi đau ấy, giữa tiếng gào thét của bão năng lượng và tiếng rên siết của các đồng minh, Tần Mặc lại nghe thấy một âm thanh khác. Không phải là âm thanh bằng tai, mà là một tiếng vọng từ sâu thẳm linh hồn, từ chính Huyền Vực Tâm Châu.

Đó không phải là một lời cầu cứu, không phải là tiếng rên rỉ của một thế giới sắp chết. Mà là một thứ gì đó... lạ lùng hơn. Một loại 'ý niệm'. Nó mơ hồ, hỗn loạn, nhưng lại có một sự kiên định đến rợn người. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé, sự đau đớn tột cùng của vạn vật bị cưỡng ép biến đổi, nhưng sâu xa hơn, hắn còn cảm nhận được một thứ... chấp nhận. Không phải chấp nhận cái chết, mà là chấp nhận một sự biến đổi, một sự 'thăng hoa' cưỡng ép.

"Không phải là cầu cứu... mà là... sự chấp nhận..." Tần Mặc thốt lên, giọng nói khàn đặc, yếu ớt, nhưng ánh mắt hắn, dù vẫn nhắm nghiền, lại như đang nhìn thấu một chân lý khủng khiếp. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, của hủy diệt và tái sinh. Cái ý niệm mơ hồ này khiến hắn lạnh người, nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn. Huyền Vực không hoàn toàn chống cự. Nó đang bị bóp méo, bị cưỡng ép, nhưng trong sự cưỡng ép ấy, nó lại tìm thấy một con đường 'chấp nhận' để tồn tại, để biến đổi. Một sự chấp nhận đầy bi kịch.

Tô Lam nhìn hắn, khuôn mặt trắng bệch vì kiệt sức và lo lắng. Nàng không hiểu Tần Mặc đang nói gì, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, một sự thay đổi sâu sắc và đáng sợ hơn cả cơn bão đang hoành hành. Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng, như muốn hỏi, như muốn cảnh báo. Mộc Lâm Chủ chỉ có thể rên rỉ, nỗi đau của rừng xanh đã khiến ý thức của y chập chờn.

Tần Mặc cố gắng hít sâu, từng hơi thở như cứa vào lồng ngực. Hắn giữ chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận từng vết nứt trên nó như vết nứt trên chính linh hồn mình. Cái ý niệm 'chấp nhận' ấy không phải là ý niệm của sự đầu hàng, mà là một sự 'chấp nhận' để biến hình, để thoát thai, theo cách mà Thiên Diệu Tôn Giả đang áp đặt. Đó là một con đường sinh tồn méo mó, nhưng Huyền Vực, trong sự tuyệt vọng, đã bị buộc phải đi theo. Hắn phải tìm hiểu rõ hơn.

"Mộc Lâm Chủ..." Tần Mặc thì thầm, mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ánh lên một tia nhìn cực kỳ tập trung, vượt lên trên nỗi đau thể xác. "Hãy giúp ta... nhìn thấy..."

Mộc Lâm Chủ, dù yếu ớt, vẫn hiểu được ý của Tần Mặc. Y gật đầu, đặt bàn tay gầy guộc lên Huyền Vực Tâm Châu, cố gắng kết nối ý thức của mình với Tần Mặc, mở rộng cảm nhận của hắn ra toàn bộ Huyền Vực. Sự kết nối sâu sắc của Mộc Lâm Chủ với tự nhiên là chìa khóa để Tần Mặc có thể "nhìn" được những gì đang xảy ra bên ngoài Vực Sâu Vô Định này, không chỉ là qua Tâm Châu mà là trực tiếp qua ý chí của vạn vật.

Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ ập thẳng vào ý thức Tần Mặc, mạnh mẽ đến mức khiến hắn suýt ngất lịm. Qua đôi mắt của Mộc Lâm Chủ và sự cộng hưởng của Huyền Vực Tâm Châu, Tần Mặc nhìn thấy toàn bộ Huyền Vực đang bị xé toạc, biến dạng trong một cơn ác mộng kinh hoàng.

Không... không thể nào...

Trước mắt Tần Mặc, những vi���n cảnh tàn phá kinh hoàng hiện ra như một cuộn tranh địa ngục được mở ra nhanh chóng. Những khu rừng cổ thụ ngàn năm tuổi, nơi từng là biểu tượng của sự sống và phát triển, giờ đây đã hóa thành những khối tinh thể sắc lạnh, lấp lánh một cách chết chóc dưới ánh sáng kỳ dị của bão năng lượng. Cây cối không còn cành lá, không còn nhựa sống, chỉ còn là những bức tượng băng giá, mục nát từ bên trong. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của chúng, không phải là sự chết, mà là sự biến đổi hoàn toàn, trở thành một dạng tồn tại khác, vô tri, vô giác, nhưng vẫn mang hình hài. Đó là sự 'thăng hoa' mà Thiên Diệu Tôn Giả khao khát, nhưng dưới góc nhìn của Tần Mặc, nó chỉ là sự hủy diệt bản chất.

Những dòng sông trôi chậm lại, nước biến thành một thứ chất lỏng sánh đặc, rồi đông cứng thành băng trong chớp mắt, hoặc sôi sục dữ dội, bốc hơi hoàn toàn, chỉ còn lại những khe nứt sâu hoắm chứa đầy dung nham đỏ rực. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa lẫn với mùi đất chết và kim loại sắc lạnh. Những ngọn núi hùng vĩ, t���ng là cột trụ của trời đất, bị nghiền nát thành bụi mịn, những khối đá khổng lồ hóa thành những tinh thể trong suốt, hoặc bị xói mòn đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu.

Tần Mặc nhìn thấy những thành trì cổ kính, những kiến trúc hùng vĩ của nền văn minh tu sĩ, từng sụp đổ trong im lặng, hóa thành cát bụi, hoặc bị bao phủ bởi lớp tinh thể lấp lánh như pha lê nhưng lại lạnh lẽo như mồ mả. Không có tiếng la hét, không có tiếng gào thét, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm những nơi từng là trung tâm của sự sống và quyền lực.

Hàng loạt sinh linh, từ những con côn trùng nhỏ bé đến những thần thú khổng lồ, đều đang chịu chung số phận. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của chúng bị bóp méo, bị cưỡng ép. Chúng không chết theo cách bình thường, mà bị biến dạng, bị 'thăng hoa' thành những thực thể vô tri, những khối tinh thể di động, hoặc tan biến hoàn toàn, trở thành năng lượng thuần túy để nuôi dưỡng nghi thức. Hắn thấy một con chim đang bay, đột nhiên đông cứng giữa không trung, hóa thành một viên đá quý, r���i rơi xuống đất vỡ tan tành. Hắn thấy một con thú đang chạy trốn, gầm gừ tuyệt vọng, rồi thân thể nó vặn vẹo, xương cốt biến thành những cành cây tinh thể sắc nhọn, máu thịt hóa thành những bông hoa pha lê nở rộ một cách ghê rợn.

Cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng lên đỉnh điểm trong lòng Tần Mặc. Nỗi đau đớn từ Huyền Vực Tâm Châu và từ Mộc Lâm Chủ truyền đến hắn như những mũi kim châm xuyên vào tận xương tủy. Những khu vực này, hắn nhận ra, đã không còn có thể cứu vãn. Ý chí của chúng đã bị thay đổi vĩnh viễn, bản chất đã bị bóp méo đến mức không thể phục hồi. Đây không chỉ là sự hủy diệt, mà là sự biến chất hoàn toàn của bản chất tồn tại.

"Không... không thể nào..." Tần Mặc thốt lên trong đau đớn tột cùng, giọng nói vỡ vụn. Hắn cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng, không phải vì cảnh tượng ghê rợn, mà vì sự tàn bạo của việc cưỡng ép ý chí, của việc hủy hoại bản chất. Đây không phải là 'thăng tiên', đây là sự biến thái, là một cơn ác mộng mà Thiên Diệu Tôn Giả đang ép bu���c Huyền Vực phải trải qua.

Mộc Lâm Chủ, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo, thì thào. "Chúng ta đã thất bại... quá muộn rồi..." Giọng y yếu ớt, nhưng chất chứa nỗi bi ai vô hạn. Đối với một người có linh hồn gắn liền với sự sống của tự nhiên, chứng kiến cảnh tượng này còn kinh khủng hơn cả cái chết. Y cảm nhận được linh hồn của vạn vật đang bị kéo ra, bị ép buộc, bị nghiền nát và tái tạo theo một khuôn mẫu hoàn toàn xa lạ.

Tô Lam, chứng kiến phản ứng của Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ, không cần phải nhìn thấy trực tiếp cũng cảm nhận được mức độ kinh hoàng của sự tàn phá. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nỗi tuyệt vọng len lỏi vào từng tế bào. Nàng ôm chặt Vô Danh Kiếm, như đang tìm kiếm một điểm tựa trong cơn hỗn loạn. "Thế giới... đang chết dần..." Nàng nghẹn ngào, giọng nói lạc đi trong tiếng gió rít. Nỗi sợ hãi lớn nhất của nàng, rằng Huyền Vực sẽ bị hủy diệt, giờ đây đang trở thành sự thật một cách tàn nhẫn nhất.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng, ti��ng gầm đầy căm phẫn và đau đớn. Y đã chứng kiến nhiều thăng trầm của Huyền Vực, nhưng chưa bao giờ y thấy một sự tàn phá nào kinh khủng đến thế, một sự biến chất sâu sắc đến thế. Cổ Kiếm Hồn vẫn run rẩy, ánh sáng xanh lam nhạt càng thêm mờ ảo, như thể chính ý chí kiên định của y cũng đang bị lung lay trước viễn cảnh tận thế này.

Tần Mặc cảm thấy toàn thân mình đau nhức, không chỉ là nỗi đau thể xác từ những đợt tấn công của cơn bão, mà là nỗi đau từ sâu thẳm linh hồn, nỗi đau của vạn vật đang bị xé nát. Hắn cảm thấy mình như đang gánh chịu nỗi thống khổ của cả Huyền Vực. Những hạt ý chí của Thạch Trụ trong Huyền Vực Tâm Châu, từng là ngọn lửa hy vọng, giờ đây chỉ còn là tàn tro, nhắc nhở hắn về cái giá phải trả cho việc chống lại Thiên Diệu Tôn Giả.

Nhưng chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, khi mọi hy vọng dường như đã lụi tàn, Tần Mặc lại cảm nhận được một điều gì đó khác biệt từ cái 'ý niệm chấp nhận' mà hắn đã bắt được. Nó không phải là một sự đầu hàng hoàn toàn. Mà là một sự 'lựa chọn' đau đớn của chính Huyền Vực, một phản ứng tự nhiên của 'ý chí tồn tại' khi bị cưỡng ép đến giới hạn. Huyền Vực không thể chống lại sức mạnh tuyệt đối của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng nó có thể 'biến đổi' để tồn tại, dù sự biến đổi ấy là méo mó, ghê rợn. Giống như một dòng nước bị chặn lại, nó sẽ tìm một con đường khác để chảy, dù con đường đó là một khe nứt nhỏ hẹp hay một dòng suối bị ô nhiễm.

Tần Mặc nhắm mắt lại, rồi đột ngột mở ra. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia sáng kỳ lạ, một sự kiên định mới, một sự thấu hiểu đột phá. Hắn ngẩng đầu lên, xuyên qua làn năng lượng cuồng bạo, nhìn về phía xa, nơi Thiên Cung của Thiên Diệu Tôn Giả đang ẩn hiện như một ảo ảnh xa vời.

Cơn bão năng lượng vẫn gào thét dữ dội, nhưng Tần Mặc dường như đã không còn nghe thấy nó nữa. Hắn đã nhìn thấy bản chất của nó. Nó không chỉ là sức mạnh hủy diệt, mà là một quá trình 'thăng hoa' cưỡng ép, một s�� 'tái tạo' theo ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả. Và cái 'ý niệm chấp nhận' mà hắn cảm nhận được từ Huyền Vực Tâm Châu chính là chìa khóa. Nó không phải là lời cầu xin được cứu rỗi, mà là lời 'giải mã' về quá trình biến đổi đó, về cách Huyền Vực đang tự 'chấp nhận' số phận mình để tồn tại theo một cách khác.

"Không thể tiếp tục thế này... chúng ta sẽ tan biến..." Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ yếu ớt, cơ thể vĩ đại của y đổ sập xuống một phần, tạo nên một vết nứt sâu trên vách đá tinh thể. Sức mạnh của y đã cạn kiệt, ý chí của y đang lung lay.

Tần Mặc không trả lời Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn nắm chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của nó, nhưng giờ đây, hắn không còn thấy nỗi đau đơn thuần. Hắn thấy một sự 'chấp nhận' đầy bi tráng. Hắn nhận ra, đối kháng trực diện chỉ khiến Thiên Diệu Tôn Giả gia tăng sức mạnh, và Huyền Vực đang bị buộc phải 'chấp nhận' sự biến đổi. Ý niệm mơ hồ từ Huyền Vực Tâm Châu không phải là lời cầu cứu để dừng lại, mà là một lời 'giải mã' về quá trình biến đổi đó. Hắn phải tìm cách thấu hiểu bản chất của sự 'thăng hoa' cưỡng ép này, tìm ra sơ hở trong 'sự chấp nhận' của Huyền Vực.

"Không phải ngăn cản... mà là... thay đổi bản chất của sự chấp nhận..." Tần Mặc lặp lại, giọng nói trầm lắng nhưng vang vọng giữa tiếng bão, từng chữ như mang theo sức nặng của vạn vật. Hắn không nhìn vào sự hủy diệt bên ngoài, mà nhìn vào 'ý chí' của cơn bão. Hắn nhận ra, sự cuồng bạo này, sự hủy diệt này, cũng có một loại 'ý chí tồn tại' riêng của nó, một ý chí bị bóp méo, bị cưỡng ép, nhưng vẫn là một phần của Huyền Vực. Hắn biết mình phải tìm ra cách không phải để chiến thắng sức mạnh, mà để cân bằng lại ý chí.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng ánh lên sự hy vọng mong manh. Nàng không hoàn toàn hiểu những gì Tần Mặc nói, nhưng nàng cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong hắn, một tia sáng lóe lên trong màn đêm vô tận. "Ngươi... ngươi có ý gì?" Nàng hỏi, giọng nói run rẩy vì kiệt sức và cũng vì sự bất ngờ.

Tần Mặc quay lại nhìn các đồng minh, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu hiểu và một quyết tâm sắt đá. "Thiên Diệu Tôn Giả... muốn vạn vật thăng hoa, biến đổi theo cách của hắn. Hắn không thể ép buộc nếu Huyền Vực không có một loại 'ý chí chấp nhận' sự biến đổi đó. Sự chấp nhận này không phải là tình nguyện, mà là bị cưỡng ép, bị bóp méo. Chúng ta không thể dừng nó. Nhưng chúng ta có thể... thay đổi cách nó chấp nhận."

Hắn dừng lại, nhìn Huyền Vực Tâm Châu đang rạn nứt trong tay. "Chúng ta phải tìm ra cách để Huyền Vực không 'chấp nhận' sự biến thái này, mà 'chấp nhận' một con đường thăng hoa khác... một con đường giữ được bản chất, giữ được linh hồn. Thiên Diệu Tôn Giả đang điều khiển 'ý chí thăng tiên' của Huyền Vực. Chúng ta phải tìm cách... giành lại quyền kiểm soát 'ý chí chấp nhận' đó, và hướng nó về một con đường... cân bằng bản chất."

Một tia sáng yếu ớt, nhưng kiên định, bắt đầu lan tỏa từ Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc. Những hạt ý chí của Thạch Trụ, tưởng chừng đã tắt lịm, giờ đây lại lóe lên một cách yếu ớt, như những vì sao xa xăm trong màn đêm vô tận. Chúng không còn cháy rực như hy vọng, mà chỉ lấp lánh như một lời hứa, một sự gợi mở về một con đường khác.

Bạch Hổ Lão Tổ ngẩng đầu lên, đôi mắt vàng rực nhìn Tần Mặc. Y không còn gầm gừ, mà chỉ im lặng lắng nghe. Mộc Lâm Chủ, dù vẫn yếu ớt, cũng cố gắng ngước nhìn Tần Mặc, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong ánh mắt xanh biếc của y. Cổ Kiếm Hồn, dù vẫn run rẩy, nhưng ánh sáng xanh lam nhạt của y dường như đã ổn định hơn một chút, như thể lời nói của Tần Mặc đã tiếp thêm sức mạnh cho ý chí của y.

Tần Mặc siết chặt tay. "Sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả là không thể đối đầu trực diện. Nhưng ý chí của Huyền Vực... nó thuộc về vạn vật, không phải của riêng hắn. Hắn có thể cưỡng ép, nhưng hắn không thể thay đổi hoàn toàn bản chất cốt lõi của 'ý chí tồn tại' nếu chúng ta tìm được cách để nó tự lựa chọn."

Hắn nhìn về phía Thiên Cung, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một sự quyết tâm chưa từng có, một sự kiên định vượt lên trên mọi tuyệt vọng. Con đường trước mắt vẫn là một vực thẳm đầy hiểm nguy, nhưng giờ đây, Tần Mặc đã tìm thấy một hướng đi, một tia hy vọng mong manh không phải để chiến thắng sức mạnh, mà để cân bằng lại ý chí. Đó là con đường duy nhất mà hắn, một người không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng lại có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, có thể đi.

Cuộc chiến không còn là đối đầu sức mạnh, mà là đối đầu ý chí. Và Tần Mặc, người từng gánh chịu nỗi đau của Huyền Vực, giờ đây sẽ là người dẫn dắt nó tìm lại con đường của chính mình, không phải là sự thăng hoa cưỡng ép, mà là sự cân bằng bản chất đích thực.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free